Arc 6: Hành Lang Ký Ức

Chương 13: Sự chế giễu của Cát (lỗi)

Chương 13: Sự chế giễu của Cát (lỗi)

—Không gian méo mó, thế giới rách toạc, và rơi thẳng xuống khe nứt vừa sinh ra.

Thế giới bị xé rách dễ dàng như xé một tờ giấy mỏng, phơi bày vết cắt.

Bị nuốt chửng đầu tiên vào trong sự méo mó, màng nhĩ của Subaru không hề nghe thấy bất kỳ tạp âm nào trái ngược với hiệu ứng thị giác hoành tráng đó.

Thứ nghe thấy chỉ là tiếng hét của chính mình, và tiếng ai đó đang gọi mình.

Ngay cả những âm thanh đó cũng xa dần, rồi cuối cùng không còn nghe thấy nữa.

Cảm giác chạm vào nhau cũng rời xa, những ngón tay bị tách ra, khoảng cách bị nới rộng.

Cứ thế này, mình sẽ bị ném vào nơi không có ai, không có gì cả, và trở nên cô độc sao.

Trong khi bị nỗi cô đơn và buồn bã đó giày vò, ý thức của Subaru từ từ nổi lên.

Và rồi—

※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

"—Ngươi định ngủ đến bao giờ hả? Dậy ngay cho ta, Barusu."

"Hự á!?"

Một cảm giác sắc nhọn cắm vào mạn sườn, Subaru hét lên vì chấn động.

Cậu bật dậy theo phản xạ, cát bám đầy người tung lên thành bụi. Cậu ho sù sụ, nhổ đám sạn trong miệng ra.

"Oẹ! Phì phì! Khạc! Phì! Cái gì? Chuyện gì xảy ra rồi!?"

Dụi mắt thô bạo, cậu vừa đứng dậy vừa xác nhận xung quanh. Và rồi, đầu gối cậu run rẩy khi định đứng lên trên chỗ đứng tồi tệ. Dưới chân vẫn là biển cát với những hạt cát mịn.

Ký ức ngay trước khi mất ý thức ùa về, Subaru phán đoán đây là phần mở rộng của Cồn cát Augria. Tuy nhiên, quang cảnh xung quanh nhìn không rõ ràng. Bởi vì tối, quá tối.

Trong bóng tối đến mức nhìn tay mình còn khó, mắt Subaru chỉ bắt được sự tồn tại của một ánh sáng nhân tạo.

"Trong tình huống khẩn cấp này mà cũng ngủ say được. Ta cạn lời với ngươi luôn đấy."

Giọng nói cay nghiệt vang lên từ trên cao, chủ nhân của ánh sáng khịt mũi nhỏ.

Thứ phát ra ánh sáng là một loại ma thạch thủ công, đèn chiếu sáng gia công từ quặng Lagmite giống như một chiếc đèn lồng. Nhìn khuôn mặt được ánh sáng đó chiếu rọi, Subaru nhíu mày.

"—Ram, hả?"

"Trông giống ai khác được hả? Ta không mong đợi câu trả lời nhàm chán như Rem đâu đấy."

"...Rem và cô dù mặt có giống nhau, nhưng cái nết toát ra từ bên trong thì chẳng giống tẹo nào đâu."

Đáp lại lời nói của Ram, người có vẻ cay nghiệt hơn thường lệ, Subaru phủi lại đầu gối. Sau đó cậu nhận lấy chiếc đèn lồng cô đưa, soi nhẹ xung quanh và quan sát.

"Đây là đâu? Đã xảy ra chuyện gì?"

"Đây là đâu thì Ram còn muốn biết hơn đấy. Còn về chuyện gì đã xảy ra, thì tệ hơn tưởng tượng của Barusu ba bước là ít."

"Đó là cô đang kỳ vọng tôi là người lạc quan? Hay cô đang lườm tôi là kẻ bi quan thế?"

"Trong trường hợp này, không biết cái nào tốt hơn nhỉ."

Câu trả lời có lẽ đi kèm với cái nhún vai.

Trong bóng tối mà ngay cả dáng vẻ của Ram đứng ngay bên cạnh cũng không rõ ràng, không gian được ánh đèn chiếu ra rộng thênh thang một cách kỳ lạ. Có vẻ như họ đã lạc vào trong một hang động hay thứ gì đó.

Trên đầu lờ mờ có trần nhà cao, và những bức tường nối tiếp nhau chứng minh cho độ sâu rộng của nơi này.

"Không cảm thấy không khí bên ngoài, cũng không thấy bầu trời. Nghĩa là bị ném vào đâu đó rồi sao...?"

"Nếu lời của ngài Beatrice trước khi bị chia cắt là chính xác, thì nguyên nhân là do sự vặn xoắn của không gian."

"Chia cắt... đúng rồi, chia cắt! Những người khác đâu!?"

Trong khi lắng nghe những lời nói đều đều, vô cảm của Ram, tâm trí tôi mới bắt đầu bắt kịp thực tại.

Subaru lia ánh đèn qua trái rồi lại sang phải, cố tìm kiếm bóng dáng ai khác ngoài Ram. Tuy nhiên, trong không gian được quầng sáng chiếu rọi ấy, những hình bóng mà cậu mong mỏi dù thế nào cũng không chịu hiện ra.

"Như đã thấy, chúng ta bị chia cắt rồi. Ma pháp của Barusu đã vô hiệu hóa ảo ảnh dẫn đến Tháp Canh... Kết quả là chúng ta đã đi vào đúng đường, hay bị nhốt trong sự vặn xoắn của không thời gian và sẽ lang thang ở đây vĩnh viễn thì Ram cũng chịu."

"Giờ là lúc nói chuyện đó sao!? Sao cô có thể bình tĩnh như thế được chứ! Tôi và cô ở cùng nhau, nghĩa là... chúng ta hoàn toàn bị dịch chuyển ngẫu nhiên đấy biết không!?"

Trước lời giải thích tỉnh bơ của Ram, mặt Subaru tái mét, cậu gào lên.

Ký ức về tiếng thét của Beatrice và cảnh không gian trước mắt bị xé toạc ùa về ngay tức khắc. Vết nứt đó đã nuốt chửng cả nhóm Subaru và kéo họ vào một không gian khác.

Khi đó, Subaru và Ram tuy là người đồng hành nhưng lẽ ra phải ở hai nhóm khác nhau. Subaru đang cưỡi trên lưng Patrasche, còn Ram thì ở trong xe rồng.

"Với kiểu chia cắt này, có vẻ như việc chạm vào nhau không phải là điều kiện để đi cùng nhau. Khoảnh khắc bị hút vào vết nứt, chắc chắn Ram đang ôm Rem... nhưng kết quả lại thế này đây."

"Beako lẽ ra cũng đang bám chặt lấy tôi mà. Vậy mà chẳng thấy em ấy đâu... Không thấy đâu cả đúng không? Không lẽ ở đây chỉ có tôi và Ram thôi sao? Chia nhóm kiểu quái gì thế này."

Nếu điều kiện phân loại không phải là tiếp xúc cơ thể, vậy thì có lý do nào khác chăng?

Nhóm lần này tổng cộng có tám người. Giữa Subaru và Ram chẳng có điểm chung nào đáng nói để bị xếp cùng nhau cả. Chẳng lẽ, đây thực sự là sự phân chia hoàn toàn ngẫu nhiên?

"Không, giờ không phải lúc suy đoán điều kiện! Quan trọng hơn chuyện đó, chúng ta phải nhanh chóng hội quân với mọi người... Không đúng! Còn chuyện quan trọng hơn phải làm! Là Rem!"

"――――"

"Tôi với cô là hai người nên còn đỡ. Những người khác nếu cũng đi theo cặp với ai đó thì vẫn còn hy vọng. Nhưng nếu có ai đó bị lẻ loi một mình, và người đó lại là Rem thì... là tệ nhất."

Emilia hay Julius, hai người nắm giữ toàn bộ khả năng chiến đấu của nhóm lần này thì không đáng lo.

Meili hay Beatrice, với năng lực riêng của mình, nếu đi lẻ cũng có thể xoay xở được. Anastasia – hay Echidna trong chiếc khăn quàng – có lẽ cũng có con bài tẩy từng dùng để đẩy lùi 'Sắc Dục'.

Thậm chí có thể nói, tình cảnh những người khác còn khả quan hơn cặp đôi Subaru và Ram này nhiều.

—Nhưng, riêng Rem thì lại là chuyện khác.

Khác hẳn những người còn lại, duy chỉ có Rem là hoàn toàn không thể tự mình hành động.

Giả sử có đi cùng ai đó, thì việc vừa hành động vừa bảo vệ cô gái đang ngủ say ấy cũng là một nhiệm vụ cực kỳ gian nan. Và trong trường hợp xấu nhất, nếu Rem bị tách ra và chỉ còn lại một mình, cô ấy sẽ trở thành một tồn tại chỉ biết chờ đợi 'Cái Chết' giữa biển cát cô quạnh này.

"Việc chúng ta hội quân với mọi người cũng quan trọng, nhưng ưu tiên hàng đầu là phải tìm được Rem! Tôi không thể để cô ấy bị bỏ lại ở nơi hoang vu thế này được. Chỉ riêng chuyện đó là tuyệt đối... tuyệt đối không được. Tuyệt đối, không được...!"

"......Barusu."

"Là do tôi đã nói sẽ đưa cô ấy đi... Tôi đã nghĩ nếu cho cô ấy gặp 'Hiền nhân' thì có thể đánh thức được cô ấy, để rồi ra nông nỗi này. Không được. Tuyệt đối, chết tiệt, chỉ riêng Rem là...!"

"Barusu, bình tĩnh lại."

"Sao cô lại có thể bình tĩnh như vậy hả! Chỉ vì ký ức về Rem đã bị xóa sạch khỏi đầu cô nên cô không thấy lo lắng chút nào sao!?"

"――ư! Làm gì có chuyện đó chứ!"

Tưởng tượng ra khả năng tồi tệ nhất, Subaru liên tục tuôn ra những lời hối hận và viễn cảnh tuyệt vọng. Trước những lời đó, Ram bất ngờ bùng nổ như không thể chịu đựng thêm được nữa.

Cô túm lấy cổ áo của Subaru đang hoảng loạn, rồi mạnh bạo ấn cậu vào bức tường cát phía sau.

"Ngươi nghĩ chỉ có mình ngươi là đang lo lắng cho Rem thôi sao? Đừng có được đà làm tới, Barusu. Dù không có cảm giác thực tế, nhưng Ram vẫn là chị gái của Rem. Đừng có coi thường Ram."

"――――"

"......Ram có cảm giác kết nối, dù mong manh, với con bé. Cho nên ít nhất thì hiện tại con bé vẫn bình an. Hãy tin vào điều đó và tạm thời bình tĩnh lại đi."

Đó không phải là biểu cảm của một người đang bộc lộ hết cảm xúc. Tuy nhiên, nhận thấy sự nôn nóng và lo âu không thể che giấu trong đôi mắt đang cố tỏ ra bình thản kia, Subaru thả lỏng đôi vai đang gồng cứng. Nhận ra điều đó, Ram cũng buông tay. Được giải thoát khỏi bức tường, Subaru cúi gằm mặt.

"......Xin lỗi. Xin lỗi nhé. Thật sự, vừa rồi tôi đúng là thằng ngu, tệ hại hết sức."

"Vẫn như mọi khi thôi. Nếu Barusu cứ hễ sống là lại phải kiểm điểm bản thân thì một ngày sẽ trôi qua hết đấy. Bỏ mấy chuyện vô ích đó đi."

"......Ừ, xin lỗi."

Cảm thấy lời lẽ sắc bén đó là dấu hiệu làm hòa theo cách riêng của Ram, Subaru xin lỗi thêm một lần cuối. Sau đó, cậu tự vỗ mạnh vào má mình để xốc lại tinh thần.

Sự an toàn hiện tại của Rem đã được Ram đảm bảo, nhưng điều đó không có nghĩa là nỗi lo về việc cô ấy đang ở một mình đã được xóa bỏ. Tình thế bắt buộc phải nhanh chóng hội quân với mọi người vẫn không thay đổi.

"Dù sao thì, phải nhanh chóng hợp lưu thôi. Ram, cô không thể dùng cái cảm giác cộng hưởng đó để dò vị trí của Rem sao?"

"Khó lắm. Vì con bé đang ngủ, nên thứ truyền đến chỉ có nhịp tim thôi. Nếu là phương pháp khác thì có 'Thiên Lý Nhãn', nhưng mà... cái đó cũng không trông cậy được mấy đâu."

"Tại sao?"

"Cồn cát này đầy rẫy ma thú, hầu như không có động thực vật bình thường. 'Thiên Lý Nhãn' nếu không hợp bước sóng với Ram thì không thể mượn tầm nhìn được. Không thể đồng bộ với ma thú. Với những gương mặt lần này, thì Ram chỉ có thể mượn mắt con địa long của Barusu thôi."

"Patrasche hả. Không, thế là đủ rồi còn gì. Tôi cũng muốn xác nhận xem Patrasche hay Gian có đang ở cùng ai không. Đặc biệt là nếu tìm được nguyên cái xe rồng thì tốt quá."

"......Cái đó, không có ý nghĩa lắm đâu."

Trước thái độ không mấy hào hứng của Ram, Subaru cảm thấy sốt ruột và nghiêng đầu thắc mắc. Đây là thời điểm cần càng nhiều thông tin càng tốt để hội quân.

Vậy mà Ram lại chần chừ ngay lúc này, thật không thể hiểu nổi tâm trạng của cô.

Tuy nhiên, câu trả lời đã xuất hiện còn nhanh hơn cả việc cậu mở miệng hỏi cho ra lẽ.

"――?"

Bất chợt lướt qua khóe mắt Subaru là một ánh sáng khác với chiếc đèn bão cậu đang cầm.

Ký ức tồi tệ về những luồng sáng lướt qua tầm mắt vẫn còn in đậm khiến Subaru theo phản xạ co rúm người lại, nhưng luồng sáng vừa xuất hiện lại lắc lư với một chuyển động nhẹ nhàng, không liên quan gì đến thứ kia.

Ánh sáng dần dần tiến lại gần, và rồi khi đường nét của nó từ từ trở nên rõ ràng,

"Ram-san và Natsuki-kun, hình như hai người nói chuyện xong rồi ha?"

"――Anastasia, và Patrasche?"

Chất giọng Kararagi quen thuộc vang lên, Subaru hơi ngẩng đầu ngạc nhiên. Nhìn về phía trước, tay cầm một chiếc đèn bão khác với cái của Subaru, đang ngồi lắc lư trên lưng Patrasche chính là Anastasia.

Trước câu hỏi của Anastasia, Ram đứng tại chỗ, túm nhẹ vạt áo choàng và cúi chào.

"Cảm ơn người đã quan tâm, Anastasia-sama. Vậy, tình hình xung quanh thế nào ạ?"

"Uchi mới đi xem sâu bên trong một chút thôi, nhưng không thấy mấy đứa kia đâu hết. Có vẻ như bị thổi bay đến chỗ này chỉ có ba người tụi mình... với bé này thôi hà."

"Vậy sao ạ."

"Đừng có nản lòng nghen. Dù nói vậy cũng không an ủi được bao nhiêu."

"Cảm ơn người đã lo lắng. Vâng, tôi... cũng hiểu mà."

Ram đáp lại Anastasia đang ngồi trên lưng rồng một cách lịch sự. Qua dòng chảy cuộc hội thoại đó, Subaru lờ mờ đoán được Anastasia đã đi tuần tra xung quanh.

Nhưng, sự thấu hiểu chỉ dừng lại ở đó, cậu không chấp nhận sự thiếu sót trong lời giải thích trước đó.

"Này, Ram. Chẳng phải cô bảo ở đây chỉ có tôi với cô thôi sao? Thế này là thế nào, giải thích đi."

"Ram chưa từng nói là chỉ có hai người Ram và Barusu đâu nhé. Là do Barusu tự ý phán đoán rồi kích động lên thôi. Thật khó coi."

"Nếu nói là 'Vì lo cho Rem quá nên không để ý' thì nghe còn dễ thương hơn đấy, bà chị ạ."

"Hứ."

Trước cách nói chuyện của Subaru, Ram hừ mũi vẻ khinh khỉnh như mọi khi.

Cảm thấy sự phục hồi trong thái độ đó, Subaru bước lại gần phía Anastasia.

"Chuyện bị chơi khăm tính sau, nhưng Anastasia bình an vô sự là tin tốt rồi. Yên tâm hẳn."

"Đừng có hiểu lầm là uchi vô can trong vụ chơi khăm đó nha? Uchi cũng thở phào vì không bị lẻ loi một mình nè. Với lại địa long của Natsuki-kun, bé Patrasche ngoan lắm, giúp uchi được nhiều ghê."

Đặt chân lên bàn đạp, Anastasia rón rén định trèo xuống khỏi lưng Patrasche. Thấy vậy, Patrasche từ từ hạ thấp người xuống tại chỗ, giúp cô xuống dễ dàng hơn.

Quả không hổ danh địa long hiểu chuyện. Đúng là soái long. Dù là giống cái.

"Không còn ai khác đang trốn đâu đó chứ? Chắc chắn chỉ có bốn chúng ta thôi hả?"

"Tính cả bé Patrasche là bốn, không sai đâu. Emilia-san hay Julius đâu có lý do gì để không ra mặt... Mà, bé Meili thì uchi không chắc à nha."

"Ý cô là con bé có thể nhân lúc hỗn loạn này mà bỏ trốn sao? ...Tôi không dám nói là không có khả năng đó."

Hình ảnh cô bé tết tóc bím hiện lên trong đầu, Subaru suy nghĩ về lựa chọn của Meili.

Ngay trước khi bị chia cắt, Subaru đã vạch trần việc Meili lén lút điều khiển ma thú để làm bảo hiểm. Subaru, người đã 'Chết quay lại', biết thực tế Meili đã dùng đám ma thú đó để bảo vệ xe rồng khỏi đòn tấn công từ tháp canh và bầy Gấu Oiran.

Chỉ có điều, đó là chuyện chưa xảy ra trong vòng lặp này, và vốn dĩ, mục đích Meili điều khiển lũ Sa Trùng là gì thì câu trả lời chỉ nằm trong tâm trí cô bé.

Đã rơi vào tình huống này, việc Meili tách khỏi nhóm và thử tự mình thoát khỏi cồn cát cũng không phải là chuyện lạ.

"Nhưng mà, em ấy đã không làm thế... tôi muốn nghĩ như vậy."

"Kỳ vọng hả? Hay là, không lẽ là tin tưởng đó nha?"

"Cứ coi như là hy vọng đi. Quan trọng hơn, xung quanh thế nào rồi?"

Tạm gác lại thái độ đối với Meili, Subaru yêu cầu Anastasia báo cáo việc tìm kiếm. Cô luồn tay vào tay áo choàng, nghiêng đầu nói: "Chuyện đó ấy hả".

"Theo uchi thấy, chắc chắn chúng ta đang ở trong cồn cát rồi... nhưng mà, uchi nghĩ chỗ này là dưới lòng đất."

"Dưới lòng đất? Ý cô là sâu dưới cồn cát?"

"Nghĩa là dưới lớp cát của cồn cát đó. Hang động... hay nói đúng hơn là một khoảng không gian rỗng, nhưng nhiệt độ thấp hơn hẳn so với trên mặt đất, và không khí cũng nặng nề nữa."

Subaru gật đầu trước cử chỉ rũ rũ vạt áo choàng để diễn tả cái lạnh của cô.

Quả thực hiện tại, cái lạnh trong không gian này khắc nghiệt hơn hẳn so với cảnh tượng ngay trước đó. Trần hang cao vút và không gian không nhìn thấy bầu trời, suy đoán đó cũng hợp lý.

"Dưới lòng cồn cát... Có dự cảm chẳng lành chút nào. Cầu mong đây không phải là hang ổ của bọn Sa Trùng."

"Ư... cái đó thì..."

Hoàn toàn có khả năng.

Thực tế, cậu đã tận mắt chứng kiến sự tồn tại của loài Sa Trùng sống trong lòng đất, và nếu xét đến kích thước khổng lồ của cá thể mà Meili đã điều khiển, thì khoảng không gian rỗng này hoàn toàn đủ lớn. Nếu xét đến sinh thái không có mắt của loài Sa Trùng, thì bóng tối không chút ánh sáng của hang động này cũng hoàn toàn phù hợp.

"Mà nói chứ cái team này, khả năng chiến đấu có vấn đề quá thể... Tôi, Ram với Anastasia, bộ cố tình gom toàn dân phi chiến đấu lại một chỗ hay gì!?"

"Mang danh Kỵ sĩ của Emilia-sama mà lại đường hoàng tự nhận mình là dân phi chiến đấu... cái này là không được rồi nha."

"Hãy gọi là biết người biết ta đi. Không có Beatrice thì tôi không tự tin vào khả năng múa roi của mình đến mức tự mãn đâu."

So với những thành viên có khả năng tự vệ, thì đúng là ở đây toàn tập hợp những người thiếu hụt sức chiến đấu. Ram bị giới hạn sức mạnh, và Subaru thiếu Beatrice thì khỏi cần phải nói.

"Tiện thể, Beatrice-sama thì sao? Là người lập giao ước thì không cảm thấy sự kết nối nào à?"

"Tiếc thay, tôi với Beako tuy tâm linh tương thông mạnh mẽ, nhưng không đi kèm cảm giác thực tế. Không, trước đây Beako từng nói là em ấy cảm nhận được tôi, nhưng từ phía tôi thì chịu."

"Vô dụng."

"Im đi."

Ngoảnh mặt đi trước tiếng thở dài của Ram, Subaru khẽ ghé sát mặt vào Anastasia. Rồi cậu thì thầm vào tai cô gái đang giữ vẻ mặt thản nhiên.

"Thế, bà có chiến đấu được không? Sao nào?"

"――Khi cần kíp thì tất nhiên là chiến rồi. Chỉ là, sẽ tiêu hao sinh mệnh của Ana. Về phần tôi thì muốn tránh điều đó hết mức có thể. Tôi xin phép được kỳ vọng vào các cậu đấy."

"Kỳ vọng đó e là sẽ bị phản bội thôi. Theo nghĩa tốt hay nghĩa xấu thì chưa biết."

Trong khoảnh khắc, Subaru hừ mũi trước Anastasia vừa mang gương mặt của Echidna.

Sau đó cậu quay sang Patrasche đang lặng lẽ chờ chỉ thị, dùng lòng bàn tay vuốt ve mũi nó. Cô nàng địa long đen tuyền im lặng nép mình vào, cọ lớp vảy cứng của mình vào người Subaru.

"Đau đau... nhưng mà, yên tâm rồi. Không có Emilia, cũng thiếu Beatrice... nhưng có mày ở đây tao thấy nhẹ nhõm hẳn. Cơ mà, có vẻ như việc chia nhóm này thực sự chẳng có ý nghĩa gì sất."

"――Barusu."

Chia sẻ nỗi bất an với Patrasche, Subaru quay lại khi nghe tiếng gọi của Ram. Thấy vậy, Ram khoanh tay hướng về phía Subaru, hất cằm về hướng Anastasia vừa đi tới.

"Không thể cứ đứng yên mãi được. Để hội quân với những người khác thì chúng ta cũng phải di chuyển thôi. May mắn là nhờ Anastasia-sama mà chúng ta có ánh sáng. Ram và mọi người có thể tiến lên rồi."

"Ồ... mà nhắc mới nhớ, cái đèn này là Anastasia mang theo hả?"

"Ngay trước khi xe rồng bị nuốt chửng, uchi chỉ kịp vớ lấy cái túi khẩn cấp mà Natsuki-kun chuẩn bị thôi. Nhờ vậy mà mang theo được đèn, dao với lương khô đó."

Anastasia chỉ tay về phía Patrasche, trên yên có móc một chiếc túi khẩn cấp nhỏ. Đó đúng nghĩa đen là vật dụng mà Subaru đã chuẩn bị sẵn trên xe rồng với nhãn 'Dùng khi khẩn cấp'.

Dù từng nghĩ mong là không có cơ hội phải dùng đến, nhưng hiện tại cậu thấy nhẹ nhõm vì nó đã phát huy tác dụng.

"Quả nhiên mấy cái trí khôn kiểu này không thể coi thường được ha. ...Từ giờ về sau, đến chỗ trọ nào lạ lần đầu tiên cũng phải nhớ kiểm tra cửa thoát hiểm trước mới được."

"Mấy lời nhảm nhí tính sau, đây cũng là chiến công của Barusu. Nào, để thưởng cho ngươi, Ram cho phép ngươi cầm đèn, mau mau dẫn đường đi."

"Tuân lệnh... ủa khoan, cái này là thưởng á?"

Bị dúi cái đèn bão vào tay, Ram và Anastasia hai người cùng leo lên lưng Patrasche.

Cái đội hình này, nghĩ kiểu gì thì Subaru cũng ở vị trí người hầu.

"Ba người cùng cưỡi thì hơi quá tải... ừm, nếu uchi với Ram-san ngồi sát vào nhau thì chắc được ha?"

"Thôi đi, Anastasia-sama. Nếu mà ngồi sát rạt được, thì có thể tưởng tượng ra cảnh Barusu nhân cơ hội này mà ép sát người vào ngay."

"Tưởng tượng là quyền của cô, nhưng nếu đằng ấy đã nói thế thì tôi sẽ tưởng tượng mấy thứ còn ghê gớm hơn cho xem! Không phải dọa đâu! Đừng có coi thường tuổi dậy thì!"

Thấy cậu giơ ngón giữa lên phản đối kịch liệt, đến cả Anastasia cũng phải cười khổ. Phản ứng của Ram thì vẫn như mọi khi, nhưng Subaru một tay cầm đèn bắt đầu bước sâu vào trong khoảng không.

Những màn đấu khẩu, bông đùa như thể quên đi hoàn cảnh hiện tại—đó chắc chắn chỉ là lớp vỏ bọc sáo rỗng đến mức nực cười để không phải đối diện trực tiếp với nỗi bất an trong lòng mỗi người.

Điều đó có lẽ cả hai đều nhận ra, tuy chẳng ai nói một lời.

※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

Vừa chật vật vì khó đi, nhóm Subaru vừa tiến bước trong đại không động đầy cát.

Quả không hổ danh Patrasche đã quen việc, dù cõng hai tảng đá trên lưng thì chuyển động vẫn không hề hấn gì. Về phần Subaru, ngoại trừ cảm giác cát lọt vào trong ủng, thì nhờ áp dụng cách đi trên biển cát học được mấy ngày qua, cậu cũng có thể tiến bước mà không gặp quá nhiều khó khăn.

"Gió thì... hình như có, mà cũng hình như không."

"Có gió đấy. Chỉ là, xét độ yếu của gió thì chỗ nối với mặt đất còn xa lắm."

Dọc đường, cậu dùng đầu lưỡi liếm ngón tay để dò hướng gió, nhưng Subaru cảm thấy không rõ ràng lắm. Thay vào đó, Ram nhạy cảm với gió hơn đã dò xét, nhưng có vẻ lối ra mong muốn vẫn còn xa tít tắp.

Lối ra là một chuyện, nhưng ưu tiên hơn cả là hội quân với đồng đội. Về khoản đó thì đáng tiếc thay, có dựa vào gió cũng chẳng làm dấu hiệu gì được.

"Emilia-sama và Julius-sama chắc chắn sẽ không bị lạc nhờ sự dẫn đường của vi tinh linh. Về điểm đó, thật tình muốn nghi ngờ việc chọn người này có ác ý ghê."

"Ra vậy. Nhắc mới nhớ, sự dẫn đường của vi tinh linh khá là hữu hiệu ha. Chết tiệt, trường hợp của tôi thì do Beako hiện diện quá mạnh nên vi tinh linh chạy mất dép. Chẳng có chỗ chứa."

Điều này làm lộ rõ thế mạnh ngoài mặt chiến đấu của Emilia và Julius.

Với những thành viên hoàn toàn lép vế trong khoản dò tìm địch thế này, việc tìm kiếm cũng không tiến triển như mong đợi. Chỉ còn cách vừa đi vừa quan sát cẩn thận để không bỏ sót bất cứ thứ gì xung quanh.

"Chuyện của Ram-san ấy, trước khi Natsuki-kun tỉnh dậy... ngay sau khi bị thổi bay đến đây cổ hoảng loạn dữ lắm đó. Vì không thấy Rem-san đâu, giờ cổ đang cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu thôi."

"......Vậy sao."

Nghe Anastasia lén kể lại chuyện đó, Subaru càng cảm thấy áy náy về cuộc cãi vã với Ram ngay khi vừa tỉnh dậy.

Sự tồn tại của người em gái bị xóa sạch khỏi ký ức, và Subaru cũng đã chứng kiến Ram trải qua một năm trời như thế nào. Giữa hai người họ, những gì đã mất đi chắc chắn vẫn còn vương lại đâu đó rất mờ nhạt. Lẽ ra không phải ai khác, mà chính Subaru phải là người tin vào điều đó mới phải.

"Mà, thấy cả đám cùng làm mặt đưa đám u ám cũng chẳng vui vẻ gì, nếu đã hối lỗi rồi thì phải nhìn thẳng về phía trước nghen? Nếu không là sẽ bỏ sót những điều quan trọng đó."

"......Mất hứng ghê. Bà đừng có nói mấy câu hay ho thế chứ. Bản thể gốc của bà cũng từng dùng tình huống tương tự để suýt dụ dỗ được tôi đấy."

"Sắp tới lúc mong cậu tách biệt uchi với cái bản thể gốc đó ra rồi đấy. Dai dẳng quá là bị con gái ghét đó nha. Đây cũng là kinh nghiệm nhìn thời thế của uchi đó."

"Tôi không biết cách tiếp cận nào khác đâu. Tôi sẽ ghi nhớ trong lòng."

Trao đổi vài câu bông đùa lẫn tiếng tặc lưỡi, họ lấp liếm nỗi lo âu và sốt ruột vì không có tiến triển.

Vừa xen kẽ những cuộc hội thoại như thế, cả nhóm vừa tiến sâu vào đại không động. Không có biến chuyển gì, đường cát rồi tường cát—vừa đi trên con đường như thế, có vài điều nảy ra trong đầu. Đó là,

"Cảnh giác cho cố là hang ổ ma thú... thế mà chẳng gặp con ma thú nào nhỉ."

"Ram cũng đang thắc mắc chuyện đó đây."

Subaru đá vào cát dưới chân và lầm bầm, Ram cũng đồng tình.

Tiến sâu vào đại không động, cũng sắp sửa trôi qua một tiếng đồng hồ. Không có ai, không có gì khiến họ sốt ruột, nhưng hơn cả thế là nỗi bất an và dự cảm chẳng lành ngày càng dâng cao.

Tất nhiên, không có kẻ địch xuất hiện là chuyện đáng mừng, nhưng sự yên tĩnh quá mức này cũng không xua tan được linh tính xấu. —Cứ như thể, họ đã bị cắt đứt khỏi thế giới vậy.

"Không lẽ chúng ta thực sự bị nuốt vào một á không gian không kết nối với đâu cả sao?"

"Nếu vậy thì câu chuyện sẽ là cơn gió mà tụi mình đang dựa vào đến từ đâu ha. Cậu có tưởng tượng ra đó là hơi thở của một con ma thú to lớn và hung bạo bất thường làm chủ cái hang này không?"

"Đáng sợ là ở chỗ tôi không thể cười cho qua chuyện đó được ấy."

Thực tế, chuyện gì xảy ra cũng không lạ. Chính mắt cậu đã thấy thế giới bị xé toạc. Dù vết nứt đó có dẫn đến đâu đi nữa, thì cũng chẳng đáng ngạc nhiên.

"Khoan bàn đến sự lựa chọn nhân sự đầy ác ý, nhưng khó mà nghĩ rằng kẻ gài bẫy đã dự tính được việc ảo ảnh bị phá vỡ. Đó không phải là sự vô hiệu hóa có chủ đích, mà chắc là sản phẩm của sự ngẫu nhiên thôi."

"Tức là sao?"

"Tưởng tượng đến tình huống tồi tệ nhất là con đường này nối thẳng vào dạ dày ma thú chỉ tổ tốn công vô ích thôi. ――Nhìn kìa."

Ram dùng lý trí phủ nhận việc sự thiếu tiến triển dẫn đến những ý kiến bi quan. Sau đó kết thúc lời giải thích, cô giục Subaru đang dừng chân hãy nhìn về phía trước.

Làm theo chỉ dẫn đó, Subaru nheo mắt đưa chiếc đèn bão ra trước. Lập tức, lối đi trong hang động được chiếu sáng thu hẹp lại, và trước mắt họ――,

"Là ngã rẽ."

"Phải trái phân tranh ha. Tính sao đây?"

"Theo kiến thức của tôi, Kurapika từng nói những lúc thế này hãy chọn bên phải."

"Ai dợ?"

Theo hành vi học, có chuyện rằng khi con người lạc lối sẽ vô thức dễ chọn bên trái hơn. Có lẽ nếu tính cả mắt thuận, tay thuận, chân thuận thì các điều kiện sẽ trở nên phức tạp, nhưng tạm thời cũng có cách suy nghĩ như vậy.

Vì thế, theo lý thuyết của nhân vật thuộc phái trí tuệ mà Subaru biết thì cậu muốn nghĩ rằng đi sang phải là chính xác, nhưng mà――.

"Vậy, Barusu muốn đi đường nào?"

"......Nói thật lòng nhé, bên trái."

"Mặc kệ Kurapika luôn hả?"

"Ai dợ?"

Ram đặt câu hỏi chồng lên câu trả lời của Subaru, và Anastasia châm chọc điều đó.

Nếu chỉ nhìn mặt chữ, cuộc trao đổi đó có thể được hiểu theo kiểu hài hước như vậy.

――Nhưng, thực tế thì sắc mặt của cả ba người khi trao đổi những lời đó đều rất tệ, và biểu cảm thì cứng đờ. Thêm vào đó, ngay cả Patrasche vốn không hiểu tiếng người cũng đang nheo mắt, trừng trừng nhìn vào con đường bên phải.

Nguyên nhân là do cảm giác tiêu cực áp đảo cảm nhận được từ con đường bên phải.

Nói một cách trừu tượng là dự cảm chẳng lành. Chọn từ ngữ kỹ hơn, thì nó gần giống với nỗi sợ hãi.

Bản năng đang gióng lên hồi chuông cảnh báo rằng chọn con đường bên phải là nguy hiểm.

"Bên phải... tôi nghĩ là không ổn đâu. Cảm giác sẽ chẳng có gì tốt đẹp."

"Hiếm khi Ram đồng ý với Barusu. Anastasia-sama thì sao?"

"Theo luật số đông kiểu Kararagi, thì hai phiếu là không lật ngược được rồi... Với lại thành thật mà nói, uchi cũng không có đủ dũng khí để chọn bên phải đâu."

Anastasia xua cả hai tay như thể lực bất tòng tâm, cử chỉ đó là câu trả lời của tất cả.

Không chỉ Subaru. Cả Ram và Anastasia, cũng giống như Patrasche, đều nếm trải một cảm giác không rõ danh tính từ con đường bên phải. Vì vậy, không thể chọn đường bên phải.

"Vậy là bên trái ha. ...Cái này cũng có cảm giác như bị ép chọn, ghét thật."

"Vậy quay lại nhé? Không thu hoạch được gì đâu."

"Nói không mất gì thì có hơi tiêu cực quá không ha."

Subaru chần chừ liền bị Ram và Anastasia khích tướng.

Không còn cách nào khác, Subaru nhún vai, bước chân lên đi trước Patrasche. Hướng về con đường bên trái, thẳng tiến.

Vừa ôm mối nghi hoặc vừa tiến bước như thế, khoảng cách với con đường bên phải trong hang động có lẽ đã tách ra rất xa. Thứ áp lực như thể xuyên qua cả tường cát cũng dần xa vời, cậu nhận thấy sức lực tự nhiên dồn vào vai cũng được giải tỏa.

"――Nơi khó chịu thật."

Nghe thấy Ram lẩm bẩm như thể cũng cảm nhận điều tương tự, Subaru im lặng đồng tình.

Tại ngã rẽ đó, tà niệm áp đảo cảm nhận được ở con đường bên phải. Chọn con đường bên trái một phần là do bản năng né tránh điều đó, nhưng còn một lý do nữa.

――Sâu trong lồng ngực Subaru, một thứ gì đó đang gào thét sung sướng với con đường bên phải.

Việc nghe theo lời của thứ đó thật đáng sợ.

Điều đó cũng không nghi ngờ gì nữa, là một yếu tố lớn khiến Subaru chọn con đường này.

※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

Đội 'Phi chiến đấu' tiến bước trong hang động, vượt qua ngã rẽ và thêm vài giờ nữa trôi qua.

"――――"

"――――"

"――――"

Chậm rãi, số từ ngữ thốt ra từ ba người đang tiếp tục tìm kiếm trong đại không động cũng giảm đi rõ rệt.

Đó một phần là do mệt mỏi, nhưng sự im lặng này còn được tiếp tay bởi sự bào mòn tinh thần khi thời gian trôi qua trở nên mơ hồ trong bóng tối không chút thay đổi.

Thực tế, cảm giác vài giờ đã trôi qua cũng chỉ là cảm nhận của Subaru, chứ sự thật thì không ai biết. Có khả năng họ đã sử dụng thời gian tốt hơn mong đợi, hoặc cũng không loại trừ khả năng họ đang lãng phí thời gian vô ích nhiều hơn thế nữa.

Điều duy nhất biết được, chỉ là không có tiến triển gì, thế thôi.

"......Ngã rẽ lúc nãy, lẽ ra phải là bên phải chăng."

"Lâu lắm mới mở miệng mà lại nói lời yếu đuối hả? Bỏ đi. Khó coi lắm."

Vừa lầm bầm, cử động đôi môi khô khốc than vãn, Subaru liền bị Ram đâm chọc cay nghiệt.

Tuy nhiên, nọc độc của cô cũng không có khí thế. Cậu nhận ra lờ mờ rằng cô cũng đang bị chi phối bởi nỗi bất an rằng cứ thế này sẽ chẳng tìm thấy gì cả.

Cậu tin chắc rằng họ đã đi bộ được vài cây số trên con đường cát khó đi này.

Vậy mà vẫn không thấy điểm cuối của hang động, thì việc linh tính chẳng lành lướt qua cũng là điều dễ hiểu. Nghi ngờ mình đã đi sai đường cũng là lẽ đương nhiên.

Thà đi vào ngõ cụt, thì còn có lý do để từ bỏ mà quay lại.

"Loạt ánh sáng bắn liên thanh trên mặt đất ấy... mọi người nghĩ là gì?"

Sợ rằng cuộc hội thoại tiêu cực này sẽ tiếp diễn, Subaru đổi hướng chủ đề.

Vấn đề được đưa ra là ánh sáng từ tháp canh—cơ chế phòng thủ cồn cát được cho là do Hiền nhân chuẩn bị—thứ đã khởi nguồn cho tình huống này.

"Là kim châm."

"Kim?"

Trước thắc mắc của Subaru, Ram đáp gọn lỏn. Cô thở dài trước sự hỏi lại của Subaru, khẽ vuốt mái tóc màu hồng của mình, và nói:

"Nguyên lý chi tiết thì không rõ, nhưng đó là những cây kim thon dài được bắn đi bằng ma lực. Việc kim có nhiệt lượng chắc là do tác dụng của ma pháp phóng đi. Chỉ là, bản thân cây kim cũng là hàng đặc chế. Sau khi bị đánh bật và rơi xuống cát, nó đã vỡ vụn và biến mất."

"......Trong lúc hỗn loạn thế mà cô quan sát kỹ ghê."

"Liếc qua là biết chừng đó rồi."

Nói thì nghe nhẹ nhàng, nhưng chắc chỉ là do nhãn lực của Ram phi thường thôi. Thực tế khi Subaru đưa mắt nhìn, Anastasia cũng lắc đầu vẻ ngán ngẩm.

Trường hợp của Ram là phát ngôn khi biết rõ tài năng của mình, nên chỉ là lời châm chọc thôi. Dẫu vậy, quả là sự phân tích đáng nể.

"Mục đích là gì nhỉ?"

"Đánh bại kẻ đến gần tháp canh... nếu vậy thì việc nó nhắm vào Barusu một cách cố chấp thật là bí ẩn. Giảm bớt kẻ địch yếu là cơ bản của chiến thuật, nên có thể là vậy chăng."

"Chết tiệt, không cãi được!"

Nếu nhìn từ xa và bị phán đoán như vậy thì đúng là thế thật nên đành chịu. Tuy nhiên, nhờ vậy mà đồng đội không có ai hy sinh.

Có thể tạm kết luận rằng thật tốt khi Subaru, người có ma pháp vô địch, lại yếu nhớt.

Chỉ là trong trường hợp đó――,

"Nghĩa là việc tiếp xúc hữu nghị với Hiền nhân sẽ khó khăn đây."

"Nghĩ vậy là hơi vội đó nha. Từ phía bên kia thì họ ra tay mà đâu biết lai lịch hay mục đích của tụi mình đâu đúng không? Uchi nghĩ là vẫn còn cơ hội để đàm phán."

"Với lại tệ nhất thì thứ chúng ta cần là tri thức của Hiền nhân chứ không phải nhân cách. Nếu không chịu nói thì cứ trói lại, hành hạ thích đáng cho đến khi chịu mở miệng là được."

"Chị hai, thoại của phản diện đấy à!?"

"Nếu có thứ mình muốn thì phải dùng thủ đoạn. Đâu phải trẻ con đi sai vặt đâu."

Trước sự ngỡ ngàng của Subaru, Ram vẫn thản nhiên. Chính vì thế mà sự nghiêm túc truyền đến, khiến Subaru cảm thấy như bị tát vào mặt bởi sự giác ngộ nửa vời và nông cạn của chính mình.

Chuyện đó có thực sự được thực hiện hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn Ram có sự giác ngộ đó. Đó là bằng chứng cho sự nghiêm túc cô dành cho Rem.

"――――"

Chạm vào sự giác ngộ của Ram, có lẽ Subaru cũng cần phải quyết tâm.

Không phải là giác ngộ để làm vấy bẩn đôi tay vì Rem. Không nên đổ lỗi đó cho Rem.

Thứ cần phải có là giác ngộ để giành lấy thành quả.

Khi đối mặt với tồn tại gọi là Hiền nhân, dù đó có là đối thủ thế nào đi nữa, cũng có thể rạch ròi một cách vô tình—một sự giác ngộ như thế.

"――――ư."

"Patrasche?"

Subaru cắn môi suy nghĩ điều đó, cùng lúc Patrasche nín thở.

Địa long trừng mắt nhìn về hướng đi, ánh mắt trở nên gay gắt và gầm gừ nhỏ. Nhận thấy dáng vẻ đó, Subaru cũng dừng chân, quay lại trấn an địa long. Cậu vuốt ve cổ nó và gọi: "Sao thế?".

"Mày nhận ra gì à? Cái gì..."

"――Nguyên nhân là cái này đây."

Thay cho Subaru đang ngưng bặt lời nói, Ram lên tiếng. Anastasia nhăn mặt, cùng với Patrasche nhìn sâu vào trong lối đi.

Tất nhiên, trong bóng tối bao trùm phía đó chẳng thấy gì cả, nhưng thay vào việc không nhìn thấy, có một cảm giác khác đang tác động đến họ. ――Len lỏi vào khoang mũi là mùi thơm của thứ gì đó đang cháy.

"......Mùi khét, đúng không?"

"Không cảm thấy là thứ gì khác. Nhưng mà, khó có thể nghĩ là có thiết bị bếp núc đầy đủ ở đây được."

"Nếu đây là lửa... thì nguyên nhân của mùi này là do có người văn minh ở đây đúng không?"

"――――"

Trước câu hỏi như bám víu của Subaru, cả Ram và Anastasia đều không thể gật đầu dễ dàng.

Cũng hiểu phán đoán của họ. Nhưng mùi bay đến rõ ràng là mùi hương của việc đốt thứ gì đó có mục đích. Ram nói là bếp núc, nhưng mùi hương bay đến cũng gần giống thế.

Là lửa trại, hay là nấu nướng để ăn uống. Nếu vậy thì,

"Mọi người có nghĩ khả năng là nhóm Emilia không?"

"Nếu giả định là bị thổi bay đến cùng một chỗ thì khả năng đó khá cao ha. Chỉ là, trong tình huống này mà dùng lửa thì là sơ suất hay hợp lý, uchi cũng không phán đoán nổi."

"――――"

Kẻ ở phía trước con đường là ai, chuyện đó có bàn bạc ở đây cũng không ra câu trả lời.

Nếu vậy, cứ thử cất tiếng gọi để xác nhận ý định của đối phương xem sao. Ý tưởng đó thoáng qua trong đầu, nhưng mà...

"Dù kẻ ở phía trước là con người đi nữa, cũng chưa chắc đã thân thiện đâu."

Nếu không phải nhóm Emilia, thì khả năng cao nhất là 『Hiền nhân』 chăng? Khó mà tin được vị Hiền nhân lẽ ra đang ở trong Tháp Canh lại xuống tận đây, nhưng không phải là không thể.

Trong trường hợp đó, nếu họ tiếp tục thù địch, dự kiến sẽ có hỏa lực tấn công tương xứng đáp trả.

"......Che bớt ánh sáng lại rồi đi tiếp thôi. Việc dùng lửa chứng tỏ phía bên kia có nguồn sáng. Phía chúng ta tệ nhất thì cứ ẩn mình đi là được."

"Bảo là đi xác nhận nguyên nhân thì nghe cũng lạ, nhưng tui nghĩ vậy là hợp lý đó."

Anastasia gật đầu trước đề xuất của Subaru, Ram cũng chậm rãi tán thành.

Trong hai chiếc đèn bão, họ tắt chiếc mà nhóm Ram đang giữ. Cả nhóm chỉ dựa vào ánh sáng từ chiếc đèn Subaru cầm, tiến sâu vào hành lang nơi mùi khét đang phảng phất.

"Barusu."

"Hả?"

"Có chuyện gì thì tôi sẽ bỏ mặc cậu mà chạy thục mạng đấy. Cấm được oán trách."

"Lúc đó thì cho phép tôi nguyền rủa cô nhé."

Có lẽ nhận ra cậu sắp sợ đến mức chùn bước, những lời của Ram đã tiếp thêm chút dũng khí kỳ quặc.

Thấy Ram khẽ nhếch môi trước câu nói đùa của mình, Subaru lại một lần nữa thẳng tiến dẫn đường. Cậu bước đi, cảm nhận hơi thở của Patrasche ngay sau lưng. Khi mùi lửa ngày càng nồng nặc hơn thì...

"——! Ánh sáng kìa."

Phía bên kia hành lang, cậu nhìn thấy ánh sáng đỏ lay lắt.

Subaru lập tức che bớt đèn của mình, ra hiệu cho ba người phía sau giữ im lặng. Sau đó cậu hạ thấp trọng tâm, rón rén giẫm lên cát tiến về phía trước để xác nhận nguồn sáng đó.

Một bước, hai bước—— trong lúc tiến tới, có vẻ như nơi ánh sáng phát ra nằm ở phía sau khúc quanh. Hành lang hơi rẽ sang trái, và ngọn lửa hắt ra từ phía đó.

"――――"

Lặng lẽ tiếp cận khúc quanh, cậu áp lưng vào tường và len lén nhìn sang phía bên kia. Ngay lập tức, một luồng gió mang theo hơi nóng phả vào trán Subaru, khiến cậu bất giác nheo mắt lại.

——Ngay sau đó, chỗ để chân của Subaru bất ngờ sụp xuống, biến thành một cầu trượt cát cuốn phăng cơ thể cậu đi.

"Cái——!?"

Không thể chịu nổi đòn đánh bất ngờ, Subaru quên cả việc trụ chân, cứ thế lăn lông lốc xuống dốc. Những hạt cát mịn màng khiến cậu không thể bám víu vào đâu, trượt thẳng một mạch xuống tận đáy.

Cắm đầu vào đống cát, lăn xuống con dốc đứng cao chừng hơn mười mét, Subaru phun cát trong miệng ra và nhổm người dậy.

"Hự! Phì! Lại là cát... không, quan trọng hơn là..."

Lắc đầu thật mạnh, Subaru nhìn dáo dác xung quanh. Vì quá bất ngờ nên cậu đã lỡ tay làm rơi chiếc đèn bão. Cậu quờ quạng xung quanh xem có gì trong tầm với không, và tay cậu chạm phải một vật cứng.

Trong khoảnh khắc, cậu tưởng mình đã tìm thấy chiếc đèn, nhưng xúc giác hoàn toàn khác biệt so với vật liệu kim loại. Bề mặt nó khô khốc, sờ vào như một thanh gỗ. Nhấc lên thử thì thấy nhẹ, nhưng độ dày và chiều dài cũng kha khá.

"Cái gì đây...?"

Dù nheo mắt đưa lại gần, cậu cũng không thể nhận ra chân tướng của nó trong bóng tối.

Khi cậu rụt rè đưa lên mũi ngửi thử, thoang thoảng một mùi như than cháy——,

"――――"

Ngay khoảnh khắc ý nghĩ đó xuất hiện, một luồng sáng đột ngột bùng lên sau lưng.

Thứ xuất hiện phía sau là thứ ánh sáng nguyên thủy bập bùng sắc đỏ, thứ được gọi là ngọn lửa. Và trong thế giới được ngọn lửa soi rọi ấy, Subaru đã nhìn thấy chân tướng của vật mình đang nắm trong tay.

——Đó, có lẽ là, chân của một sinh vật.

Là tàn dư của một thứ từng là động vật, bị thiêu đốt cho đến khi tất cả biến thành than vụn.

Và xung quanh chỗ Subaru đang ngồi bệt xuống, những sinh vật từng sống nay đã hóa thành than nằm rải rác khắp nơi. Subaru đã trượt ngã vào ngay giữa nấm mồ của vô số cái xác chết cháy.

"Oái!? Á! Á á!?"

Vứt toẹt mẩu than trong tay ra, Subaru lập tức lùi lại. Nhưng, hiện diện phía sau lưng nơi cậu lùi lại là ngọn lửa khủng khiếp. Sóng nhiệt thiêu đốt gáy khiến cậu lại ngã nhào về phía trước. Và rồi cuối cùng cậu cũng quay lại, nhìn thẳng vào nó.

"――――Ư !!"

Hứng trọn tiếng gầm vang vọng ngay trực diện, tâm trí Subaru bắt đầu trốn tránh thực tại.

Tại sao tiếng kêu của ma thú, con nào con nấy đều tởm lợm, kích thích sự khó chịu của con người đến mức tối đa như vậy chứ?

Một tiếng kêu cao vút và nứt vỡ vang lên, nghe như tiếng khóc thét đồng loạt của vô số đứa trẻ sơ sinh.

Rực cháy trong không gian đầy rẫy xác chết, là một sinh vật báng bổ mà Subaru chưa từng thấy bao giờ—— đích thị là ma thú, nhưng màu lông hoàn toàn khác biệt so với những con trước đây.

Theo hiểu biết của Subaru, ma thú dù méo mó và xấu xí đến đâu, thì phần lớn vẫn có hình thái như được lai ghép từ những sinh vật có sẵn.

Cả Cá Voi Trắng hay Đại Thỏ cũng vậy. Tất cả đều có cơ sở là động vật.

Tuy nhiên, với con ma thú đang hiện diện trước mắt lúc này, cậu không muốn áp đặt khái niệm đó lên nó.

"――――Ư !!"

Con ma thú đang gào khóc kia, thoạt nhìn có thể tìm thấy điểm chung với loài ngựa.

Mảnh khảnh, nhưng có bốn chân chắc khỏe sinh ra để phi nước đại. Thân mình được nâng đỡ bởi bốn chân đó, và cái đuôi dài đung đưa phía sau cũng giống như ngựa.

Nhưng, ở phần lẽ ra là cổ ngựa nối tiếp lên đầu, lại là thân trên của một con người. Thân người đó có hai cánh tay, cộng với bốn chân thì tổng cộng là sáu chi. Và từ cổ của phần thân người trở lên lại không có đầu. Thay vào đó, mọc thẳng lên là một chiếc 『Sừng』.

Bằng chứng của ma thú, dấu hiệu dễ nhận biết nhất để phân biệt dứt khoát với các loài động vật khác.

Chiếc sừng đó mọc thay cho cái đầu. Nó không có đầu. Vậy nếu hỏi cái miệng phát ra tiếng kêu nằm ở đâu, thì từ ngực đến bụng của phần thân người toác ra theo chiều dọc, một khoang miệng với những chiếc nanh mọc ngang đang khẳng định sự tồn tại của nó.

"...Là quái vật."

Sự báng bổ sinh mệnh đang hiện hữu ở đó, đến mức gọi nó bằng danh từ chung "ma thú" cũng là một sự xúc phạm.

Theo kiến thức của Subaru thì nó gần giống với sinh vật tưởng tượng Nhân Mã bán nhân bán mã, nhưng lại là một hình tượng méo mó như thể việc tạo tác bị bỏ dở giữa chừng.

Và con Nhân Mã đó, tệ hơn nữa, lại mọc ra một chiếc bờm lửa từ lưng của phần thân người, thiêu đốt hang động cát bằng hỏa lực không tưởng, bắn ra những tia sáng đỏ.

Nhìn hỏa lực đó thì quá rõ ràng ai là kẻ đã tạo ra những cái xác chết cháy lăn lóc xung quanh. Kỳ vọng rằng kẻ dùng lửa là người văn minh đúng là một sai lầm chết người.

"――――"

Cánh tay phần người của con Nhân Mã chính là cánh tay người với đủ năm ngón.

Cái chân phần ngựa của con Nhân Mã chính là chân ngựa có móng guốc.

Thân hình nó cao khoảng sáu, bảy mét, kích thước vừa vặn để đi lại trong hang động này. ——Tóm lại, chủ nhân của hang động này là cái gã trước mắt đây.

"...Chỗ này, cũng là bẫy sao."

Nghẹn thở, Subaru tuyệt vọng.

Không có biện pháp nào để thi triển. Cậu vội đưa tay ra sau hông, nắm lấy cán roi, nhưng cậu không nghĩ làm vậy thì giải quyết được gì.

Và đối diện với một Subaru đang nín thở, con Nhân Mã nghiêng cái phần đầu không có mắt, từ cái miệng trên thân người cố tình gầm lên một tiếng để kích động nỗi sợ hãi.

"——Hự!"

Trong khoảnh khắc, Subaru di chuyển như để đánh lạc hướng.

Cậu xoay người trên cát, thô bạo đá văng một mẩu than vụn vào con Nhân Mã. Cái xác chết đã chín nẫu đến tận bên trong quá nhẹ, dù có ném trúng cũng chẳng có chút uy lực nào. Nhưng, chỉ cần kiềm chế nó là được. Cậu bám vào con dốc đứng, định quay trở lại hành lang phía trên. Sẽ phải chạy ngược lại con đường đã đi, nhưng không thể bận tâm chuyện đó. Vấn đề là không biết con Nhân Mã này sẽ đuổi theo đến đâu. Với việc nó nướng chín con mồi rồi đi loanh quanh thế này, thật đáng ngờ là nó có bao nhiêu thèm ăn. Dĩ nhiên, nghe nói ma thú có bản năng hành hạ và giết chóc con người, nên chưa chắc điều đó đã là lợi thế. Dù vậy, nếu đó là khả năng để hướng lên trên dù chỉ một chút thì đó là——.

"Khặc——"

Suy nghĩ đến đó, Subaru nhận ra cơ thể mình không hề nhúc nhích.

Việc đá than lên để kiềm chế, việc quay người định leo lên dốc đứng, hay trước đó là việc đưa tay với lấy cây roi, tất cả những việc đó Subaru đều chưa thực hiện được.

——Bởi vì trước khi kịp làm thế, hơi thở của ma thú đã thiêu đốt Subaru rồi.

"——Ồ ặc."

Ngay khi vừa hiểu ra, Subaru gào thét trong đau đớn và thống khổ khi toàn thân bị thiêu cháy. Nhưng, cổ họng bị đốt, oxy trong phổi bị rút sạch, không thể thốt lên được dù chỉ một mảnh âm thanh.

Làn da bị nung đốt sủi bọt trong nháy mắt, phồng lên rồi vỡ toạc. Những loại dịch thể chưa từng thấy trào ra khắp người, lập tức bốc hơi, và máu thực sự sôi lên sùng sục.

"――――"

Không thể ngửa người ra sau, cũng không thể lăn lộn.

Cậu cảm nhận được cơ bắp và mỡ đang bị thiêu đốt trong nhiệt lượng, tan chảy, trở nên nhão nhoét. Cơn đau xa dần, Subaru nếm trải ảo giác như đang chết đuối trong lửa.

Bỏng, đúng rồi là bỏng. Cậu từng đọc ở đâu đó về độ sâu của vết bỏng.

Bỏng có các cấp độ, nghe nói đến cấp độ ba thì sẽ để lại sẹo và phải ghép da. Hơn nữa con người nếu bị bỏng ba mươi phần trăm cơ thể, thì chỉ riêng việc đó thôi cũng khiến hô hấp qua da trở nên khó khăn và dẫn đến tử vong.

"――――"

Mái tóc ngắn cháy rụi đến tận gốc, màng nhĩ và não tủy tan chảy chảy ra từ dái tai. Môi và nướu bốc hơi để lộ hàm răng trần trụi, cậu cắn đứt lưỡi trong nỗi thống khổ của sóng nhiệt. Chẳng liên quan gì nữa. Đã chết đuối mất rồi. Bỏng thế này có chữa được không? Vốn dĩ đã không tự tin về khuôn mặt, giờ bị bỏng thế này liệu có bị ghét bỏ không nhỉ? Bởi Emilia, bởi Beatrice, bởi Rem.

"——rusu!!"

Cháy, cháy rồi, tầm nhìn đang bốc cháy. Mọi thứ đều cháy rực, đỏ ngầu, rồi trắng xóa.

Dưới sức nóng khủng khiếp, máu huyết cháy đen tận gốc rễ, mí mắt tan chảy biến mất, thủy dịch trong nhãn cầu bốc hơi trở nên đục ngầu, chẳng nhìn thấy gì nữa.

Chỉ là, cậu nghe thấy gì đó. Nghe thấy tiếng ai đó gọi. Nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Ai đó đang đi xuống bên cạnh. Đồ ngốc. Cái gì vậy. Đã bảo là sẽ bỏ chạy cơ mà. Tại sao lại xuống chỗ này rồi. Xuống đây, chẳng hiểu ý nghĩa gì cả. Quan trọng hơn là, bên phải bên trái.

Ngựa, người. Không phải. Nóng quá. Tan chảy, bốc cháy, buồn ngủ quá.

Tan chảy, và biến mất——.

※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

"——Cậu định ngủ đến bao giờ hả. Dậy ngay đi cho tôi, Barusu."

"Granblue!?"

Cảm nhận tay chân không cử động được dù chỉ một ngón, tư duy cháy đen sụp đổ, Subaru bị kéo về thực tại bởi một cú va chạm sắc bén.

Bật dậy trước sự việc đột ngột, Subaru lau mồ hôi lạnh trên vầng trán dính đầy cát.

"Hả, a... ể?"

Cậu nhìn quanh.

Tối om, không nhìn thấy gì cả. Điều đó gợi lại nỗi kinh hoàng chỉ vài giây trước.

"Hí."

"...Hết nói nổi. Chỉ là bóng tối thôi mà sợ đến thế sao. Có phải trẻ con đâu chứ."

"——A."

Subaru bất giác co rúm người lại, thu nhỏ mình đi, rồi mở to mắt trước giọng nói đó.

Soi khuôn mặt cậu bằng ánh sáng đèn bão, Ram khẽ thở dài. Sau đó cô lặng lẽ quỳ xuống, dùng tay vuốt ve má Subaru.

"Cái mặt thảm hại."

"...Mặt tôi, không bị tan chảy chứ?"

"——Ngoài những lúc ở trước mặt Emilia-sama ra, tôi chưa từng thấy mặt cậu tan chảy bao giờ đâu."

Hơi ấm từ bàn tay chạm vào má, so với thứ Subaru vừa nếm trải, thì ấm áp hơn không biết bao nhiêu lần.

Nhờ đó mà Subaru hiểu ra. Nhờ cảm giác khác biệt giữa ngọn lửa và hơi ấm này, cậu hiểu được tình hình.

Rằng mình lại một lần nữa 『Chết quay về』.

Và nơi này là một điểm xuất phát khác, không phải hai cái 『Chết』 đã đón nhận trên cồn cát.

Rằng cậu phải đánh cược mạng sống để chinh phục mê cung cát này.

——Cảm giác như dòng cát lạnh lẽo chảy trong Sa Hải đang nhìn Subaru bị thiêu đốt mà cười nhạo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!