Tập 01

Chương 12: Kì thi(2)

Chương 12: Kì thi(2)

Phần thi lí thuyết đã xong và giờ cũng mới qua giữa trưa một chút.

Nhà ăn học viện thường sẽ đông đúc lúc này và hôm nay cũng không phải là ngoại lệ.

May mắn thay, tôi biết rõ đường đi nước bước trong trường nên đã lấy phần ăn của mình trước tất cả mọi người.

Sau khi tìm được một chỗ ngồi tử tế, tôi ngồi xuống và giải tỏa cơn khát. Dù bụng cũng đói cồn cào, nhưng cảm giác khô rát nơi cổ họng vẫn lấn át vì tôi đã không uống giọt nước nào suốt bốn tiếng qua.

Chỉ trong vòng mười phút, nhà ăn đã chật kín các thí sinh. Không còn ghế trống nào cả.

 “Bài viết sao rồi?”

 “Tạch, tạch rồi.”

 “Câu 19 phần Lý thuyết Ma Pháp ấy hả? Nhìn vào tôi còn chẳng dám làm.”

 “Tôi làm được mà. Nhưng chắc tôi sai câu số 1 mất rồi.”

 “Aaa! Tôi tính sai rồi! Aaaaaaarrghh!!”

Khi tôi đang lơ đễnh ăn, những cuộc thảo luận sôi nổi về đề thi vang lên khắp xung quanh. Kỳ thi CSAT ở thế giới cũ của tôi cũng từng có cảnh học sinh so đáp án như thế này mỗi khi giải lao.

Bàn bên cạnh là nhóm nữ sinh tôi đã gặp trong phòng thi lúc sáng. Và cũng như trước đó, người ngồi giữa là cô gái với mái tóc đỏ dài ngang vai và đôi mắt đỏ rực.

Dù đang ăn, họ vẫn toát ra khí chất tao nhã. Hẳn đều là tiểu thư của các gia tộc quý tộc danh giá.

 “Tiểu thư Lotte, cô thấy đề thi thế nào?”

 “Tổng thể thì... cũng ổn.”

 “Tôi cũng nghĩ vậy. Dễ hơn đề thi thử tư nhân nhiều.”

 “À, không đến mức đó đâu……”

Ồ. Họ còn thi cả đề thử tư nhân à? Chẳng lẽ ở thế giới này cũng có kiểu lò luyện thi như học thêm bên tôi?

Nếu mấy đứa con nhà giàu còn được ôn luyện bằng lò luyện thì rắc rối thật. Nghĩa là tôi đã thua chúng trong mặt mặt thông tin ngay từ đầu. Mà có biết đi nữa cũng chẳng có tiền để học.

 “À, đúng rồi. Câu cuối phần Lý thuyết Ma thuật Căn bản cậu có làm không? Khác hẳn đề thi thử luôn ấy.”

“Là câu về Hỏa thuật đúng không? Tiểu thư Lotte chắc làm được chứ?”

 “Thật ra thì……”

Thôi tiêu rồi.

Tôi muốn nghe tiếp mà giờ nên nhường chỗ cho người khác.

Tôi đứng dậy, mang khay trả lại quầy rồi đi thẳng đến bãi đất lớn. Số người đã có mặt ở đó có thể đếm trên đầu ngón tay.

— “Này! Cậu chưa ăn à?”

Tôi đã nghe giọng đó rồi, là con nhóc phiền phức lúc sáng.

Cô bé tôi chạm mặt buổi sáng đang khoanh tay nhìn tôi. Cô bé tự nhận mình là người lùn nhưng rõ là hơi hoang tưởng.

Lúc sáng bận quá nên tôi chỉ để ý đến chiều cao và trang phục, giờ mới thấy cái mũ phù thủy trên đầu cô bé to đến mức kỳ cục. Vành mũ rộng đến nỗi nếu trời mưa chắc chắn dùng làm dù được.

“Cậu lại lơ tớ nữa rồi!”

“Tôi ăn rồi.”

“Nhanh vậy? Mà nhà ăn đông nghẹt luôn mà!”

“Tôi ăn trước khi nó đông ngẹt người. Mà còn nhóc thì sao?”

“Muốn ăn đấm hả? Đừng gọi tớ là nhóc!!”

Gì chứ? Không gọi là nhóc thì gọi gì? Cô bé còn chưa thèm nói tên mình.

“Cô không lớn nổi là do ăn uống thất thường đấy.”

“ĐỒ KHỐNNNNNNNN─!!!”

Trong lúc tôi còn đang đôi co với con nhóc dính như đỉa này, các thí sinh khác bắt đầu tụ lại dần, bao gồm cả nhóm tóc đỏ mắt đỏ và cậu nam sinh tộc elf.

Khi đa số đã có mặt, các giám khảo thực hành lần lượt xuất hiện. Không khí lập tức căng thẳng khi họ mang theo các dụng cụ như cầu pha lê đo ma lực, giấy ma pháp, nguyên liệu luyện kim và hàng loạt thiết bị khác.

“Mọi người chú ý!”

Giọng họ to hơn hẳn dáng người. Chắc được khuếch đại bằng phép thuật.

“Chắc hẳn các em đã biết rồi nhưng chúng tôi xin nhắc lại. Phần thi thực hành gồm bốn nội dung.”

Đo ma lực, luyện kim, chế tạo cuộn phép, và Ma thuật Chiến đấu.

Đo ma lực thì đúng như tên, nên không hẳn là một bài thi đúng nghĩa.

Dù có thể nỗ lực tăng lượng ma lực sở hữu nhưng phần lớn vẫn do tố chất bẩm sinh quyết định. Về cơ bản là yếu tố di truyền. Tương đương với chỉ số IQ ở thế giới cũ của tôi.

Mà IQ của tôi là bằng không trong tình huống này, là đặc điểm thể chất của những người có Mắt Vàng.

“Mỗi nội dung sẽ chấm tối đa 25 điểm. Tổng điểm phần thực hành là 100, và nếu dưới 40 điểm thì xem như rớt. Dù phần viết có điểm cao mấy, nếu phần thực hành không đạt thì cũng không được nhận vào học.”

Một thí sinh giơ tay.

“À, cho hỏi… Mình sẽ biết điểm ngay sau khi thi xong không ạ?”

“Câu hỏi hay. Vì số lượng thí sinh đông nên từng giám khảo sẽ chấm riêng từng nội dung và công bố điểm ngay sau khi thi xong. Sau đó điểm sẽ được cộng với phần viết để xác định kết quả cuối cùng. Nhưng em sẽ biết điểm thực hành trước.”

Không ai phản ứng gì với mức điểm đậu là 40. Ngoại trừ tôi.

Sẽ tốt nếu tôi được điểm cao, nhưng 40 là ngưỡng tối thiểu. Tôi chỉ có ba tháng để chuẩn bị nên chẳng mong được điểm cao ở cả viết lẫn thực hành.

Kế hoạch của tôi là: “Điểm viết cao + điểm thực hành vừa đủ đậu”. Tôi đoán nhiều người cũng dùng chiến lược tương tự.

Vì phần thực hành liên quan đến kỹ năng nên đám con nhà giàu sẽ dễ giành điểm hơn.

Ngược lại, phần viết thuộc phạm trù nỗ lực cho nên chỉ cần học là có cơ hội.

Vấn đề là đề thi quái đản tới cùng cực vì tất cả thí sinh đều sáng láng đến mức trường buộc phải ra đề thật khó để phân loại.

Như câu cuối trong phần Lý thuyết Ma thuật Căn bản chẳng hạn, ai ra câu đó thì xứng đáng bị hội đồng đánh chết.

Nhưng phần thực hành có phần dễ thở hơn vì chấm theo cảm quan.

Chủ yếu chấm dựa trên mức độ hoàn thành sản phẩm trong thời gian quy định và năng lực chiến đấu. Đó là đánh giá định tính chứ không định lượng vậy thì công bằng ở chỗ nào?

Với vài thí sinh, việc đậu Học viện quyết định cả tương lai. Nếu họ bị trừ điểm quá mức, cha mẹ họ, tức các quý tộc, sẽ gây rối với trường ngay.

Vì thế, hội đồng tuyển sinh đành chọn phương án dùng đánh giá tuyệt đối cho phần thực hành, với lý do: “Kỹ năng thực chiến có thể học sau khi nhập học.”

Cũng vì lý do đó mà thang điểm được chia thành 400 điểm viết và 100 điểm thực hành.

 “Giờ chúng ta bắt đầu bài kiểm tra đầu tiên.”

Giám khảo dẫn chúng tôi xếp thành hai hàng rồi bắt đầu đo ma lực. Khi đến lượt tôi, người phụ trách nhíu mày. Tôi cũng chẳng có gì bất ngờ.

 “Không có đơn vị sievert nào cả.”

Cho đến đây vẫn ổn.

 “Thật sao?”

“Không có lấy một giọt ma lực…?”

Nhưng câu nói hơi to đó đã thu hút sự chú ý. Đám học sinh phía sau rướn cổ nhìn kết quả được ghi lại. Ai nấy đều tỏ vẻ không tin nổi.

Dù tôi đã chuẩn bị tinh thần, nhưng bị phơi bày công khai thế này vẫn thật nhục nhã. Dù gì tôi cũng đâu tự chọn cái cơ thể này.

Tôi nghe thấy vài câu quen thuộc: “Chắc tại nó là dân Mắt Vàng,” và “Tớ chưa từng thấy loại mắt đó ngoài đời bao giờ,” vọng đến từ khắp nơi.

Con nhóc sáng nay tiến đến gần với vẻ mặt nhơn nhơn.

“Keke, nhìn xem ai là đồ vô dụng không mana kìa~”

Tôi suýt móc nhúm cỏ ma lực trong áo choàng ra hít rồi đánh cho nó một trận nhưng tôi cũng cố nhịn.

Vượt qua những ánh mắt rực lửa dán chặt vào mình, tôi tiến đến khu thi tiếp theo.

Khi một phần thi kết thúc, các phần thi tiếp theo sẽ được chấm bởi giám khảo khác. Vì thí sinh quá đông, các phần thi phải diễn ra đồng thời để kịp tiến độ.

Vì thế, khi nhóm tôi đo ma lực, nhóm khác sẽ thi chế tạo cuộn phép hoặc luyện kim.

Nhóm tôi tiếp tục thi theo thứ tự. Sau đo ma lực là luyện kim rồi đến chế tạo cuộn phép, và ở hai phần này, việc thiếu mana lại trở thành trở ngại lớn.

Tôi vẫn hoàn thành xong phần luyện kim và cuộn phép. Nhưng cả hai đều yêu cầu kích hoạt sản phẩm để tính điểm. Và cơ thể này thậm chí không thể kích hoạt cuộn phép cấp thấp mà không bị cháy khét.

“Hiểu biết lý thuyết luyện kim của em rất tốt nhưng lại không kích hoạt được. Vì không thấy kết quả nên chỉ có thể cho 12/25.”

“Khả năng phân tích mạch phép của em khá đáng nể. Nhưng không truyền được mana trong kỳ thi thực hành thì là vấn đề lớn. Tiếc thật, 13 điểm nhé.”

Đây là lý do tôi lo rớt từ đầu.

Trừ phần đo ma lực nơi tôi bị bóc phốt là “đồ vô dụng không mana”, hai phần còn lại chỉ cộng được 25 điểm. Vậy giờ tôi cần ít nhất 15 điểm ở phần Ma thuật Chiến đấu.

Chúng tôi đến địa điểm cuối cùng và nghe giám khảo giải thích:

 “Ma thuật Chiến đấu là phần đánh giá năng lực chiến đấu nơi hai thí sinh được chọn ngẫu nhiên để đấu trong một khoảng thời gian.”

Tôi nhớ lời khuyên của Giáo sư Heerlein.

Đấu không phải là đập nhau tơi tả. Mấu chốt để đạt điểm cao là chọn đúng phép, dùng đúng lúc, duy trì được nhịp chiến và tiết kiệm sức lẫn mana.

 “Em phải dùng phép nhưng nếu khiến đối phương dùng nhiều hơn thì cậu em. Tỉ lệ trúng đòn mới là thứ quan trọng ngoài đời.”

Và còn lời đó nữa.

“Chúng tôi cho phép sử dụng vài công cụ như cỏ mana vì Ma thuật Chiến đấu phản ánh chiến đấu thực tế. Nhưng nếu định dùng, thí sinh phải báo trước với giám khảo. Dùng mà không báo sẽ bị loại ngay và cấm thi lại trong ba năm tới.”

Ngoại trừ tôi, không nhiều người báo sẽ dùng công cụ phép thuật.

Ngoài ra, triệu hồi gậy phép không bị trừ điểm. Vì là “Chiến đấu” nên không thể thi nếu không có gậy.

 “Mỗi nhánh cỏ mana dùng bị trừ 5 điểm.”

Trừ điểm ác thật.

Vậy là tôi khởi điểm ở mức 20. Nếu mất thêm 5 điểm nữa thì xác định bị đẩy về cung điện. Mà trước đó chắc bị Hasfeldt đập cho một trận.

Chỉ tưởng tượng thôi cũng muốn chết rồi. Tôi phải tỉnh táo.

Khi đợi đến lượt, các loại phép thuật đủ kiểu bay loạn trước mắt tôi. Vừa xem các thí sinh thi triển phép quen lẫn lạ, tôi vừa ngập tràn cảm giác thua thiệt.

Tại sao mình lại là muggle duy nhất trong thế giới ma thuật này?

Khi giám khảo gọi đến số báo danh của tôi, tôi đứng dậy đi vào khu thi đấu.

Mặt đất đầy vũng nước và chỗ lồi lõm giống hệt sàn chợ nô lệ nơi tôi từng bị Hasfeldt mua về.

Người đứng đối diện là một gương mặt quen thuộc.

Cô gái tóc đỏ, mắt đỏ đang kiểm tra lại cây gậy phép. Tóc cô được ghim gọn sang một bên.

Có lẽ đã thấm mệt sau nhiều giờ thi, sắc mặt cô trông nhợt nhạt hơn hẳn lúc sáng.

“Cô gái bên phải chắc là tiểu thư gia tộc Saliere. Nghe nói nhà Hasfeldt đang để mắt đến cô ấy.”

“Còn cô bé Mắt Vàng thì thua chắc rồi. Gia tộc Saliere nổi tiếng là có lượng mana cao nhất lục địa mà.”

Cảm ơn mấy người đã cung cấp thông tin quý giá.

Tức là đối thủ tôi sắp đấu có lượng mana đủ để spam cầu lửa liên tục không cần hồi chiêu? Thế khác gì đấu với bản sao của Hasfeldt?

 “Vậy chúng ta sẽ bắt đầu bài thi ngay sau thông báo cuối cùng. Hai thí sinh, mời bước vào sàn đấu.”

Nhưng cô ta có bao nhiêu mana thì cũng chẳng quan trọng.

Bởi nếu không thể dùng được thì nhiều cũng bỏ phí mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!