Phòng tình huống chìm trong sự im lặng.
Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ cần có ai thở hơi mạnh hơn bình thường thì cũng bị có thể nghe thấy rõ ràng.
Cuối cùng, bầu không khí im lặng kéo dài ấy bị phá vỡ bởi một câu nói chậm rãi vang lên từ hình chiếu ba chiều của Utad.
-… Hatan, nói cho ta biết đi.
“Nói gì?”
-Ta đang mơ à?
“Ai mà biết được.”
Hatan gượng cười khi đáp lại lời Utad.
“Ý ta là, sẽ khá rợn người nếu cả hai chúng ta cùng mơ chung một giấc mơ, đúng không?”
-…
‘Thật ra thì…’
‘So với tình huống hiện tại, chuyện đó còn dễ tin hơn…’
Utad nghĩ thầm khi nhìn chằm chằm màn hình trước mặt.
Cách đây không lâu, họ còn chỉ dám hy vọng rằng Dowd ít nhất có thể xử lý được một trong số các Cổ Thần xuất hiện. Vậy mà giờ đây, toàn bộ những sinh vật đó đều đã biến thành những cái xác nằm rải rác trên mặt biển.
Và tất cả chuyện này diễn ra trong chưa đầy ba phút.
“…”
-…
Nhưng vẫn chưa hết. Việc sử dụng những Kẻ Cai Trị Vùng Ma Thú như những quả lựu đạn để vô hiệu hóa lời nguyền vốn đã là một phương pháp chưa từng được biết tới.
Và ngay cả khi đã tạm thời vô hiệu hóa được lời nguyền, thì vẫn còn một người phụ nữ có thể chém chết một Cổ Thần chỉ bằng một đòn duy nhất.
Nhưng câu hỏi lớn nhất trong tất cả là…
-… Luật Kỹ vốn dĩ là một loại Năng Lực Đặc Biệt dễ sử dụng đến vậy sao?
Câu hỏi của Utad được đáp lại bằng sự im lặng của Hatan.
Về lý thuyết, việc sử dụng Luật Kỹ thì rất đơn giản. Sức mạnh đầu ra của nó được quyết định bởi khát vọng mãnh liệt của người sử dụng đối với một điều gì đó, chỉ có vậy thôi.
Nói theo cách dễ hiểu hơn, nó nghe chẳng khác gì một thứ có thể kích hoạt khi người ta chỉ cần nhịn đói vài ngày.
Nhưng nếu đúng là như vậy, thì sức mạnh đó đã không bị giới hạn chỉ trong Liên Minh Bộ Tộc.
Sự thật là, chỉ ‘khát vọng’ thôi thì không đủ. Người ta còn cần một ‘nền tảng tinh thần’ vững chắc, gần như ngang ngửa với một vị cao tăng đã chạm tới cõi Niết Bàn.
Họ không biết chính xác đó là gì, nhưng chắc chắn có một điều gì đó mà người đàn ông kia đang khao khát một cách vô cùng mãnh liệt.
Thứ đó hẳn phải rất cao cả và đầy lý tưởng.
“…Đánh giá như vậy có thật sự phù hợp với tên đó không?”
-Gì cơ?
“Ý ta là, trông hắn giống kiểu một gã đào hoa và lúc nào cũng bị cuốn vào rắc rối bất cứ khi nào có cơ hội. Ta nói sai à?”
-…
“Tai không quan sát thằng nhóc đủ lâu, nhưng có cảm giác nó chính xác là loại người như vậy.”
-… Ít nhất cũng phải thừa nhận rằng thằng nhóc có tài năng xuất chúng đi.
Hatan khẽ cười khi nhận ra Utad đã ngầm đồng ý với nhận xét của mình.
“…Giờ thì, ta tự hỏi sau này không biết thằng nhóc sẽ đưa ra những yêu cầu gì đây?”
Hatan thở dài.
Vấn đề này từng được đề cập ngắn gọn trong Hội Nghị Tộc Chiến Tộc Trưởng. Giá trị cốt lõi nhất của Liên Minh Bộ Tộc là thưởng phạt phân minh…
Vì vậy, họ không thể không ban thưởng cho một người đã lập được công trạng lớn lao đến nhường này.
-… Chuyện đó cứ để sau đi.
Utad thở dài nói tiếp..
-Dù sao thì có vẻ lúc này trông thằng nhóc cũng không ở trong trạng thái có thể đưa ra yêu cầu gì với chúng ta đâu…
Lời ông nói là sự thật.
Trên màn hình, gương mặt của Dowd khi nhìn người đang đứng trước mặt mình lộ rõ sự lo lắng và bất an còn hơn cả lúc phải đối đầu với ba Cổ Thần.
[Anh bỏ cuộc rồi sao, anh Dowd? Anh cứ đứng đực ra đó này giờ đấy.]
Có vẻ như Dowd không thể trì hoãn việc đối mặt với ‘cô nàng màu trắng’ này thêm được nữa.
***
[ Xác nhận Năng Lực Đặc Biệt ‘Luật Lực’ đã cạn kiệt. ]
[ Sự quá tải đang gây tổn thương lên cơ thể! ]
[ Tiếp tục sử dụng có thể phá hủy nội tạng, dẫn đến tử vong! ]
[ Đã thành công trong việc tiếp tục chiến đấu dù đang bị thương nghiêm trọng! ]
[ Độ thành thạo của ‘Thông Thạo: Người Sắt’ đã tăng. ]
[ ‘Thông Thạo: Người Sắt’ đã thăng cấp lên ‘Phổ Thông’! ]
[ Hiệu ứng mới được thêm vào! ]
Cùng với những dòng thông báo đó, có thứ gì đó tanh nồng dâng lên trong cổ họng tôi.
Khi tôi đưa tay lau miệng, tôi nhận ra đó là máu.
Dù có tương thích với Luật Lực đến đâu, việc sử dụng Phá Thiên ba lần liên tiếp rõ ràng là quá sức của tôi, ai mà ngờ được cơ chứ.
‘…Đệt mợ, mình sẽ không bao giờ làm cái trò này nữa.’
Ngay cả bây giờ, tôi vẫn cảm thấy buồn nôn, tầm nhìn thì chao đảo.
Tôi đã đối mặt với cái chết vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhận được cảnh báo rằng nội tạng của mình có thể bị nổ tung.
Xem ra câu nói ‘sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng lớn’[note88591] quả thực không sai chút nào.
[ Thông Tin Thông Thạo ]
Thông Thạo: Người Sắt 鐵人
Cấp: Phổ Thông
Độ Thành Thạo: 0%
Mô tả: Các chiến binh của Liên Minh Bộ Tộc liên tục đặt bản thân vào những tình huống cực hạn để rèn luyện khả năng phản ứng trước nghịch cảnh. Rất nguy hiểm, nhưng cực kỳ hiệu quả.
[ ■ Tăng khả năng chịu đựng đối với chấn thương và đau đớn. Giảm cường độ đau và cho phép di chuyển dễ dàng hơn ngay cả khi bị thương nặng. ]
[ ■ Khả năng hồi phục vượt trội so với trạng thái bình thường. ]
[ ■ Trong trường hợp bị thương chí mạng, cảm giác đau đớn sẽ bị giảm thiểu, tăng cơ hội sống sót. ]
[ ■ Hiệu quả tỷ lệ thuận với chỉ số Sức bền. ]
Dĩ nhiên, tôi không làm tất cả những chuyện đó chỉ cho vui.
Và thêm nữa…
[ Xác nhận tiêu diệt ba thực thể ‘Cổ Thần’. ]
Chúng chết nhanh thật đấy nhỉ?
Nghĩ cũng thấy hơi tội cho chúng. Lẽ ra chúng phải là boss cuối của cả một chương, vậy mà lại bị tiễn lên trời như thế này mà lại chẳng được tiếp đón chu đáo chút nào.
So với Kẻ Thanh Tẩy hay Valkasus thì bọn này đúng là chẳng có tí đất diễn nào.
“…”
Tất nhiên, xét đến việc đối thủ của chúng là ai, tôi cũng hiểu tại sao chúng lại có màn trình diễn tệ đến vậy.
[Sao anh không chạy nữa đi, anh Dowd?]
Khi tôi thấy Yuria tiến lại gần với cái đầu hơi nghiêng, vừa đi vừa nói bằng những dòng ký tự, cổ họng tôi khô khốc hoàn toàn.
Không phải là tôi chưa từng mơ mộng về một cô gái xinh đẹp vứt bỏ mọi thứ chỉ để đuổi theo một mình tôi, nhưng mà…
Tôi thật sự muốn chỉ muốn túm cổ bản thản trong quá khứ và hét thẳng vào mặt hắn.
Đệt mợ, thử tự mình trải nghiệm đi rồi hẵng mơ mộng mấy thứ nhảm nhí đó.
Mày nghĩ việc bị con dao kề sát cổ theo từng nhịp thở là cảm giác tuyệt vời lắm à?
[Sao anh không nói gì đi?]
“…”
Trong lòng, tôi thở dài một tiếng thườn thượt.
Đầu óc tôi đang nảy số liên tục, cứ như đang gảy bàn tính xoẹt xoẹt vậy..
Thú thực, bất kể thế nào đi nữa thì việc tiếp tục chạy trốn khỏi cô nương này là bất khả thi.
Chơi trốn tìm với một Ác Quỷ, lại còn là Vật Chủ của Bạch Quỷ, là hành động tự tay hạ thấp tỷ lệ sống sót của mình. Chỉ cần tôi đi sai một nước, cô ấy sẽ đuổi theo tôi ‘xuống tận cùng của địa ngục’ nếu cần thiết.
Nghĩa là tôi phải giải quyết triệt để chuyện này, dù có muốn hay không.
Chắc chắn là chuyện này có thể sẽ cực kỳ đau đớn với tôi.
Nhưng dù sao thì…
Chuyện này chẳng là gì đối với Dowd Campbell cả.
Mày là chuyên gia chịu đòn mà, đúng không? Mày đã bị đập cho thừa sống thiếu chết hết lần này đến lần khác rồi. Mày đặc biệt. Mày được đúc từ cái khuôn khác bọt hẳn luôn.
“…”
Nói xong tôi cũng thấy hơi xấu hổ vì tự tâng bốc bản thân lên hơi quá đà.
Dù sao thì, sự thật là chỉ có một con đường duy nhất.
Tôi liếc xuống chân mình.
Đây là nơi Lucia và Valkasus đã chuẩn bị sẵn ‘Ma Trận’. Một sự hợp tác giữa Thánh Nữ và Đại Pháp Sư Cấm Thuật vĩ đại nhất thế giới này, tất cả chỉ để làm biện pháp đối phó dành riêng cho Yuria.
Dù là cô ấy đi chăng nữa thì chắc chắn nó cũng sẽ có tác dụng.
Dù tôi không chắc mình có thể xoa dịu một Ác Quỷ đang ở đà cuồng loạn hay không, nhưng chí ít, nó cũng đủ để ‘xoa dịu’ luồng Quỷ Khí kia trong chốc lát.
[Em đã nói rồi mà.]
Ngay lúc đó, những ‘văn tự’ của Yuria tiến sát lại gần tôi.
[Nếu em bắt được anh thì anh sẽ chết đấy, được chứ?]
“…!”
Trước cảnh tượng Yuria đột ngột xuất hiện ngay trước mặt và vung kiếm chém xuống, mắt tôi mở to hết cỡ.
Đó là một tốc độ mà ngay cả khi tôi được buff bởi Tuyệt Vọng cấp EX cũng không tài nào phản ứng kịp.
Cho dù có kích hoạt Sự Tập Trung của Kiếm Sĩ, chắc chắn tôi cũng không thể theo kịp.
“...”
Tuy nhiên…
Từng cử động của cô ấy đã cho tôi rất nhiều gợi ý. Nhiều đến mức chúng hiện lên rõ rành rành trong mắt tôi.
Đó là minh chứng cho việc cô ấy đã luôn ‘nương tay’ với tôi cho đến tận bây giờ.
Thực lòng thì, tôi hoàn toàn có thể hiểu được tại sao cô ấy làm vậy.
Ngay cả Lam Quỷ, kẻ vốn được xem là kẻ yếu hơn trong số các Ác Quỷ, cũng đã từng tự mình làm nên những chuyện điên rồ. Việc tôi có thể né tránh được Bạch Quỷ, kẻ rõ ràng mạnh hơn rất nhiều, đã nói lên tất cả về việc cô ấy đã tự kiềm chế bản thân khi đối đầu với tôi đến mức nào.
Cô ấy chưa có đủ sát ý để thật sự nhắm mắt nhắm mũi mà giết tôi.
Điều đó có nghĩa là…
Tôi có thể chịu được ‘một đòn’ từ cô ấy.
‘…Kế hoạch đây rồi!’
Trong khi cô ấy vẫn còn giữ được chút lý trí, vẫn nhân nhượng với tôi một chút…
Cho dù phải trả giá bằng việc ăn một trận đòn tàn khốc, tôi cũng phải ‘lôi’ bằng được Yuria vào Ma Trận của Lucia và Valkasus.
Vì việc đỡ hay chặn đò của cô ấy là bất khả thi, tôi đành dùng chính cơ thể mình để tạo ra sơ hở bằng cách chịu một nhát chém.
Mày làm được mà, Dowd Campbell. Tất cả những gì mày cần làm là đừng có chết chỉ sau một chém là được!
Nghĩ đoạn, tôi nhìn chằm chằm vào mũi kiếm của Yuria đang lao tới đầy sát khí.
Tôi hít một hơi thật sâu.
“…!”
Và rồi…
Tôi ‘lao thẳng’ vào nhát kiếm của Yuria, thứ đang chuẩn bị xuyên thủng cơ thể mình.
Chuyển động mà chắc chắn cô ấy không hề ngờ tới đã khiến đôi mắt Yuria mở to. Ngay khoảnh khắc đó, tôi ôm chặt lấy cô và cố kéo vào Ma Trận.
Nhìn thanh kiếm đâm xuyên qua người, tôi nhắm nghiền mắt lại.
‘…Làm ơn, đừng có chết chỉ vì một đòn!’
Dù hiện tại cô ấy là kẻ mạnh nhất xét về sức mạnh trong một đòn đánh, tôi vẫn có niềm tin vào khả năng sinh tồn của mình.
‘Thế này thì cũng đáng để thử đấy chứ!’
Nghĩ vậy, tôi dồn hết sức đẩy cơ thể cô vào trung tâm Ma Trận, và một luồng ánh sáng trắng chói lòa lại bùng lên một lần nữa. Nó sáng đến mức bao trùm toàn bộ tầm nhìn của tôi.
[…!]
Ánh sáng trắng phát ra từ Ma Trận chắc chắn đã có tác dụng.
Bởi vì luồng khí tức màu trắng bao quanh cơ thể Yuria đã yếu đi rõ rệt ngay khi tiếp xúc.
Đó là bằng chứng cho thấy Quỷ Khí đã tạm thời bị suy yếu bởi Thần Lực của Thánh Nữ.
Nghĩa là…
“…Ơ.”
Tôi có thể nghe thấy giọng nói thẫn thờ Yuria.
Mái tóc trắng toát đến lạnh lẽo của cô ấy đã trở lại màu đen từ lúc nào không hay. Ánh sáng đã quay trở lại trong đôi mắt cô.
Cô ta đã lấy lại lý trí, dù chỉ là trong thoáng chốc.
‘…Ngon rồi.’
Quả không hổ danh Thánh Nữ. Đây là thành quả xứng đáng với người đã ngày ngày vật lộn với cơ thể Yuria để áp chế lời nguyền.
“Em tỉnh táo lại chưa?”
Tôi thở phào, lên tiếng hỏi cô.
“May quá.”
Nghe thấy giọng tôi, cô ấy từ từ quay sang…
Rồi dùng ánh mắt đờ đẫn quan sát tôi.
Đôi mắt cô từ từ nhìn xuống phía dưới khuôn mặt tôi.
Có lẽ…
Cô đang nhìn vào nơi mà thanh kiếm của mình đã đâm trúng tôi.
“…”
Rồi, đôi mắt cô ta mở to kinh hoàng.
“…A.”
Ngay sau đó…
Một tiếng rên rỉ như lúc hấp hối thốt ra từ miệng cô.
“…A, A, A A, A A, A—”
Cô lấy cả hai tay ôm lấy mặt như thể cô đang cố xé toạc nó ra.
Nước mắt rơi xuống lã chã.
Cứ như thể…
Cô vừa nhìn thấy một cảnh tượng ‘kinh hoàng’ mà bản thân không thể chịu đựng nổi.
“…”
‘Này. sao cô lại phản ứng như thế?’
‘Cái phản ứng này hơi đáng sợ rồi đấy…’
Chính vào khoảnh khắc đó…
Tôi nhận ra có gì đó không ổn.
‘Tại sao…’
‘Lại không đau chút nào?’
‘Rõ ràng là sau khi nhận đòn đó, ít nhất cũng phải có cảm giác đau đớn gì đó chứ.’
[ Phát hiện vết thương chí mạng. ]
[ ‘Thông Thạo: Người Sắt’ đã giảm thiểu cảm giác đau đớn. ]
“…”
Khi tôi nhìn dòng thông báo đó trong khi mồ hôi lạnh vã ra như tắm…
Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Do đòn tấn công của Yuria…
Toàn bộ cơ thể tôi gần như đã bị ‘xẻ làm đôi’.
“…”
À, phải rồi.
Ngay cả khỉ cũng có lúc ngã khỏi cây mà.
Đúng là tôi luôn giỏi trong việc sống sót, nhưng không có nghĩa là lúc nào tôi cũng thành công.
“Đ-Đợi một chút. A-Anh D-D-Dowd…? Tại sao, ơ, tại sao…? Ch-Chuyện này là… là do em… em làm sao…?”
Cùng với giọng nói của Yuria, người trông như đã hoàn toàn mất trí…
[ HP dưới 1%! ]
[ Bạn đang ở ngưỡng của của cái chết! ]
Máu phun ra từ miệng tôi với một lực khủng khiếp như dòng suối tuôn trào vậy.
3 Bình luận