"——Nghe rõ chưa? Hiện tại, cái tháp này đang lâm vào tình trạng cực kỳ nguy cấp. Nguy cấp đến mức nào ấy hả? Cứ tưởng tượng đang chơi Othello mà bị đối phương chiếm mất cả bốn góc là hiểu."
"Thế thì... đúng là tệ thật."
Thấy Subaru giơ một ngón tay lên và bắt đầu giải thích với vẻ mặt nghiêm trọng, gương mặt Ram sa sầm lại. Không chỉ mình cô cảm thấy bầu không khí trở nên nặng nề, mà cả Emilia và Beatrice đang cùng lắng nghe cũng vậy.
『Othello』——nếu giải thích theo kiểu tôn trọng bản quyền thì gọi là Reversi sẽ hợp lý hơn. Đây là một trò chơi trí tuệ trên bàn cờ, sử dụng các quân cờ hai mặt đen trắng để tranh giành lãnh thổ trên lưới 8x8=64 ô.
Dĩ nhiên, đây là một phần kiến thức từ thế giới cũ của Subaru. Nhưng vì việc tái hiện nó ở thế giới này tương đối đơn giản, cậu đã mang nó vào dinh thự Roswaal từ khá sớm, tạo nên một cơn sốt và đặc biệt nhận được sự tán dương nhiệt liệt từ Emilia.
Chính vì lẽ đó, lời giải thích vừa rồi đã truyền tải đầy đủ mức độ nghiêm trọng đến nhóm Emilia. Trong Othello, việc bị chiếm mất bốn góc đồng nghĩa với việc rơi vào đường cùng tuyệt vọng.
Thêm nữa, Ram tuy không tham gia nhiều, nhưng thỉnh thoảng chơi thì cô ấy lại mạnh như quỷ đúng theo nghĩa đen, nên chắc chắn cô hiểu rất rõ.
Dù sao thì——
"Mất bốn góc, tình huống gì mà thê thảm thế chứ... Dù có chấp người ta thì cũng là quá đáng lắm rồi."
"Nếu được nhường nhiều góc như thế, thì ngay cả khi Betty có đang luống cuống tay chân cũng thắng được mất..."
"Luống cuống tay chân... từ này dạo gần đây ít nghe ghê..."
"——! Subaru, câu vừa rồi, nói lại lần nữa xem."
"Để sau nhé. Để sau đi."
Emilia lập tức hùa theo câu bình luận theo thói quen của Subaru, rồi tỏ vẻ tiếc nuối khi yêu cầu bị bác bỏ. Thấy dáng vẻ đó của cô, Subaru nhen nhóm chút cảm giác tội lỗi, nhưng như đã nói bao lần, chuyện liếc mắt đưa tình phải để sau.
Trước mắt, ưu tiên hàng đầu là tháo gỡ tình hình. Để làm được điều đó——
"Bốn cái góc... Đó là hai tên 『Tham Ăn』 đang ở trong tháp, và bầy ma thú mà bọn chúng gọi đến. Với lại, chuyện này hơi khó nói, nhưng còn một người đồng đội của chúng ta... à, gọi như vậy có thích hợp hay không thì vẫn còn chút tranh luận."
"——?"
Định nhắc đến cái góc thứ tư, Subaru thoáng ngập ngừng tìm từ ngữ tiếp theo.
Đó là vì cậu không tìm được câu trả lời thỏa đáng nào trong lòng để mô tả chính xác về cô gái đang vô tình đứng chắn đường như cái góc thứ tư ấy.
Gọi là người quen thì không xa lạ đến thế. Cũng không nhạt nhòa đến mức gọi là Ngô Việt đồng chu. Nhưng liệu đã chia sẻ vận mệnh đủ nhiều để gọi là đồng đội hay chưa? Ít nhất đối với Subaru, có lẽ giải thích là một cặp thầy trò bất đắc dĩ và không được công nhận thì ổn hơn.
Chỉ là, với nhóm Emilia thì sao?
Tuy nhiên, lọt vào khoảng hở do dự đó của Subaru——
"Đồng đội, ý cậu là Shaula gặp chuyện gì sao?"
"――――"
"——? Subaru?"
"Không, không có gì. Đúng vậy đấy, là Shaula."
Emilia chen vào một cách nhẹ nhàng như lẽ đương nhiên, khiến Subaru gật đầu đáp lại. Không chỉ cô ấy, mà cả Beatrice và Ram cũng không hề cảm thấy lấn cấn với nhận định vừa rồi của Emilia.
Không liên quan đến việc Emilia có 『Ký ức』 hay không, nhận thức ở điểm đó không hề khác biệt. Tức là, trong lòng các cô gái, vị trí của Shaula đã được khắc ghi là một sự tồn tại hữu hảo.
"Mình bị ngốc à. Không, đúng là mình ngốc thật."
Vấp ngã ở những chuyện hiển nhiên là thói xấu của Natsuki Subaru. Cậu kịch liệt kiểm điểm bản thân. Và rồi, biết vận dụng sự kiểm điểm đó để nỗ lực chính là điểm tốt của Natsuki Subaru.
Chê một thì khen một. Lý tưởng là chê một khen trăm.
Cỡ đó là vừa đẹp. Lý tưởng chân chính là không chê cái nào mà khen mười nghìn cái.
"Tóm lại, về Shaula... trước đó, mọi người còn nhớ luật lệ trong tháp không? Những điều cấm kỵ không được phá vỡ ấy, đã có giải thích rồi đúng không?"
"Ừ, có chứ. Không được kết thúc 『Thử thách』, không được vi phạm quy tắc của 『Thử thách』, không được thiếu tôn trọng thư khố, không được làm tổn hại tháp... đó là những hành vi vi phạm quy tắc, phải không?"
"Chính xác, chuẩn luôn."
Subaru búng tay trước câu trả lời trôi chảy của Ram, rồi dùng chính ngón tay đó chỉ xuống chân. Sau đó, cậu xoay đầu ngón tay ý chỉ toàn bộ tòa tháp.
"Mấy cái quy tắc đó... nếu phá vỡ chúng, cái góc thứ tư sẽ xuất hiện. Cụ thể là quy tắc nào bị phá vỡ thì tôi không biết, nhưng chắc chắn đã có cái bị phá. Nếu thế thì..."
"Đúng như đương sự đã nói, cô ta sẽ chĩa nanh vuốt về phía nhóm Ram. ——Phiền phức thật."
Với tư thế ôm khuỷu tay quen thuộc, Ram nhắm một mắt lại, dự tính đến tình huống tồi tệ nhất.
Khả năng chiến đấu cao cường của Shaula là điều mà Subaru - người đã trải nghiệm cái chết do chính tay cô gây ra - hiểu rõ, và cả nhóm Emilia - những người đã hứng chịu những đợt bắn tỉa liên miên từ xa trên biển cát - cũng thừa nhận.
"Cái cô ả ngáo ngơ đó, thế mà thực lực lại đáng gờm nhỉ. Dù có đỡ hơn việc bị bắn từ xa mà không làm gì được, nhưng nếu trở thành kẻ địch thì vẫn tệ như thường."
Khoanh tay trước ngực, cả Ram và Beatrice đều cau mày.
Hiểu nhanh thế này giúp đỡ tốn công giải thích bao nhiêu. Trong số những gương mặt đang nhăn nhó đó, chỉ có Emilia là vẫn giữ khuôn mặt dễ thương nhất thế giới không chút nếp nhăn nào, cô giơ tay lên:
"Nhưng mà, đối phương là Shaula cơ mà? Không thể nào nói chuyện để thuyết phục được sao? Shaula quấn Subaru lắmmm, nếu Subaru cố gắng nói chuyện thì..."
"Giải pháp hòa bình đó tớ cũng mong muốn lắm, nhưng có vẻ Shaula khó mà ngồi vào bàn đàm phán được. Còn chuyện cô ấy quấn tớ... theo nghĩa rộng thì vẫn không đổi đâu, chắc thế."
"Tóm lại, Barusu sẽ trở thành mục tiêu tập trung. Mục tiêu được thu hẹp lại thì tốt quá còn gì."
Cũng có thể hiểu là điểm yếu bị nhắm vào, nhưng Subaru cũng đồng tình với suy nghĩ của Ram.
Bị ẩn nấp lung tung trong tháp, không biết ai sẽ bị nhắm đến. So với việc để tình huống đó xảy ra, thì việc Subaru bị truy sát điên cuồng sẽ dễ lên kế hoạch đối phó hơn.
Và tóm tắt vấn đề lại thì——
"——Hai tên 『Tham Ăn』 và bầy ma thú, cùng với Shaula đang tấn công là bốn cái góc nhỉ."
"Trong số đó, hai góc đã được xử lý rồi. Đó là nhờ sự điều phối của Beako."
Trong lúc Subaru đang ngồi bó gối trong thư khố 『Taygeta』, cô bé Beatrice thông minh và dễ thương đã dẫn dắt từng thành viên, chạy đôn chạy đáo để xử lý những thiệt hại tấn công vào tháp.
Việc đưa Meili ra ban công nơi có thể nhìn xuống bầy ma thú, và việc hội quân với Emilia và Ram - những người đi đưa Rem ở Lục Thất ra ngoài - cũng là một phần trong đó. Đáng tiếc là trên đường đi, nhóm Emilia đã chạm trán với Lye và rơi vào tình cảnh Emilia bị cướp mất 『Tên』.
"Ưm, không sao đâu. Vì Subaru vẫn nhớ tớ, nên tớ hoàn toàn không sao hết. Cậu hay quên lời hứa, thế mà lại nhớ rõ về tớ, tớ vui lắmmm."
"Hừm, sao tự nhiên lại bị đâm sau lưng thế này?"
"Có vẻ như là do cách ăn ở thường ngày đấy. Cô gái đó, hình như cũng hiểu rõ về Subaru lắm nhỉ. Dù không bằng Betty."
"Đừng ghen tị, đừng ghen tị nữa, cái đồ đáng yêu này."
Xoa đầu Beatrice, Subaru gật đầu liên tục trước cảm giác thực tế rằng mình đang được yêu thương. Thấy Subaru chìm đắm trong cảm xúc như vậy, Ram gọi "Barusu".
"Cậu nói là hai góc đang được xử lý. Việc Meili cầm chân bầy ma thú thì hiểu rồi, còn một góc nữa là?"
"——Là Julius."
Đáp lại Ram, Subaru nắm lấy ngực áo mình, thả lỏng ý thức theo nhịp tim.
Sức mạnh của 『Cor Leonis』 vẫn đang hiện hữu, không chỉ gánh lấy gánh nặng từ Ram, mà sự tồn tại của những đồng đội ở khắp nơi trong tháp cũng đang được truyền đến Subaru theo thời gian thực.
Trong đó có một ánh sáng chắc chắn là Julius, và vị trí đó là——
"——Ở tầng hai, đang giữa lúc chiến đấu với kẻ địch."
"Tầng hai... không lẽ nào."
"Ừ, chính là cái 'không lẽ nào' đó."
Gật đầu đáp lại Emilia vừa thay đổi sắc mặt, Subaru khẽ hướng ánh nhìn lên trên.
Bị trần nhà che khuất, không thể nhìn trực tiếp thấy phía bên kia. Tuy nhiên, ở nơi tận cùng của ánh nhìn đó, cậu cảm nhận được khí thế của một trận huyết chiến đang diễn ra.
——Trận tái đấu giữa Julius Euclius và Reid Astrea đã bắt đầu.
"――――"
Rốt cuộc thì, chuyện phải phân thắng bại là không thể tránh khỏi.
Thay cho Subaru đã quỵ gối không thể đứng dậy, Beatrice là người đã đưa ra chỉ thị cho các đồng đội. Dù dưới sự chỉ huy của Beatrice, đối thủ mà Julius phải chiến đấu cuối cùng vẫn là Reid Astrea.
Tất nhiên, việc Roy Alphard——Tổng giám mục Đại tội 『Tham Ăn』 chiếm lấy thể xác và Reid có được tự do, đang khao khát phân thắng bại với Julius cũng ảnh hưởng đến điều này.
Nhưng, trải qua bao lần chồng chất 『Cái Chết』, dù muốn hay không, đã đi qua vô số khả năng, Subaru hiểu ra một điều.
——Đó là, dù rất bực mình, nhưng 『Vận mệnh』 có tồn tại.
Dù trải qua bất kỳ quá trình nào, cái hiện thực kiên cố khó thay đổi nằm chắn ngang đó được gọi là 『Vận mệnh』.
Dòng chảy của lịch sử mạnh mẽ đến mức khiến người ta phải nghĩ rằng nó đã được định đoạt sẵn. Cứ như thể kết quả do 『Vận mệnh』 đưa ra đã có trước, và mọi quá trình đều sẽ dẫn đến đó.
Đó là kết quả của việc vô số ý chí kết nối lại, cố gắng thực hiện mục đích riêng của mình, nhưng cũng chính vì thế mà chúng quấn chặt vào nhau mật thiết, không thể tháo gỡ.
Tuy nhiên, điều đó đồng thời cũng có nghĩa là ánh sáng hy vọng, chẳng phải sao?
Cuộc quyết đấu giữa Julius Euclius và Reid Astrea là không thể tránh khỏi. Nếu vậy——
"Reid... dù đang ở trạng thái đồng hóa với một tên 『Tham Ăn』 và gần như hoàn tất việc chiếm xác, nhưng hãy giao việc giải quyết Reid cho Julius. Chúng ta sẽ xử lý ba cái còn lại."
"Như vậy ổn chứ, Barusu."
"——? Cái gì cơ?"
Subaru nghiêng đầu khá nghiêm túc trước câu hỏi vặn lại của Ram. Tuy nhiên, nhìn phản ứng đó của Subaru, Ram khẽ lẩm bẩm "Vậy sao" rồi nói:
"Lý do Barusu là Barusu, Ram đã hoàn toàn thấu hiểu. Ram đúng là lẩm cẩm rồi. Thế mà lại phải dựa vào kế sách của Barusu."
"Không hiểu lắm nhưng tôi biết là cô đang chửi tôi đấy nhé?"
"Hả? Không phải không phải, chị ấy đang khen đấy. Ram đang cực kỳ tin cậy Subaru luôn. Fufu, phải cố gắng lên mới được."
"...Emilia, lát nữa Ram có chuyện muốn nói với ngài."
Trước câu nói đầy vẻ chán chường của Ram, Emilia đáp "Vâng ạ" có vẻ hơi vui.
Dù trong tình huống này, nhưng có lẽ Emilia cảm thấy mới mẻ khi Ram không dùng kính ngữ với mình, và chắc hẳn cô ấy vui vì điều đó. Giờ đây khi quan hệ chủ tớ đã mất, thái độ của Ram đối với Emilia giống như với một người bạn, hay một cô em gái cần được chăm sóc.
Vì cô em gái ruột là một tồn tại không cần chăm sóc, nên Ram cũng chẳng mấy khi có cơ hội ra dáng chị gái. Nghĩ được như thế cũng là nhờ sự tích cực lạ thường của Emilia.
"Tóm lại, việc sắp xếp tình hình trong tháp đến đây là hết! Giờ là lúc phân bổ nhân lực tối ưu vào đúng vị trí tối ưu. Công tác phân loại này chính là sân khấu tỏa sáng nhất của Natsuki Subaru!"
"Nhạt, nhạt nhẽo quá..."
"Nhạt nhưng là công việc quan trọng đấy! Cái này gọi là đóng góp thầm lặng nhưng chất lượng. Công việc chỉ mình tôi làm được... đúng, là việc chỉ mình tôi làm được! Đây là cuộc chiến của tôi... Á đau!!"
"Được rồi, chia nhanh lên."
Do mở bài dài dòng nên cậu bị Ram tát vào má. Vừa chịu đựng sát thương đó, Subaru vừa nhìn quanh mặt ba người——và cả một chú địa long, hỏi "Sẵn sàng chưa?".
Từ đây trở đi là chiến tranh tổng lực, chiến tranh tổng lực theo đúng nghĩa đen. Ở đó, sự khác biệt giữa người và địa long chỉ là cỏn con, mà vốn dĩ, Patrasche bình thường còn hữu dụng hơn Subaru nhiều.
Nếu thêm Super Subaru vào đó, khả năng sẽ nhân lên gấp bội, thậm chí gấp nhiều lần.
"One for All, All for One. Mọi người vì một người, một người vì mọi người. Nếu tất cả không đồng lòng thì không thể nắm lấy chiến thắng. Tôi ghét việc phải thiếu vắng bất kỳ ai. Chúng ta sẽ đi đến chiến thắng mà không để thiếu một ai cả. Bởi vì chúng ta..."
"——Đến tháp này không phải để mất đi, mà là để lấy lại mà nhỉ."
"Chính là thế."
Búng tay và gật đầu với Emilia, Subaru xốc lại tinh thần.
Sau đó——
"Đầu tiên, đối thủ của Lye Batenkaitos thuộc phe 『Tham Ăn』 thì——"
△▼△▼△▼△
"——Barusu."
"Hử?"
Kết thúc cuộc thảo luận, ngay khi mỗi người chuẩn bị đi đến vị trí của mình thì cậu bị túm cổ áo, cưỡng ép dừng chân lại. Tuy nhiên, lực siết không mạnh đến mức làm nghẹt thở.
Sự quan tâm đó chắc hẳn có lý do. Đó là——
"Sợ tôi hỏng mà biết lo lắng, chẳng giống cô chút nào nhỉ, Chị gái."
"Nếu định quan sát con sâu cái kiến trên lòng bàn tay, thì phải khổ sở để không lỡ tay dùng lực quá mạnh chứ sao. ...Mà Ram cũng chẳng rảnh hơi đâu mà đặt sâu bọ lên tay. Thật kinh tởm."
"Đừng có tự nói rồi tự phủ nhận thế chứ."
Subaru nhún vai trước cách nói chuyện đậm chất Ram. Trước mặt Subaru, Ram khẽ nắm rồi mở lòng bàn tay mình, kiểm tra cảm giác đó nhiều lần.
Cử chỉ có chút bối rối đó, đối với Subaru - người luôn cho rằng sự siêu phàm mới là trạng thái tự nhiên của Ram - trông thật hiếm thấy.
Được nhìn thấy Ram bối rối, lúng túng là một đặc quyền. Chính nhờ có chút cảm khái đó, cậu mới chịu đựng được cảm giác mệt mỏi như muốn nghiền nát toàn thân này.
"――――"
Gánh nặng của 『Không Sừng』 luôn hành hạ cơ thể Ram. Subaru đã dùng việc kích hoạt 『Cor Leonis』 để nhận lấy nó, trao cho cô đủ dư lực để vận động thập toàn.
Đó là một trong những phương kế tuyệt đối không thể thiếu trong việc công lược tòa tháp này.
Khoan bàn đến nguyên lý chi tiết, Subaru đã truyền đạt sơ lược những gì đang xảy ra cho Ram.
Nói ngắn gọn, gánh nặng của Ram chảy sang Subaru, và cơ thể Ram nhẹ đi tương ứng. Nhưng Subaru thì rất mệt, nên mong là giải quyết nhanh giùm. Đại loại thế.
"Nếu chỉ đơn thuần nghĩ là Barusu đang đau khổ, thì dù có kéo dài bao lâu Ram cũng chẳng bận tâm đâu."
"Nhưng đây là công việc chung của tôi và Chị gái mà. Nghĩ thế thì chị sẽ muốn kết thúc sớm hơn dù chỉ một giây đúng không?"
"Đúng thế. Nổi cả da gà."
"Da gà thì hơi quá rồi đấy..."
Mà, chửi rủa cỡ đó mới đúng là Ram.
Vừa kìm nén cảm giác buồn nôn, Subaru vừa chấp nhận điều đó. Trước mặt Subaru, Ram làm tư thế ôm khuỷu tay quen thuộc và lườm cậu.
"——Barusu. Ram sẽ không nương tay đâu."
"――――"
Đương nhiên rồi, Ram càng hoạt động hết công suất, gánh nặng sẽ càng phản đòn và tăng lên. Dù vậy, nếu muốn Ram duy trì phong độ, Subaru đã giác ngộ sẽ gánh chịu toàn bộ phần gánh nặng gia tăng đó.
Chỉ riêng việc Ram đứng và thở thôi, cậu đã có thể than vãn là đau đớn quá mức chịu đựng rồi. Nhưng đó là nỗi đau mà cô ấy phải nếm trải thường ngày.
Và——
"Chị Hai quá dịu dàng, nhỉ."
Đó là lời đánh giá về Ram mà Rem - người hiện vẫn đang ngủ say - thường xuyên nhắc đến. Lúc đó cậu không hiểu lắm, nhưng giờ thì cậu đã hiểu ý nghĩa lời nói của cô bé.
Nếu nói theo kiểu của Ram, thì cái kiểu rào đón trước như vậy, chính là lý do Ram là Ram.
"Barusu?"
"Không có gì. ——Tất nhiên, đừng có mà nương tay đấy. Cô có làm thật hay không, tôi đo bằng mức độ đau đớn của mình là biết ngay. Kiểu tra tấn gì thế này."
"Tức là cơ chế Ram càng khỏe khoắn bao nhiêu, Barusu càng đau đớn quằn quại bấy nhiêu nhỉ."
"Cảm giác như trao nút bấm hạt nhân cho kẻ không được phép cầm ấy."
Tuy nói vậy, nhưng giả sử Subaru phải trao nút bấm hạt nhân cho người thân, thì cũng chỉ có thể nghĩ đến Ram mà thôi.
"Otto cũng là ứng cử viên sáng giá, nhưng tên đó có nỗi lo là lỡ trượt chân ngã rồi ấn nhầm lắm... Nếu nói về nghĩa sử dụng đúng cách, thì Chị gái là chắc chắn nhất."
"Hứ! Có nịnh nọt cũng vô ích thôi. ...Hãy lo lắng cho Beatrice-sama và Emilia đàng hoàng vào. Barusu ra sao cũng được. Đằng nào thì cũng biết là vất vả rồi."
"Rồi rồi, biết rồi mà. Chuyện của Rem thì..."
"——Người lo lắng cho Rem nhất trên thế giới này là Ram."
Ram khẳng định chắc nịch, như thể đang nói lên một chân lý hiển nhiên.
Trước sức nặng của lời nói đó, Subaru nín thở. Ram nheo đôi mắt màu hồng ngọc lại:
"Barusu cứ lo lắng theo kiểu của Barusu, đứng thứ hai thế giới là được rồi. Như thế thì cậu sẽ không còn ý định để Rem phải chịu dù chỉ một vết xước nhỏ bằng sợi tóc đâu nhỉ."
" ...Thế thì thà chết còn hơn."
Chỉ trao đổi ý chí với nhau chừng đó, Ram quay lưng lại với Subaru.
Chắc hẳn có cả núi điều muốn nói, muốn trăng trối, nhưng cô đã đặt dấu chấm hết cho những lời nói vô tận ấy và nhanh chóng chuyển đổi trạng thái bản thân.
Quả nhiên, đó mới chính là lý do thực sự khiến Ram là Ram.
"Barusu, liệu hồn mà cẩn thận. Chết là không gặp được Rem nữa đâu đấy."
"Ừ, tôi cũng yêu cô lắm."
Đáp lại sự lo lắng không thành thật của Ram, Subaru cũng phản hồi bằng câu đùa cợt như vậy.
Rồi nhìn theo bóng lưng Ram chạy đi mà không nói thêm lời nào, Subaru đứng cùng hàng với nhóm Emilia đang dậm chân chờ ở lối đi.
"Xin lỗi đã để chờ lâu. Chúng ta cũng đi thôi."
"Ừm, đi thôi. Ram ổn chứ?"
"Chắc chắn là Ram sẽ bình an thôi. ...Nếu tớ mà nói gì đó ngu ngốc quá mức, cô ấy đời nào chịu im lặng."
"Lại tin tưởng Ram gớm nhỉ."
"Tớ cũng yêu cậu bằng hoặc hơn thế nữa cơ. Đừng có dỗi mà."
Nắm lấy bàn tay đang chìa ra của Beatrice - người đang phồng má nói "Betty không có dỗi!", Subaru nhìn sang Emilia ngay bên cạnh. Cậu tưởng cô cũng đang lo lắng cho Ram phải hành động một mình, nhưng nỗi bất an trên góc mặt nghiêng đó rất mỏng manh.
"Emilia-tan?"
"Ưm, không có gì. Chỉ là, tớ cảm thấy vững tâm lắm."
"——. Trùng hợp thật, thực ra tớ cũng có cảm giác y hệt."
Lời nói không có căn cứ của Emilia, đối với Subaru lại như sự hậu thuẫn tuyệt vời nhất.
Kỳ vọng lớn hơn bất an. Giao phó mạnh mẽ hơn gửi gắm. Tin tưởng hướng về phía trước hơn là bấu víu. Dù chưa có vấn đề nào được giải quyết, vậy mà...
"Tin tưởng đồng đội là đương nhiên, và tớ cũng tin tưởng vào bản thân mình khi dựa vào những đồng đội đó. Đến cái tháp đầy cát này, bây giờ là lúc tầm nhìn của tớ quang đãng nhất đấy."
"——Cái mặt đó, là Subaru mà Betty thích nhất đấy."
Thấy Subaru cam kết đầy mạnh mẽ, Beatrice cười ngạo nghễ. Và, trước câu nói đó của Beatrice, Emilia đưa tay lên miệng cười "Fufu".
Beatrice chỉ trỏ phản ứng đó của Emilia: "Gì thế hả".
Thấy vậy, Emilia lắc đầu:
"Beatrice có vẻ không nhớ, nhưng chị cũng đang nghĩ y hệt như thế."
△▼△▼△▼△
Một thân xác khổng lồ bị túm lấy chân sau, quăng quật dữ dội, rồi bị đập không thương tiếc xuống sàn, vào tường.
"――――"
Trước sức mạnh cơ bắp hào sảng vượt qua trí tuệ con người, cơ thể to lớn chịu đòn đau đớn hét lên một tiếng thảm hại. Đó là một âm thanh chối tai làm rung chuyển bầu không khí, nghe như tiếng khóc thét của hàng vạn hài nhi.
"――――Ư ư ư"
Kẻ phát ra tiếng kêu tuyệt vọng đó là một con ma thú có ngoại hình dị hợm và đáng sợ——Natsuki Subaru đã đối chiếu với kiến thức của mình và gọi con ma thú đó là Nhân Mã (Centaur). Tuy nhiên, những người từng biết đến con ma thú này trong quá khứ lại đặt cho nó cái tên khác. ——『Ngạ Mã Vương』.
"――――Ư ư ư"
Cơ thể khổng lồ của Ngạ Mã Vương bị ném bay, lăn lộn trên ban công của tháp cát. Vị vua của biển cát bị chấn động vùi dập, nhưng ngay lập tức bật dậy, phun lửa từ bờm.
Và rồi, phần thân trên của con người trong chớp mắt tạo ra hai thanh kiếm lửa, sử dụng kỹ thuật song kiếm không giống loài ma thú chút nào, định giáng một đòn đỏ rực vào kẻ vừa tấn công mình.
Thế nhưng——
"――――"
Một luồng bạch quang cắm phập vào thân mình của Ngạ Mã Vương đang gầm gừ bờm lửa và định vung kiếm. Cú va chạm khiến cơ thể khổng lồ của nó bị đẩy lùi một đoạn lớn. Nhưng, nó chịu đựng. Nó đã chịu được. Ngạ Mã Vương dấn bước định tung đòn phản công. ——Ngay tức khắc, luồng bạch quang đang cắm trên người nó phát nổ từ bên trong.
Ánh sáng trắng hóa thành núi kiếm ánh sáng trong cơ thể Ngạ Mã Vương, xé toạc con ma thú từ bên trong ra thành tám mảnh.
Dù có sở hữu sức sống hung bạo đến đâu, nhưng nếu mọi cơ quan quan trọng bị phá hủy từ bên trong thì cũng không thể tránh khỏi cái chết. Ngạ Mã Vương cũng không phải ngoại lệ, sinh mạng nó tan biến một cách thê thảm trước ánh sáng đó.
"――――"
Và, người phụ nữ đã thực hiện điều đó——sự tàn sát của Shaula vẫn chưa dừng lại.
Mái tóc nâu được tết theo kiểu đặc trưng tung bay rối loạn, Shaula đạp mạnh xuống sàn, bay song song với mặt sàn ban công. Hai tay đưa ra trước bao bọc bởi ánh sáng, cô nhắm vào hai con ma thú đang trên đường lao tới——kẻ địch có thân hình loài khỉ và vảy thằn lằn, và rồi ánh sáng bùng lên.
Nếu Subaru chứng kiến, cậu hẳn sẽ gọi đòn đó là Pile Bunker. Hai con khỉ bị tóm lấy mặt bằng lòng bàn tay, không kịp phản công, đầu đã bị thổi bay bởi luồng bạch quang bắn ra. Chưa hết, Shaula xoay người thật mạnh tại chỗ, đôi chân dài bắn hạ những con khỉ đang lao tới, mũi chân đá văng mặt đối thủ xuống sàn, rồi nghiền nát đầu chúng ngay lập tức.
Sân khấu nơi Shaula triển khai trận chiến với ma thú là tầng bốn của Tháp Canh Pleiades. Ban công hướng ra vách tường bên ngoài nằm ở độ cao hơn một trăm mét, nhưng trong số ma thú, không ít con có cánh hoặc dễ dàng leo lên tường.
Những kẻ leo trèo đó lần lượt bị bắn hạ, và lộ đài giờ đây đã biến thành biển máu.
"――――"
Thực hiện chừng đó cuộc tàn sát, hơi thở của Shaula vẫn không hề rối loạn.
Tổng số ma thú ập vào Tháp Canh Pleiades nhiều đến mức đếm cũng thấy nực cười, nhưng việc chúng chưa tràn vào trong tháp gây ra tình huống chí mạng, chắc chắn là nhờ đóng góp to lớn từ sức chiến đấu áp đảo của cô.
Nhưng, sự cân bằng nguy hiểm được Shaula bảo vệ đó——
"——Shaula!"
"Gư, ư ư ư ư ư...!"
Một giọng nói cao vút gọi tên Shaula, nhưng Shaula không trả lời. Cô chỉ nhăn mặt đau đớn, tóm lấy con ma thú có cánh đang bay tới và đập mạnh xuống chân.
Một luồng bạch quang cắm vào kẻ đi sau, những đóa hoa đỏ nở rộ giữa không trung, đợt truy kích của ma thú dừng lại. Nhưng dáng vẻ của Shaula sau khi đẩy lùi chúng vẫn không thay đổi. Cô ôm lấy mặt mình, giậm chân bình bịch.
Qua kẽ ngón tay của Shaula——có thể thấy nhãn cầu đen láy đang phân tách và bắt đầu mạch động đỏ rực. Đó là sự xuất hiện của mắt kép, dấu hiệu cho sự biến đổi của Shaula.
"Ai đó, ai đó đã phá vỡ quy tắc... rồiii..."
Lấy tay che mặt, cô đón đánh lũ ma thú đang lao tới trong trạng thái không tự do. Đôi chân dài gạt phăng đòn tấn công của ma thú, cú đá hậu sắc bén nghiền nát thân mình kẻ địch.
"Gay go rồi. Cô ấy đến giới hạn rồi. Meili! Phía cô thì..."
"Thấy rồi còn gì, đối phó với mấy đứa biết bay là hết hơi rồi nèee! Giờ mà chị gái trần như nhộng kia không chiến đấu được nữa, là thiếu người trầm trọng luôn đóoo!"
"Hẳn là vậy. Ca này căng thật đấy."
Nhìn Shaula đau đớn, người đang nhăn mặt là thiếu nữ với mái tóc tím nhạt gợn sóng, Anastasia——chính xác hơn là Echidna đang mượn xác cô ấy. Bên cạnh cô là Meili với mái tóc tết màu xanh đậm đang đung đưa, cô bé đang dùng gia hộ của mình để cố gắng duy trì sự cân bằng của tình hình.
Shaula, Echidna và Meili là đội đang kháng cự triệt để nhằm đón đánh lũ ma thú ập vào Tháp Canh Pleiades. Tuy nhiên, khác với Meili sở hữu 『Gia hộ Ma Thao』 và Shaula thuần túy thiên về hỏa lực, sự tồn tại của Echidna gần như vô giá trị.
Quay lại 『Taygeta』 thì do dự, mà rút vào trong tháp đang có dấu hiệu bất ổn rồi trở thành gánh nặng thừa thãi ở đó thì cũng muốn tránh. Tình huống tiêu cực là vậy.
Tuy nhiên——
"Cũng chẳng thể cứ thong thả nói thế mãi được..."
Cử động những ngón tay mảnh khảnh, Echidna ý thức về bên trong mình——chính xác hơn là cái Od bên trong cơ thể Anastasia. Với cơ thể có khiếm khuyết ở cổng (gate) và không thể hấp thụ mana của Anastasia, việc sử dụng phép thuật chỉ có thể dùng chính Od bẩm sinh.
Điều đó đồng nghĩa với hành vi bào mòn sinh mệnh của Anastasia. Vì thế, Echidna cũng không muốn dùng đến biện pháp này trừ khi tính mạng thực sự bị đe dọa.
Nhưng, nếu tình huống trở nên tồi tệ đến mức ngồi chờ chết, thì nên hành động trước khi điều đó xảy ra. Ít nhất, Anastasia mà Echidna biết sẽ nghĩ như vậy.
Ai cũng phải chiến đấu với những quân bài được chia. Vì thế, thắng bại được quyết định bởi cách đánh bài.
"――――"
Sự biến đổi đang tấn công Shaula có lẽ bắt nguồn từ thứ gì đó cắm rễ sâu trong nền tảng của cô.
Và nó tồn tại như một loại gông cùm không thể lật đổ. Echidna, cũng là một tinh linh nhân tạo trong hoàn cảnh tương tự, nên cô hiểu. Đó là thứ mà sức mạnh ý chí không thể làm gì được.
Nếu lời cô ấy nói lúc nãy là sự thật, thì những quy tắc của Tháp Canh Pleiades đã bị phá vỡ. Vì vậy, cô ấy buộc phải hành động với tư cách là người gác tháp để sửa chữa điều đó.
Việc cô ấy đang kháng cự lại điều đó là vì Shaula thực tâm không muốn làm hại con người ở phe này——không, có lẽ chính xác là cô ấy thực tâm cầu nguyện không muốn làm tổn thương Natsuki Subaru.
"...Thật trớ trêu."
Vì cứ mãi là người gác tháp này, cô ấy mới có thể gặp lại người mình muốn gặp.
Nhưng vì cứ mãi tồn tại là người gác tháp này, cô ấy không thể chống lại mệnh lệnh làm tổn thương người mình muốn gặp. ——Đúng là bi ai của một tạo vật.
Thậm chí cô còn nghĩ rằng, người thực sự có thể hiểu được nỗi đau khổ cô ấy đang mang, có lẽ chỉ có mình và Beatrice, người cũng là tạo vật giống như vậy.
Cho nên——
"——Deryaaaaaaa!!"
Cùng với tiếng hét đầy khí thế, nhìn thấy bóng người lao ra từ lối đi nối liền tháp và ban công, Echidna tròn mắt không thốt nên lời, nín thở.
△▼△▼△▼△
Khoảnh khắc lao ra ban công, Subaru kinh ngạc trước sự khác biệt giữa cảnh tượng quen thuộc và hiện trạng, đồng thời hiểu rằng một trận chiến khốc liệt đến nhường nào đã diễn ra tại đây.
"――――"
Vô số xác ma thú nằm la liệt, ban công tầng bốn đã hóa thành biển máu.
Khán đài có thể nhìn bao quát biển cát này bị nhuộm đỏ là do vô số ma thú ập vào tháp canh không ngừng thực hiện những cuộc tấn công liều chết. Nếu cứ để mặc, ma thú sẽ tràn vào trong tháp và sự hỗn loạn sẽ lan rộng.
Người có công lớn nhất đã ngăn chặn sự lan rộng của thiệt hại đó từ trong trứng nước là——
"——Shaula!"
"Sư phụ...?"
Shaula quay lại trước tiếng gọi của Subaru, đôi mắt mở to sững sờ——nhãn cầu đó đã phân tách, sắp sửa chia thành sáu mắt kép, mỗi bên ba cái.
Đó là hiện tượng biến đổi mà Subaru đã từng tận mắt chứng kiến một lần. Quy tắc của Tháp Canh Pleiades bị phá vỡ, đồng nghĩa với việc vai trò người gác tháp của Shaula đã đến lúc phải thực thi.
Kết quả là, Shaula sẽ biến thành bò cạp khổng lồ trái với ý muốn của mình, và bắt đầu hành động để tiêu diệt những kẻ thách thức trong tháp——tức là nhóm Subaru.
Vì vậy...
"Sư phụ, hãy ra lệnh... hãy ban lệnh cho em đi ạ...!"
"――――"
"Ai đó, đã vi phạm quy tắc rồi ạ. Cứ, đà này, em sẽ... Sư phụ...! Trước khi chuyện đó xảy ra, nếu không thì, Sư phụ, Sư phụ sẽ... ư"
Ôm chặt lấy cơ thể mình, Shaula cầu xin mệnh lệnh từ Subaru với vẻ mặt quyết tử.
Shaula dường như đã bị tước bỏ chức năng tự sát theo bản năng. Điều cô cầu xin lúc này là một cú hích cuối cùng để tự hại mình.
Nếu điều đó thốt ra từ miệng Subaru, Shaula sẽ không ngần ngại vứt bỏ mạng sống của mình. Có thể nói, chỉ cần Subaru ra lệnh, mối đe dọa từ bò cạp khổng lồ sẽ được loại bỏ.
Vì thế, Subaru gật đầu mạnh mẽ, và:
"Shaula."
"Vâng, ạ... Em, nếu là vì Sư phụ..."
"Tôi đã nói bao lần rồi, tôi chẳng có chút ký ức nào về việc được cô gọi là Sư phụ cả."
"——Ư"
Trong khoảnh khắc, trước câu trả lời đó của Subaru, đôi mắt kép của Shaula nhuốm màu tuyệt vọng.
Chờ đợi mòn mỏi suốt bốn trăm năm, cuối cùng cũng gặp lại được người mình chờ mong, vậy mà lại bị người đó phủ nhận, kết cục là ngay cả nguyện vọng cuối cùng cũng bị chà đạp sao? Shaula sợ hãi như một đứa trẻ.
Nhìn thấy nỗi sợ hãi đó, Subaru hít vào, rồi thở ra.
"Cho nên, chuyện tôi có phải là Sư phụ của cô hay không, chuyện thừa nhận hay không thừa nhận đó để sau đi."
"Hả..."
"Tôi sẽ không bảo cô đi chết đâu. Tôi sẽ không để cô cứ thế mà khóc đâu. Tôi sẽ không để bốn trăm năm của cô kết thúc ở đây đâu."
Vì đã dành thời gian để gom nhặt lại những 『Ký ức』 từng đánh mất, nên Subaru hiểu.
Mấy tên ở thế giới này kiên nhẫn quá mức. Đừng có một lòng một dạ chờ đợi ai đó suốt bốn trăm năm chứ. Phải túm lấy gáy mà lôi kẻ mình muốn gặp ra mới đúng.
"Tôi sẽ làm điều đó cho cô! Ai thèm ngoan ngoãn nghe theo lời ai đó chứ! Vận mệnh à, ngon thì nhào vô đây!"
"――――"
Vung nắm đấm lên, Subaru tuyên bố mạnh mẽ, mạnh mẽ như vậy. Nhìn thấy cảnh đó, Shaula nghẹn lời. Trong lúc đó, có lẽ bên trong cô đang bùng nổ những xung động không thể kìm nén.
Tuy nhiên, vào khoảnh khắc này, điều quan trọng nhất đối với cô—ít nhất là vậy—không phải là những quy tắc của tòa tháp, cũng chẳng phải cơn xung động đang chực chờ bùng nổ từ bên trong, mà là...
"Sư phụ... Em yêu Người lắm ạ."
Có lẽ, đó chỉ đơn thuần là tình cảm yêu thương không thể kìm nén dành cho người mà cô đã mòn mỏi đợi chờ suốt bốn trăm năm đằng đẵng.
"――――"
Ngay khi cô vừa dứt lời, sự biến đổi của Shaula chính thức bắt đầu.
Đôi tay trắng ngần mảnh khảnh trương phồng, hóa thành cặp càng khổng lồ; thân xác nữ tính đầy đặn vỡ toạc; máu thịt trào ra rồi quay ngược trở lại như một thước phim tua ngược, tái cấu trúc xác thịt. Lớp vỏ giáp đen tuyền sinh ra, những con mắt kép đỏ lòm bễ nghễ nhìn xuống thế giới. Hàng loạt những cái chân cắm phập xuống sàn, người quản lý của tòa tháp cát đã hoàn thiện――.
"――――Giiiiiii !!"
Uy thế của con Bọ cạp khổng lồ phát ra tiếng rít chói tai, cảnh cáo kẻ phạm luật của tòa tháp. Trớ trêu thay, thứ mà đôi mắt kép ấy bắt được đầu tiên lại chính là thiếu niên tóc đen mà người tiền nhiệm của nó hằng chấp niệm.
Nhắm thẳng vào nơi đó, một đòn tấn công không chút dung tình sắp sửa được tung ra――,
"――Hây aaaaaa !!"
――Một cú đá đầy uy lực và hào sảng từ bên hông giáng thẳng vào thân mình con Bọ cạp khổng lồ.
"――――"
Uy lực khủng khiếp xuyên thấu, cơ thể khổng lồ của con Bọ cạp bật khỏi mặt sàn, văng đi. Nó lăn lông lốc trên sàn đá một cách thô bạo, cuốn theo những con ma thú đang ngáng đường, rồi tấm thân đồ sộ ấy vượt qua mép ban công, cứ thế bị ném thẳng ra bầu trời của biển cát.
Nhưng, con Bọ cạp khổng lồ cũng không phải kẻ chỉ biết chịu trận. Cái đuôi kim châm tức thì vươn ra, cắm phập vào tường tháp canh, mượn lực ném ngược cơ thể đồ sộ của mình bay vút lên cao. Cứ thế, nó xoay người giữa không trung, con Bọ cạp hung hãn định thực hiện cú quay trở lại ban công.
"――Murak."
Thứ ngăn cản sự trở lại đó là một câu niệm chú vừa được dệt thành.
Mana mang tính định hướng can thiệp vào hiện thực, mang đến cho thế giới những ảnh hưởng mà lẽ thường tự nhiên không thể tạo ra. Kết quả mà nó sinh ra lần này là sự cản trở việc quay lại của con Bọ cạp.
Cuốn theo gió, con Bọ cạp định đáp xuống ban công một cách dũng mãnh. Nhưng cơ thể nó lại bị cuốn theo cơn gió cát đang thổi mạnh, khiến quỹ đạo bay lệch hẳn khỏi ban công.
Cơ thể khổng lồ của con Bọ cạp chắc chắn không dưới vài trăm ký, để nó bị gió cuốn đi như vậy thì cần một cơn gió mạnh đến mức nào? Tuy nhiên, vấn đề không nằm ở đó.
『Murak』, một loại Âm Phép, là ma pháp thao túng trọng lực tác động lên đối tượng.
Nói ngắn gọn, nếu trọng lượng của con Bọ cạp trở nên nhẹ tựa lông hồng, thì việc cơ thể đồ sộ đó không thể di chuyển theo đúng vẻ ngoài của nó là chuyện hiển nhiên. Chỉ là đã làm vậy, và chỉ có vậy mà thôi.
"――――Gư ư"
Con Bọ cạp rên lên đau đớn, một lần nữa bị ném văng ra khỏi ban công. Trong khoảnh khắc, con Bọ cạp vung đuôi kim châm, từ bỏ việc quay lại mà định bắn tỉa mục tiêu trên tháp từ xa.
Nhưng, nước đi đó cũng đã chậm một bước.
"Vũ Thổ Long ơi!"
Mệnh lệnh bằng giọng nói cao vút của thiếu nữ khiến đòn tấn công dồn dập trút xuống con Bọ cạp đang bị gió thổi bay. Lao vào nó là loài ma thú có đôi cánh như cánh chim và phần đầu gần như hóa sừng toàn bộ. Chúng liên tiếp đâm sầm vào lớp vỏ ngoài của con Bọ cạp, tuy không gây sát thương nhưng phản lực cũng đủ đẩy con Bọ cạp ra xa tít tắp, cách ly nó khỏi tòa tháp.
"――――"
Dù là Bọ cạp khổng lồ đi chăng nữa, không có điểm tựa thì cũng không thể tự nâng trọng lượng của mình lên được. Cứ thế, sau khi bị gió cuốn đi, ảnh hưởng của ma pháp được giải trừ, nó rơi thẳng xuống mặt đất.
Rơi từ độ cao hàng trăm mét――dĩ nhiên, chừng đó chưa đủ để hạ gục đối thủ này. Tuy nhiên, cũng đã đủ để câu giờ. Tận dụng khe hở ngắn ngủi đó,
"Meili! Echidna!"
"Natsuki-kun! Cậu đã bình phục... không, khoan đã?"
Nghe tiếng gọi của Subaru đang chạy tới, Echidna ngẩng mặt lên, cau mày. Cô mang vẻ mặt suy tư của Anastasia, tiếp lời: "Chẳng lẽ nào..."
"Chẳng lẽ, 『Ký ức』 đã quay lại rồi sao?"
"Nói chuyện nhanh gọn đấy! Mà sao cô biết?"
"Biết chứ sao không. Nhìn vẻ mặt đắc ý đến thế của Beatrice bên cạnh cậu là đủ hiểu."
Theo cái hất cằm của Echidna, ở đó là khuôn mặt vênh vang của Beatrice đang nắm tay Subaru.
Quả thật, nhìn vào đó thì sự chuyển biến tích cực trong lòng Beatrice là quá rõ ràng, cái tính thật thà không giấu được chuyện gì ấy thực sự rất đáng yêu.
Tất nhiên, khả năng quan sát của Echidna cũng sắc bén không kém, cô giữ nguyên sự nhạy bén đó mà nhìn ra phía sau Subaru, hướng về Emilia, người vừa đá bay con Bọ cạp khổng lồ.
"Và, cô gái lạ mặt kia là..."
"Quyền năng của 『Tham Ăn』 đấy. Cô ấy chịu thiệt hại giống như Julius... mọi người quên, nhưng chính chủ vẫn nhớ. Tên cô ấy là Emilia. Nàng công chúa mạnh mẽ và dễ thương của tôi."
"Cảm ơn vì đã chia sẻ thông tin nhanh chóng. Chỉ là, cả trong lẫn ngoài tháp đều đang hỗn loạn dữ dội. Tôi có được hỏi chúng ta sẽ làm gì không?"
"À, câu trả lời cho chuyện đó có sẵn rồi."
Phía sau Subaru đang gật đầu chắc nịch, Emilia dang rộng hai tay, triển khai vô số chông băng lên bầu trời. Chúng được bắn ra trong một hơi thở, uy lực khủng khiếp tấn công xuống mặt đất và cả những ma thú đang bay giữa không trung.
Subaru không nhìn thấy, nhưng bên dưới, con Bọ cạp vừa rơi xuống chắc hẳn cũng đang hứng chịu đòn truy kích. Chỉ là, điều đó trước số lượng ma thú khổng lồ cũng chỉ như muối bỏ bể――,
"Echidna, nhiệm vụ của cô là bên trong! Trước mắt, hãy hội quân với Julius đang chiến đấu ở tầng hai! Sau đó làm gì tiếp, tôi đã nhắn Emilia rồi!"
"――. Tôi đi cùng cô ấy thì không vấn đề gì, nhưng Natsuki-kun tính sao?"
"Vai trò của Betty và Subaru đã được quyết định rồi."
Chỉ suy nghĩ trong thoáng chốc, Beatrice trả lời câu hỏi của Echidna. Cô bé ngước nhìn sườn mặt Subaru, bàn tay đang nắm siết chặt thêm một chút.
"Tại đây, bọn ta sẽ làm đối thủ của con Bọ cạp khổng lồ kia. Vì phải nương tay để không lỡ giết chết nó, nên là, chà chà, cũng nhọc công lắm đây."
"Mạnh miệng gớm nhỉ, nhóc này. Đúng là Beako của anh."
"Ehe-lêu lêu, chắc thế nhỉ."
Beatrice thè lưỡi, buông lời đao to búa lớn như để cổ vũ bản thân và người lập ước.
Echidna tròn mắt trước màn đối đáp của nhóm Subaru, rồi lắc đầu. Có vẻ cô nhận định rằng thay vì tốn thời gian tranh luận, phó thác bản thân cho phương án mà họ tin là tối ưu sẽ tốt hơn.
Sự dứt khoát ở điểm đó, quả nhiên, cũng ngang ngửa với Anastasia.
"Đúng là trong mọi tình huống ở tháp này, ý kiến của Natsuki-kun đã cứu chúng tôi. Cho nên, tôi thấy... đặt cược vào cậu ở đây cũng là cửa thắng cao nhất."
"Thế thì vinh hạnh quá. Chỉ tiếc là cô lại mang cái tên Echidna."
"Về việc chịu ảnh hưởng đậm nét từ Đấng Tạo Hóa, sau khi vụ này êm xuôi, tôi cũng muốn có một buổi nói chuyện đàng hoàng đấy. ――Có lời nhắn gì cho Julius không?"
"――――"
Trao đổi vài câu bông đùa, Echidna quay người định rời đi nhưng vẫn thêm vào câu cuối.
Ngay lúc này, thông qua hiệu ứng của 『Cor Leonis』, Subaru vẫn cảm nhận được Julius đang chiến đấu không ngừng nghỉ ở tầng trên――ngẫm lại thì, coi như đã hội quân được với tất cả đồng minh trong tháp ngoại trừ Julius.
Julius cũng là một trong những người lo lắng cho Subaru khi cậu mất 『Ký ức』, nên cậu nghĩ mình phải báo cáo việc đã lấy lại 『Ký ức』, nhưng――,
"Không, chả có gì đặc biệt cả."
Hiện tại, Natsuki Subaru không có lời nào cần nói với Julius Euclius, kẻ đang chiến đấu với Reid Astrea.
Vốn dĩ, phương sách của Subaru là bố trí nhân sự vào đúng vị trí tối ưu trong tình huống tồi tệ nhất. Vì cần thay đổi vị trí nên cậu mới đi gọi mọi người, nhưng với Julius thì không cần thiết.
――Vị trí của Julius, không đâu khác ngoài Reid Astrea.
"Về điểm đó, phải nói là cậu ta quá đỉnh. Chẳng cần tôi nói gì, rốt cuộc cậu ta vẫn đến chỗ Reid."
Nhờ vậy, cậu mới có thể trao đổi vài lời với Shaula trước khi cô hóa thành Bọ cạp khổng lồ.
Vào khoảnh khắc cuối cùng, lời yêu thương quen thuộc của Shaula đã tiếp thêm cho Subaru sức mạnh vô hạn. Ngọn lửa nóng bỏng thắp lên trong tim cậu: Tuyệt đối, tuyệt đối phải cứu được cô ấy.
Cho nên――,
"――Những gì tôi cần nói, tôi của lúc trước, và tôi của trước đó nữa đã nói hết rồi. Cậu ta là Julius Euclius mà lị."
Natsuki Subaru thực sự thừa nhận rằng có một 『Vận mệnh』 vững chãi tồn tại trên thế giới này.
Vô số nan đề bao vây Tháp Canh này là khó tránh khỏi, và chắc chắn chúng sẽ nhe nanh vuốt với nhóm Subaru. Nhưng, chuyện không thể tránh khỏi và chuyện không thể vượt qua là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
Nếu Reid Astrea đứng chắn trước mặt Julius là 『Vận mệnh』, thì điều tiếp theo cũng là tất yếu.
Kẻ sẽ chém hạ Reid Astrea đã hồi sinh, chính là Julius Euclius.
"――. Hiểu rồi. Tôi sẽ chuyển lời y nguyên như vậy."
"A, có chuyện này. Mọi người ai cũng vất vả cả, nên dọn dẹp cho lẹ rồi qua hỗ trợ người khác giùm cái."
Vẫy tay, Subaru góp phần tạo nên nụ cười khổ của Echidna khi cô chạy đi. Dõi theo bóng cô, Subaru quay mặt về hướng Echidna vừa tới, nơi Emilia đang dùng kiếm băng chém gục hai con ma thú.
"Emilia-tan! Theo đúng kế hoạch nhé! Trông cậy cả vào Emilia-tan đấy!"
"Ừm, cứ giao cho tớ! Subaru cũng vậy, cấm không được chết đấy nhé!"
"Đương nhiên rồi!"
Trước lời nói hiển nhiên của Emilia, Subaru giơ nắm đấm lên với sự thấm thía hơn mức bình thường.
Không muốn chết. ――Nguyên tắc cơ bản đó vẫn không đổi, nhưng còn bao hàm nhiều lý do hơn thế, việc 『Chết Trở Về』 trong tình huống này nguy hiểm ngoài sức tưởng tượng.
Nếu điểm lưu (Check Point) chưa thay đổi, Subaru sẽ quay lại giai đoạn trước khi tách Louis Arneb cùng Ma nhân tử ra khỏi cơ thể mình. Nếu quay lại đó, rốt cuộc sẽ phát sinh những bất lợi gì, cả Subaru hay bất kỳ ai cũng không biết được.
Louis đã biến mất khỏi bên trong Subaru hay chưa? 『Hành lang Ký ức』 là một dạng lãnh thổ ngoại giao, nhưng ảnh hưởng của 『Chết Trở Về』 sẽ xuất hiện thế nào? Tất cả đều không rõ ràng.
Tóm lại――,
"――Lần này, sẽ dứt điểm luôn!"
Tuân theo lời khẳng định của Subaru, Emilia bắt lấy Echidna và rời khỏi ban công.
Các cô gái đến chiến trường của các cô gái. Và nhóm Subaru ở lại chiến trường của nhóm Subaru.
Chính vì thế――,
"Thế là saoo? Chả giải thích gì sất làm người ta chả hiểu mô tê gì hết trơn á, có chịu giải thích đàng hoàng cho tui không đâyy?"
Meili, người đã kiên nhẫn không xen vào cuộc đối thoại với Echidna, thấy trên ban công chỉ còn lại Subaru và Beatrice mới cất tiếng hỏi.
Subaru giơ ngón tay cái về phía Meili, nhe răng cười một cách hung tợn.
Vào giây phút quyết định này, lý do duy nhất Subaru không gọi Meili đi là――giống như Julius, cô bé cũng là một người đang ở đúng chiến trường tối ưu nhất.
"Xin lỗi nhưng phải nhờ nhóc đi cùng rồi, Meili. Anh, Beako và nhóc, ba người chúng ta sẽ cầm chân bầy ma thú và con Bọ cạp khổng lồ――hai cái Góc đó!"
"Cái đó, đâu có gọi là giải thích đâuu!"
"――Nó tới đấy!"
Không có thời gian giải thích cặn kẽ cho Meili đang lắc lư bím tóc và phồng má giận dỗi. Khoảnh khắc tiếp theo, như đáp lại tiếng gọi của Beatrice, một thân xác khổng lồ nhảy vọt từ tường ngoài tháp lên ban công.
Đó là sự tồn tại mang lớp vỏ đen tuyền và đôi mắt kép đỏ ngầu cùng cặp càng hung bạo――,
"Rồi, kẻ ru rú trong nhà suốt bốn trăm năm."
Hơi thở khẽ dốc, Subaru nhẹ nhàng bế thốc Beatrice bên cạnh lên. Rồi cậu đứng sóng vai cùng Meili vừa chạy lại gần, đối mặt trực diện với con Bọ cạp khổng lồ.
Cứ thế, trước kẻ địch đang lẳng lặng trừng mắt nhìn mình, cậu nhếch mép cười méo xệch.
"Đại chiến Hikikomori (kẻ trốn đời). Đằng ấy một mình bốn trăm năm, đằng này hai người bốn trăm lẻ một năm đấy nhé."
"Ba người, bốn trăm lẻ hai năm mới đúng chứ nhỉii."
"Tóm lại, chúng ta thắng!"
"Ngoài cái đoạn thắng ra thì chả hiểu gì sất luôn á !!"
Trong vòng tay cậu, Beatrice gào lên trước màn tung hứng ăn ý giữa Subaru và Meili. Cứ thế, hòa mình vào sự căng thẳng vừa độ, Subaru trừng mắt nhìn con Bọ cạp và thở hắt ra.
Vậy là tình hình đã ổn định theo đúng các cặp đấu dự tính. Giờ thì――,
"――Thực sự nhờ cả vào em đấy, Emilia-tan. Em chính là chìa khóa của tất cả."
――Cuộc chiến bao vây Tháp Canh Pleiades, trận chiến với 『Bốn Góc』, chính thức khai màn.
0 Bình luận