—Buổi sáng xuất phát đã đến.
Sau một ngày nghỉ ngơi, tức ngày thứ hai sau khi hoàn tất công việc chuẩn bị và nghe ngóng thông tin.
Tại cổng thị trấn Mirula, nhóm Subaru đã tập hợp sau khi chuẩn bị xong việc vượt cồn cát và chỉnh trang thiết bị của mỗi người. Trong bối cảnh đó, nhìn chiếc xe rồng, Subaru thốt lên đầy thán phục.
"Oa, đây là..."
"Địa long để vượt cồn cát—loài Gyras, rất mạnh trên địa hình cát. Là giống loài thích nghi với gió cát và sự khô hạn, đều có kích thước lớn nhưng tính tình ôn hòa. Đây là loài đặc hữu của vùng này, nổi tiếng vì dễ điều khiển đấy."
Julius giải thích bổ sung cho Subaru đang tròn mắt nhìn những con địa long được nối vào xe rồng.
Để đến được Tháp Canh Pleiades, cần phải vượt qua Cồn cát Augria. Trên con đường bị cát thống trị rộng lớn đó, đôi chân của địa long thông thường không thể vượt qua những chỗ hiểm trở.
Vì vậy, họ phải thay những chú địa long đã kéo xe dọc theo con đường cái đến tận đây, và chặng đường phía trước sẽ nhờ cậy vào loài địa long đặc hữu tên là Gyras này mở lối.
"Loài đặc hữu à. Ra là vậy. Cả thủy long ở Pristella nữa, thế giới này rộng lớn thật."
Ngắm nhìn con địa long da vàng đang được nối vào xe rồng trước mắt, Subaru khoanh tay.
Subaru sống ở thế giới này cũng đã hơn một năm. Sự ngạc nhiên đối với địa long cũng phai nhạt đi nhiều, cậu cứ tưởng khó mà nếm trải lại cảm giác xúc động như ban đầu, nhưng kiến thức của cậu vẫn còn hạn hẹp lắm.
"――――"
Con địa long màu vàng có cái đầu bẹt, vảy nhọn như gai mọc khắp người. Thể vóc gần giống với con Fulfoo, địa long cưng của Otto. Fulfoo thuộc giống loài có sức bền vượt trội trong các loài địa long, chủ nhân của nó từng hào hứng khoe rằng nó có thể chạy suốt ba ngày ba đêm. Ngoại hình của Fulfoo, theo kiến thức của Subaru, có thể nói là gần giống với loài Triceratops (Khủng long ba sừng).
Mặt khác, con địa long trước mắt, nếu tìm kiến thức tương đồng thì giống với Ankylosaurus (Khủng long bọc giáp).
Chỉ có điều đuôi ngắn, và khác với bản gốc, nó có vẻ không dùng làm vũ khí được. Và điểm đặc trưng hơn cả da hay khuôn mặt chính là cấu tạo của chân. —Phần đầu của bốn chân to và ngắn đều tròn lại, những móng vuốt sắc nhọn đóng vai trò như đinh giày, neo giữ cơ thể khổng lồ bám chặt vào mặt đất.
"Cái chân kia mà lỡ dẫm phải thì chắc chắn gây ra hậu quả không thể cứu vãn được đâu nhỉ."
"Cát ở Cồn cát Augria có hạt rất mịn. Nếu không phải là đôi chân thế này thì rất dễ bị trượt xuống dốc. Sự thay đổi ở chân của loài Gyras được cho là sự thích nghi vì mục đích đó."
"Nghĩa là thích nghi với vùng sa mạc sao. Thay ngựa, thay lạc đà, còn thủy long là gì nhỉ. Bắt động vật kéo thuyền, nghĩ kỹ thì ở thế giới cũ cũng chẳng thấy bao giờ."
Trong đầu Subaru đang suy tư hiện lên hình ảnh chiếc thuyền thiên nga, nhưng cái đó chỉ là thuyền có hình dạng con thiên nga, thực tế vẫn chạy bằng sức người. Tuy nhiên, cũng chưa từng nghe phong tục bắt cá sấu hay hà mã kéo thuyền, nên cậu không nghĩ ra được thứ thay thế cho thủy long.
Quan trọng hơn chuyện đó—,
"Mấy con này thích nghi với địa hình cát để đi vào nơi như thế, liệu tớ mang Patrasche theo có ổn không? Tớ không thể để thục nữ số một của phe ta phải quá sức được."
"Địa long của cậu thuộc giống Diana, được xem là tổ tiên của mọi loài địa long. Dòng dõi rồng tổ tiên này từng xưng bá cả trên lục địa, biển cả và bầu trời... Dù ở môi trường nào, nó cũng có khả năng thích nghi vượt trội. Tiếc là Shakunar của tôi đành phải chờ ở thị trấn vậy."
Đáp lại câu hỏi của Subaru, Julius ngước nhìn về phía nhà trọ với vẻ tiếc nuối.
Shakunar là tên ái long của Julius, một con địa long xinh đẹp với lớp da màu xanh.
Mang tiếng là ái long, nhưng con địa long ấy đã quên mất Julius, người bị 'Phàm Ăn' đoạt mất tên. Tuy nhiên, không hổ danh là địa long được huấn luyện kỹ càng, dù người cưỡi là ai thì nó cũng không hề thiếu lễ độ. Kể từ cuộc tái ngộ đơn phương ở Pristella, nó đã chấp nhận Julius ngay từ đầu. Qua hành trình một tháng rưỡi đến đây, dường như mối liên kết thân thiết trước kia đã được hàn gắn.
Chính vì thế, việc phải để lại ái long ở thị trấn hẳn khiến anh ta cảm thấy day dứt.
"Cơ mà, đối xử với ái long của mình như thục nữ đệ nhất thế này... Tôi không biết nên khen cậu hiểu cách đối đãi với địa long, hay nên than phiền về cách cậu đánh giá phụ nữ xung quanh nữa."
"...Thực tế thì không thể xem thường độ nữ tính cao ngất của Patrasche đâu đấy nhé."
Ánh mắt thương cảm chỉ thoáng qua trong chốc lát, Julius lập tức che giấu nội tâm bằng một câu trêu chọc. Subaru cũng nhận ra ý đồ đó và hùa theo một cách tự nhiên.
Sau khi xác nhận xong, Julius đi chào hỏi con địa long của chiếc xe rồng mà anh sẽ nắm dây cương. Subaru thay vào đó hướng mắt về phía xe rồng, bước lên bậc tam cấp và gõ cửa.
"Xe rồng chỉ thay bánh, nội thất giữ nguyên, chốt thế nhé."
Trước khi có phản hồi từ bên trong, Subaru liếc mắt kiểm tra chiếc xe rồng đã được cải tiến.
Nói là vậy, nhưng thay đổi đáng chú ý cũng chỉ có phần gầm xe — khu vực quanh bánh xe, và khung cửa sổ được lắp thêm tấm chắn để đối phó với bão cát mà thôi.
Chiếc xe rồng này được thiết kế tỉ mỉ cho việc di chuyển đường dài, nói trắng ra là được trang bị các chức năng đa dụng như một chiếc xe cắm trại (camping car). Phía trước là khoang ghế ngồi, còn từ giữa về sau là không gian sinh hoạt đơn giản, một thiết kế cực kỳ ưu việt.
Vừa đảm bảo tính tiện nghi, sức chứa tối đa lại lên tới mười người. Thú thật, lần đầu tiên nhìn thấy chiếc xe rồng thế này, Subaru đã kinh ngạc vì trí tưởng tượng của mình bị vượt qua một cách dễ dàng.
"Dù không có điện hay đồ điện tử, vẫn có những dụng cụ thay thế bằng ma thạch gia công. Con người đúng là sinh vật luôn mưu cầu sự tiện lợi ở bất cứ đâu, ngẫm lại thấy thấm thía thật."
"——Không biết ngươi đang cảm thán cái gì, nhưng chuẩn bị xong chưa, Barusu?"
Đang nghiêng đầu ngắm nghía bên ngoài, cửa xe rồng mở ra, cùng lúc đó một giọng nói lạnh lùng dội xuống.
Quay lại nhìn, Ram đã rời khỏi chiếc ghế gần cửa nhất và đang nhìn xuống Subaru.
"Khâu chuẩn bị sơ bộ đã xong từ hôm qua rồi. Đồ đạc thì đầy đủ. Giờ chỉ còn chuẩn bị tâm lý và sức khỏe thôi, mà khoản đó tôi cũng ngon lành rồi. Còn cô thì sao?"
"Phải ha. Nghĩ đến việc phải ngồi trong xe suốt mấy ngày liền, dù có được chăm sóc kỹ thế nào cũng không thể nói là an tâm được. Với người mỏng manh yếu đuối như Ram đây, lỡ bị tấn công giữa cồn cát thì cũng chẳng kêu cứu được ai."
"——Không sao đâu, đừng lo."
Ram nheo mắt đầy ẩn ý. Nghe thấy vậy, Emilia liền ló mặt ra. Có vẻ như đang dọn dẹp phía sau xe, Emilia bước lại gần Ram và vỗ vai cô ấy.
"Dù có thứ gì tấn công đi nữa, tớ sẽ bảo vệ mọi người bên trong thật tốt. Bên ngoài còn có Subaru và Julius nữa mà, chuẩn không cần chỉnh luôn."
"Quả nhiên, rất đáng tin cậy. Thấy chưa, Ram. Emilia-tan cũng nói vậy rồi, yên tâm đi."
"Đúng vậy ạ, Emilia-sama. Ram cũng thấy rất yên tâm. Tuy nhiên, thứ tấn công chúng ta đâu chỉ có những tồn tại mang ác ý. Trong đó còn có những kẻ bị dục vọng đen tối sai khiến nữa..."
Vừa nói, ánh mắt của Ram vẫn giữ nguyên vẻ đầy ẩn ý mà hướng về phía Subaru.
Ngay lập tức hiểu được hàm ý đằng sau ánh mắt và lời nói của Ram, Subaru méo xệch miệng.
"Cô trải qua gần một tháng trời đêm nào cũng bình yên rồi mà vẫn còn nghi ngờ cái đó hả!? Tôi đã bao giờ làm chuyện gì quá giới hạn trước mặt cô đâu chứ!? Tôi làm gì có cái gan đó!"
"Lớn tiếng khẳng định điều đó nghe cũng thảm hại thật, nhưng với tỷ lệ nhan sắc trong chiếc xe này thì ngươi có quẫn trí làm liều cũng chẳng lạ. Ram lúc nào cũng nơm nớp lo sợ đấy. Hãy hiểu cho trái tim thiếu nữ đi."
"Lo sợ? Chứ không phải là đe dọa à?"
Trước phát ngôn kiểu "nam nữ thụ thụ bất thân" của Ram, giọng Subaru run lên. Nhân tiện, Emilia chỉ biết nghiêng đầu khó hiểu trước cách nói đó.
Vẫn là sự E.M.T (Emilia-tan Maji Tenshi - Emilia thiên thần giáng thế) như mọi khi, và sự ngang ngược của Ram. Tuy nhiên, có một điều khiến Subaru bận tâm, cậu gãi đầu vẻ uể oải "Aaa".
"Này bà chị, sức khỏe ổn chứ?"
"...Chẳng giống ngươi chút nào. Có chuyện gì sao?"
"Sự lo lắng của cô là lo bò trắng răng, nhưng sự lo lắng của tôi có phải là lo bò trắng răng không? Tôi chỉ muốn xác nhận điều đó thôi."
"Chỉ là Barusu mà cũng biết để ý, xấc xược thật."
Sắc mặt không tệ, hơi thở cũng không có vẻ khó nhọc. Có thể nói là trông không khác gì thường ngày, nhưng cô ấy không phủ nhận lời của Subaru.
Không tỏ ra mạnh mẽ, cũng không định che giấu. Ở điểm này, Ram bất ngờ lại rất thành thật.
"Mấy câu độc địa không còn độ sắc bén như mọi khi nữa. Nếu sức khỏe thực sự tệ thì..."
"Đã mất hai mươi ngày để đến tận đây, ngươi bảo ta phải chùn bước khi mục đích đã ở ngay trước mắt sao? Dù là chuyện thường ngày, nhưng hôm nay đùa thế không vui đâu nhé."
"Ram, không được nói như vậy."
Cắt ngang lời Subaru, Ram càng nheo đôi mắt sắc lẹm lên. Thấy thái độ đó của cô, Emilia nhướng mày, chống tay lên hông ra vẻ giận dỗi.
Cô đứng ngay cạnh Ram, đưa tay về phía Subaru và nói:
"Subaru cũng đang lo lắng cho Ram mà. Hơn nữa chuyện của Ram thì tớ cũng lo lắm chứ. Dù ngày nào tớ cũng thực hiện việc điều trị như Roswaal đã dặn..."
"Gọi là điều trị có đúng không thì tôi cũng không chắc, nhưng dù sao cũng không phải dân chuyên nghiệp mà. Dù Emilia-tan hay Beako có làm thì cũng không tốt bằng Roswaal được nhỉ."
"...Ram không định lấy đó làm lý do. Cũng không định gây phiền phức cho mọi người."
"Đang gây lo lắng đấy thôi?"
"Nếu là Barusu của mọi khi thì Ram đã chịu đựng được ở mức có thể lấp liếm cho qua rồi."
"Vì không phải là Ram của mọi khi, nên tôi mới không để bị lấp liếm đấy."
Không phải là lời qua tiếng lại gay gắt. Cũng không phải kiểu ông nói gà bà nói vịt.
Tóm lại, chỉ là một cuộc trao đổi từ ngữ tĩnh lặng, và Ram cắn môi vẻ không hài lòng trước cách nói của Subaru. Tuy nhiên, ánh mắt cô lườm cậu quả nhiên thiếu đi khí thế.
Có lẽ chính cô cũng tự nhận thức được điều đó. Ram thở dài, quay nhìn vào trong xe. Ngay cạnh chỗ ngồi của cô, cô nhìn chiếc xe lăn đặt ở đó, và thiếu nữ đang ngồi trên nó.
Đó là không gian được cải tạo bằng cách tháo ghế xe rồng ra để có thể đặt xe lăn vào. Thiếu nữ đang ngủ không hề hay biết về cuộc trao đổi của những người xung quanh, vẫn tiếp tục chìm trong giấc mộng.
"Ta sẽ không để bị bỏ lại đâu. Vốn dĩ, dù có bị bỏ lại thì nỗi đau khổ của Ram cũng đâu có được cải thiện. Ngược lại, nếu bị tách khỏi Emilia-sama thì với Ram hiện tại, đó là vấn đề sống còn đấy. Định giết người à?"
"Đừng có vội vàng thế. Từ đầu tôi đã nói câu nào là bỏ lại đâu. Với lại nếu nói đến chuyện để cô ở lại, thì đương nhiên cũng phải để cả Emilia-tan ở lại nữa chứ."
"Hứ! Subaru, tớ tuyệt đối không chịu chuyện đó đâu nhé."
"Đã~bảo~là, không sao mà! Chỉ là, tớ muốn xác nhận với Ram thôi!"
"Điều muốn xác nhận?"
"Thì tôi đã nói ngay từ đầu rồi còn gì..."
Bị hiểu lầm liên tục khiến câu nói đầu tiên bị lãng quên, Subaru cười khổ. Thấy Emilia và Ram nhìn nhau, cả hai cùng hiện lên vẻ thắc mắc, Subaru nói:
"Ram. Việc cô không ở trong trạng thái bình thường tôi nhìn thấu hết rồi, nên có chuyện gì thì phải nói ngay nhé. Đừng có hòng che giấu hay lấp liếm. Dù có làm thế thì tôi cũng sẽ cưỡng ép giúp đỡ thôi."
"————"
"Phù phù."
Thấy Subaru chỉ tay khẳng định chắc nịch, Ram hiếm khi làm vẻ mặt ngượng ngùng.
Bên cạnh đó, Emilia đưa tay che miệng, vô tình để lộ nụ cười không kìm nén được. Rồi cô lờ đi phản ứng bật cười ban đầu, đôi môi vẫn giãn ra vẻ vui mừng.
"Tớ thấy, cái điểm đó của Subaru ấy, tớ thích lắmmm."
"...Hả!? Ý cậu là cậu vừa yêu tớ lại lần nữa hả!?"
"Đừng có nói mấy chuyện đó trước mặt Rem đang ngủ. Kẻ thù của phụ nữ."
"Không phải kẻ thù của phụ nữ mà là kẻ thù nguy hại luôn á!?"
Thấy Subaru lạc cả giọng, Ram hừ mũi một cái "Hứ".
Sau đó cô duỗi đôi chân thon thả ra, định đá thô bạo vào Subaru đang đứng ở bậc lên xuống xe rồng.
"Oái, khoan, ê! Làm gì thế, ngã bây giờ!"
"Ngã hay không kệ ngươi, vị trí cố định của Barusu không phải ở trong mà là ở ngoài. Hãy cưỡi lên con địa long đáng tự hào của ngươi, và căng mắt ra mà đảm bảo an toàn cho xe rồng của bọn ta đi. Nào, nhanh lên."
"Không phải nhanh lên, mà cô cũng phải nghe cho rõ câu chuyện vừa rồi..."
"——Nghe thì nghe rồi. Nên là, đi đi."
Nói bằng giọng cứng rắn, cú đá của Ram càng tăng thêm độ sắc bén.
Bị đá vào đùi, Subaru lủi thủi lùi lại. Ngay trước khi rời khỏi xe rồng, cậu liếc mắt ra hiệu với Emilia. Đáp lại ánh mắt đó, Emilia thu cằm lại như muốn nói "Tớ hiểu rồi".
"Vậy tạm thời thế nhé. Nhưng mà, tóm lại là cô... ự á."
"Đi đi."
Cú đá bất ngờ trúng vào chấn thủy, Subaru ngửa người ra sau và rơi khỏi xe rồng. Ram nhanh chóng đóng cửa khoang khách lại, thở dài rồi bất chợt nhìn Emilia. Và rồi,
"...Emilia-sama, vẻ mặt đó là sao vậy ạ?"
"Ưm ưm, không có gì đâu. Chỉ là, tớ thấy Ram dễ thương ghê."
"Một đánh giá ngoài sức tưởng tượng. Với Emilia-sama thì hơi xấc xược đấy ạ."
"Hưm."
Bị trêu chọc khiến lỡ miệng, Ram hiếm khi cứng đờ má vì thất thố. Thấy sự thay đổi biểu cảm đó của Ram, Emilia càng nheo mắt vui vẻ hơn.
"Gương mặt mà chị vẫn luôn cho Subaru thấy, cuối cùng chị cũng chịu hướng về phía tớ rồi sao?"
"...Ram đã lơ là. Xin hãy tha thứ cho sự vô lễ này."
"Tớ không giận đâu. Ngược lại còn thấy hơi vui nữa là. Chị làm vậy, cảm giác như Ram đã mở lòng với tớ hơn ấy. Tớ đã ghen tị với Subaru đấy."
Trước câu trả lời không chút tà ý của Emilia, Ram im lặng một chút. Ngay sau đó, Ram vuốt lại mái tóc mình, với vẻ mặt đã bớt đi sự gay gắt.
"Emilia-sama cũng thay đổi rồi. Khi mới gặp, Người trông chỉ như có sự giác ngộ cứng nhắc và dễ vỡ như thủy tinh vậy."
"Tớ của bây giờ, trông có mạnh mẽ hơn chút nào không?"
"Có khi còn ngây thơ... Cảm giác như thủy tinh biến thành kẹo đường ấy ạ."
"Oa, Ram nghiêm khắc quá."
Thấy Ram buông lời cay độc, Emilia cuối cùng không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng.
Cứ thế một lúc lâu, bên trong xe rồng, những cô gái tiếp tục trò chuyện với nhau.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
——Cuộc chinh phục Cồn cát Augria bắt đầu vài giờ sau đó.
Cách thị trấn Mirula hơn mười km về phía Đông, đi xe rồng mất khoảng một tiếng đồng hồ là bắt đầu đến vùng cát. Cát khô và gió mang theo chướng khí trở nên mạnh hơn. Khi thảm cỏ dưới chân chuyển thành bãi cát, cũng là lúc chính thức tiến vào Cồn cát Augria.
"————"
Đội hình lần này gồm một chiếc xe rồng và một con địa long giống Gyras kéo xe. Song song đó là Patrasche chở Subaru, cùng nhau vượt qua vùng cát.
Tốc độ của con địa long mặt phẳng kia không nhanh, nhưng bước chạy vững chãi mang lại cảm giác ổn định. Patrasche dù đổi bạn đồng hành, ban đầu cũng cảnh giác, nhưng sau vài giờ chạy cùng có vẻ đã tìm thấy điểm tốt của đối phương, nên dù vẫn giữ vẻ mặt kiêu kỳ nhưng dường như không có bất mãn gì.
"Nếu buộc phải nói, thì sự bất mãn hiện tại của con địa long này có lẽ nằm ở Betty đấy."
Người nói là Beatrice, đang nằm gọn lỏn trong vòng tay Subaru. Vừa điều khiển dây cương, vừa ôm lấy cô bé đang cuộn tròn trong lòng mình, Subaru lắc đầu "Không không".
"Thế thì suy diễn quá rồi. Patrasche không phải là con rồng hẹp hòi thế đâu."
"...Subaru nên rèn luyện thêm con mắt nhìn xung quanh thì khôn ngoan hơn đấy."
Vừa ngồi nghiêng trên lưng con địa long đen tuyền, Beatrice vừa nắm lấy vạt váy và lẩm bẩm.
So với trước đây, kỹ thuật cưỡi rồng của Subaru đã tiến bộ hơn nhiều. Trước giờ toàn dựa dẫm vào sự quan tâm của Patrasche, nhưng giờ thì cũng đã đạt đến trình độ kỵ sĩ tập sự ra dáng rồi.
Đặt mông lên yên, nắm lấy dây cương. Tư thế để Beatrice ngồi phía trước mình, vòng tay ôm từ phía sau để hai người cùng cưỡi cũng đang dần trở nên thành thục.
Đương nhiên, con địa long Subaru cưỡi chỉ có Patrasche, và việc chở Beatrice hai người thế này cũng chẳng phải lần đầu tiên. Thế nên, cái suy đoán đó của Beatrice dù thế nào cũng là hoang tưởng quá đà. Cậu định nói vậy, nhưng...
"Địa long có lòng tự trọng cao thường không muốn chở ai ngoài chủ nhân đâu. Trong số đó, con địa long này của Subaru là đặc biệt nhất đấy. Nếu chỉ có một mình Betty thì chắc chắn nó sẽ không cho cưỡi đâu."
"Đó không phải đơn giản là do em cưỡi địa long dở tệ sao?"
"Nếu đó là lý do, thì cái lý do Subaru có thể hòa thuận với con địa long này sẽ biến mất đấy."
Nói chí phải.
Nếu tiêu chuẩn để Patrasche ưng ý đối phương là có kỹ thuật cưỡi rồng hay không, thì Subaru đã trượt ngay từ bài kiểm tra đầu tiên rồi. Nếu không phải vậy, thì hẳn có lý do nào đó khiến Subaru lọt vào mắt xanh của quý cô này.
Và thực tế, thái độ của Patrasche đối với những người không phải Subaru khá là gay gắt.
"Maa, đúng là việc không biết lý do được yêu thích cũng khiến người ta thấy không yên tâm thật."
"Đúng thế đấy. Subaru đâu có vẻ ngoài khiến người ta yêu thích mà không cần lý do cơ chứ."
"...Tức là, em có lý do xác đáng nên mới yêu anh chết đi được chứ gì."
"Cái đó thì đương nhiên, Betty... Ngươi định bắt ta nói cái gì hả!?"
Vì đang ở trạng thái dính sát vào nhau, nên không có cách nào tránh đòn tấn công của Beatrice đang đỏ bừng mặt. Vừa bị bàn tay yếu ớt đánh bộp bộp, Subaru vừa trấn an Beatrice "Nào nào".
Bất chợt, có vẻ bất mãn với cuộc trao đổi trên lưng mình, Patrasche nhổm người lên làm hai người chao đảo.
"Oái, ối chà!"
Trước cú điều chỉnh tư thế như bốc đầu xe máy, Subaru bất giác ôm chặt lấy Beatrice.
Về cơ bản, nhờ sức mạnh của 'Gia hộ Tránh Gió', họ không cảm thấy sự rung lắc khi cưỡi rồng hay gió tạt, nhưng quả nhiên vẫn chịu ảnh hưởng bởi những chuyển động lớn như vừa rồi, hay sự thay đổi góc độ khi quay ngoặt gấp.
Đó là sự trêu chọc dựa trên việc thấu hiểu đặc tính đó.
Khi Subaru lườm vào sau gáy Patrasche với ý kháng nghị, con địa long liếc nhìn Subaru và Beatrice trong khoảnh khắc, nheo mắt lại như muốn nói 'Cắn vào lưỡi bây giờ'.
"Sao cái tính kiêu kỳ này nhìn giống Ram thế nhỉ. Có khi lại hợp nhau bất ngờ đấy."
"Hoặc là sẽ xung đột, tuyệt đối không thể hiểu nhau, một trong hai khả năng đó thôi."
Subaru và Beatrice thấm thía trao đổi và gật đầu với nhau.
Thì,
"——Subaru, Beatrice-sama. Hai người thân thiết trông cũng vui mắt đấy, nhưng sắp đến lúc phải thực sự tập trung rồi."
Một giọng nói từ bên cạnh ném về phía hai người đang thiếu cảm giác căng thẳng kia.
Trên đài điều khiển của chiếc xe rồng chạy song song, Julius đang nắm dây cương ở đó. Hình ảnh anh ta tận tụy với vai trò người đánh xe thay vì đơn độc cưỡi địa long có vẻ hơi không hợp vai, nhưng bản thân Julius có vẻ chẳng bận tâm.
Tuy nhiên, có lẽ anh ta cũng chẳng có dư dả tâm trí để bận tâm chuyện đó. Bởi lẽ bên cạnh anh ta...
"Ông anh với bé Beatrice thân thiết thì tốt thôi, nhưng mà bỏ mặc người ta quá là em dỗi đấy nhé~."
Nói rồi, Meili, người đang ném ánh mắt lúng liếng không phù hợp với ngoại hình về phía này, đang ngồi ở đó.
Trong cuộc chinh phục Cồn cát Augria, Meili, nhân sự đối phó với ma thú, cần phải làm việc thường xuyên. Do đó, để cảnh giác với ma thú sinh sống trong cồn cát, Meili đã túc trực ở vị trí dễ ứng phó nhất —— tức là đài điều khiển, nơi có thể bao quát phía trước xe rồng.
Thế nên, Julius đành phải nhận lãnh trách nhiệm giải khuây cho cô bé suốt chặng đường.
"Việc hộ tống em đã có anh kỵ sĩ bên cạnh làm rồi còn gì? Hẳn là phải thông minh, phong cách và thanh lịch hơn anh nhiều chứ."
"Hơn một nửa những gì anh nói em chả hiểu gì cả~. Với lại em đâu có bất mãn gì với anh kỵ sĩ đâu~. Em bất mãn với ông anh cơ~."
"Với anh?"
Vừa nghịch bím tóc, Meili vừa lườm Subaru và phồng má.
"Người lôi em theo là ông anh mà~, em nghĩ ông anh có nghĩa vụ phải tiếp chuyện em chứ~."
"Đừng có nói mấy câu như đứa trẻ con không biết nghe lời thế chứ. Như em thấy đấy, cái vị trí đó Beako chiếm hết rồi. Nhỉ?"
Beatrice phồng mũi lên nhún vai, Subaru nhìn lại Meili.
Vẻ hờn dỗi thì đúng lứa tuổi, nhưng tâm trạng của cô bé ảnh hưởng lớn đến hành trình sắp tới. Nghĩ đến điều đó, việc phớt lờ Meili cần chút dũng khí.
Tuy nhiên, thực tế là nếu bắt đầu chiều theo thì sẽ không xoay xở kịp.
"Điều em nói cũng có lý. Nhưng mà, muốn nói đến quyền lợi hay nghĩa vụ, thì trước hết hãy làm tròn vai trò của mình đi đã nhé."
"Vai trò của em, hả~."
"Sắp tiến vào khu vực chính của cồn cát rồi. Anh không nghĩ là vừa vào cái sẽ có ma thú gào lên ngay, nhưng khi chuyện đó xảy ra, công việc của Meili là trấn an bọn chúng. Hiểu chưa?"
"...Vâng ạ~. Với bé Beatrice thì chiều chuộng thế, mà với em thì xấu tính ghê."
Không phải là cố tình xấu tính, nhưng kết quả là bị cho là khéo miệng để chối bỏ thì cũng đành chịu.
Liếc thấy Beatrice có vẻ thỏa mãn, Subaru giơ tay ra hiệu với Julius. Nhận tín hiệu, Julius khẽ gật đầu.
Việc lấy lòng quý cô nhỏ tuổi kia, xin lỗi nhưng đành nhờ anh ta tiếp quản vậy.
Quan trọng hơn là——,
"Subaru."
"Ừ, anh thấy rồi."
Tiếng gọi khẽ của Beatrice và tiếng hí nhẹ của Patrasche đang trừng mắt nhìn về phía trước.
Được những thứ đó gọi ý thức trở về, Subaru cũng nheo mắt lại.
Ngay trước mắt, từ hướng Mirula kéo dài mãi, hình dáng của một tòa tháp dài khổng lồ với đường nét rõ ràng không thể nào nhầm lẫn——và vùng đất cát bao quanh tòa tháp đó đã hiện ra.
Mê cung cát bao quanh Tháp Canh Pleiades, Cồn cát Augria, họ đã đường hoàng đến nơi.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Đặc sản của Cồn cát Augria, 'Bão Cát', có tồn tại những 'Giờ Cát' mà gió thổi đặc biệt mạnh.
Ba lần một ngày, vào các khung giờ sáng, chiều và đêm khuya, những cơn bão cát quét qua, mang theo cát và chướng khí từ Đông sang Tây, là thảm họa âm thầm tiến lại gần.
Đặc biệt gió mạnh nhất là vào khung giờ đêm khuya, trong khoảng thời gian này bão cát sẽ thổi liên tục suốt vài giờ.
Hầu như cả đêm, nửa đêm khi bão cát thổi thì việc di chuyển là bất khả thi.
Vì thế, việc chinh phục Cồn cát Augria sẽ được tiến hành từng chút một vào ban ngày, xen kẽ với những lần nghỉ ngơi tránh 'Giờ Cát' kéo dài vài tiếng vào buổi sáng và buổi chiều.
Các hạt cát bao phủ mặt đất rất mịn, đúng như lời đồn, chỗ đặt chân rất tệ khiến chân bị lún xuống nhiều lần. Cuộc hành quân chậm chạp, tốc độ không thể đẩy lên cao, khiến sự bực bội tích tụ là chuyện thường tình.
Tuy nhiên, trong tình trạng đó, Subaru cũng có điều thấy nhẹ nhõm.
Đó là——,
"Bão cát phiền phức và khó đi thật... nhưng không tệ như mình nghĩ."
Quay mặt tránh cơn bão cát thổi từ đầu gió, cậu kéo tấm vải che miệng lên để đảm bảo hô hấp. Dù có cảm giác lạo xạo khi răng nghiến phải cát, nhưng màn chào hỏi mức độ này cũng chẳng khác mấy so với lúc ở Mirula.
Tầm nhìn bị cát bay mù mịt nhuộm màu vàng, cát chui vào trong quần áo gây ngứa ngáy, nhưng ảnh hưởng cụ thể cũng chỉ đến thế. Sự hung bạo của cồn cát chỉ là chuyện nhỏ.
"Nghe nói đến cồn cát, anh cứ đinh ninh là phải chuẩn bị tinh thần cho cái nóng chết người cơ."
"Vùng này không phải không có cây xanh do vấn đề môi trường tự nhiên đâu. Chỉ là chướng khí dày đặc giết chết mọi thứ, nên khung cảnh mới trải rộng như thế này thôi. Vì thế ở cồn cát này trời cũng có mưa, và nhiệt độ cũng không bị đảo lộn cực đoan đâu."
Trong hình dung của Subaru về sa mạc, ấn tượng về địa ngục thiêu đốt vẫn rất mạnh.
Ở thế giới cũ, cậu chưa từng đặt chân đến sa mạc thực tế bao giờ, nhưng sa mạc trong game hay truyện tranh thì lúc nào cũng gắn liền với hình ảnh cát nóng.
Chính vì thế, sự khắc nghiệt của Cồn cát Augria so với tưởng tượng lại thoải mái đến mức ngạc nhiên.
"Ngay từ lúc thị trấn gần nhất không quá nóng hay quá lạnh, thì việc cồn cát trở thành địa ngục thiêu đốt cực đoan cũng là chuyện lạ rồi. Nghĩa là, thứ cần thực sự chú ý chỉ có gió và ma thú thôi nhỉ."
"Và cả việc, không được lạc đường nữa... đấy."
Một mối lo biến mất, Beatrice chỉnh lại cảm xúc có phần lạc quan của Subaru. Trước lời nhắc nhở của cô bé trong lòng, Subaru vừa cảnh giác với gió vừa nhìn về phía trước.
Trước mắt Subaru, Tháp Canh vẫn sừng sững uy nghiêm không hề biến mất.
"Nói là lạc hay không lạc, nhưng anh thấy việc bỏ sót cái thứ kia mới là bất thường đấy."
"Betty cũng nghĩ vậy. Nhưng chuyện gì xảy ra cũng không lạ đâu. Không biết 'Hiền nhân' là kẻ lừa đảo cỡ nào, nhưng sự thật là chưa ai đến được đó chính là bằng chứng đấy."
"————"
Dĩ nhiên, Subaru cũng chẳng có ý định coi thường.
Nghĩ theo thực tế, với một công trình khổng lồ như thế làm mốc, thì khoan nói đến lạc đường, việc mất dấu mục tiêu là rất khó xảy ra. Nhưng những kẻ từng thử thách hẳn cũng đã nghĩ như vậy.
Nghĩ vậy mà vẫn không đến được, thì chắc chắn phải có lý do.
Chuyện gì xảy ra cũng không lạ.
Đúng như Beatrice nhận xét, nơi đây là một ma cảnh như thế.
"Vậy thì, đã đến lúc dựng cái bảo hiểm tiếp theo rồi."
Nín thở, Subaru nhìn lại con đường mình vừa đi qua.
Rải rác trên nền cát là dấu chân của Patrasche chở Subaru và Beatrice. Tuy nhiên, chỉ còn lại những dấu vết mới nhất, và chúng cũng bị cát chảy xóa lấp đi chỉ sau vài giây.
Một cái bẫy chết người tự nhiên mà thiên nhiên đã chuẩn bị sẵn.
Tòa tháp canh trước mặt thì không nói, nhưng trong việc làm mất dấu đường về thì nó cực kỳ xuất sắc.
Tuy nhiên, đó chỉ là đối với những kẻ chỉ có những phương tiện bình thường.
"Cái trước sắp không nhìn thấy nữa rồi. Được rồi, đến lúc rồi."
Điều khiển dây cương, Subaru ra hiệu cho Patrasche áp sát vào chiếc xe rồng đang chạy song song.
Bên phía xe rồng, dấu chân như đinh giày của địa long và vết bánh xe vẫn còn đó, nhưng điều kiện cũng giống như Patrasche. Vì thế, cần phải có biện pháp để đánh dấu đường đi.
"Emilia-tan, nhờ cậu nhé!"
"——Được rồiii, hiểu rồi."
Gõ vào xe rồng từ bên ngoài, cùng với tiếng trả lời, Emilia xuất hiện sau cánh cửa.
Thấy Emilia trùm áo choàng trắng kín mít để chống cát, Subaru nheo mắt nhìn về phía sau —— về phía xa, chỉ tay vào 'thứ gì đó' đang hiện ra mờ ảo trong tầm nhìn, và nói:
"Xin lỗi vì cứ bắt cậu làm việc suốt, nhưng cô giáo ơi, nhờ cậu nhé!"
"Subaru đang quan sát bên ngoài giúp tớ mà. Có gì đâu chứ. ...Cô giáo là sao?"
"Là quy tắc khi nhờ vả ấy mà. Nào nào nào, làm ơn."
"Ưm, đã nhận lời nhờ vả. ——Hây!"
Sau vài câu đùa cợt, Emilia nhìn về hướng Subaru chỉ.
Với ánh mắt quá đỗi dễ thương để gọi là trừng, Emilia hô lên một tiếng nhẹ tênh và giải phóng ma lực.
Ngay lập tức, lượng mana khổng lồ xoáy cuộn trong lòng bàn tay Emilia, ma lực gia tốc nhận được sức mạnh lao vút lên bầu trời, tiếng không khí nổ tung vang vọng khắp nơi.
——Và vài giây sau, sừng sững trên đường đi giữa bãi cát là một tòa tháp băng khổng lồ.
"Ừm, tuyệt vời."
Kiểm tra thành phẩm, Emilia nheo mắt có vẻ khá hài lòng.
Tất nhiên không thể sánh bằng Tháp Canh Pleiades, nhưng giữa cồn cát thì cái bóng của nó cực kỳ nổi bật. Và những tòa tháp băng đó được dựng liên tiếp dọc theo con đường mà nhóm Subaru đã đi qua trong Cồn cát Augria, với khoảng cách đủ để không bị mất dấu.
"Nếu dấu chân không thể làm mốc, thì dùng cách nổi bật hơn để đánh dấu. Ứng dụng của ma pháp đấy."
"Cơ mà, tớ thực sự khâm phục mấy cái mưu mẹo của Subaru đấy. Sao cậu nghĩ ra hay thế."
"Ngay từ lúc cồn cát không nóng, tớ đã nghĩ cách này có thể dùng được rồi."
Băng do ma pháp của Emilia tạo ra dù sao cũng không thể chống lại quy luật tự nhiên nếu gặp nhiệt độ cao.
Chính vì thế, nếu đây là sa mạc thật sự thì chiêu cấm này có lẽ đã không hiệu quả. Nhưng trong trường hợp cồn cát này thì lại là phương sách hữu hiệu.
Những tòa tháp băng sừng sững đang hoạt động tốt như những cột mốc. Trong trường hợp xấu nhất, thực sự là xấu nhất nếu có chuyện gì xảy ra, buộc phải rút lui thì cũng có thể lần theo chúng mà quay về.
"Tòa tháp này cũng... ừm, chân đế có vẻ ổn. Tại nền đất cứ xốp xốp nên tớ cứ sợ nó bị lật, nhưng mà..."
"Tớ đã cắm phập xuống thật sâu rồi nên chắc là ngon ơ thôi, cậu lo hả?"
"Từ 'ngon ơ' dạo này ít nghe nhỉ. ...Maa, được rồi."
Gạt bỏ nỗi lo, trêu chọc Emilia, Subaru ngẩng mặt lên. Emilia có vẻ hơi bất mãn trước câu trả lời đó, nhưng tạm thời cậu đáp lại sự không phục của cô bằng nụ cười khổ.
Sau đó, qua vai Emilia, cậu hướng mắt vào bên trong xe rồng. Những người bên trong hẳn vẫn như cũ, nhưng có một người mà cậu không muốn vẫn như cũ chút nào.
"Anastasia đâu?"
"Gì vậy, Natsuki-kun. Cậu tìm tui hả?"
Ngay sau khi đảo mắt tìm, Subaru giật thót vai khi bị đối phương bắt chuyện.
Chen vào tầm nhìn, Anastasia ló mặt ra từ bên hông Emilia. Cô nhìn xuống Subaru đang ngạc nhiên, đôi mắt màu xanh nhạt khẽ nheo lại.
"Có gì đâu mà ngạc nhiên dữ vậy. Cậu cũng thừa biết tui ở trong này mà?"
"Biết là ở trong rồi, nhưng không ngờ bà lại chui ra từ dưới nách Emilia-tan nên tôi mới giật mình đấy."
"...Nè, Subaru. Cách nói vừa rồi, nghe ghét ghê luôn á."
"Tui cũng hiếm khi thấy bực mình thật sự đấy. Trùng hợp ghê ha."
Bị cả Emilia và Anastasia cùng lúc tỏ thái độ, Subaru đành phải làm lại. Trong lòng cậu, Beatrice đang nhún vai, nhưng tạm thời cậu quay sang Anastasia.
"Việc chinh phục cồn cát lần này, trông cậy cả vào kiến thức của bà đấy. Dẫn đường cho đàng hoàng vào nhé?"
"Natsuki-kun hay lo quá ha. Đã đi cùng nhau rồi, thì thành bại của chuyến đi này với tui cũng là cùng hội cùng thuyền... Tui đâu có lý do gì để làm qua loa đâu đúng không? Yên tâm đi nghen."
"...Tin tưởng một con cáo, nói thì dễ lắm."
Trước lời của Anastasia, Beatrice nói bằng giọng chỉ đủ để Subaru nghe thấy. Hoàn toàn đồng cảm, nhưng lấy đó làm căn cứ để trách cứ thì cũng không phải lẽ.
Nếu nói đến chuyện đó, thì vốn dĩ việc bắt tay vào chinh phục tháp canh này đã là một lựa chọn sai lầm. Giờ không phải lúc bàn ra tán vào, mà là lúc mỗi người nên dốc toàn lực cho vai trò của mình.
"Đúng không, Anastasia."
"Đúng rồi đó, Natsuki-kun. Có chuyện gì tui sẽ báo cho Julius, khi nào đến gần nơi Echidna nói tui cũng sẽ bảo. Không cần lo gì đâu."
Trước lời gọi đầy châm biếm của Subaru, Anastasia = Echidna Khăn quàng cổ không có vẻ gì là dao động.
Tạm thời, cứ tiếp tục thế này có vẻ không có vấn đề gì.
"Gió có vẻ mạnh lên rồi. Subaru, nếu không có gì thì tớ đóng cửa đây..."
"...Ừ, không sao. Emilia-tan, nhờ cậu trông chừng mọi người bên trong nhé."
"Ưm, cứ giao cho tớ. Subaru cũng nhớ hòa thuận với Beatrice nha."
"Cái đó không cần lo đâu. Đang tận hưởng đây này."
Đặt tay lên cửa, cậu trao đổi vài câu với Emilia trước khi cô quay vào trong. Trước câu đùa cuối cùng của Emilia, Beatrice đáp lại bằng giọng nhẹ tênh, rồi nụ cười của cô ấy khuất sau cánh cửa vừa đóng lại.
Cứ thế, Subaru vòng lên phía trước xe rồng, ló mặt vào đài điều khiển.
"Cột mốc của Emilia-sama có vẻ hoạt động tốt nhỉ. Quả nhiên, cô ấy thật khéo léo."
"Cậu gọi là mưu mẹo cũng được đấy."
"Tôi sẽ không nói vậy đâu. Tôi ghen tị với sự linh hoạt có thể đưa ra những ý tưởng mà cả tôi và người khác khó lòng nghĩ ra đấy. Tà đạo kiểu này, tôi có nghĩ nát óc cũng không ra."
"So với tà đạo thì mưu mẹo nghe còn dễ thương hơn đấy!"
Julius ngồi trên đài điều khiển nở một nụ cười mờ nhạt đến mức khó nhận ra.
Gương mặt điển trai của anh ta giờ cũng được quấn khăn trắng, nên không rõ biểu cảm. Dù vậy, qua giọng điệu cũng đủ để hiểu mức độ đùa cợt, sau một tháng trời trò chuyện cùng nhau.
"Meili, đằng đó thế nào? Có làm việc không đấy?"
"Cái đó, nói với em hả~? Ông anh với cái xe rồng này, vẫn chưa chạm trán con thú xấu xa nào đúng không~? Đó chẳng phải là bằng chứng em đang làm việc sao~."
Nhìn vào sâu trong đài điều khiển, quả nhiên Meili đang phồng má ở đó. Cô bé cũng trùm áo choàng kín đầu để chống bão cát, chỉ dùng giọng nói bất mãn để trả lời câu hỏi của Subaru.
Trước câu trả lời của Meili, Subaru vừa nhìn về con đường phía trước, vừa phủi cát trên đầu.
"Nói là vậy, nhưng thành quả nỗ lực của em khó thấy quá nhỉ. Chẳng biết là ma thú nhờ ơn em mà không chui ra, hay vốn dĩ chúng không có ở quanh đây nữa..."
"...Hưm, anh nói vậy sao."
Vì đi đến tận đây mà chưa gặp trở ngại nào ngoài cát và gió, Subaru – người đang cảm thấy hụt hẫng trước những lời đồn đại về độ nguy hiểm – đã lỡ miệng nói một câu hớ hênh. Ngay lập tức, Meili trầm giọng đáp lại, hai tay áp lên má như đang suy tư điều gì đó rồi im bặt.
Thấy thái độ đó, Subaru thật lòng cảm thấy có điềm chẳng lành.
"Subaru, xin lỗi cô bé đi. Câu vừa rồi rõ ràng là cậu lỡ lời."
"Kh-không cần cậu nhắc tôi cũng biết mà. A, a—, Meili? Câu vừa rồi là anh hơi sai. Không phải hơi, mà là anh sai hoàn toàn. Đừng có dỗi nha. Anh không có ý xấu đâu."
"...Ưm ưm, không sao đâu nà. Em đâu có giận dỗi gì đâu nè. Chỉ là, em thấy lời ông anh nói cũng có lý ghê, nên em mới nghĩ thôi à."
"V-vậy hả. May quá. Em người lớn hơn vẻ ngoài nhiều đấy, cứu anh một bàn thua trông thấy..."
"——Thế nên, để em cho các anh thấy ý nghĩa sự tồn tại của em một cách dễ hiểu nha."
Cắt ngang những lời bào chữa, xin lỗi và sự an tâm của Subaru, Meili buông ra một câu nói đầy vẻ bất ổn.
Sự bất an trong âm hưởng đó khiến Subaru và Julius nhìn nhau, định thốt ra những lời xoa dịu theo phản xạ. ——Ngay sau đó.
"――――"
Patrasche, chú địa long kéo xe, dậm mạnh chân xuống đất và dừng khựng lại.
Bản năng của loài địa long đã sớm cảm nhận được thứ gì đó đang đến gần, cảnh báo cho chủ nhân đang nắm dây cương. Và rồi Subaru cùng Julius đồng thời mở to mắt, nhìn thấy thứ đó.
"――――"
Ngay trước mắt, mặt cát đột nhiên cựa quậy như thể có ý chí. Tức thì, một thứ gì đó uốn éo trườn lên từ dưới lớp cát. Đó là một sinh vật to lớn khủng khiếp, cát bám đầy khắp cơ thể, từ cái miệng khổng lồ phát ra tiếng rít chói tai ngoài sức tưởng tượng.
Không chân không tay, thân hình to lớn dài ngoằng uốn lượn gợi nhớ đến loài rắn. Tuy nhiên, làn da cùng màu với cát trông đầy nhớt nhát, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc cùng những hoa văn sọc ngang khắc đều đặn trên thân mình. Nhìn phần đầu của nó từ từ hạ xuống, Subaru nhận ra chân tướng của nó.
Không phải rắn. ——Đây là giun đất.
Thân hình nó to đến mức Subaru vòng tay ôm không xuể, phần đầu và cái miệng lớn đến độ có thể nuốt chửng bốn, năm người trưởng thành trong một lần. Mùi hôi thối bao trùm giống như mùi xác phân hủy, nước dãi nhỏ xuống từ khoang miệng lởm chởm những chiếc răng nhỏ li ti đang làm cát bốc hơi xèo xèo.
"――――"
Cái đầu không có mắt quay về phía này, thực hiện động tác như đang ngửi mùi.
Khoảnh khắc ấy, Subaru hoàn toàn quên cả thở. Qua dây cương, sự trống rỗng trong suy nghĩ của Patrasche cũng truyền tới, Beatrice trong lòng ngực Subaru túm chặt lấy áo cậu.
Khứu giác. Ngay khi nghĩ đến điều đó, Subaru nhớ lại mùi hôi thối của phù thủy đang bao bọc lấy mình. Việc ma thú phản ứng với nó, và nếu bị phát hiện ngay tại nơi này, thì cả nhóm sẽ——.
"Aaa ghê quá, thối quá à. Mau về đi, đi chỗ khác chơi nha."
"――――"
Trước mặt nhóm Subaru đang không giấu nổi sự kinh hoàng, Meili cất giọng hời hợt.
Nghe thấy lời đó, con giun đất khổng lồ quay về phía Meili, nhưng ngay lập tức tuân theo chỉ thị của cô bé nhỏ nhắn ấy, nó chui cái thân xác khổng lồ xuống cái hố mà mình vừa đào lên.
Vài giây sau, cái hố nơi con giun xuất hiện đã bị cát lấp đầy hoàn toàn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm xung quanh.
"...Vừa rồi, có lẽ là Sa Trùng. Một loài ma thú thích ẩn nấp dưới cát, nhưng nó lớn hơn một chút so với những gì tôi biết."
"Một chút là cỡ nào?"
"Theo kiến thức của tôi, nó chỉ to bằng cánh tay của một người đàn ông trưởng thành thôi."
Nếu con giun đất xuất hiện với kích thước đó, nó đã đủ là một mối đe dọa gớm ghiếc rồi. Nhưng con Sa Trùng vừa rồi to gấp hàng trăm, hàng nghìn lần kiến thức của Julius.
Nghe nói ở Cồn cát Augria, ma thú bản địa cũng trở nên hung bạo hơn, nhưng liệu sự khác biệt về quy mô đó có nên coi là cùng một loài không?
Dù sao thì,
"V-vừa rồi là tiếng gì ghê quá vậy...?"
Cửa sổ nhỏ của xe rồng mở ra, Emilia ló mặt qua ô cửa nối giữa ghế xà ích và bên trong xe.
Dù không nhìn thấy tận mắt con Sa Trùng, nhưng chắc chắn cô ấy đã nghe thấy tiếng gầm của con ma thú đó. Emilia trông có vẻ lo lắng, nhưng Subaru nhất thời không thốt nên lời.
Thay cho Subaru đang cứng đờ người, Meili quay lại phía Emilia và nói:
"Không cần bận tâm đâu nà. Em chỉ cho mấy ông anh hiểu được là không cần bận tâm đến thứ đó là một điều may mắn đến nhường nào thôi à."
"Không, thật sự luôn, anh mày nể Meili sát đất luôn đấy!"
Lời của Meili giúp Subaru giải tỏa sự căng cứng, cậu gửi tặng những lời tán dương không tiếc lời từ tận đáy lòng.
Emilia có vẻ ngạc nhiên trước sự thay đổi đó, nhưng Meili sau thoáng bất ngờ thì ngay lập tức tỏ vẻ mãn nguyện.
"Vậy hả? Thiệt hông? Ông anh cũng nhìn nhận lại em rồi hả?"
"Ừ, 'respect' cực mạnh luôn. Không có em, chắc anh đã thấm thía nơi này nguy hiểm đến mức nào rồi. Cồn cát Augria, sợ vãi! Sợ vãi chưởng——!!"
Cậu đã hiểu được một phần lý do vì sao nhiều mạo hiểm giả liều mạng khiêu chiến chinh phục nơi này lại không thể trở về.
Ra là vậy, quả đúng là liều mạng cũng phải đạo thôi.
Cái gì mà lễ rửa tội của cồn cát quá nhẹ nhàng, cái gì mà hụt hẫng, thật ngu ngốc. Hòa bình muôn năm, bình yên là nhất.
"Nói năng trơn tru gớm nhỉ. Phát ngán luôn đấy."
"Im đi! Cậu cũng giật bắn mình còn gì! Aaa, sợ quá!"
"Be-Betty chỉ vì Subaru căng thẳng nên mới hùa theo thôi nhé. Đừng có mà hiểu lầm đấy."
"Đừng có cố tỏ ra mạnh mẽ nữa. Em cũng giống anh, són ra một tí rồi chứ gì? Anh hiểu mà."
"Són ra cái gì cơ chứ!?"
Cuộc cãi vã ồn ào bắt đầu nổ ra, nhưng tạm thời không ai trách cứ điều đó.
Gây ồn ào có thể khiến ma thú lại gần, nhưng uy lực của sự tồn tại có thể đối kháng lại chúng đã được chứng minh quá đủ. Vì thế, ngay cả Julius cũng không định ngăn cản màn đấu khẩu của hai người.
Chỉ là, cậu ta xốc lại tinh thần, ý thức được rằng họ đang đi trên lớp băng mỏng hơn tưởng tượng rất nhiều.
Đó là ngày đầu tiên chinh phục cồn cát, một ngày có thể nhìn lại và thấy rằng nó mang đầy đủ ý nghĩa.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Đột ngột, ánh sáng chạy xẹt qua bầu trời, xuyên thủng cơn gió.
"――――"
Phát ra âm thanh dữ dội, tòa tháp băng chịu cú va chạm trực diện bị đập nát giữa chừng và sụp đổ.
Tòa tháp băng bị nghiền nát ngay lập tức hoàn nguyên thành mana, những mảnh rơi xuống đất cũng bị cát nuốt chửng từ đầu đến cuối, biến mất khỏi thế giới không để lại tàn tích hay dấu vết nào.
Ánh sáng lại tiếp tục chạy qua bầu trời thêm vài lần liên tiếp.
Số lần đó tình cờ trùng khớp với số lần thiếu nữ tóc bạc dựng lên tòa tháp băng.
Điều đó có ý nghĩa gì, vào thời điểm này chưa ai biết được.
Chỉ là, việc chinh phục mê cung cát chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Chỉ có điều đó là sự thật chắc chắn.
0 Bình luận