WN

Chương 117: Biển Ngược (1)

Chương 117: Biển Ngược (1)

Ý thức cô mơ hồ như bị bao phủ bởi một lớp sương.

Cô đã cảm thấy như vậy từ lúc trước, nhưng giờ đây, nó đã trở nên tệ hơn rất nhiều.

“…”

Riru nhìn xuống đôi tay đang run rẩy của chính mình.

Trong đầu cô tràn ngập khao khát phải giết chết con ả khốn kiếp kia càng sớm càng tốt, nghiền nát ả thành tro bụi.

Nguồn sức mạnh khủng khiếp đang sôi trào trong cơ thể khiến cô tin chắc rằng mình đủ mạnh để làm được điều đó.

‘…Không.’

Rồi cô nhận ra, con ả đó không phải là vấn đề duy nhất.

Tất cả những chuyện phiền toái, những thứ đã chọc cô điên tiết lên đã xảy ra trong thời gian qua lần lượt hiện lên trong tâm trí cô.

Và cô không mong muốn một điều gì khác ngoài việc dùng chính thứ sức mạnh này để đập nát tất cả.

“…”

Cô vẫn ý thức một cách mơ hồ rằng bản thân đang có gì đó không ổn, nhưng ngay cả cảm giác ấy cũng nhanh chóng bị nhấn chìm trong thứ cảm xúc cuộn trào như lũ đang lay động toàn bộ tâm trí của cô.

Một cơn phẫn nộ phi lý. Một sự khát khao để hủy diệt mọi thứ một cách vô lý.

-Chao xìn, Riru.

Và rồi, trong trạng thái đó, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cô.

Quen thuộc thực sự là cách duy nhất để miêu tả. Bởi vì đó chính là ‘giọng nói của cô’.

“…”

Riru ngơ ngác nhìn về phía phát ra giọng nói ấy với ánh mắt vô hồn.

‘Ai vậy?’

‘Tại sao cô ta lại mang ngoại hình của mình?’

-Cách trò chuyện thế này… ta nên nói sao nhỉ? Trong số các Vật Chủ chỉ sở hữu một Mảnh Vỡ, thì ngươi là người duy nhất có thể nói chuyện với ta theo cách này. Với những kẻ khác, dù có muốn, thì chênh lệch về ‘đẳng cấp’ cũng quá lớn, nên chúng căn bản sẽ không thể làm được. Xem ra, làm kẻ yếu cũng không tệ chút nào đấy chứ.

‘…Mảnh Vỡ? Vật Chủ?’

Cô chẳng hiểu gì cả.

Khi những suy nghĩ mơ hồ đó lơ lửng trong tâm trí cô, đối phương vẫn tiếp tục nói.

-Nếu là ta, ta thật sự muốn giúp ngươi, nhưng… ta đã có khế ước rồi, nên ta không thể giúp được. Dù sao thì, tất cả chúng ta đều bị trói buộc bởi khế ước mà.

Giọng nói ấy vừa khúc khích cười, vừa tuôn ra những lời khó hiểu.

“…Ngươi. Ngươi là ai?”

-Ta là mặt nữ tính của ngươi đó. Lâu rồi chúng ta không nói chuyện với nhau nhỉ?

“…”

-Ta đùa tí. Hihi.

Tiếng cười lười nhác kia nhanh chóng vang lên lần nữa.

Nhưng lần này, giọng điệu đã nghiêm túc hơn hẳn.

-Rồi ngươi sẽ sớm biết thôi, nhưng… bây giờ ta không thể nói được. Bọn khốn Tòa Án Dị Giáo kia đang ở gần đây, ta có thể ngửi thấy mùi chúng. Cả hai chúng ta tốt hơn hết là đừng có dính dáng đến bọn chúng một cách không cần thiết, ngươi hiểu chứ?

“…Nếu ngươi chỉ xuất hiện để nói mấy thứ nhảm nhí thì cút đi cho ta nhờ, cái đồ ma quỷ khốn kiếp… hay ngươi có là gì đi nữa…”

-Ôi chao. Ngươi phản ứng được như vậy, tức là ngươi đã tỉnh táo hơn nhiều rồi đấy.

Thứ ‘không xác định’ mang ngoại hình của cô đưa tay chạm nhẹ lên trán Riru.

Và rồi…

Ý thức của cô bỗng trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Cơn phẫn nộ che mờ tâm trí cô đã tan biến trong chớp mắt.

-Thôi thì ít nhất ta có thể nói với ngươi chừng này…

Khi Riru còn đang đứng ngây người ra, đối phương tiếp tục lên tiếng.

-Vài ngày nữa chúng ta gặp lại nhau nhé, Riru.

“…Gì cơ?”

-Đến lúc đó, chúng ta sẽ ‘cùng nhau’ làm một chuyện khá là thú vị đấy. Hiểu ý ta chứ?

Mặc dù cô chẳng hiểu nổi một lời nào mà tồn tại kia nói ra…

Nhưng cô lại cảm thấy mình bị cuốn theo.

Riru không biết vì sao mình lại có cảm giác đó, nhưng cảm giác ấy thì lại vô cùng rõ ràng.

Đồng thời, thứ khí tức màu lam đang tỏa ra từ cơ thể cô từ nãy giờ bỗng đột ngột biến mất hoàn toàn.

“Hả? Ơ!”

Ngay lúc thứ khí tức tan biến, cô mất đi khả năng để đứng trên mặt biển và rơi thẳng xuống nước.

May mắn thay, cô lại biết bơi nên cô dễ dàng để nổi trên mặt nước. Nhưng…

“Cái quái… Mình đang làm cái gì v—”

Cô còn chưa nói hết câu thì…

Cô thấy Dowd Campbell đang bám chặt lấy cơ thể mình.

“…”

“…”

‘Cái đếch gì thế này?’

‘Anh ta ở đây từ lúc nào thế?’

Mắt anh nhắm nghiền, hình như là đã bất tỉnh rồi.

Nhìn xung quanh, cô thấy mảng thịt nát bấy và máu me vương vãi khắp nơi.

“…”

‘Mình bị vướng vào tình huống gì thế này?’

Khi cô còn đang cố xâu chuỗi lại dòng suy nghĩ…

Dowd, người vẫn đang nằm bất động, bỗng khẽ cử động rồi ôm chặt lấy cô.

“…!”

Giật mình, cô quay sang nhìn anh.

“Nếu anh tỉnh rồi thì buông ra—!”

Ngay lập tức cô quát lên đầy tức giận. Thứ khí tức màu lam đã biến mất trước đó lại bắt đầu rò ra từ cơ thể cô.

Cô sẽ không để người đàn ông này chơi đùa thêm lần nào nữa. Dù cô không biết anh ta sẽ nói gì, nhưng nếu lại nghe thêm một lời ngụy biện kỳ quặc nào đó, có khi cô thật sự sẽ—

“Xin lỗi.”

Nhưng giọng nói trầm phát ra từ miệng anh khiến cô cứng người lại.

Ngay lập tức, cô nhận ra anh khác hẳn mọi khi.

Bình thường, anh ta chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc thật bao giờ. Chỉ cần tinh ý một chút là ai cũng nhận ra anh ta luôn giấu động cơ thực sự của mình rất kĩ càng

Thế nhưng lúc này…

Anh lại đang cố gắng muốn truyền đạt sự chân thành của mình với cô.

Vì vậy, Riru từ bỏ ý định cãi lại anh, cô lúng túng đưa tay quệt mũi, rồi miễn cưỡng đáp lại.

“…Tự dưng anh bị sao vậy?”

“Tôi xin lỗi.”

“…”

Lời xin lỗi ấy đến thật đột ngột, nhưng…

Nó đã chạm sâu vào trái tim cô.

“…”

Dù Riru vốn là người thích nói thẳng nói thật, nhưng kỳ lạ thay, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô lại là, ‘Anh có biết vì sao tôi giận không?’

Dù cô đã bao nhiêu lần tự nhủ rằng mình không thể hiểu nổi những người phụ nữ hay nói những câu như vậy khi đang trong một mối quan hệ…

Vậy mà chỉ vì mong muốn người đàn ông này ‘quan tâm đến mình thêm một chút’, cô lại trở thành chính kiểu người mà mình từng không hiểu nổi.

“Cho tôi xin lỗi.”

Thế nhưng...

Ngay trước khi cô kịp mở miệng nói gì đó, một lời xin lỗi chân thành khác lại truyền đến.

“Tôi chưa từng tưởng tượng rằng tôi lại quan trọng với cô đến vậy.”

Một lần nữa, tim cô lại nhói lên.

Gương mặt cô đỏ bừng hơn cả lúc trước.

Bình thường, cô sẽ vặn lại, nói rằng cô ghét một khốn như anh, nhưng sự kiên định trong giọng nói của anh đã khiến lưỡi cô cứng lại.

Cứ như thể anh đã ‘nhìn thấy’ điều gì đó và ‘trở về’ từ một nơi nào đó, mang theo một quyết tâm mới từ những gì mình biết được.

Và ngay cả chính Riru…

Nếu lúc này bị yêu cầu phủ nhận điều đó, cô cũng không chắc mình có thể bác bỏ một cách dứt khoát hay không.

“Tôi thực sự xin lỗi cô.”

“…”

Theo một cách nào đó, anh chỉ đang giả ngây giả ngô thêm lần nữa.

Cô đã bị người đàn ông này xoay như chong chóng không ít lần rồi. Đúng là có những điều khiến cô cảm thấy biết ơn anh, nhưng cũng có nhiều điều cô muốn đối chất với anh hơn.

Đó là lý do tại sao…

Cô phải tức giận với anh.

Nhưng…

“Tôi xin lỗi vì đã phớt lờ những cảm xúc đó. Tôi xin lỗi vì đã lợi dụng cô như thế này. Tôi thật sự, thật sự xin lỗi vì đã khiến cô phải trải qua khoảng thời gian khó khăn như vậy.”

Nhìn anh ôm lấy mình và xin lỗi về tất cả những tội lỗi cùng những điều sai trái mà anh đã làm, như thể anh đang xưng tội…

Cô đơn giản là không thể giận nổi.

“Tôi xin lỗi.”

“…”

Trái tim cô cảm thấy hơi nhột

Cô chưa từng nhận ra rằng việc người đàn ông này tâm sự với mình một cách chân thành như vậy lại khiến cô xấu hổ đến thế.

“…Này.”

Sau một khoảng lặng dài, cuối cùng cô cũng khẽ nói.

“Chúng ta thật sự sẽ chỉ là bạn thôi sao?”

Nghĩ lại thì, có lẽ đó chính là lý do cô đã tức giận đến vậy.

Chỉ vì một câu nói đó.

“…”

Thật sự rất kỳ lạ.

Cô không thể hiểu rõ cảm xúc của chính mình.

“Nếu đó là điều cô muốn.”

“...”

Tất nhiên là cô không muốn như vậy.

Trái lại, cô muốn nhiều hơn một chút.

Gần gũi hơn nữa…

“…Thôi quên đi. Anh im mẹ đi.”

Dù vậy, lúc này cô lại không có đủ can đảm để nói ra những lời đó.

Nhưng…

“Ôm tôi chặt hơn đi.”

Ít nhất thì cô vẫn có thể yêu cầu chừng đó.

“…Hả?”

“Tôi bảo là nếu anh thấy có lỗi thì ôm tôi chặt hơn đi.”

“…”

Dowd, tvới vẻ mặt bối rối, siết chặt vòng tay quanh cô hơn.

Cơ thể anh ép sát vào cô hơn nữa.

“…Nữa đi.”

“…”

“…Thêm một chút nữa thôi.”

Riru nhắm mắt lại và vùi trán vào ngực Dowd, cô vòng tay ôm lấy lưng anh.

Trong tư thế đó…

Cô có thể cảm nhận được người đàn ông này.

Cô có thể nghe thấy nhịp tim của anh, hơi thở của anh…

“…”

Toàn thân cô thả lỏng.

Cô không biết phải diễn tả cảm giác ấy thế nào.

Nhưng nó mang lại một cảm giác an tâm đến kỳ lạ.

“Cảm ơn.”

Riru lắp bắp nói.

“…Tôi đã thấy một thứ rất tồi tệ. Nên tôi cần được trấn an một chút.”

“…”

Nghe những lời đó, ánh mắt Dowd khẽ dịch đi.

Thi thể của Alan đang nổi lềnh bềnh trên mặt biển. Và ‘cơ thể’ của tộc Garda bị gắn chặt vào nó.

Cơ thể Riru khẽ run lên.

Như thể cô đang sợ hãi vì đã nhìn thấy một thứ mà cô không bao giờ muốn thấy.

“…”

Dowd nhắm mắt lại trong giây lát rồi thở dài.

“Riru.”

“Ừ.”

“Sẽ có những con chó phải trả giá.”

“…”

“Tôi sẽ khiến điều đó xảy ra.”

Và ánh mắt của Dowd khi nói những lời ấy…

“Và từ giây phút này trở đi…”

Đã khóa chặt vào cái hố khổng lồ đang dần được tái tạo lại trên mặt biển gần đó.

Giai đoạn hai. Hình thái thực sự của Biển Ngược.

Những ‘Thần Vương’ mà Tatiana thờ phụng. Những tồn tại mạnh nhất mà ả ta có thể triệu hồi.

“Tôi sẽ chứng minh rằng tôi có đủ ‘năng lực’ để đối mặt với con khốn đó.”

Cùng với những lời đó…

Một ‘sinh vật biển’, khổng lồ đến mức tưởng chừng như có thể xé toạc cả đất trời, cuối cùng cũng lộ ra hình thái khổng lồ của mình từ dưới đáy biển.

***

“ElkiaaaaAAAK—!”

“…”

Ngồi trên vách đá, Kasa nheo mắt, gõ nhẹ tẩu thuốc xuống đất.

Phải. Dù bà đã đoán trước rằng sẽ có người đến vào thời điểm này…

Nhưng bà không ngờ họ lại xuất hiện một cách ồn ào đến thế.

Bà lão quay sang nhìn người vừa xuất hiện phía sau mình, đôi mắt bà vẫn nheo lại.

‘…Đứa trẻ này có thiên phú hiếm có khó tìm đấy.’

Kasa nghĩ vậy khi nhìn cô gái tóc cam với đôi mắt ngấn lệ đang lao về phía mình.

Phía sau cô là một cô bé thấp người, toàn thân toát ra luồng khí tức trắng xóa như một bóng ma.

“Tớ đã nói đi nói lại với cậu người gây chuyện là Thầy mà, sao cậu cứ làm vậy với tớ chứ-!”

“Nhưng mà Iliya à. Chắn chắn là cậu biết anh Dowd đang ở đâu. Hình như cậu đang giấu tớ nhỉ. Có lẽ nếu tớ cho cậu ăn hành một chút, cậu sẽ khai ra thôi.”

“Tớ không biết gì hết, dù cậu có tra hỏi tớ bằng cái giọng kỳ quặc đó thì cũng—!”

“…”

“KYYAAAAK-!”

Sau khi Iliya suýt soát né được một nhát chém trắng xóa lao tới với tốc độ kinh hoàng thì Yuria đã dậm chân xuống đất và nhảy vọt đến sát bên cạnh cô.

Đó là một chuyển động cứ như là dịch chuyển tức thời, nhưng…

Iliya vẫn ‘phản ứng’ được với tốc độ đó.

Cô xoay người để tránh nhát chém, đồng thời mượn lực ly tâm để hất văng cô gái tóc đen đang lao vào mình bằng bao kiếm trên tay.

“Ồồồ.”

Trong khi quan sát, Kasa vô thức thốt lên một tiếng trầm trồ trước những chuyển động hiệu quả của Iliya.

Khả năng ứng biến tức thì và cảm quan chiến đấu của cô bé này đã vượt xa trình độ của một học viên.

Chỉ riêng việc cô gái tóc đen, người lao lên đầy hung hãn như vậy, đã bị hất văng đi một cách dễ dàng đã đủ chứng minh điều đó.

Khoảng cách cô bé bị hất bay đi khá xa; cô đã bay qua vị trí của Kasa, rồi thậm chí qua cả cái vách đá ngay ven biển này.

“…”

Chắc cô bé sẽ không chết đâu.

Cô gái đó trông không giống một cô gái bình thường, nên dù có rơi khỏi vách đá kia thì cũng sẽ ổn thôi.

Vả lại, khi xem xét lại những gì tên Dowd đã nói, việc cô bé bị hất xuống vách đá có lẽ chính là… Cái gì nhỉ…

‘Kế hoạch’. Phải rồi.

So với người vừa rơi xuống vách đá, thì cô gái trước mặt bà có vẻ mới là người gần với cái chết hơn nhiều.

“Hộc! Hộc! Ahaaa…! Thầy… em sẽ không… nghe lời… thầy… thêm lần nào… nữa đâu… ahhhh…”

“…”

“M-Mà này, bà là ai thế?”

“…Cháu thở lại được chưa?”

Kasa bật cười trước Iliya, người đang nói chuyện như thể chỉ còn cách cái chết một bước chân.

“Có thể nói là ta chính là sư phụ của người mà nhóc gọi là ‘Thầy’.”

“…”

Iliya nhìn Kasa bằng ánh mắt khó chịu.

Đó có thực sự là điều mà cô bé nên phản ứng như vậy không? Kasa nghiêng đầu nghĩ.

“…Anh ta thật sự có thể bỏ qua khoảng cách tuổi tác như vậy sao? Rốt cuộc ‘gu’ anh ta mặn đến mức nào thế…”

“…Đừng nói nhảm nhí nữa. Lại đây ngồi cạnh ta đi.”

Kasa ôm lấy cái đầu đang đau nhức của mình bằng cánh tay còn lại.

“Nhóc là Ứng Viên Anh Hùng, đúng không? Vậy thì nhóc không thể bỏ lỡ những gì sắp xảy ra đâu.”

Mắt Iliya mở to.

“Bà biết cháu sao?”

“Sương sương.”

Kasa đưa tẩu thuốc lên miệng.

Thuốc lá luôn là người bạn tốt đồng hành cùng bà.

Và nếu có một cảnh tượng thú vị như thế này, thì nó lại càng tuyệt hơn.

Ánh mắt bà hướng về phía bờ biển, nơi một con quái vật khổng lồ đang trồi lên từ lòng đại dương.

Ngay gần chỗ của Dowd và Riru.

Không chỉ một, mà tổng cộng có ba con.

Đó dường như là một trận chiến bất khả thi.

“…Những Cổ Thần đến từ chiều không gian khác là những quái vật mà phải cần đến sức mạnh của cả một quốc gia mới dám nghĩ đến việc đối đầu.”

Cậu ta chắc chắn sở hữu đủ loại năng lực kỳ diệu, nhưng…

Không một con người đơn độc nào có thể đối mặt với chúng.

Tuy nhiên…

Ánh mắt bà không đặt trên những con quái vật cổ đại đang hiện ra từ biển cả. Không, thay vào đó…

“Nhìn cho kỹ đi, Vị Anh Hùng Tương Lai. Điều này chắc chắn sẽ giúp nhóc chạm đến cảnh giới đó.”

Sự tập trung của bà vẫn đặt vào…

“Từ giờ trở đi, nhóc sẽ được chứng kiến một con người chiến đấu và đánh bại một thứ không thể..”

Một người đàn ông duy nhất, người đang đơn độc lao thẳng về phía kẻ địch không thể vượt qua ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!