——Muốn được, hạnh phúc.
△▼△▼△▼△
——Sướng khổ đời người là canh bạc lớn được định đoạt bởi xuất thân và môi trường.
Đó là triết lý mà Louis Arneb đúc kết được sau khi ăn ngấu nghiến vô số cuộc đời con người với tư cách là Giám mục Đại tội 『Bạo thực』.
Louis Arneb là em út trong ba anh em Giám mục Đại tội mang danh hiệu 『Bạo thực』.
Vốn dĩ, trái ngược với quy mô hoạt động và sự lỏng lẻo trong khâu kiểm soát, nội tình của Giáo phái Phù thủy lại ít được biết đến một cách đáng ngạc nhiên, và những bí ẩn bao quanh các Giám mục Đại tội lại càng nhiều hơn cả.
Nguyên nhân chính là do phần lớn những người chạm mặt chúng đều đã bỏ mạng. Dẫu vậy, những cái tên lừng lẫy nhất trong số các Giám mục Đại tội——không, vì là thì quá khứ nên phải nói là 『từng lừng lẫy』, có lẽ là hai kẻ 『Lười biếng』 và 『Tham lam』.
Ngoài ra, người ta cũng biết đến sự tồn tại của các Giám mục Đại tội 『Phẫn nộ』, 『Dâm dục』 và 『Bạo thực』, nhưng chúng là những kẻ như thế nào thì bao năm qua vẫn là một ẩn số. Huống hồ, sự tồn tại của cô em út nhà 『Bạo thực』, Louis Arneb, thì ngay cả các Giám mục Đại tội khác cũng chẳng mấy ai hay biết, trừ vài ngoại lệ.
Một Giám mục Đại tội được giấu kín, đó chính là vị thế của Louis Arneb.
"Chà, đâu phải bọn này muốn thế đâu chứ lị."
Trong không gian trắng xóa nơi cô ta cư ngụ từ lúc sinh ra, Louis vừa duỗi chân vừa lầm bầm.
Do hoàn cảnh đưa đẩy, Louis không thể rời khỏi không gian này, cũng không thể gặp gỡ bất kỳ ai. Quyền năng của 『Bạo thực』 cũng chỉ phát huy được ở những nơi cực kỳ hạn chế, đúng kiểu có của báu mà không dùng được.
Tuy nhiên, nhờ có hai người anh, cô chưa bao giờ phải lo chuyện ăn uống.
Những 『Ký ức』 và 『Tên』 mà các anh trai ăn——tức là cuộc đời của người khác, cô có thể ăn ké từ bên cạnh để lấp đầy cái bụng rỗng.
"Tại sao, bọn này lại ra nông nỗi này nhỉ?"
Vừa lấp đầy cơn đói bằng phần thừa của các anh, vừa ngấu nghiến cuộc đời của kẻ khác, Louis dần dần hình thành nên cái tôi của mình, và ngay lập tức nhận ra mình đang ở trong một hoàn cảnh hoàn toàn khác biệt so với người khác.
Không có cơ thể tự do, thứ duy nhất cử động được là ý thức.
Có 『Ký ức』 về việc bước đi, nhưng không có kinh nghiệm bước đi. Đó chính là sản phẩm lỗi mang tên bản thân cô.
"Aaa... Chúng ta, sao mà bất hạnh quá đi mất."
Louis tự nhận thức rằng mình đang ở trong cảnh ngộ 『Bất hạnh』.
Và cô cũng hiểu rằng, dù có than khóc bao nhiêu đi nữa, môi trường ấy cũng chẳng thể thay đổi.
Như để an ủi cô em gái đang chìm trong bi thương, các anh trai thi nhau ăn uống. Rồi họ dâng cho em gái những đĩa thức ăn giống hệt thứ mình đã ăn.
Những chiếc đĩa mà các anh mang đến tràn ngập cá tính riêng của từng người.
Lye, kẻ tự xưng là 『Mỹ Thực Gia』, yêu thích những cuộc đời có hương vị đậm đà, dù tốt hay xấu.
Roy, kẻ mang danh 『Ác Thực』, lại ưu tiên số lượng, mải mê lấp đầy bụng bằng những hương vị tạp nham.
Với Louis, nếu phải chọn thì cô thường thích những đĩa do Lye chọn hơn, nhưng cô cũng thu hoạch được nhiều thứ từ những chiếc đĩa do Roy ăn tạp vơ về.
Nhai nuốt nhiều cuộc đời, so sánh hương vị, lăn qua lăn lại trên đầu lưỡi và trong tâm trí, cô nhận ra một điều. ——Đó là sự chênh lệch về tổng lượng 『Hạnh phúc』.
Sở hữu năng lực so sánh cuộc đời người khác bằng thước đo giá trị của chính mình, Louis chấm điểm hàng loạt cuộc đời theo phương thức cộng trừ dựa trên nhiều hạng mục: chênh lệch giàu nghèo, có tình thương hay không, môi trường nuôi dạy, gia đình, bạn bè, người yêu... rồi tiến hành xếp hạng chúng.
Vì sinh ra đã giàu có. Vì được cha mẹ anh em yêu thương. Vì sống một cuộc đời thuận buồm xuôi gió không chút thử thách. Vì có nhiều bạn bè, hễ gặp khó khăn là có người dang tay giúp đỡ. Vì tràn trề tài năng, có thể vượt trội hơn người khác ở sở trường của mình.
Cái này cái nọ cái lọ cái chai, bất kể sướng khổ, lý do thì nhiều vô kể, vứt đi không hết.
Một suy nghĩ cực kỳ ngạo mạn và tự phụ, nhưng Louis có quyền năng để biến điều đó thành hiện thực.
Nói cách khác, nó giống như hành động đứng sau lưng nhìn trộm màn hình chơi game của người khác, rồi vừa chỉ trỏ lèm bèm "lẽ ra phải làm thế này, lẽ ra phải làm thế kia" vừa cười nhạo báng.
Ném sự khinh miệt và chế giễu qua màn hình, đứng ở vị trí bàng quan mà tùy ý phê bình cuộc đời kẻ khác. Muốn chửi rủa hay ném ra những cảm nhận trần trụi không phân biệt yêu ghét đều được cả.
Hành vi của Louis là thế đấy. Tự ý xếp hạng và phỉ báng, lăng mạ một cách ích kỷ.
Nhưng, cái trò ban đầu còn thấy vui ấy, chẳng mấy chốc đã trở nên chán ngắt.
Đương nhiên rồi. Những gì Louis có thể làm chỉ là phê bình những 『Ký ức』 đã qua, chứ không thể can thiệp hơn được nữa. Cô không thể ý kiến gì về hiện tại hay tương lai.
Dù có chê bai hay muốn sửa chữa cách chơi game của người khác, đối phương cũng đâu có nghe thấy lời chỉ trích đó, nên thật mất hứng.
Việc cứ phải ngồi nhìn mãi cảnh người ta chơi dở tệ, chẳng những nhàm chán mà còn gần như tra tấn.
"Nếu để bọn này chơi, thì bọn này đã làm tốt hơn, tốt hơn, tốt hơn nhiềuuu rồi. Thằng nào con nào cũng chơi dở tệ hết á."
Có chân để bước đi trên đường đời, có tay để mở lối qua gian khó, có cái đầu để vẽ nên tương lai, vậy mà người khác ai nấy đều là lũ bất tài.
Điều đó cũng không ngoại lệ với các anh của Louis, Lye và Roy. Thậm chí, gọi là hiện thân của sự vô năng cũng chẳng sai.
Chỉ cần nhìn vào 『Ký ức』 là biết ngay cuộc đời đó thất bại ở đâu, chỗ nào không thể cứu vãn được nữa. Cái nào cái nấy, toàn là sự tích tụ của những sai lầm cực kỳ đơn giản và nhỏ nhặt.
Tại sao lại vấp ngã ở những chỗ như thế? Louis hoàn toàn không thể hiểu nổi.
"Dở tệ, dở tệ, dở tệ. Nếu định sống hời hợt thế thì đưa đây cho bọn này, cái cuộc đời đó ấy. Bọn này sẽ làm tốt hơn, tốt hơn, tốt hơn nhiềuuu. Tất cả, tất cả, tất cả lũ các người, quá ư là vô dụng."
Hết cái này đến cái khác, những 『Cuộc đời』 đáng khinh bỉ được bày ra như những món ăn.
Nhai nuốt bao nhiêu là bao nhiêu thứ đó, Louis tức giận đến mức buồn nôn.
Cô cũng giận cả các anh trai, những kẻ chẳng hiểu gì về ■ tình của Louis, cứ tiếp tục ăn uống để thỏa mãn dục vọng của bản thân hết lần này đến lần khác. Không thèm quan tâm đến cô em gái đang làm mặt như sắp nôn, cứ liên tục cung cấp những chiếc đĩa đầy ắp, hành động ngu xuẩn này không căm ghét thì còn căm ghét cái gì.
"Aaa, ăn ngon lành quá ha, anh hai."
"Aaa, ăn vui vẻ quá ha, anh ba."
"——Aaa, bọn này, bọn em, sắp sửa, sắp sửa, nôn ra mất rồi đây này."
Đó là lý do Louis Arneb mang danh 『Bão thực』 (No nê).
Cơn đói ăn mãi ăn mãi cũng không được lấp đầy.
Bởi thứ cô ta đang đói khát không phải là cơ thể, mà là ■.
△▼△▼△▼△
——Muốn được, hạnh phúc.
——Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc.
△▼△▼△▼△
"——Ahahahaha! Đây là, đây là cảm giác đi bộ bên ngoài sao! Anh hai với anh ba, cứ làm cái trò này suốt... Aaa, ăn gian ăn gian ăn gian!"
Trong sự bất tự do bị cưỡng ép, ý thức bị trói buộc cứ thế bành trướng theo một chiều hướng duy nhất.
Giống như việc ăn uống thúc đẩy sự phát triển khỏe mạnh của con người, dù bị tống cho những món ăn không mong muốn, Louis vẫn lớn nhanh như thổi.
Điều đó cũng đúng với Lye và Roy, hai người anh trai.
Các anh trai cũng phóng túng, để cái tôi của bản thân phình to, ngày càng say ■ với việc ăn uống. Trước sự chọn lựa thức ăn vô ý tứ của các anh, Louis lúc nào cũng bực bội.
Sự thay đổi đó là sản phẩm phụ sinh ra từ sự trưởng thành và nỗi bực dọc ấy của Louis.
"Đây là không khí bên ngoài! Đây là nước bên ngoài! Đây là đất bên ngoài! Đây là máu bên ngoài! Aaa, tuyệt quá tuyệt quá tuyệt quá! Là đồ thật! Là đồ thật nè!"
Nằm dài trên mặt đất, liếm láp đất cát một cách đầy yêu thương, thiếu niên đang tận hưởng thế giới bằng cả cơ thể——không, thể xác đó đúng là của kẻ mang tên Lye Batenkaitos, nhưng bên trong lại khác biệt.
Kẻ nắm quyền kiểm soát cơ thể đó, kẻ đang cử động tự do không phải là Lye.
Vốn dĩ được cho là mang định mệnh không thể rời khỏi thế giới trắng xóa từ khi sinh ra, Louis Arneb——Giám mục Đại tội bi kịch, lần đầu tiên phá vỡ chiếc lồng trắng.
Chỉ là ngẫu nhiên thôi.
Không ngờ quyền năng lại có sức mạnh thế này. Hoặc giả tinh thần khao khát của Louis đã khiến quyền năng nở rộ, câu trả lời không rõ ràng. Cũng chẳng quan trọng.
Quan trọng là điều này đã thành hiện thực. ——Đã có thể bước đi, bên ngoài.
"Ahahahaha! Ahahahahahaha!"
Sự can thiệp hạn chế vào hiện thực, kết quả đó khiến Louis cười lớn đầy sảng khoái.
Mượn cơ thể của các anh, cô đã có thể tự do điều khiển xác thịt đó, quyền năng đó.
Và rồi——,
"Hả? Lye, thế này là ý gì đây hả? Trong lúc mải mê kén cá chọn canh kiểu 『Mỹ Thực Gia』, đói quá nên hóa rồ rồi à?"
"Ahahaha! Không phải không phải, hoàn toàn không phải nha. Không phải, vì không phải, nên là sai, sai rồi, sai rồi nha, chính vì sai nên mới thế!"
"――――"
"Bọn này là, Giám mục Đại tội Giáo phái Phù thủy phụ trách 『Bạo thực』, Louis Arneb."
Nói rồi, Louis dùng cơ thể của Lye Batenkaitos để chào hỏi Roy Alphard đang tỏ vẻ bối rối.
Bởi vì, ngay cả việc trò chuyện với các anh, đây cũng là lần đầu tiên trong đời.
"Là cô em gái sinh ba dễ thương, dễ thương của anh hai và anh ba đây. Hãy yêu thương em, hãy cưng chiều em, hãy chúc tụng em, làm ơn làm phước, nha?"
△▼△▼△▼△
——Muốn được, hạnh phúc.
——Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc.
——Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc.
△▼△▼△▼△
Cô đã có được phương tiện để can thiệp vào thế giới bên ngoài bằng cách mượn cơ thể của các anh.
Nguồn cung cấp thức ăn từ các anh vẫn không dừng lại, cô vẫn không phải chịu cảnh đói khát.
Tuy nhiên, với cơ hội hằng mong đợi ấy, sau khi lao ra thế giới bên ngoài hằng khao khát, Louis Arneb lại chán ngay. ——Chán ngấy rồi.
"Bên ngoài chán hơn mình tưởng nhiều á."
Rốt cuộc, cơ thể đi mượn vẫn chỉ là cơ thể đi mượn.
Bản thể không được tự do của cô vẫn bị nhốt trong thế giới trắng xóa, điều đó không thay đổi.
Thậm chí, vì đã nhìn thấu rõ cái bóng của sự thật đó, cô lại tự thắt cổ mình.
"Rốt cuộc, cuộc đời ấy mà... không phải là ăn cái gì, hay ăn bao nhiêu. Mà là ăn với ai, thế mới đau chứ lị."
Các anh đang sống cuộc đời của chính họ. Nên họ mới không khao khát chăng.
Chỉ có Louis là bị tước đoạt cuộc đời của chính mình. Nên mới khao khát không nguôi chăng.
"Muốn được, hạnh phúc."
Trong thế giới trắng xóa, vừa bày bừa vô số 『Ký ức』, cô vừa nhất ■ bất loạn mong cầu điều đó.
Đó có lẽ là nguyện vọng lớn nhất——hoặc duy nhất của Louis Arneb.
"Muốn được hạnh phúc."
Nguyện vọng không được lấp đầy.
Dù có mượn cơ thể các anh, chà đạp người khác thỏa thích thì cũng chẳng vơi đi chút nào.
Nếm trải những 『Cuộc đời』 thơm ngon, say sưa trong khoái lạc nhất thời, rồi cũng lại thấy trống rỗng ngay.
"Muốn được hạnh phúc."
Sẽ chán thôi. Chán mất rồi.
Cô muốn một cuộc đời dành cho mình, chỉ của riêng mình. Muốn cơ thể, muốn linh hồn, muốn vận mệnh.
"Muốn được hạnh phúc."
Louis bất hạnh.
Khởi nguồn cho sự bất hạnh của Louis là việc cô không có cuộc đời của chính mình ở bất cứ đâu.
"Muốn được hạnh phúc."
Nhưng, đồng thời Louis cũng hiểu rõ bản thân mình.
Một kẻ cả thèm chóng chán, dễ dàng buông bỏ như cô, dù có bất ngờ nhận được một cuộc đời, cũng không đời nào cảm thấy thỏa mãn. Bởi vì, cô đã lỡ biết mất rồi.
Rằng thế giới này có vô số cuộc đời, và giữa chúng có sự chênh lệch về tổng lượng hạnh phúc, và vốn dĩ những thứ đó được quyết định sau một canh bạc lớn không thể làm gì khác được.
Kẻ sinh ra trong gia đình nghèo khó ở Thánh vương quốc Gusteko khắc nghiệt sẽ ra sao.
Kẻ sinh ra đã yếu đuối ở Đế quốc Vollachia nơi tôn sùng kẻ mạnh sẽ ra sao.
Kẻ ngu ngốc chậm chạp sinh ra ở Đô thị trù phú Kararagi nơi luôn đòi hỏi sự tiến bộ sẽ ra sao.
Đứa con lai, bán quỷ tóc bạc sinh ra ở Vương quốc Lugunica bị ăn mòn bởi những hủ tục xưa cũ sẽ ra sao.
Louis biết rõ qua thân xác của người khác rằng bọn họ sẽ chẳng gặp chuyện gì tốt đẹp.
Tuy nhiên, nếu bảo cứ được ưu ái là hạnh phúc thì cũng sai bét.
Dù có sinh ra trong nhà Đại giám mục ở Thánh vương quốc Gusteko, hay nhà Tướng quân ở Đế quốc Vollachia, hay nhà Đại thương nhân ở Đô thị trù phú Kararagi, hay bất kỳ nhà đại quý tộc nào ở Vương quốc Lugunica, nhìn lên thì cũng chẳng bao giờ thấy điểm dừng.
Louis không muốn thua kém. Muốn được ưu ái. Không muốn bị coi thường.
Cô đã thực hiện việc xếp hạng cuộc đời người khác.
Trong số đó, những cuộc đời bị đánh giá thấp thì không nói, ngay cả những cuộc đời được đánh giá cao nhất, cũng không phải mọi hạng mục chấm điểm đều tuyệt đối. Cô không hài lòng ngay cả với cuộc đời được đánh giá cao nhất đó.
"Aaa, muốn được hạnh phúc."
——Đó là lúc Lye và Roy tìm ra sự biến đổi mới của quyền năng, tìm ra 『Thực』 (Nhật thực/Nguyệt thực).
Sức mạnh mà quyền năng 『Bạo thực』 sở hữu là cướp đoạt 『Ký ức』, 『Tên』 từ người khác và nhai nuốt. Ứng dụng điều đó, quyền năng tái hiện lại kẻ bị cướp đoạt gọi là 『Nhật thực』 và 『Nguyệt thực』.
『Nguyệt thực』 rút ra kỹ năng và tri thức từ 『Ký ức』 của người khác, sử dụng như của mình.
Vì chỉ đơn thuần là rút ra kỹ thuật nên không được hưởng lợi từ năng lực thể chất, khả năng cao là không thể sử dụng sức mạnh đó một cách trọn vẹn.
Mặt khác, 『Nhật thực』 tái hiện toàn bộ sự tồn tại của đối phương dựa trên 『Tên』 đã nuốt, nhờ đó có thể tái hiện hoàn hảo những kỹ năng đã được tôi luyện trên cơ thể đó, phát huy sức mạnh tối đa.
Xét về kỹ năng, không cần nói cũng biết 『Nhật thực』 vượt trội hơn hẳn, nhưng hai người anh lại thích dùng 『Nguyệt thực』 hơn là 『Nhật thực』. ——Không, nói chính xác hơn là họ sợ hãi và ghê tởm việc sử dụng 『Nhật thực』.
Theo nhận thức của Lye và Roy, 『Nhật thực』 khiến tư duy bị kéo theo cơ thể đã biến đổi.
Cảm giác đó giống như bản thân đang bị bào mòn, không thể chịu đựng nổi, đó là lý lẽ của hai người. Nghe chuyện của các anh, Louis cảm thấy thật ngu ngốc đến tận ■ đáy lòng.
Đã có cơ thể của riêng mình, đã xác lập được cái tôi, vậy mà lại không thể duy trì được bản thân vững vàng đó, ý thức bản thân mới mỏng manh và yếu đuối làm sao.
So với kẻ không có cơ thể của riêng mình, sự tồn tại không được cả anh em ruột biết đến suốt hơn mười năm, và cuối cùng chán ngấy cả những đắng cay ngọt bùi của cuộc đời như cô, mà còn ra vẻ bất hạnh hơn sao? Đừng có đùa.
Quyền năng 『Nhật thực』, quá tuyệt vời. Ngược lại, với Louis thì quá thuận lợi.
Không ngoa khi nói đây chính là sức mạnh mà Louis Arneb hằng mong đợi.
——Louis Arneb khao khát một cuộc đời của riêng mình, và đó phải là cuộc đời tuyệt vời nhất.
Điều đó khác với hành vi thủ dâm của các anh, những kẻ nuốt chửng cuộc đời người khác, nạp 『Ký ức』 vào rồi tự thỏa mãn. Một quyền lợi cao quý và phổ quát hơn——Louis, muốn được sống.
Không thể chọn nơi sinh ra.
Đó là nguyên nhân tạo ra mọi con người bất hạnh. Nhưng Louis thì khác.
Louis đã có được sức mạnh, cơ hội để chọn xuất thân, chọn cuộc đời. Chỉ cần cướp 『Ký ức』 của kẻ khác, dùng 『Nhật thực』 tái hiện lại, biến nó thành của mình là xong.
Có thể chọn, cuộc đời. ——Tất cả, cứ chọn lại là được.
Cô kén cá chọn canh, tìm kiếm những 『Ký ức』, những 『Tên』 tuyệt vời nhất mà mình chưa từng thấy.
Trong số những thứ Lye và Roy đã ăn cũng có những cái khá ổn, nhưng chưa hoàn hảo. Thiếu sự mới mẻ và độc đáo.
Gia đình hạnh phúc, cha mẹ hiền từ, cuộc sống sung túc, môi trường ưu đãi, bạn bè tuyệt vời, người bạn đời định mệnh, tất cả chỉ là 『hạnh phúc đâu đó đã từng thấy』 mà thôi.
Không phải thế, cô đang tìm kiếm một cuộc đời tuyệt vời nhất.
Việc được chọn lựa thoải mái, muốn gì được nấy không đồng nghĩa với việc không chán những thứ có thể chọn. Chán ngấy tất cả vô số những chiếc đĩa bày ra trước mắt, thì còn gì vui thú nữa.
Louis Arneb đang tìm kiếm một cuộc đời tuyệt vời nhất. ——Đã luôn tìm kiếm.
Vì thế——,
△▼△▼△▼△
——Vì thế, khi gặp Natsuki Subaru, trái tim Louis đã đập rộn ràng.
"Ủa? Anh trai là... ừm, xem nào, Natsuki Subaru đúng hơm?"
Chính xác thì, không phải cô rung động ngay khoảnh khắc gặp mặt.
Để rung động ngay khi gặp, ngoại hình của Natsuki Subaru không phải gu của Louis.
Vốn dĩ cô cũng chẳng có khuôn mặt ưa thích cố định nào, nhưng theo hệ giá trị mà Louis đã nuôi dưỡng, thì những vẻ đẹp mà đại đa số mọi người hình dung mới là khuôn mặt Louis mong muốn.
Theo nghĩa đó, ngoại hình của Natsuki Subaru chẳng có chút yếu tố nào khiến cô rung động.
Thêm vào đó, với Louis, Natsuki Subaru đúng là người quen, nhưng chỉ là vì hắn từng xuất hiện trong 『Ký ức』 của người khác, chứ không phải đối tượng cô chú ý kỹ lưỡng.
Không cần nghĩ nhiều cũng biết, 『Ký ức』 trong Louis nhiều vô kể. Từ trong đó lôi ra 『Ký ức』 mục tiêu không phải chuyện dễ.
Nhất là với đối tượng không có hứng thú.
Dẫu vậy, lý do Louis nhớ ra tên đối phương ngay từ cái nhìn đầu tiên, không phải do Louis, mà là do một trong những người anh——Lye Batenkaitos đã chấp niệm không ít với cái tên này.
Hình như, trong những chiếc đĩa Lye đã ăn, có một kẻ chấp niệm mãnh liệt với Natsuki Subaru.
『――――』
"Đây á? Đây là cái nôi của Od Lagna... 『Hành lang Ký ức』 đó. Nơi linh hồn người chết được lọc sạch. Hiếm có ai đến đây mà vẫn giữ được cái tôi lắm nha, nên bọn này hoan nghênh lắm đó, anh trai. Bọn này, đang chán muốn chết đây nè."
Mỉm cười đầy tai ương, Louis chào đón vị khách quý ghé thăm.
Thực tế, cảm xúc chào đón đó không hề giả dối. Nỗi nhớ hơi người của Louis cũng kha khá đấy.
Quê hương của Louis Arneb, thế giới trắng xóa không thể rời xa gọi là 『Hành lang Ký ức』.
Việc Louis biết nơi này được gọi bằng cái tên đó, và là công xưởng quy mô lớn của một thực thể khổng lồ không rõ danh tính, là kết quả của việc tổng động viên kiến thức từ những 『Ký ức』 mà Lye và Roy đã ăn ngấu nghiến.
Trong số những kẻ trở thành mồi ngon cho quyền năng 『Bạo thực』, có rất nhiều bậc trí giả đã thực hiện những nghiên cứu vĩ đại, những phát kiến lịch sử lẽ ra phải lưu danh hậu thế. Những thứ đó chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời đã chui tọt vào đáy bụng ba anh em nhà 『Bạo thực』, nhưng lại đóng góp rất lớn cho Louis.
Thú thật, Louis không quan tâm lý do mình được sinh ra ở đây, hay lý do bị trói buộc ở đây.
Chắc cũng chẳng có cách nào giải mã, và cũng chẳng thấy ý nghĩa gì. Cô chấp nhận nó là như vậy. Giờ mà đột nhiên bị tống ra thế giới bên ngoài thì chỉ tổ rắc rối thêm thôi.
Khi nào rời khỏi đây, phải là lúc Louis tìm thấy cuộc đời tuyệt vời nhất.
『――――』
"Aha! Xin lỗi xin lỗi, vẫn chưa xưng tên nhỉ! Nhưng tha lỗi cho em nha! Tại vì nè, hiếm khi nào bọn này được tỉnh táo giới thiệu bản thân ở đây như thế này lắm cơ!"
『――――』
"Vậy thì, giới thiệu lại nhé! ——Bọn này là Giám mục Đại tội Giáo phái Phù thủy phụ trách 『Bạo thực』, Louis Arneb."
『――――』
"Dài hay ngắn thì không biết, nhưng mong được giúp đỡ nha, anh trai?"
Trước Louis vừa xưng danh, đối phương tỏ ra vô cùng kinh ngạc và dao động.
Nói là đương nhiên thì cũng đương nhiên, về cơ bản những người đặt chân đến chốn này đều không có ý định đến đây. Thỉnh thoảng có kẻ lạc vào như thế này, Louis coi đó như những linh hồn đi lạc——nói cách khác, là kết quả của trải nghiệm cận tử.
Tình huống 『Linh hồn』 dễ dàng tách khỏi thể xác, hoặc đã bị bong ra chăng.
Tình huống đó, với họ mà nói, gần giống cảm giác đột nhiên bị Od Lagna triệu tập.
Nghĩ vậy thì vai trò của Louis giống như người hướng dẫn, trấn an sự dao động của người cận tử và giải thích nơi này là gì sao.
Nghĩ đến việc nằm trên lòng bàn tay vô hình của Od Lagna, lại thấy bực mình.
Louis ghét bị coi thường, và tất nhiên ghét cả bị sai khiến.
Dù đó có là thực thể siêu nhiên Od Lagna đi nữa cũng vậy. Cuộc đời còn chưa bắt đầu của Louis, cô không muốn bị bóp méo bởi sự can thiệp của bất kỳ ai ngoài Louis.
『――――』
"Hả? Tất nhiên là biết chứ? Lye và Roy... là anh hai và anh ba đúng không? Aaa, aaa, đừng có kích động thế chứ, anh trai! Hai người đó chỉ là thương em gái thôi mà."
『――――』
"Việc hai người đó ăn phá khắp nơi, cũng có phần là vì bọn này đó. Đầu óc thì thiếu hụt, sở thích của bọn này cũng chẳng nắm bắt được tí nào, nhưng cũng biết quan tâm đấy. Chắc thế. Nhưng cũng đành chịu thôi. Vì bọn này, ba người chưa bao giờ tụ họp đông đủ mà."
『――――』
"Mượn cơ thể của anh hai và anh ba ấy, thỉnh thoảng cũng có ra ngoài chút chút đó nha? Nhưng mà, làm thế thì người bị mượn cơ thể sẽ ngủ mất nên không gặp nhau được! Thế nên, bọn này chưa bao giờ tụ họp đủ ba người cả. Aha, lỡ mồm nói mất rồi."
Vừa nói liến thoắng với vẻ phấn khích, Louis vừa quan sát kỹ phản ứng của đối phương.
Sợ hãi một chút, bối rối một tẹo. Giận dữ hơi nhiều, và tinh thần trách nhiệm thì quá lớn. Ban đầu thì hoàn toàn hỗn loạn, giờ thì đã bình tĩnh lại, có vẻ đang cố gắng giữ cái đầu lạnh.
"Hể..."
Không tệ, Louis liếm mép trong ■ tâm.
Nên gọi là quen vượt qua cửa tử chăng, khả năng thích ứng với tình huống khá nhanh. So với ấn tượng ban đầu thì tính chất này khá là khập khiễng.
Thứ khác xa với bản chất vốn có đó, là tư chất được tôi luyện hậu thiên, và mang tính cưỡng ép.
Căn nguyên của nó là gì, Louis vừa bị cơn thèm ăn kích thích bởi sự tò mò vừa——,
"——Aaa, có rồi có rồi. Là cái này nhỉ, anh trai."
Vừa nói, Louis vừa lôi ra một 『Ký ức』 nọ.
Một trong những chiếc đĩa Lye đã ngấu nghiến, lý do lớn nhất khiến Lye chấp niệm với thiếu niên trước mắt. ——Kéo về 『Ký ức』 đang gào thét sự tồn tại ấy một cách mạnh mẽ, mạnh mẽ, Louis đồng bộ hóa với nó.
"——Aha."
Ngay lập tức, hơi thở nghẹn lại bởi niềm thương mến trào dâng từ sâu thẳm lồng ngực.
Nỗi thương mến trào lên không giới hạn dành cho thiếu niên trước mắt. Cậu ấy đáng yêu, đáng yêu, đáng yêu đến mức không chịu nổi. Lồng ngực nhỏ bé của Louis nóng lên, toàn thân run rẩy trước dự cảm ngọt ngào.
Đôi mắt ầng ậc nước, hơi thở trở nên nóng hổi ngọt lịm, đôi môi hé mở.
Và rồi——,
"Đừng làm vẻ mặt bất an như thế. ——Subaru-kun."
——Khoảnh khắc đó, một sự cự tuyệt mạnh mẽ, mạnh mẽ ập đến.
『――――!!』
Đôi mắt sắc lẹm vì giận dữ, Natsuki Subaru lao tới.
Xung động muốn dang rộng hai tay đón nhận cậu đang bùng nổ bị kìm nén lại, cô tuân theo 『Ký ức』 mà lao nhanh vào lòng cậu.
Với chuyển động mượt mà, cô nắm lấy tay thiếu niên, kéo lại và vặn mạnh một cú dứt khoát. Ảo giác về tiếng xương kêu răng rắc trên cơ thể không có thực, cô đè nghiến thiếu niên đang rên rỉ xuống sàn nhà trắng toát.
『――――』
"Dừng lại đi ạ. Lao vào người ta hùng hổ như thế làm em ngượng chết mất. ——Đùa thôi nha."
Sử dụng 『Ký ức』 yêu thương thiếu niên để dùng sức mạnh đè bẹp thiếu niên.
Tính thị ■ được thỏa mãn, khóe miệng cô giãn ra. Thứ làm thỏa mãn tính bạo ■ của Louis hơn nữa là giọng nói của Natsuki Subaru đang gào thét tuyệt vọng trong khi quằn quại.
Dáng vẻ liều mạng gào thét sự giận dữ vì ai đó——trước cảnh đó, Louis chợt nghiêng đầu.
"——Anh trai, sao anh lại nhớ về 『Ký ức』 mà bọn này đã cướp?"
Một phản ứng không tự nhiên.
Đè nghiến xuống rồi mới nhận ra, Louis nghiêng đầu thắc mắc tột độ.
『Ký ức』 mà 『Bạo thực』 đã ăn sẽ không còn lại trong chính chủ, 『Tên』 đã ăn sẽ không còn lại trong người khác. Đó là vì quyền năng đã bóc tách chúng khỏi 『Linh hồn』 xác định sự tồn tại trên thế giới.
Vốn dĩ việc tẩy rửa 『Linh hồn』 được thực hiện bởi Od Lagna tại 『Hành lang Ký ức』——quyền năng 『Bạo thực』 tự ý làm thay việc đó và lén lút nẫng tay trên.
Vì thế, 『Ký ức』 và 『Tên』 bị 『Bạo thực』 cướp sẽ không còn lại trong bất kỳ ai. Có những trường hợp chỉ bị cướp giới hạn 『Ký ức』 hoặc 『Tên』, nhưng tác hại tương ứng vẫn được áp dụng.
Bị cướp 『Ký ức』 thì chính chủ quên, bị cướp 『Tên』 thì người khác không nhớ được đương sự. Đó là tính chất của 『Linh hồn』, chừng nào còn nằm dưới sự bảo hộ của Od Lagna thì không thể thay đổi.
Vậy mà, Natsuki Subaru lại nhớ.
Nhớ về nguyên liệu đã bị cướp cả 『Ký ức』 lẫn 『Tên』, đang ở trạng thái 『Linh hồn』 trần trụi.
Lẽ ra không thể nhớ được. Tại sao, tại sao, tại sao——.
『――――』
"Có khi bọn này bắt đầu thấy hứng thú với anh trai rồi đó. Chắc sẽ bị anh hai hận lắm đây cơ mà kệ."
Liếm mép, đôi má Louis ửng hồng vì dục vọng trào dâng.
Là đối tượng mà Lye chấp niệm. Giờ mà ăn vụng ngang xương thế này, thì đến cả Lye cũng sẽ nổi trận lôi đình cho xem. Lye chiều em gái lắm, nhưng việc nghe theo sự ích kỷ chỉ được đảm bảo khi không dính dáng đến cơn thèm ăn của nhau.
Thèm ăn, với 『Bạo thực』, với Louis, với Lye, hay với Roy đều là ý nghĩa sống.
Bị kẻ khác tự tiện phá đám thì ■ tâm không thể nào yên ổn được.
"Món ăn mình đang mong chờ mà bị nẫng tay trên, thì dù là anh em có bị giết cũng đành chịu thôi ha. ——Aaa, nhưng mà, không chịu nổi nữa rồi, anh trai ơi."
Vặn ngược tay ra sau, cô ghé môi sát vào gáy thiếu niên đang bị ấn chặt xuống sàn.
Chỉ là thứ giống như thể tinh thần không có thực thể. Cô không cảm nhận được vị mồ hôi trên cậu ở trạng thái chỉ có 『Linh hồn』. Vốn dĩ, đau đớn cũng chỉ là thứ như ảo giác, nhưng cô cũng chẳng định dạy cho cậu biết điều đó.
Chỉ là, niềm thương mến muốn được chạm vào nhau đang bùng nổ. ——Chủ nhân của 『Ký ức』 này dường như đã chấp niệm với thiếu niên này ở mức độ cực kỳ khủng khiếp. Cảm nhận rõ mồn một luôn.
"Mà, giờ thì nó là của chính bọn này rồi nhưng mà lị."
Dù là 『Ký ức』 của người khác, nhưng giờ đã tích trữ thế này thì là của mình.
Cô cũng hiểu chút chút cảm giác Lye và Roy sợ hãi 『Thực』. Không phải sợ hãi, mà là hiểu rằng dự cảm của hai người đó là đúng. ——Có lẽ, cứ đà này,
"Bọn này, chắc chắn sẽ yêu anh trai mất thôi."
『――――』
"....Hể? Buồn nôn á, nói thế quá đáng ghê nha. Dù gì bọn này cũng là con gái mà, đã lấy hết dũng khí để tỏ tình rồi mà quá đáng thế. Aaa, lại giãy giụa. Không được đâu, anh trai. Đã bảo không làm đau đâu nên nằm yên nào, nha?"
『――――』
"Bọn này sao có thể làm tổn thương anh trai được chứ. Yêu thương thế này cơ mà. Nên là cứ yên ■ đi nha."
Dù có nói giọng dịu dàng để trấn an, cậu vẫn liều mạng cựa quậy kháng cự.
Bị gọi tên 『Ký ức』 bao nhiêu lần, Louis rùng mình trước cảm giác đê mê khủng khiếp. Cảm giác đê mê này, chỉ có thể nếm trải từ người còn nhớ đến đối phương đã bị cướp 『Tên』.
Tức là, đây là hương vị mà Louis chưa từng nếm qua.
——Thứ trái cấm ngọt ngào, ngọt ngào chưa từng biết đến.
"——Natsuki Subaru."
——Anh, có mùi vị thế nào đây?
"Xin phép ăn nhé."
Để tìm kiếm câu trả lời cho sự hiếu kỳ ngọt ngào ấy, Louis khẽ đưa chiếc lưỡi đỏ hồng liếm lên gáy thiếu niên. Gọi tên anh, nếm trải cảm giác của những sợi lông tơ trên đầu lưỡi, cô liếm láp thật dịu dàng, dịu dàng.
Xét về khát khao được lấp đầy, thèm ăn cũng tựa như ham muốn xác thịt vậy.
Trong khi tình yêu dành cho đối phương trước mắt đang dâng trào thế này, mà còn được thỏa mãn cả cơn thèm ăn vô tận này nữa, thì đây chẳng khác nào một cuộc giao phối nhớp nhúa quyện vào nhau.
Những kẻ trân trọng lẫn nhau, hòa quyện vào nhau bên trong sự tồn tại mang tên Louis.
Hương vị đó, rốt cuộc ngọt ngào đến nhường nào đây――,
「――Cảm ơn vì bữa ăn ạ.」
Sau khi thưởng thức đầy đủ, trọn vẹn, Louis gửi lời cảm tạ đến món ăn bằng ngôn từ.
Đó là quy trình dùng bữa của 『Bạo thực』―― Gọi tên đối tượng muốn cướp 『Ký ức』, bóc tách một phần 『Linh hồn』 từ thể xác đối phương, và rồi nhận lấy nó.
――『Ký ức』, chính là thứ cặn lắng tích tụ trong 『Linh hồn』.
Cũng có thể dùng những lời hoa mỹ để ví von nó như một bữa tiệc thịnh soạn bày trên chiếc đĩa trắng.
Thế nhưng, nếu phơi bày tất cả một cách nguyên thủy, thì việc tô vẽ đẹp đẽ sẽ trở nên hoàn toàn vô nghĩa. Đó là nhận thức của Louis về quyền năng 『Bạo thực』, cái năng lực tham lam nuốt chửng 『Linh hồn』 ấy là đặc quyền của Louis.
Giờ đây, mọi thứ liên quan đến 『Linh hồn』 của thiếu niên trước mắt đã được phơi bày tường tận.
Việc còn lại là trộn lẫn nó với 『Ký ức』 của thiếu nữ đã có sẵn bên trong Louis, và tận hưởng xem phản ứng hóa học nào sẽ xảy ra――,
『――Mày, vừa làm cái gì tao thế.』
Một giọng nói lẽ ra không thể nghe thấy vang lên, và lần đầu tiên, Louis đối mặt với bản thể Natsuki Subaru.
Cho đến lúc đó, ngỡ như đang đối thoại mà lại không phải. Ngỡ như đang đối mặt mà lại chẳng hề đối mặt. Đó chỉ là cuộc hội ngộ mơ hồ như một giấc mộng chìm nghỉm.
Điều đó, ngay cả với Louis cũng là tình huống lần đầu tiên gặp phải, đột ngột nhuốm màu sắc thái.
Hắn, vừa nói cái gì cơ?
「……Anh trai, không lẽ, anh nhớ được bọn này sao?」
Ánh nhìn chứa đựng sự thù địch mạnh mẽ, vô cùng mạnh mẽ chính là câu trả lời cho câu hỏi của Louis.
「――A.」
Đó là khoảnh khắc lồng ngực nhỏ bé mỏng manh của Louis tấu lên nhịp đập cao độ rõ ràng.
△▼△▼△▼△
Tại sao, dù đã bị ăn mất 『Ký ức』, hắn vẫn có thể bình thản như vậy?
Tại sao, ngay lúc này, hắn vẫn dùng đôi mắt đó trừng trừng nhìn Louis?
Tại sao, Louis dù đang ngỡ ngàng đến thế, lồng ngực lại rộn ràng thế này?
Tại sao, tại sao, tại sao, tại sao, tại sao――.
Đó có lẽ là một sự xung động có thể gọi là linh cảm.
「Tại sao, anh lại nhớ được bọn này?」
Nhìn xuống gáy của Natsuki Subaru đang bị đè nghiến dưới tầm mắt, điều đầu tiên Louis nghi ngờ là khả năng bữa ăn đã thất bại.
Với Louis và những kẻ khác, quyền năng 『Bạo thực』 có vài quy trình tuyệt đối cần thiết.
Điều tối quan trọng trong số đó là biết tên của đối tượng bị ăn, đây là yếu tố không thể thiếu để can thiệp vào 『Linh hồn』 của đối phương.
Do đó, nếu bị lừa bằng tên giả, quyền năng sẽ bị vô hiệu hóa.
Đúng vậy, những trường hợp ăn uống thất bại đã từng xảy ra vài lần trước đây.
Trong những trường hợp đó, kẻ phải nếm mùi đau khổ luôn là Lye hoặc Roy, chứ Louis chưa từng một lần phải chịu trận, nhưng mà――,
「Anh hai và anh ba, trông có vẻ buồn nôn khổ sở lắm……」
Liệu bản thân mình cũng sẽ chịu phản phơi như thế sao, Louis cứng người lại.
Tuy nhiên, chờ mãi chờ mãi, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy cái gọi là phản phơi đó ập đến Louis.
Vốn dĩ, bên trong Louis quả thực đang có dòng chảy 『Ký ức』 mới tràn vào.
「Tháp canh của 『Hiền nhân』, và đám đồng bọn, rồi có 『Thử thách』 nữa……」
Gật gù gật gù, như đang đọc hiểu một cuốn sách vừa sinh ra trong đầu, Louis say sưa đào bới 『Ký ức』 mới.
Ngoài việc không có phản phơi, việc cướp đoạt 『Ký ức』 đã thành công.
Tham chiếu 『Ký ức』 đó, cô ta cũng đã hiểu được Natsuki Subaru và đồng bọn đang làm gì, và do đâu mà lạc vào 『Hành lang Ký ức』 này.
Còn lại, là tính đặc thù của Natsuki Subaru――,
「――Hả.」
Trong khoảnh khắc, biết dùng từ gì để diễn tả độ lớn của cú sốc đã đánh mạnh vào Louis đây.
「――――」
Kinh ngạc trước sự việc quá đỗi phi lý, lực trên tay cô ta buông lỏng, đôi mắt mở to.
Chớp lấy sơ hở đó, Natsuki Subaru đang bị đè nghiến đã thoát khỏi tay Louis. Hắn giữ nguyên khoảng cách, thủ thế chiến đấu chẳng ra dáng chút nào.
Một sự phản kháng nực cười đến mức muốn bật cười, nhưng Louis không thể cười nổi.
Không có dư dả để cười những chuyện như thế.
Cú sốc khi nhìn thấy một thứ không thể tồn tại đã xuyên thủng cơ thể nhỏ bé của Louis.
Đó là――,
「Tại sao, lại có 『Ký ức』 của những lúc đã chết?」
『――――』
「Không đúng, không chỉ có thế. Không chỉ có thế đâu, anh à. Có 『Ký ức』 đã chết tất nhiên là kỳ lạ. Đủ biến thái rồi. Nhưng mà, kỳ lạ lắm. Bởi vì……」
『――――』
「Bởi vì, trong những 『Ký ức』 mà bọn này đã ăn, làm gì có 『Ký ức』 giết chết anh đâu, thế mà anh lại có 『Ký ức』 bị giết!」
Đó là một điều dị thường.
Một nghịch lý không thể giải thích, không thể xảy ra đang diễn ra.
A, là ảnh hưởng từ 『Ký ức』 của Natsuki Subaru sao, vốn từ vựng lẽ ra không biết lại tăng lên. Là nghịch lý (Paradox). Vì tình trạng khẩn cấp do nghịch lý, mà Schrödinger của Maxwell của Einstein là Nikola Tesla――!
「Cái gì thế này, cái này là sao!? Chuyện này nghĩa là gì!? 『Ký ức』 khác với hoang tưởng đấy nhé!? Cặn lắng bám trên 『Linh hồn』 không thể bị bóp méo tùy tiện theo ý mình được! Cho nên! Đây là thế giới mà anh đã thấy! Đây là lịch sử mà anh đã nếm trải! Đây là câu chuyện của anh, chỉ mình anh biết mà thôi!」
Luồn ngón tay vào mái tóc vàng dài thật dài của mình, Louis để cho sự xung động đang bùng cháy phát nổ.
Dù chỉ một giây, cũng không thể kìm nén sự xung động này mà không thốt ra. Ngay khi làm thế, Louis Arneb sẽ nổ tung. Nổ tung tứ tán, tinh thần vỡ vụn.
「Mới mẻ…… Mới mẻ mới mẻ mới mẻ mới mẻ mới mẻ mới mẻ mới mẻ mới mẻ! Một giá trị quan mới toanh!」
Đó là cuộc gặp gỡ với thứ đó.
Cuộc gặp gỡ với một vật phẩm vượt xa tưởng tượng, thứ mà Louis chưa từng biết, chưa từng thấy cũng chưa từng nghĩ đến.
Toàn thân như bị sét đánh xuyên qua, chẳng còn nghĩ được gì ngoài điều đó nữa. Không gọi đây là định mệnh thì gọi là gì. Đặt tên gì cho cảm xúc này đây.
「Anh à, chẳng lẽ anh cũng giống bọn này? Là Đại Tội Giám Mục sao?」
『――――』
「Bọn này chưa gặp trực tiếp bao giờ, nhưng Petelgeuse đã nói đấy! Rằng nhân tố chắc chắn đã đến nơi. Rằng những chiếc ghế Đại Tội đã được lấp đầy, sớm muộn gì tất cả cũng sẽ tề tựu! Cái ghế trống đó, chẳng lẽ là của anh…… là ghế của tao sao?」
『――――!!』
「Ahahahahahahahahaha! Đừng giận, đừng giận mà, anh ơi! Đừng làm bọn này mê muội thêm nữa, anh ơi! Đầu óc em đã lấp đầy rồi, lồng ngực nhỏ bé này sắp nổ tung vì đau đớn rồi đây. A, a, a! Tuyệt quá tuyệt quá tuyệt quá!」
Cộc cộc cộc cộc, dùng ngón tay gõ vào thái dương mình, Louis gặm nhấm 『Ký ức』 đến tận xương tủy.
Khó tin. Không thể tin nổi. Chẳng còn dư địa nào để tin tưởng ngoài việc tình cờ gặp được 『Bạo thực』.
Vì là Louis, kẻ có thể chia sẻ cùng một 『Ký ức』, nên mới có thể tin vào bước đường của Natsuki Subaru. ――Không, không phải là tin, mà là biết đó là sự thật.
Bởi vì đây cũng là con đường mà Louis Arneb đã đi qua.
「A, thật là 『Kiêu ngạo』!! Ăn gian…… Ăn gian ăn gian! Ăn gian ăn gian ăn gian ăn gian ăn gian ăn gian ăn gian ăn gian ăn gian ăn gian!! ――Không đúng, tuyệt vời! Anh à, anh thực sự có thể chết đi, chết đi chết đi chết đi bao nhiêu lần cũng được nhỉ!」
『――――』
「Oa, ghê thật! Chết thật rồi kìa! Chết thê thảm luôn, anh ơi! Chết bao nhiêu lần mà không làm gì được luôn, anh ơi! Cũng có chuyện như thế này sao, anh ơi!」
Vỗ tay tán thưởng, Standing Ovation (hoan nghênh nhiệt liệt), chúc mừng anh đã được sinh ra (Congratulation).
Cảm tạ kỳ tích đã cho em gặp anh, chuyến tàu đưa em cùng tiến tới tương lai.
「Cảm hứng trào dâng (Inspiration)! Chịu kích thích để đổi mới (Innovation)! Anh à, anh đến từ một nơi không phải ở đây, cũng chẳng phải bất cứ đâu nhỉ!? Ê hê, trời ơi, không thể tưởng tượn……g」
Cảm xúc phun trào không kìm lại được, Louis đang đắm mình trong đó mà không hề kháng cự, bất chợt nhận ra khả năng ấy. ――Không, ả lắng nghe tiếng nói bên trong mình.
Việc biết những khung cảnh chưa từng biết, hay việc sinh ra ở một thế giới chưa từng biết, quả thực là một bữa tiệc thịnh soạn cực phẩm thỏa mãn cái bụng rỗng mang tên hiếu kỳ của Louis.
Nhưng, đặc tính đáng chú ý nhất của Natsuki Subaru là――,
「――Ký ức về 『Cái chết』」
Không thể có. Tuyệt đối không được phép có, ký ức về phía bên kia của 『Cái chết』.
Đó hoàn toàn khác biệt về bản chất so với trải nghiệm cận tử hay mấy cái tour dùng thử rẻ tiền. Là sự kiện chỉ thành lập khi 『Linh hồn』 vỡ nát, sinh mệnh đứt đoạn, hơi thở ngưng bặt đúng nghĩa đen.
Tuyệt đối không thể quay về, ranh giới giữa kiếp này và thế giới bên kia, phía bên kia dòng sông Sanzu. Không phải bơi qua hay bước qua, mà là 『Ký ức』 làm lại sinh mệnh lẽ ra đã bị tước đoạt――.
「――『Chết Trở Về』」
Louis gọi cái 『Ký ức』 nảy mầm trong mình, cái món chính vĩ đại nhất đó bằng cái tên như vậy.
Kinh nghiệm của bao lần 『Chết』 tích tụ lại thành ký ức, chuyển giao thứ mà lẽ ra không thể khắc ghi vào 『Ký ức』 dù chỉ một lần ấy, như một vật thể xác thực sang bản thân tiếp theo.
Và cứ thế, Natsuki Subaru đã vượt qua mọi khổ nạn.
「Ghê quá ghê quá, anh ơi! Thật sự quá ghê gớm! Em cảm động mất rồi. Cảm ■ mất rồi. Thật sự có thể làm được chuyện đó sao. Khắc phục 『Cái chết』, tự do tự tại!」
『――――』
「Thôi nào thôi nào, đừng khiêm tốn. Bọn này nghiêm túc đấy? Nghiêm túc ghen tị với anh đấy. Bởi vì, ký ức về 『Cái chết』 ấy mà, tuyệt đối, không ai có được đâu!」
『――――』
「Với lại với lại, tại sao vậy? Tại sao bọn này cướp 『Ký ức』 mà vẫn bình an vô sự? Đặc biệt cỡ nào thế? Save 『Linh hồn』? Backup? Tính bất biến? Không hiểu không hiểu!」
Bên trong Natsuki Subaru đang giãy giụa, tồn tại bao nhiêu là bao nhiêu 『Ký ức』 về những lúc đã chết.
Đó chắc chắn là niềm cảm động mà Louis chưa từng có được. Nói xa hơn, việc tiếp tục chết không có hồi kết, cái năng lực có thể chồng chất 『Cái chết』 ấy, chính là mục tiêu của sự thèm khát.
「――Muốn quá.」
Muốn có năng lực 『Chết Trở Về』.
Đó không phải vì có thể lặp lại 『Cái chết』. Dĩ nhiên, niềm cảm động tươi mới đó cũng là yếu tố thu hút Louis không dứt, nhưng quan trọng hơn thế là việc 『Có thể làm lại』.
――Louis Arneb đang tìm kiếm một cuộc đời tuyệt vời nhất.
Và kết luận mà Louis rút ra sau khi tham lam nuốt chửng vô số cuộc đời, cuộc đời tuyệt vời nhất không phải là giàu sang, không phải là được vạn người mê, cũng không phải là được ưu ái địa vị cao sang.
Cuộc đời tuyệt vời nhất, là cuộc đời 『Mọi sự như ý』.
Mọi thứ, đều xảy ra đúng như mình tin tưởng, đúng như mình kỳ vọng, đúng như mình mong ước.
Không có bất kỳ lỗi lầm nào, không có bất kỳ sự bất toàn nào, không có bất kỳ sự phi lý nào, một thế giới quan hoàn hảo.
Ả đã luôn tìm kiếm phương pháp để hiện thực hóa điều đó. Câu trả lời vốn là bóng tối mãi không sinh ra trong Louis, nhưng cuối cùng, đã hiểu ra rồi.
「――Là 『Chết Trở Về』.」
Nếu có được nó, những chuyện đáng ghét, những thất bại, đều có thể lấy lại được.
Nếu biết trước tương lai sẽ xảy ra chuyện gì thì có thể đối phó. Sẽ phạm sai lầm gì, sự phi lý nào đang chờ đợi, sự bất toàn nào sẽ chạm mặt, chỉ cần biết trước.
「Chúng ta, có thể sống một cuộc đời tuyệt vời nhất――!」
『――――』
「Làm thế nào đây? Làm thế nào để cướp? Nếu 『Chết Trở Về』 của anh là quyền năng, thì chỉ ăn thôi sẽ không cướp được. Nó khác với những thứ dính kèm theo 『Ký ức』 và 『Tên』. Nhân tố Phù thủy là đối trọng của Od Lagna mà lị! Không dễ dàng buông tay đâu! Cho nên……」
Cho nên, nếu muốn cướp quyền năng, phải cướp cả Nhân tố Phù thủy.
Tuy nhiên, đến cả cách cướp Nhân tố Phù thủy Louis cũng không biết. Trước giờ, chưa từng nghĩ muốn có quyền năng của Đại Tội Giám Mục nào khác. Mấy gã đó, chạm vào thôi cũng thấy ghê tởm.
Nhưng mà――,
「Anh à, quyền năng của tên Petelgeuse bị giết, anh dùng được nhỉ……?」
『Bàn tay vô hình』 trong 『Ký ức』 tuy yếu hơn về số lượng và tầm xa so với bản gốc, nhưng không nghi ngờ gì nữa đó chính là sức mạnh mà tên điên đó đã dùng. Điều đó tức là, không còn bằng chứng nào khác ngoài việc bên trong Natsuki Subaru đang tích trữ nhiều Nhân tố Phù thủy.
Tích trữ Nhân tố Phù thủy, nếu điều đó là khả thi thì――,
「Tuyệt đối, bằng bất cứ giá nào, phải có được 『Chết Trở Về』. Quyền năng của anh, là hy vọng của bọn này. Nếu có được nó, bọn này sẽ……」
『――――』
「Chúng ta, sẽ có thể sống cuộc đời của chính mình!!」
Muốn được, hạnh phúc.
Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc.
Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc――.
「Phương pháp để làm điều đó, đang ở ngay trước mắt…… Phương pháp, để làm điều đó……」
『――――』
「――Ư! Đừng có tự tiện! 『Chết Trở Về』 chẳng phải thứ tốt đẹp gì sao? Kẻ sở hữu không hiểu được cảm giác của kẻ không sở hữu đâu!」
Mấy lời thuyết phục sáo rỗng nghe đâu đó chán ngấy rồi.
Kẻ đã sử dụng sức mạnh đó thỏa thích, lại đi chán ghét việc sử dụng sức mạnh đó, đúng là ngu ngốc.
Cho nên, tuyệt đối phải có được. Tuyệt đối của tuyệt đối, tuyệt đối.
Làm thế nào――,
「Làm thế nào, mới cướp được quyền năng…… Không phải. Không phải, không phải đâu, sai rồi, sai quá sai, sai bét rồi, chính vì sai nên mới phải! Bạo ẩm! Bạo thực!」
Đập tay thật mạnh, thật mạnh, Louis mở to mắt.
Nhe nanh nhọn hoắt, vỗ tay tán thưởng cho sự nhạy bén của chính mình.
Từ lúc nào không hay, phương tiện và mục đích đã bị đánh tráo.
Nhưng, không phải thế. Không phải thế đâu.
Louis muốn 『Chết Trở Về』, muốn có được quyền năng 『Chết Trở Về』 để sống một cuộc đời tuyệt vời nhất một cách thú vị và buồn cười, chứ mục đích không phải là cướp đoạt.
Làm Đại Tội Giám Mục đảm nhận 『Bạo thực』 lâu quá, nên nhiễm thói quen suy nghĩ mọi việc theo hướng bạo lực, không tốt chút nào. Gay go thật. Bị cầm tù trong định kiến. Đó là nguyên nhân thất bại.
Đơn giản thôi. Không phải cướp, mà nếu muốn có được thì――,
「――Bọn này, trở thành là được chứ gì.」
『――――』
「Chúng ta, trở thành anh là được. Nếu bọn này trở thành anh, rồi cho quyền năng 『Bạo thực』 ăn…… thì có thể thống nhất Nhân tố Phù thủy. Vì có thể tích trữ mà, nếu là anh.」
Nói rồi, Louis dùng hai tay véo má mình, kéo mạnh một cách thô bạo.
Không phải cử chỉ đáng yêu, mà làm thế với ý đồ gây thương tích đầy đau đớn. Để làm gì ư. Là để xé toạc máu thịt, chia tách bản thân, vì mục đích đó.
「Biết Tam Đại Ma Thú không? Mấy con đó, nghe đâu là quái vật do chủ nhân Nhân tố Phù thủy từ rất lâu trước bọn này tạo ra đấy. Bọn này cũng có thể làm điều tương tự. Chẳng qua không có ý nghĩa gì nên không làm thôi…… Nhưng mà, nhé.」
『――――』
「――Chúng ta, nếu muốn làm, thì gì cũng làm được.」
――Bọn này, nếu muốn làm, thì gì cũng làm được.
Đó chính là thứ gọi là quái vật của tiềm năng.
Đó chính là tiềm năng của sự tồn tại vô cấu (ngây thơ) trước khi được sinh ra.
Đó chính là kẻ được định mệnh ban cho việc sống một cuộc đời tuyệt vời nhất từ nay về sau.
――Đó chính là định mệnh của sự tồn tại hạnh phúc nhất, mang tên Louis Arneb.
「「――Đó chính là, sự tồn tại mang tên bọn này.」」
Những lời Louis từ từ dệt nên, chồng lên nhau, rồi được phát ra.
Hiện tượng cùng một âm thanh nghe như bị chồng lấn không phải là ảo thính hay nghe nhầm. Đó là sự việc xảy ra y như vậy, cùng một giọng nói, cùng một ngữ điệu, cùng một con người đã nhân đôi.
「Hơi bị bất ngờ với 『Ký ức』 của anh đấy, Arneb là chòm sao Thiên Thố (Thỏ) nhỉ? Với lại, ngạc nhiên là người tiêu diệt Đại Thỏ cũng là mấy người anh luôn.」
「Nhưng mà, thế thì cũng chẳng ngạc nhiên lắm nhỉ? Tại sao bọn này lại tăng lên, hay là bé Louis dễ thương tăng lên làm anh đại hoan hỉ? Không có đâu. Không có đâu nha. Anh thuộc tuýp không dục vọng với trẻ con mà. Hừm, thế sao?」
Nhìn đối phương đang mở to mắt sững sờ vì kinh ngạc, Louis khoác vai tồn tại đứng ngay bên cạnh――tức là, một Louis y hệt. Nơi này là 『Hành lang Ký ức』, nơi cách biệt với hiện thực, Louis chỉ là sự tồn tại được kết nối giữa Nhân tố Phù thủy không có thể xác và 『Linh hồn』, còn lại thì hình như ba anh em mỗi người tương ứng với một con trong Tam Đại Ma Thú, nhưng mà chuyện đó, sao cũng được.
Tóm lại, chia đôi Nhân tố Phù thủy, Louis Arneb tăng lên làm hai.
Có lẽ, Lye và Roy, hai kẻ sợ mất đi cái tôi khi dùng 『Nhật thực』, không thể làm được trò này. Việc biết bản thân có thể sao chép cũng dẫn đến việc đánh mất bản chất của chính mình.
Nhưng, với Louis vốn dĩ xác lập cái tôi một cách mơ hồ, điều đó không đúng.
Một Louis, và hai Louis, thế là làm được.
Thế là, việc Louis Arneb có được quyền năng của Natsuki Subaru là khả thi.
『――――』
「Hả? Gì cơ?」
Thiếu niên, vật chứa của Nhân tố Phù thủy, thốt ra điều gì đó.
Nhìn thiếu niên đó, ngoài sự hấp dẫn của 『Chết Trở Về』, chỉ thấy trào dâng một niềm thương cảm. Điều đó thật đáng ghét, nên Louis vứt bỏ 『Ký ức』 đã nổi lên bề mặt.
Bóc nó khỏi 『Linh hồn』 mình, rồi ném đi như thể đã hết giá trị sử dụng.
――Không, không phải như thể. Sự thật là đã hết giá trị rồi.
Tất cả 『Ký ức』 chỉ là món ăn dặm, ăn vụng để cầm cự cho đến khi tìm thấy cuộc đời tuyệt vời nhất. Nhưng, Louis Arneb cuối cùng đã đến được với bữa tiệc Full Course của mình.
「「――Bọn này, nếu muốn làm, thì gì cũng làm được.」」
Cho nên, xin phép làm đúng như thế nhé.
Từ bên trong, ăn mòn Natsuki Subaru. Natsuki Subaru đã bị ăn mòn, sẽ bị liếm láp sạch sành sanh từ bên ngoài――Louis Arneb, sẽ có được Natsuki Subaru.
『――■■, sẽ ■■.』
Đến tận giây phút cuối cùng, vật chứa vẫn nói gì đó.
Nhưng, hắn nói cái gì, chuyện đó chẳng còn liên quan nữa. Dùng lưỡi liếm sạch cặn lắng bám trên 『Linh hồn』, Louis kế thừa 『Ký ức』.
Và rồi, bên trong vật chứa đã quên hết mọi thứ, Louis tự mình gia nhập vào Nhân tố Phù thủy.
Còn lại――,
「Còn lại, chỉ cần đợi chế biến xong là được.」
Ở 『Hành lang Ký ức』, việc chờ đợi đã quá quen thuộc rồi.
Vấn đề là cách xử lý 『Ký ức』. Để cướp lại 『Ký ức』 từ đối tượng đã ăn một lần cần phải có chút công phu. Cùng một cái tên, cùng một hương vị thực đơn, quyền năng sành ăn sẽ không công nhận là món khác.
Cho nên, cần phải thay đổi gia vị từ 『Linh hồn』.
Để nó trở thành món khác biệt đến mức quên đi việc đã từng nằm trên lưỡi của Louis, của 『Bạo thực』.
Để nó trở thành hương vị cực phẩm mà Louis Arneb hằng mong đợi, hãy kỳ vọng nhé.
Để nó được chế biến thành món ăn tuyệt vời nhất, thượng hạng nhất, tốt đẹp nhất.
Vừa đếm ngón tay chờ khoảnh khắc đó, vừa liếm mép, chờ đợi mòn mỏi――,
△▼△▼△▼△
「Sao nào. Thứ mày muốn thấy đã thấy được chưa hả. ――Louis Arneb.」
「Hả?」
Bị gọi đột ngột, Louis vừa lấy lại ý thức liền tròn mắt.
Chớp mắt vài cái, xác nhận nơi mình đang ở. Xung quanh trắng toát, sàn trắng, trời trắng, đứng giữa thế giới một màu trắng xóa, Louis làm vẻ mặt ngơ ngác.
「――――」
Đưa tay chạm lên mặt mình, vỗ vỗ để xác nhận cảm giác.
Ở đây không có gương nên không thấy được, nhưng cảm giác này không nghi ngờ gì nữa là mặt của mình. Nơi này chẳng có thú vui giải trí nào, thứ chạm vào được chỉ có mặt, cơ thể mình thôi.
Nên, mặt của mình đã sờ đến phát chán rồi. Nên, sờ vào khuôn mặt đã chán ngắt ấy, biết ngay mặt mình, cơ thể mình đang ra sao.
Y nguyên. Đúng vậy, y nguyên. ――Đây là, cơ thể của chính Louis.
「Thứ mày muốn thấy đã thấy được chưa?」
Chậm rãi, bàng hoàng, Louis tự xác nhận bản thân.
Khi hành động đó vừa tạm lắng, bất chợt, câu hỏi lại được lặp lại lần nữa. Ngẩng mặt lên, Louis nhìn nhân vật đang đứng đối diện, ngay trước mắt nãy giờ.
Mái tóc đen hơi ngắn, đôi mắt tam bạch sắc bén, lưng dài chân ngắn, một thiếu niên với bộ dạng tồi tàn.
Tên hắn là, Natsuki Subaru. Kẻ mà mới vừa nãy thôi, chính Louis đã đồng nhất hóa như một Nhân tố Phù thủy, và――,
「――A.」
――Và, là sự tồn tại mang sự điên cuồng vượt xa tưởng tượng, kẻ nắm giữ quyền năng 『Chết Trở Về』.
「K, Khônggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggg――!!」
Louis há miệng, gào lên.
Gào lên hết sức bình sinh, hết khả năng, dốc toàn bộ tâm trí và sức lực.
Nếu không làm thế, sẽ bị nghiền nát mất. Bởi nỗi sợ hãi, bởi mối đe dọa, bởi sự tuyệt vọng.
Bị cầm tù bởi sự điên cuồng của kẻ điên cứ lặp đi lặp lại 『Cái chết』 biết bao lần để tiếp tục tiến bước.
「Không muốn chết! Bọn này, không muốn chết! Không chịu, không chịu không chịu không chịu không chịu không chịu không chịu không chịu không chịu không chịu không chịu! Không chịu! Không chịu đâuuu!!」
Lắc đầu, ngã bệt xuống đất, vừa lùi lại Louis vừa van nài trong tuyệt vọng.
Đồng hóa với sự tồn tại đó, Louis đã trải nghiệm 『Cái chết』. Đã nếm trải. Bằng cách tự mình chui vào 『Linh hồn』 biết 『Chết Trở Về』, đã thực cảm được cái 『Chết Trở Về』 quay ngược cả thời gian.
Ký ức về 『Cái chết』 chỉ với 『Ký ức』 của Natsuki Subaru thôi là không hoàn hảo.
Ký ức rốt cuộc cũng chỉ là ký ức. Cú sốc đầy cảm giác (sensational) của khoảnh khắc đó, của sát na đó, của thời khắc đó, tươi mới, một khi bỏ lỡ sẽ không bao giờ quay lại lần hai, là thứ không thể có được.
Cho nên, đã khao khát nó. Đã khao khát xem 『Cái chết』 có hương vị thế nào.
Dẫu cho 『Cái chết』 không mãnh liệt như Louis kỳ vọng, thì quyền lợi được bước đi trong cuộc đời có thể làm lại bằng cách sử dụng quyền năng 『Chết Trở Về』 cũng đủ để bù đắp dư dả.
Đã nghĩ, là như thế. ――Cho đến khi, chính mình nếm trải 『Cái chết』 thực sự.
「Cái thứ đó…… cái thứ đó, sao mà chịu nổi! Nỗi đau đớn đó! Cảm giác mất mát đó! Sao mà chịu nổi chứ! Không thể! Không thể không thể! Tuyệt đối không thể! Không chịu đâu!」
Chưa một lần nào, có cái chết nhẹ nhàng.
Chưa một lần nào, cảm thấy 『Cái chết』 ngọt ngào.
Chưa một lần nào, có thể nghĩ rằng mình muốn chết.
Thứ đó mà Natsuki Subaru, đã nếm trải hơn hai mươi lần, và tái diễn nó.
「Chịu đựng được chuyện đó không phải là con người! Quái vật! Là quái vật!!」
Không làm được. Sao mà làm được chứ.
Louis đã tham lam nuốt chửng cuộc đời của bao nhiêu con người, lăng nhục mọi 『Linh hồn』, tìm kiếm cuộc đời của chính mình.
Đã tin rằng, mình có quyền, có đặc quyền để làm thế.
Cho nên, mới vươn tay đến cả 『Linh hồn』 của Natsuki Subaru――kết quả, giấc mộng ngọt ngào bị đập nát.
Bởi vì――,
「――Tâm trí con người, không thể nào chịu đựng được việc mình chết đâuuu!!」
Muốn được, hạnh phúc.
Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc.
Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Muốn được hạnh phúc. Đã muốn――được hạnh phúc.
Đã muốn được, hạnh phúc.
Đó là ước nguyện mà Louis Arneb đã luôn luôn, luôn luôn vẽ ra trong tâm trí.
Có quyền hành sử sức mạnh để chà đạp lên tất thảy, đoạt lấy cuộc đời tuyệt vời nhất. Vì có thể tin tưởng điều đó mà không chút cắn rứt, Louis mới sống được đến ngày hôm nay.
Điều đó, điều đó, điều đó, cái tiền đề đó, sụp đổ.
Đã muốn được, hạnh phúc. Nhưng, bây giờ, ước nguyện bây giờ, đã khác.
「Không muốn chết.」
Không muốn chết.
Không muốn chết. Không muốn chết. Không muốn chết.
Không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết――.
「――Thế nên, tao đã nói lúc mày định ăn tao rồi mà.」
Ôm đầu, co rúm người lại, Louis liều mạng chối đây đẩy để bảo vệ bản thân.
Ngay bên cạnh Louis đó, ngay phía trên Louis đang không thể ngẩng mặt lên, giọng nói rơi xuống.
Thậm chí không muốn nghe nó. Nghe thôi cũng thấy đáng sợ. Nhưng, nỗi sợ về thứ gì đó có thể giáng xuống nếu không nghe còn đáng sợ hơn. ――Sợ chết.
Nên, đành phải nghe thôi.
Và rồi, nhìn xuống Louis đang sợ hãi co rúm, giọng nói tiếp tục.
Đã cảnh báo rồi đấy, rào trước như vậy――,
「――Tuyệt đối, sẽ hối hận đấy.」
0 Bình luận