—Một người phụ nữ, có một người phụ nữ nọ.
Người phụ nữ ấy là một cô thôn nữ bình thường, sinh ra và lớn lên cũng bình thường như bao người khác.
Được cha mẹ yêu thương, được anh chị em yêu thương, và người phụ nữ ấy cũng yêu thương gia đình mình, một người phụ nữ cực kỳ bình thường.
Có một vị hôn phu do gia đình sắp đặt, và giống như trăm ngàn cô thôn nữ khác, nàng sẽ kết thúc cuộc đời đã được định sẵn nơi góc nhỏ của ngôi làng nghèo.
Đó là cuộc đời đối với người phụ nữ ấy, một lối sống bằng phẳng không chút nghi ngờ.
Sự bình phàm của người phụ nữ ấy đã bị đập tan bởi một kẻ quyền lực đê hèn ghé thăm ngôi làng.
Chẳng biết hắn ưng điểm nào ở nàng, hay chỉ là thói xấu muốn chiếm đoạt đồ của người khác, dù sự thật là gì đi nữa, kẻ quyền lực kia đã cưỡng ép đòi lấy người phụ nữ.
Dù chỉ là ngôi làng nghèo ở một tiểu quốc, nhưng khoảng cách giai cấp với kẻ quyền lực là không thể xóa nhòa.
Trước yêu cầu của kẻ quyền lực, người phụ nữ không thể phản kháng. Chỉ biết cúi đầu trước sự phi lý của vận mệnh.
Nhưng, người phụ nữ ấy được yêu thương. Bởi gia đình, bởi hôn phu, bởi người dân trong làng.
Không chịu nổi sự ngang ngược của kẻ quyền lực, cơn thịnh nộ của mọi người bùng lên, và rồi nó sinh ra lửa chiến tranh.
Ngọn lửa lan rộng, các ngôi làng hợp thành quân đội, và cuối cùng kẻ quyền lực bị thiêu rụi cùng với dinh thự của hắn.
Chỉ trong một đêm, vị thế của người phụ nữ thay đổi hoàn toàn.
Từ một cô thôn nữ bình thường, trở thành thủ lĩnh của đoàn quân khởi nghĩa, và vị hôn phu của nàng cũng thế.
Ngọn lửa vẫn cháy mãi không tắt, những kẻ xung quanh coi đó là mối nguy hiểm và lần lượt phái quân đến.
Tất cả bọn chúng đều bị đánh bại bởi những người dân phấn khởi chiến đấu vì người phụ nữ.
Lửa chiến tranh lan rộng trong nháy mắt, chẳng mấy chốc thiêu rụi tiểu quốc, các nước lân cận, và cả đại cường quốc.
Sự tồn tại của người phụ nữ được coi là khởi nguồn của tất cả lan truyền khắp nơi, mọi người đồn đại nàng là thiên thượng mỹ cơ.
Ảo tưởng chồng chất ảo tưởng, trước sự quan tâm và kỳ vọng ngày càng phình to, cơ thể mảnh mai của người phụ nữ như sắp bị nghiền nát.
Không ai nhận ra điều đó. Gia đình, hôn phu, mọi người, chẳng ai nhìn vào bản thân người phụ nữ ấy.
Nàng vẫy tay thì tiếng hoan hô vang dậy, nàng bước đi thì biển người rẽ lối, nàng cất tiếng thì những giọt lệ cảm kích hướng về phía nàng.
"Thế này... thật kỳ lạ. Nh-Nhầm lẫn rồi..."
Nàng che mặt, phủ nhận. Không thể nào như thế, không lý nào lại như thế.
Mình chỉ là một cô thôn nữ, không phải thiên thượng mỹ cơ hay khuynh quốc diễm nữ, chỉ là một thôn nữ tầm thường.
Làm gì có giá trị nào như thế.
Mọi người đang say trong giấc mộng. Bị mê hoặc bởi ảo tưởng, bị nhảy múa theo lý tưởng.
Cuối cùng, không gì có thể kìm hãm được nữa, ngay cả đại cường quốc cũng bị ngọn lửa bắt nguồn từ người phụ nữ ấy thiêu rụi.
Đại quốc diệt vong, tòa thành bị chiếm, trên đỉnh cao đó, vị hôn phu quỳ gối trước người phụ nữ. Và chàng nói:
"—Ta yêu nàng. Chiến thắng này, nụ cười của mọi người, tất cả đều là những thứ nàng đã ban tặng."
Thủ đô bốc cháy, xác chết chất chồng, những con người run rẩy trong cơn cuồng hỉ.
Những dân làng đã cùng chung sống, gia đình đã yêu thương nàng, vị hôn phu từng mong cầu hạnh phúc cho nàng.
Đã không còn ai, không còn ở đâu nữa.
—Người phụ nữ bỏ đi mà không trả lời vị hôn phu. Vứt bỏ gia đình, dân làng, vứt bỏ tất cả.
Nàng chưa từng ban tặng gì cả. Cũng chưa từng mong cầu điều gì. Người phụ nữ ấy chỉ đơn giản là đã mất đi tất cả.
Đánh mất những ngày tháng được yêu thương vốn dĩ đã từng tồn tại, người phụ nữ một mình bước đi trên cánh đồng hoang tàn tro bụi.
Dẫu vậy, giấc mơ, ảo tưởng, lý tưởng vẫn không buông tha người phụ nữ.
Bất cứ nơi nào nàng đi qua, ai ai cũng yêu nàng, tận tụy vì nàng, khao khát nàng, và tất cả đều diệt vong.
Ai cũng yêu người phụ nữ ấy. Như một lời nguyền. Mà chẳng hề biết đến tình yêu thực sự bên trong nàng.
"Phù thủy Sắc Dục" tìm kiếm tình yêu đã mất, và tiếp tục được yêu bởi những tình yêu đón nhận sự diệt vong.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
—Kiếm khí phóng ra bừa bãi, đâm thẳng vào nhóm Subaru đang khiêu chiến "Electra".
Bộ kimono đỏ, hai tay áo được cởi ra, để lộ nửa thân trên quấn vải sarashi.
"Tên Múa Gậy" với ánh mắt điên loạn, ném thẳng lời tuyên bố tuyệt vọng về phía bọn họ.
"Thử thách" của Tầng 2—điều kiện là phải khiến giám khảo "Tên Múa Gậy" công nhận tư cách tiến lên tầng trên, nhưng kỹ năng phi thường của gã đàn ông này đã khiến hai người bị loại.
Trong điều kiện đó, nhờ vào sự can đảm và nài nỉ, cùng với khả năng chiến đấu áp đảo về số lượng vật chất, Emilia đã xoay xở giành được chiến thắng, nhưng mà—,
"—Không phải điều kiện là chỉ cần một người qua được là xong sao!?"
"Hảảả? Thằng nào nói thế, đừng có tự biên tự diễn, thằng kia. Tại sao một đứa đi được thì đám còn lại cũng đi được hả. Nghĩ theo thường thức đi, thường thức ấy! Trong đầu mày cũng toàn cá con hả, thằng kia."
"B-Bị cái kẻ ít có thường thức nhất thế giới nói về thường thức mới đau chứ...!"
Gã đàn ông đập đập hai chiếc đũa trên tay vào nhau, Subaru rên rỉ trước lý lẽ xác đáng của gã.
Thực tế, chính phía Subaru đã vội vàng kết luận về điều kiện hoàn thành "Thử thách".
Nội dung thử thách ở Tầng 3 là giải đố, và ngay khi giải xong thì cấu trúc căn phòng thay đổi, điều đó càng thúc đẩy sự vội vàng này. Cứ tưởng rằng "Thử thách" ở Tầng 2 cũng vậy, chỉ cần một người hoàn thành là thư khố mới sẽ mở ra.
Tiền đề đó sụp đổ, và nếu việc qua màn đòi hỏi chiến lực của từng cá nhân, thì việc vượt qua "Thử thách" này có thể nói là tuyệt vọng.
Điều kiện mà Emilia đã moi ra được—"khiến gã di chuyển dù chỉ một bước"—trái ngược với nội dung đơn giản đó, họ vừa mới chứng kiến nó khó khăn đến nhường nào.
Nói trắng ra, hiện tại trong số các thành viên khiêu chiến Tháp Canh Pleiades, Emilia cùng với Julius là những chiến lực cao nhất—khi Julius đã bị cắt đứt hợp đồng với bán tinh linh, thì không ai phản đối việc cô ấy là người mạnh nhất.
Emilia đó đã được phép vượt qua trong trận đầu tiên khi gã đàn ông lơ là nhất.
Tức là, họ đã tung tiên phong mạnh nhất vào lúc kẻ địch yếu nhất.
Nếu chỉ cần thắng một lần thì còn đỡ, nhưng nếu là trận chiến loại trực tiếp cần chiến thắng của từng cá nhân, nghĩa là từ giờ trở đi, họ phải tung những người có chiến lực kém hơn vào đấu với gã đàn ông không còn sơ hở nữa.
Khiến gã di chuyển một bước—chiến thắng mà Emilia giành được sau ngần ấy đòn tấn công và một chút may mắn, liệu bọn họ có thể giành được không?
"—Khoan đã, đợi chút. Lời nói của ngươi có một sai lầm quyết định đấy."
"Sai lầm hảả?"
Subaru đang run rẩy tìm kiếm manh mối chiến thắng trong tình thế bất lợi. Ngay bên cạnh cậu, Beatrice, người đã nắm chặt tay cậu như muốn bảo hãy bình tĩnh, lên tiếng với gã đàn ông.
Nghe vậy, gã đàn ông tỏ vẻ khó chịu, thu hình ảnh Beatrice vào con mắt độc nhất của mình.
"Gì hả, con nhóc kia. Mày còn sớm mười năm đấy, con nhóc kia. Ít nhất cũng phải năm năm nữa, con nhóc kia. Kéo dài tay chân với chiều cao ra cho đàng hoàng, ngực với mông nảy nở đùng đùng rồi hẵng quay lại, con nhóc kia."
"...Vốn dĩ Ta không định dây dưa với mấy lời nhảm nhí của ngươi, nhưng câu vừa rồi làm Ta mất hứng hoàn toàn rồi đấy. Thế nên, Ta sẽ đập thẳng vào mặt ngươi luôn."
"Đập thẳng, cái gì?"
"Rõ ràng rồi còn gì. —Emilia đã nói với ngươi, nếu di chuyển dù chỉ một bước thì là 'chúng tôi' thắng. Tức là, chiến thắng của Emilia là chiến thắng của tất cả bọn Betty!"
"—!"
Trước lập luận của Beatrice, Subaru nín thở, bất giác nhìn về phía Emilia.
Không ngờ cuộc đàm phán táo bạo đó lại có ẩn ý sâu xa đến thế sao, cậu kinh ngạc trước sự ranh mãnh ngầm của Emilia. Trước ánh nhìn của Subaru, Emilia đưa tay lên miệng thốt lên "A". Nhầm rồi. Là tự nhiên thôi. E-M-T.
"Đúng, nhắc mới nhớ, tớ có nói! Tớ đã nói là chúng tôi! Sao hả? Nếu thế, chẳng phải chúng tôi tất cả đều đã vượt qua 'Thử thách' của ông rồi sao?"
"Đấy là vấn đề cách nói thôi, con kia. Không được đâu."
"Vậy sao... hiểu rồi. Subaru, Beatrice, xin lỗi nhé. Không được rồi..."
"Rút lui sớm quá đấy!!"
Beatrice hét lên với Emilia đang ủ rũ cụp vai và rút lui với vẻ mặt nghiêm túc. Tuy nhiên, Subaru cũng nghĩ rằng nếu bình tĩnh suy xét thì đó là một màn chơi chữ hơi khiên cưỡng.
Cũng bởi vì bức tường quá cao khiến họ tuyệt vọng muốn bám víu vào khả năng đó.
"Mà, tao cũng không phải không hiểu lý lẽ của con nhóc đó. Ban đầu đúng là tao bảo bao nhiêu đứa xông vào cũng được, miễn vượt qua tao là được mà. —Tại tao thấy cứ nghe theo lời bọn mày thì chán phèo, nên tao mới gượng ép dậy đấy chứ."
"Gượng ép dậy... nghĩa là cái lúc đầu đó là phá vỡ hệ thống sao!"
"Bố ai biết, thằng kia. Dùng từ nào tao hiểu ấy, thằng kia. Đừng có nói mấy câu như ông cụ non tóc bạc, thằng kia."
Gã đàn ông thay đổi tâm trạng vui buồn thất thường liên tục, Subaru gật đầu qua loa trước phát ngôn của gã, nhưng trong lòng lờ mờ dựng lên một giả thuyết về thân phận của gã—về phần hệ thống của "Thử thách".
"Thử thách" ở Tầng 3 và Tầng 2, cùng với những phát ngôn của gã đàn ông có vẻ không tỉnh táo ngay sau khi xuất hiện và hành động sau đó. Kết nối những điểm kỳ lạ đó lại có thể đi đến sự thấu hiểu.
Tóm lại, "Thử thách" vốn dĩ chỉ cần tất cả hợp sức đáp ứng điều kiện, nhưng vì gã đã "tỉnh dậy", nên giờ đây từng người một phải đáp ứng điều kiện?
"Thực ra, vốn là một 'Thử thách' chỉ cần mọi người hợp tác đáp ứng điều kiện, nhưng vì ông 'tỉnh dậy', nên mới thành ra phải từng người một đáp ứng điều kiện?"
"Kha! Gì đây, mày cũng hiểu chuyện đấy chứ, thằng kia. Nhưng mà nhé, tao đếch biết cái nào dễ hơn đâu. Giữa việc cả lũ xông vào giết tao, với việc cho tao bóp ngực rồi đấm tao một cái, cái nào dễ hơn thì có trời mới biế... Ối!"
"—Đừng có nói năng bừa bãi, tên quấy rối tình dục kia. Tao đang điên tiết ngầm đấy nhé."
Một câu nói hớ hênh, và đòn roi chứa đầy cơn thịnh nộ ập tới.
Rút chiếc roi từ sau thắt lưng, Subaru quất mạnh, chú trọng tốc độ chỉ bằng chuyển động từ khuỷu tay trở đi. Nhưng gã đàn ông dễ dàng dùng đũa đỡ lấy đòn roi lẽ ra phải đạt tốc độ âm thanh, rồi kẹp lấy và lắc lắc.
Dù khả năng trúng đích thấp, nhưng đòn tập kích bằng roi coi như thất bại—,
"Kha! Tao nghĩ không có không khí để múa gậy, ai ngờ lại là roi hả, thằng kia. Sở thích kiểu gì thế, thằng kia. Dùng roi quất thì chỉ nên dành cho kẻ thù và con ghệ của mày thôi."
"Mày đúng là kẻ thù còn gì! Với lại, tao với Emilia sẽ tiến tới theo trình tự đàng hoàng hơn, và cái đích đến đó không có lựa chọn nào dùng roi đâu nhé!"
"Subaru, Subaru, bình tĩnh nào. Cậu đang nói gì khó hiểu thế. Với lại, cậu đang bị cuốn theo nhịp độ của đối phương đấy!"
"Đúng đó, Subaru! Đừng giận dữ thế! Tớ chỉ bị chạm vào ngực thôi mà, có bị làm gì kỳ lạ đâu."
"Đó chính là điều kỳ lạ đấy, Emilia-tan!"
"Bình thường là phải giận đấy, em hàng tuyển."
Trước lời trấn an của Emilia, Subaru và gã đàn ông đồng thanh phản bác. Trước sự nhắc nhở ăn ý đó, Emilia tròn mắt ngạc nhiên, còn Beatrice thở dài thườn thượt.
Ngay lúc đó—,
"—Cho em xin ý kiến chút, được không ạa?"
Như thể bị tước hết nhuệ khí trước màn đối đáp của bốn người—một nhân vật vẫn giữ im lặng từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng cất giọng run rẩy.
"...Em không muốn nói điều này đâu, nhưng em nghĩ chúng ta nên quay lại thôi ạa."
Nói rồi, cô bé tết tóc bím màu xanh đậm giơ bàn tay nhỏ bé lên—là Meili. Cô bé vẫn để đầu của Shaula đang bất tỉnh trên đùi mình, lắc đầu nhè nhẹ.
Trong đôi mắt màu vàng lục phản chiếu hình ảnh gã đàn ông đứng sâu bên trong chứa đựng nỗi sợ hãi rõ rệt.
"Em không hiểu sao Anh trai có thể nói chuyện bình thường với người đó được ạa. ...Anh Hiệp sĩ, cả Chị Khăn Quàng Cổ cũng bị đánh bại, ngay cả Chị Gái Khỏa Thân nữa."
"Chỉ có Shaula là gục vì lý do khác thôi... nhưng đúng là kỳ lạ thật."
Ý kiến yếu ớt của Meili, nhưng xét đến chiến lực hiện tại thì đó là phán đoán hiển nhiên.
Thậm chí, Subaru, người vẫn muốn tiếp tục khiêu chiến khi ở lại đây, mới là kẻ chưa hoàn toàn bình tĩnh. Cậu hoàn toàn bị kiếm khí của "Tên Múa Gậy" tác động.
Việc gã quấy rối Emilia, cùng với việc Julius và Anastasia gục ngã ảnh hưởng đến mức nào thì cậu không thể khách quan được, nhưng—,
"—Giả sử nhé, nếu bọn tao rút lui rồi quay lại, ông có chấp nhận không?"
"————"
Sự sảng khoái khi công nhận Emilia qua màn—cũng có thể nói là do gã lỡ mồm nên không rút lại được, nhưng dù đã thể hiện điều đó, không có nghĩa là những phần khác gã cũng dễ tính.
Để thực hiện phán đoán đúng đắn của Meili, nếu đối phương không chấp nhận thì không thể tránh khỏi giao chiến. Lúc nãy gã còn nương tay không giết. Nhưng giờ gã đã hành xử như thể vừa sang số, thì lần khiêu chiến tiếp theo chưa chắc tính mạng đã được bảo đảm.
Nếu thế thì chẳng còn là khiêu chiến nữa. Để rút lui, cũng cần phải dốc toàn lực.
Không nói quá lời nào, thực lực của "Tên Múa Gậy" đã đạt đến cấp độ hủy diệt.
Dùng hai cái que đánh bại Julius, đấu ngang ngửa với Emilia, và thái độ rõ ràng vẫn còn dư sức—thực lực đó, không ngoa khi nói là cấp Reinhard. Rốt cuộc, người quản lý tháp này có ý đồ gì khi đặt một con quái vật như thế ở đây?
Kể cả màn giải đố về "Chòm sao" ở Tầng 3, tình trạng này chẳng khác nào không muốn cho người ta qua màn sao.
"Sao hả?"
Subaru nhích từng chút một, vừa xoay gót vừa tiến lại gần Julius và Anastasia đang nằm phía sau. Nhận ra chuyển động của Subaru, Beatrice và Emilia cũng âm thầm chọn vị trí.
Nếu "Tên Múa Gậy" nhe nanh, ngay khoảnh khắc đó Emilia sẽ kích hoạt Icicle Line một lần nữa, Beatrice sẽ dùng Murak lên ba người đang nằm và chỉ còn cách bỏ chạy. Trong trường hợp xấu nhất, phải cân nhắc kích hoạt con bài tẩy thứ ba chưa hoàn thiện với Beatrice—,
"—Dẹp đi."
"Hả?"
"Dẹp—đi—! Dẹp đi dẹp đi dẹp đi dẹp đi dẹp dẹp dẹp! Mất hứng rồi!"
Đối với nhóm Subaru đang chuẩn bị tinh thần và thể xác để rút lui toàn lực, gã đàn ông đột ngột phán một câu xanh rờn. Trước thái độ như trẻ con đó, nhóm Subaru trố mắt nhìn, gã đàn ông xỏ lại tay áo trái vừa cởi, khoác lại bộ kimono như trạng thái ban đầu. Rồi gã bước đi đầy vẻ khó chịu, hướng về phía thanh kiếm tuyển định bị đá bay một cách thảm hại, cách xa vị trí cảnh giác của nhóm Subaru.
Gã giẫm lên thanh kiếm rơi dưới đất làm nó nảy lên, rồi nhẹ nhàng bắt lấy. Sau đó, gã cắm mạnh mũi kiếm xuống sàn trắng, đưa nó trở về trạng thái giống như trước khi "Thử thách" bắt đầu.
Và rồi—,
"Đóng cửa tiệm. Về đi, lũ bay. Tao chán rồi. Không làm nữa."
Gã ngồi phịch xuống tại chỗ, dựng một đầu gối lên và nói như nhổ nước bọt.
"—. Kh-Khoan khoan khoan khoan! Tự do quá mức rồi đấy, cái gì thế hả!? Ông định tự tiện quyết định mọi thứ của 'Thử thách' theo tâm trạng của mình sao!?"
"Lắm mồm thế, thằng kia. Vốn dĩ quyền hạn ở đây được giao cho tao mà, thằng kia. Tao đã bảo không làm là không làm."
Trước cách nói chuyện ngang ngược đó, Subaru bất giác câm nín. Trước sự kinh ngạc của Subaru, gã đàn ông tiếp lời "Với lại...":
"—Lúc tao không có hứng thì tao không chơi đâu. Mày, làm được không?"
"————"
Subaru cảm thấy cơn ớn lạnh như gió thổi thốc vào toàn thân.
Gã đàn ông đã cất cả đũa vào trong ngực, vứt bỏ mọi vũ trang, đang nhếch mép. Đó chắc chắn là một nụ cười, nhưng chất lượng hoàn toàn khác với những nụ cười trước đó.
Không phải nụ cười tuy hung tợn nhưng vẫn có nét dương khí. Đó là nụ cười của một con thú dữ mang theo sát ý đen ngòm, tanh tưởi và âm sâm.
"...A."
Một tiếng rên nhỏ vang lên.
Nhìn sang, đó không phải là của Subaru, mà là của Emilia, người lẽ ra đang đứng bên cạnh. Cô đặt tay lên chiếc cổ trắng ngần, đôi mắt như viên bảo thạch mở to kinh hoàng.
Đầu gối khuỵu xuống, Emilia ngồi bệt xuống sàn. Như thể ngay khoảnh khắc này cô mới nhận ra mình không thể đứng vững, và cũng đã quên cả thở—,
"Hà—"
Và, Subaru, người "nhớ ra" việc phải thở nhờ phản ứng của Emilia, cũng y như vậy. Khi nhận ra, cậu đã quỳ gối trong cơn khó thở, toàn thân ướt đẫm mồ hôi đầm đìa.
Cũng giống như Emilia—không, còn hơn cả cô ấy, cậu bị kiếm khí của gã đàn ông trấn áp.
Thậm chí suýt quên cả nhịp đập của trái tim, có thể nói là suýt bị giết chết.
Nếu xung quanh không có ai đó nhắc nhở, có lẽ giờ này cậu đã chết chỉ vì ánh mắt đó rồi.
"Cố mà vắt óc tìm đường thắng đi, thằng kia. Chiêu bài giống con ghệ ngon kia không xài lại được đâu. Trừ khi có con đàn bà dâm đãng nào đang ngủ thôi. Biến đi, tao ngủ đây."
Giọng nói trầm thấp không chút đùa cợt, nói xong câu đó, đầu gã đàn ông gục xuống. Đợi một lúc, dần dần vang lên tiếng ngáy ầm ĩ của gã đàn ông, ngủ rồi mà vẫn ồn ào.
Theo một nghĩa nào đó, tiếng ngáy to hoàn toàn không phản bội lại tính cách của gã—tuy nhiên, không một ai còn lại ở đó có đủ sự dư dả để cười nhạo điều này.
"Mau, quay lại thôi ạa."
Muốn rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Không cưỡng lại bản năng đó, Meili lên tiếng, và lấy lời của cô bé làm dấu hiệu, nhóm Subaru chậm rãi mang theo những người bị thương, buộc phải rút lui khỏi "Thử thách".
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"—Ra là vậy. Đó là lý do các người cụp đuôi chạy về từ 'Thử thách' thứ hai sao."
"...Chị nói nặng lời quá đấy, chị gái."
"Dừng ngay cái cách nói chuyện đó đi. Giả thuyết cô là sư phụ của con bé đang ngủ kia sẽ trở nên đáng tin đấy."
"Thế thì căng thật. Tôi sẽ chú ý."
Nhún vai bất lực trước lời cảnh báo chẳng mấy vui vẻ, Ram thở dài nhè nhẹ trước câu trả lời đó.
Địa điểm là Tầng 4, không gian nằm cạnh Phòng Xanh. Những người đang chạm mặt nhau ở đó là Subaru và Ram, thêm vào đó là Emilia, Beatrice và Meili, cuối cùng tính cả Shaula đang nằm lăn lóc là sáu người.
—Bước xuống những bậc thang dài dằng dặc, nhóm người chạy trốn từ Tầng 2 trước mắt đã khiêng những người bị thương vào Phòng Xanh, giao phó thân thể họ cho sự chữa trị của tinh linh.
Theo chẩn đoán trên đường đi, Julius chỉ đơn thuần là ngất xỉu, Anastasia cũng do dùng ma pháp quá độ dẫn đến kiệt sức, tính mạng không bị đe dọa.
Vì thế họ đặt hai người lên giường, và do giới hạn số người trong phòng cũng như để giải thích tình hình, họ đã kéo Ram sang phòng bên cạnh, nhưng mà—,
"Nghe kể thì có vẻ tên giám khảo đó ngớ ngẩn hết chỗ nói... nhưng chỉ riêng Emilia-sama là lọt vào mắt xanh của hắn đúng không? Không thể để một mình ngài ấy đi xem thư khố được sao?"
"Cái đó..."
"A, nhắc mới nhớ, tớ không nghĩ ra. Phải rồi ha, nếu chỉ mình tớ thì có thể lên Tầng 1... Có nên hỏi thử ông 'Tên Múa Gậy' xem có được không...?"
"...Thôi, bỏ đi. Đừng có chọc vào tổ kiến lửa lúc hắn đang khó ở, vả lại giả sử hắn bảo chỉ một mình Emilia-tan được lên, thì cái đó, nguy hiểm lắm."
"Tớ sẽ cẩn thận lắmmm mà?"
"Nguy hiểm."
"Nguy hiểm đấy."
"Nguy hiểm lắm đấy."
Trước quyết tâm của Emilia, Subaru, Ram và Beatrice đồng thanh dội gáo nước lạnh. Được lo lắng đến thế khiến Emilia tiu nghỉu rút lui, nhưng không phải vì lý do bảo bọc quá mức mà họ làm nhụt chí cô.
Hiện tại, không được kích động "Tên Múa Gậy" đó một cách bất cẩn. Đây là sự thật không thể chối cãi.
Dù trong lòng rất muốn phản bác lại sự phóng túng của gã, nhưng chưa bàn đến việc khi nào "Thử thách" tái khởi động, khiêu chiến lúc gã đang khó ở chẳng khác nào hành vi tự sát.
Thực tế, nhóm Subaru hiện tại thậm chí còn chưa nhìn thấy dáng vẻ gã đàn ông đó cầm kiếm.
Và, dẫu cho chỉ mình Emilia có thể vượt qua gã đàn ông đó đi chăng nữa—,
"Thật sự nghi ngờ liệu 'Thử thách' Tầng 2 có phải chỉ có một cái đó không. Nó đơn giản đến mức ngớ ngẩn... à không, có thể do Emilia-tan vượt qua suôn sẻ quá nên mới thấy thế, nhưng tớ lo là liệu chỉ thế thôi đã thực sự kết thúc chưa."
"Về chuyện đó, tớ nghĩ cậu lo xa quá rồi. Người đó... tuy thô lỗ và lời nói có chút kỳ quặc, nhưng có vẻ không nói dối. Không, là người có vẻ không biết nói dối ấy."
"Việc không biết nói dối là do tín điều hay do trí tuệ thì đánh giá sẽ khác nhau đấy..."
Dù sao thì, không có căn cứ nào để bác bỏ nhận định của Emilia. Với lại nếu phải nói, Subaru cũng cùng quan điểm với cô trong việc đánh giá con người của "Tên Múa Gậy".
Cái "Thử thách" tưởng chừng vượt qua dễ dàng đó, nói cách khác, cũng có thể hiểu là vì Emilia là chiến lực cao nhất nên mới hoàn thành được. Thực tế là Julius đã gục ngã—,
"Mong là tên đó đừng có suy sụp quá..."
"Cậu lo cho Julius sao?"
"Sao nhỉ. Lo thì, ừm, chắc là lo rồi... nhưng cũng không đơn giản thế."
Trận đấu trực diện với "Tên Múa Gậy", thất bại hoàn toàn, hình ảnh Julius bị đánh bại đã khắc sâu vào ký ức. Nhớ lại góc mặt của Julius vào khoảnh khắc cuối cùng đó, nỗi lo của Subaru chắc chắn không phải là lo xa.
Kiếm kỹ không chạm tới, bị đùa giỡn như trò trẻ con, rốt cuộc ngay cả thanh kỵ sĩ kiếm cũng bị bẻ gãy—,
"Kiếm thay thế thì trên xe rồng có chuẩn bị sẵn, nhưng vấn đề không phải ở chỗ đó."
"Kiếm thì rèn lại là được. Betty không hiểu nổi sự cố chấp đó đâu."
"Ngay cả Beako cũng trân trọng mấy cái khăn tay, găng tay hay tạp dề anh làm cho mà đúng không? Chuyện này giống như mấy thứ đó bị xé rách vậy, phiên bản cao cấp hơn của chuyện đó ấy."
"...Nói mấy lời không hiểu chuyện, xin lỗi nhé."
Beatrice ngoan ngoãn hối lỗi về những lời lẽ thất thố của mình. Subaru xoa đầu cô bé rồi thở dài thườn thượt.
Cậu không thể hình dung Julius sẽ phản ứng ra sao sau khi tỉnh lại ở Phòng Xanh. Liệu cậu ta có suy sụp một cách thảm hại, hay sẽ cố tỏ ra cứng cỏi đúng như phong thái thường ngày? Dù là trường hợp nào, Subaru cũng chẳng biết phải mở lời thế nào cho phải, lòng cậu nặng trĩu.
Và nếu nói đến chuyện đáng lo ngại, thì không chỉ dừng lại ở mỗi việc của Julius.
"Anastasia... Rốt cuộc sự liều mạng của Echidna lúc đó là sao..."
Điều bám riết lấy tâm trí Subaru như một nghi vấn lớn chính là quyết định của Anastasia—hay đúng hơn là Echidna Khăn Quàng Cổ—khi xen vào trận đấu tay đôi giữa Julius và 'Gã Vung Gậy' để yểm trợ.
Không ai nghi ngờ việc có một bàn tay xen vào giúp đỡ Julius trong khoảnh khắc đó. Bởi lẽ, chứng kiến Julius rơi vào thế hạ phong như vậy, ai nấy—kể cả Subaru—đều có chung tâm trạng muốn lao vào tiếp ứng.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, Echidna vốn ở vị thế của kẻ bàng quan, lại đang hoạt động dưới hình thức mượn tạm thân xác Anastasia; hành động của cô ta đã vượt qua cả sự bất ngờ, xứng đáng gọi là kinh ngạc.
Suốt hành trình cho đến nay, và cả sau khi đến Tháp Canh, Echidna luôn khẳng định sẽ không quên cách cư xử như một Anastasia, và sẽ hành động cẩn trọng tối đa cho cơ thể cô ấy. Subaru cũng đã tin rằng cô ta chưa từng làm gì trái với lời nói đó, ít nhất là trong phạm vi cậu quan sát được.
Vậy mà đến nước này, đột nhiên cô ta lại hành động như thế, rốt cuộc là mang ý nghĩa gì——.
"Sự suy yếu của cô gái đó, e là nghiêm trọng hơn nhiều so với việc dùng ma pháp quá đà một chút đấy, có lẽ vậy."
"——Thế là sao?"
Thấy Subaru trầm ngâm, Beatrice—người duy nhất nắm rõ hiện trạng của Anastasia và Echidna—khẽ thì thầm vào tai cậu.
Khi Subaru hỏi lại, Beatrice tiếp lời bằng hai chữ "Tức là", rồi giải thích:
"Anh và Betty, cùng với cái khăn quàng cổ kia đều là những trường hợp đặc biệt trong giới tinh linh. Mỗi người đều mạnh mẽ hơn hẳn đám tinh linh tầm thường, nhưng đổi lại đều có những hạn chế nhất định, có lẽ vậy. Về chuyện của Betty thì chắc không cần giải thích lại cho Subaru nữa đâu nhỉ."
"À ừ. Vì tính chiếm hữu cao nên anh đã ký khế ước với em thì không thể ký với tinh linh nào khác. Anh là của Beako. Cứ yên tâm đi."
"K-Không có chuyện Betty thấy vui vì điều đó đâu nhé, chỉ một chút xíu thôi, có lẽ vậy. Quan trọng hơn là về ả tinh linh khăn quàng kia kìa. Việc ả đang mượn tạm cơ thể cô gái đó là sự thật, nhưng mà... đi cùng nhau đến tận đây, Betty đã nhận ra rồi. Cô gái đó, ngoài Od ra thì không còn chút ma lực nào để dùng cả."
"Ngoài Od ra, không dùng được ư?"
"Cũng giống như Subaru, Cổng trong cơ thể cô ta bị khiếm khuyết, có lẽ vậy. Cái van đã hỏng, chức năng hấp thụ mana từ bên ngoài đã chết rồi. Vì thế, nếu không bào mòn sinh mệnh thì không thể sử dụng ma pháp."
"Chuyện đó..."
Chẳng phải là chí mạng sao? Subaru nín thở.
Vấn đề mà cơ thể Anastasia đang gánh chịu, sự thật đó khiến Subaru kinh ngạc. Ở thế giới này, đó là một khiếm khuyết vô cùng nặng nề.
Lá bài tẩy sẽ bào mòn bản thân—Subaru nhớ lại Anastasia, hay Echidna Khăn Quàng Cổ đã từng nói như vậy. Hóa ra điều đó mang nghĩa đen, thực sự là nghĩa đen.
Và rồi, sự thật vừa được phơi bày càng khiến Subaru thêm bối rối.
Nếu sự thật là việc Echidna lạm dụng cơ thể Anastasia chẳng khác nào đang rút ngắn tuổi thọ của vật chủ——,
"Tại sao cô ta lại phải làm đến mức đó để cứu Julius chứ?"
Một hành động đầy toan tính hay mưu đồ gì đó——trông không giống như vậy. Ẩn sau sự liều mạng đó, không nghi ngờ gì nữa, là sự dốc lòng của một kẻ đang lo lắng cho an nguy của Julius.
Liệu Echidna có dành tình cảm đó cho Julius không? Hay đó cũng là do sức mạnh từ 'Gia hộ Dụ Tinh' của cậu ta?
"——Chuyện của Anastasia-sama và Kỵ sĩ Julius tuy đáng lo, nhưng còn một vấn đề khác cần phải làm rõ hơn."
"Là về 'Gã Vung Gậy' kia hả?"
"Phải. Nghe có vẻ bạc bẽo, nhưng với Ram thì kết quả của 'Thử thách' quan trọng hơn nhiều. ——Nếu không vượt qua được nó, sẽ không thể chạm tay tới phương cách để giành lại Rem."
Chen ngang vào dòng suy nghĩ của Subaru và thốt ra một ý kiến có phần lạnh lùng, chính là Ram.
Lời của cô, đúng như cô tự nhận, có chút thiếu tế nhị. Nhưng Subaru không cảm thấy muốn trách cứ điều đó.
"――――"
Ẩn sau vẻ mặt cứng rắn không để lộ cảm xúc của Ram, cậu cảm nhận được sự nôn nóng vi tế. Đó là bởi cậu hiểu được sự bứt rứt khi khả năng giành lại người em gái đã mất đang ở ngay trước mắt, ngón tay đã chạm vào rồi mà mãi vẫn chưa nắm bắt được.
"Mặc kimono, chột mắt, tóc đỏ mắt xanh... Dáng vẻ khẳng định cái tôi hơi bị gắt đấy."
"Cậu có nghĩ ra ai không? Không nhìn thấy tận mắt thì chắc khó hình dung, nhưng nói thẳng ra là mạnh như quái vật ấy. Có khi ngang ngửa Reinhard."
"Ác mộng thật."
"Nhưng những gì Subaru nói không phải là nói dối đâu. Tớ chưa thấy sức mạnh thật sự của Reinhard bao giờ nhưng... ừm, tớ nghĩ hắn mạnh cỡ đó đấy."
Thấy Ram có vẻ khó tin, Emilia cũng lên tiếng xác nhận. Chính Emilia đã trực tiếp giao đấu mà còn nói đến mức này.
Cô ấy cũng chẳng có lợi lộc gì khi nói dối. Từ phán đoán đó, Ram đưa tay lên trán vẻ mệt mỏi:
"Nếu tin lời Barusu và Emilia-sama, thì kẻ địch đẳng cấp ngang hàng Kỵ sĩ Reinhard... Những kẻ được xưng tụng là sánh ngang với người mạnh nhất thế giới, trong thế giới hiện tại giỏi lắm mỗi quốc gia chỉ có một người thôi."
"Reinhard là mạnh nhất Vương quốc, nghĩa là ba nước còn lại cũng có kẻ mạnh nhất tương ứng sao?"
"Đệ Nhất Tướng của Đế quốc Volakia 'Thanh Lôi Quang' Cecilus Segmunt, 'Cuồng Hoàng Tử' của Thánh Vương quốc Gusteko, và 'Lễ Tán Giả' Halibel của Đô thị Quốc gia Kararagi. Nhưng đặc điểm của ai cũng khác."
"Không có ai tóc đỏ dài à?"
"Chỉ có 'Cuồng Hoàng Tử' của Thánh Vương quốc là không rõ đặc điểm nhận dạng nên không biết được."
"Hoàng tử, hoàng tử sao... Hắn ta không có cái khí chất đó đâu nhỉ?"
Tuy nhiên, nếu chỉ bắt lấy chữ 'Cuồng' thì cũng không thể khẳng định tuyệt đối là không phải, nhưng dù hắn có khuôn mặt đẹp, cũng khó mà nói là có khí chất hoàng tộc.
Đó là vẻ đẹp nơi hoang dã, loại tác phẩm nghệ thuật chỉ được phép tồn tại vì nó nằm nơi đồng hoang.
"Nếu vậy thì là loại võ giả vô danh..."
"Trang phục là dân tộc phục của Kararagi. Hắn cũng dùng đũa rất thành thạo nữa, có lẽ vậy."
"Khác xa cách dùng đũa thông thường quá, có gọi là dùng thành thạo được không đây..."
Hơn nữa, ấn tượng về gã đàn ông đó và cụm từ 'võ giả vô danh', dù Subaru có cố gắng thế nào cũng không thể nối chúng lại với nhau được.
Tuổi của gã đàn ông đó nhỉnh hơn Subaru một chút——có lẽ tầm giữa hai mươi, nhưng một kẻ có thực lực nhường ấy, lại còn là một nhân vật đậm tính người đến thế mà lại không ai biết đến thì quả là quá vô lý.
Thêm vào đó.
Gã đàn ông được cài cắm vào cơ chế kỳ lạ của Tháp Canh Pleiades này, liệu có phải là người thường hay không? Câu hỏi đó cứ bám riết lấy cậu——,
"A, mấy anh chị ơi, cho em ngắt lời chút được không?"
"Hửm?"
"Chị gái trần như nhộng có vẻ sắp dậy rồi đó nha?"
Ở góc phòng, Meili—người đang ân cần cho Shaula mượn đùi gối đầu—giơ tay lên. Đúng như lời cô bé, Shaula vẫn gối đầu lên đùi Meili, bắt đầu uốn éo cơ thể một cách gợi cảm quá mức cần thiết và rên rỉ "Ư ưm, a ưm".
Và rồi, dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người, đôi mắt cô nàng từ từ mở ra——,
"Sư phụ ơiii... Đừng bỏ em một mình... Em không muốn cô đơn nữa đâu ạ..."
"Đừng có vừa mở mắt đã nói mấy câu nghe não lòng thế chứ! Thật ra cô tỉnh rồi đúng không hả!"
"Hế lô Sư phụ. Em tưởng nói mấy câu yểu điệu thục nữ thì Sư phụ sẽ mủi lòng chứ lị, ai dè Sư phụ phũ quá cơ. Nhưng mà, cái nết đó của Sư phụ em cũng yêu lắm ấy."
"Phí công lo lắng..."
Shaula tung đôi chân dài lên rồi hạ xuống, bật dậy nhẹ tênh. Đuôi tóc dài buộc phía sau—cái mà cô nàng gọi là đuôi bọ cạp—lắc lư, Shaula đảo mắt nhìn quanh phòng rồi nghiêng đầu "Ủa?":
"Ủa? Sao mình lại ở đây thế này ạ? Em nhớ là chúng ta đã nhờ pha lóe sáng thần sầu của Sư phụ mà vượt qua 'Thử thách', rồi đi lên trên..."
"À, đấy không phải là mơ đâu. Là hiện thực đấy."
"Rồi ở đó Sư phụ ôm chầm lấy em, cười bảo sẽ không bao giờ buông em ra nữa..."
"Cái đó thì là mơ đấy! 'Thử thách' thứ hai vừa bắt đầu cái là cô lăn quay ra ngất xỉu luôn mà!"
Subaru quát lên khi Shaula kể lại nội dung giấc mơ đáng sợ, cố gắng gợi lại cho cô nàng những gì xảy ra ngay trước khi ngất. Nhưng Shaula lại khịt mũi "Ngất xỉu á~?", tỏ vẻ coi thường một cách khó hiểu.
"Em mà ngất xỉu á, làm gì có chuyện mất mặt thế được chứ. Mấy trăm năm mới gặp lại Sư phụ, em còn chẳng xỉu nữa là? Bảo em ngất xỉu thì đúng là chuyện nực cười, cười đến rụng rốn mất thôi ạ!"
"Ưm, tớ hiểu cậu muốn nghi ngờ, nhưng cậu thực sự đã ngất xỉu đó. Subaru và Meili đã lo lắng lắmmm luôn. Tin họ đi."
"Hả! Sư phụ lo cho em á!? Hê hê hê, thế thì em tin ạ."
"Rẻ tiền thật..."
"Em thấy mình cứ như hàng khuyến mãi đi kèm ấy, cảm giác bị xúc phạm ghê gớm nha."
Thấy Shaula cười hề hề thay đổi ý kiến cái rụp với khuôn mặt thiếu nghiêm túc, cả Subaru và Meili đều làm mặt phức tạp. Tuy nhiên, sau khi chấp nhận sự thật đó, Shaula lại nghiêng đầu "Ủa ủa?" ngược lại với lúc nãy:
"Nhưng mà, ngất xỉu thì đã có chuyện gì xảy ra thế ạ? Em mà gục ngã thì không phải chuyện thường đâu. Tình huống đó, trừ Sư phụ ra thì cả đám bị giết sạch cũng chẳng lạ... "
"Ta hiểu ngươi đặt kỳ vọng quá mức vào Barusu... à nhầm, Sư phụ của ngươi, nhưng đó là sự thật. Hãy bình tĩnh nhớ lại xem. ...Trước mắt ngươi là một cầu thang dài thật dài."
"Cầu thang dài thật dài..."
Định lần theo ký ức để khơi gợi lại sao, Ram cất giọng trầm tĩnh như đang thôi miên. Rõ ràng có một sự bất hợp lý là chính Ram không hề chứng kiến hiện trường, nhưng cô nói cứ như thể đã tận mắt nhìn thấy, từ từ tháo gỡ những ký ức bị phong tỏa của Shaula.
"Chào đón các ngươi là một căn phòng trắng toát, một thanh kiếm thép cắm trên sàn. Khoảnh khắc chạm vào nó, một giọng nói kỳ lạ vang vọng trong tâm trí tất cả những người có mặt——"
"Hồi hộp ghê..."
Cách kể chuyện dạt dào cảm xúc của Ram khiến cả Shaula và Emilia hoàn toàn nhập tâm. Shaula thì không nói, nhưng Emilia lẽ ra phải biết rõ chi tiết chuyện gì đã xảy ra, thế mà cô vẫn im lặng vì sợ Subaru ngắt lời.
Và rồi, câu chuyện chạm đến phần ký ức bị phong ấn của Shaula——,
"Lúc đó, một bóng người xuất hiện sâu trong căn phòng. Đó là một gã đàn ông tóc đỏ dài, mắt xanh, khoác trên mình bộ y phục ngoại quốc..."
"Hyaaaaaaa!!"
Ngay khoảnh khắc chạm đến điểm mấu chốt, Shaula hét toáng lên và nhảy lùi lại. Cô nàng lao thẳng về phía Subaru như muốn chồm lên người cậu, nhưng Subaru đã đoán trước được nên hạ thấp trọng tâm, dùng cả cơ thể vững chãi đỡ lấy cô. Lần này không bị ngã.
Đổi lại, cậu bị làn da mềm mại của Shaula siết chặt như gọng kìm.
"Đau đau đau đau! N-Nhớ ra rồi hả! Cô nhớ ra rồi đúng không!?"
"T-T-T-Tại sao hắn lại ở đây chứ ạ! Sư phụ bảo bọn chúng chết hết rồi mà! Hắn vẫn còn sống ạ! Quả nhiên là cái thứ giết mãi không chết mà!"
"Hả!? Cô đang nói cái..."
Subaru rơm rớm nước mắt vì đau, định hỏi lại xem Shaula đang nói cái gì——thì chợt nhận ra.
Ý nghĩa trong lời nói của Shaula.
Với nội dung cô vừa kể, kể từ khi đến tháp này, chỉ có duy nhất một nhân vật phù hợp.
Đó là——,
"'Gã Vung Gậy'! Là 'Gã Vung Gậy' Reid đấy ạ! Cái tên quỷ súc đó! Ác ma! Hắn sống lại để về bóp ngực em cho sướng tay đấyyyyy!"
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
——Reid Astrea.
Đó là cái tên của một kiếm sĩ đã đi vào huyền thoại.
Vị đại kiếm sĩ được cho là đã chém ma thú, chém kiếm hào, chém Rồng, và cuối cùng là chém cả Phù thủy.
Là người đầu tiên được ban danh hiệu 'Thánh Kiếm', và cũng là một trong Tam Anh Kiệt đã cứu thế giới.
Là khởi nguồn vinh quang của gia tộc Astrea—dòng dõi 'Thánh Kiếm' bao gồm cả Reinhard van Astrea, và cho đến tận bây giờ vẫn là niềm ngưỡng vọng tối cao của những kẻ sống bằng nghề kiếm——.
Thật khó tin. Cái tên đó thuộc về một sinh mệnh lẽ ra đã mất đi từ bốn trăm năm trước.
Nếu đây không phải là tòa tháp đã tồn tại từ hàng trăm năm trước, được tạo ra bởi bàn tay của những kẻ có liên hệ với Phù thủy, thì khả năng đó chắc chắn đã bị cười nhạo và bác bỏ.
Nhưng, ở đây có nhân chứng sống biết về bốn trăm năm trước.
Nhưng, đây là tòa tháp do 'Hiền nhân' sống ở bốn trăm năm trước tạo ra.
Nghĩ đến cái tính cách tồi tệ đó, việc đặt 'Thánh Kiếm' đời đầu làm 'Người gác cổng mạnh nhất' và thách thức hậu thế vượt qua hắn, chẳng phải là điều rất có khả năng xảy ra sao——.
Thu hoạch được sự thật đó, nhóm Subaru vội vã quay trở lại Phòng Xanh.
Nếu biết đối thủ là Reid Astrea, họ phải bàn bạc đối sách. May mắn thay, nghe nói 'Thánh Kiếm' của ông ta là một gã đàn ông có vô số giai thoại.
Và may mắn hơn nữa, trong đoàn người này có một nhân tài am hiểu tường tận về các vĩ nhân trong quá khứ.
Dĩ nhiên, có thể tưởng tượng được ảnh hưởng của trận thua lên cậu ấy. Nhưng nếu biết rõ thân thế đối thủ, nỗi nhục đó cũng có thể được gột rửa. Bởi vì, đối thủ quá tầm cỡ.
Dù sao đi nữa, đối thủ là 'Thánh Kiếm'——người mang cùng họ với Reinhard, và là thủy tổ đã tạo nên danh tiếng cho gia tộc đó.
Nghĩ như vậy, thất bại kia chắc chắn có thể nuốt trôi được thôi——,
"——Cái tên ngốc này."
Mang theo những lời an ủi đó trong lòng, Subaru trở lại Phòng Xanh và thốt lên một tiếng nghẹn ngào.
Phía sâu trong phòng, trên những chiếc giường cỏ do tinh linh tạo ra để người bị thương nằm nghỉ——bốn chiếc giường lần lượt dành cho Rem, Anastasia, và trong cùng là Patrasche.
Chiếc giường nằm giữa Anastasia và Patrasche, chỗ đó đang trống không.
Chỉ có điều, trên chiếc giường bện bằng dây leo ấy, chỉ còn lại một thanh kỵ sĩ kiếm đã gãy đôi.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
——Tiếng giày gõ xuống cầu thang và luồng kiếm khí đâm vào da thịt khiến gã đàn ông từ từ mở mắt.
Không hề có sự tức giận vì giấc ngủ bị quấy rầy. Vốn dĩ, đời người là thường tại chiến trường.
Nếu đã xác định thân xác này luôn nằm trên lằn ranh sinh tử, thì dù chuyện gì xảy ra cũng có thể giữ tâm bất biến. Còn việc có bao nhiêu hứng thú vui đùa ở đó lại là chuyện khác.
"――――"
Bước lên cầu thang, dáng hình kẻ đó dần hiện ra. Hắn nhớ luồng kiếm khí này. Tiếng giày, cách di chuyển cũng quen thuộc. Mới đây thôi. Quên thế nào được.
Chỉ là, đối phương chắc cũng phải nhớ như vậy, nên hắn thấy lạ.
Hắn cứ tưởng đối phương phải khôn ngoan hơn chút chứ——,
"――――"
"Hừ!"
Ấn tượng đó tan biến ngay khi nhìn vào mắt kẻ vừa bước lên.
Thay vào đó, cổ họng hắn rung lên vì một cơn xung động trào dâng.
Hắn tặc lưỡi một tiếng thật kêu, đưa tay vò mạnh mái tóc đỏ một cách thô bạo.
Rồi——,
"Lần này không phải là chơi đùa nữa đâu nhé, thằng kia."
"――――"
Chẳng nghĩ là có ý nghĩa gì, nhưng hắn vẫn ném ra một câu cho phải phép.
Nhận lấy lời đó, đối phương nhắm mắt lại một lần, rồi lập tức vứt bỏ mọi cảm xúc.
Sau đó, không chút do dự vươn tay——rút phăng thanh kiếm đang cắm trên sàn, thủ thế.
"Vương quốc Lugunica, trực thuộc Đội Cận Vệ Hoàng Gia——Julius Juukulius."
"――――"
Xưng danh xong, lấy việc hắn nheo mắt làm tín hiệu, chàng kỵ sĩ lao vút đi mãnh liệt.
Chứng kiến cảnh đó, gã đàn ông——Reid Astrea, nhếch mép cười tàn nhẫn:
"Chừng nào còn xưng mấy cái danh hiệu chán ngắt đó, thì mày còn chưa đủ trình làm đồ chơi cho tao đâu."
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Có lẽ, khi rút lui khỏi phòng, Subaru đã cõng Julius, Emilia bế Anastasia kiểu công chúa, còn Betty và Meili khiêng tay chân Shaula như cái cáng.
Dù Shaula đã tự làm nhẹ cơ thể, nhưng Betty và Meili đi được nửa đường thì đuối sức làm rơi, khiến cô nàng suýt lăn lông lốc, may mà Emilia-tan vội vàng đỡ được. Cuối cùng, có lẽ Emilia-tan đã vác cả Anastasia và Shaula trên hai vai, vừa đi xuống cầu thang vừa động viên Betty và Meili.
0 Bình luận