Nhóm 『Phi Chiến Đấu』 nhất trí chọn đi con đường bên trái tại ngã rẽ.
Nếu đi đường bên phải sẽ bị Chướng khí nuốt chửng, rõ ràng sẽ nảy sinh bất hòa dẫn đến tàn sát lẫn nhau. Chính vì thế, việc chọn con đường bên trái là điều cực kỳ tự nhiên và không hề sai lầm.
Đó cũng là câu hỏi mà Subaru đã có đáp án. Tuy nhiên, nếu nói con đường bên trái là giải pháp an toàn thì cũng không hẳn, người ra đề quả thật ác ý.
Nếu con đường bên phải là cái bẫy tinh thần, thì chờ đợi ở con đường bên trái là cái bẫy vật lý.
Nếu có thể, cậu muốn tránh cuộc chạm trán với con ma thú dị hình bao bọc bởi lửa——Nhân Mã kia.
Vấn đề không chỉ là chênh lệch chiến lực rõ rệt khiến việc chiến đấu ít có cơ may thắng lợi. Lý do chính là cậu không thể tự tin vào bản thân mình rằng liệu có thể thật tâm hợp tác chiến đấu cùng Ram và Anastasia khi chạm trán ma thú với tâm trạng hiện tại hay không.
"Thực ra tôi từng nhìn thấy một con ma thú khổng lồ từ xa trên cồn cát. Cơ thể giống Patrasche nhưng từ cổ trở lên là thân người, và từ ngực đến bụng của phần thân người đó toác ra một cái miệng lớn. Rồi thì, phần đầu mọc ra cái sừng to tướng..."
"Hả, cái gì ghê vậy... Nghe tởm quá đi..."
"Nói thật là tôi thấy ớn luôn."
Tiếp nối mạch chuyện về ma thú lần trước, cậu chuyển sang giải thích về sinh thái của Nhân Mã một cách tự nhiên. Phản ứng khó chịu của hai người phụ nữ——tính cả Patrasche là ba người——vẫn y nguyên.
Subaru cũng chẳng thích thú gì khi giải thích. Dẫu vậy, chừng nào còn tiếp tục đi con đường bên trái, cậu phải xác định là bảy phần mười sẽ không tránh khỏi việc chạm trán với nó.
"Tôi đoán là mấy người sẽ thấy ớn, nhưng tóm lại là một con trông rất nguy hiểm. Tạm thời tôi cứ gọi nó là Nhân Mã, không chỉ nhìn tởm lợm đâu, mà cái bờm mọc trên lưng nó còn bốc lửa phừng phừng nữa... trông mạnh lắm. Nói khiêm tốn thì, có vẻ không thắng nổi đâu."
"Tại sao cậu tìm thấy con ma thú như thế mà cứ để mặc vậy hả? Muốn chết à?"
"Hả?"
Cậu đã cố gắng giải thích mà không để cảm xúc dao động, nhưng những lời bông đùa thường ngày của Ram ngay lập tức khiến cơn giận bốc lên. Đã cất công cảnh báo cho rồi mà còn thái độ gì vậy.
Lúc nào cũng ra vẻ bề trên coi thường người khác, cảm thấy sự phẫn nộ trong lòng sắp chuyển thành hận thù, Subaru hít một hơi thật sâu. Cậu cố gắng hết sức để làm dịu cơn kích động và bình tĩnh lại.
"Chết tiệt...! Chỗ này đúng là tệ nhất."
"Khó khăn nhỉ. Ram cũng đã định lựa lời rồi đấy."
"Nếu vừa rồi mà là định lựa lời, thì chắc cũng chẳng giúp ích được gì đâu."
Trước một Subaru không kiểm soát được cảm xúc, giọng nói và ánh mắt của Ram mang theo vẻ đồng cảm.
Tuy nhiên, thái độ đó trông như đang thương hại càng khiến Subaru thêm bực bội, đúng là làm gì cũng phản tác dụng.
"Nói là ảnh hưởng của Chướng khí... thì đơn giản rồi, nhưng chỉ có vậy thôi thì cũng đáng sợ ha. Thực tế là tui với Ram đâu có bị ảnh hưởng gì đâu."
"Thế là ý gì? Nếu cô có cái suy nghĩ màu hồng là chỉ mình mình không sao thì bỏ đi nhé. Bóc trần ra thì tôi hay cô cũng đều là con người như nhau cả thôi."
"Cách nói chuyện gai góc ghê. Tui đâu có tự tin vào bản thân đến mức đó đâu. Khả năng phán đoán hay quyết đoán vân vân, với sức mạnh tinh thần và thể chất là vấn đề khác nhau mà. ...Chỉ là, tui thấy đổ hết mọi tội lỗi cho sự đáng sợ của Chướng khí thì câu chuyện hơi thô thiển quá."
Với cách nói chuyện vòng vo, Anastasia đưa ra lời khuyên về tình trạng hiện tại của Subaru.
Lời lẽ thì lý trí, nhưng Subaru phát cáu vì không nắm được trọng tâm. Đi đầu đoàn người, vừa đạp lên cát của lối đi vừa tiến bước, Subaru dùng thái độ hối thúc cô nói tiếp.
Thấy vậy, Anastasia khẽ hắng giọng:
"Về chuyện Chướng khí ấy mà... tui cũng không rành lắm đâu, nên bỏ qua cho nếu là chuyện nghe lỏm nha?"
"Người thực sự am hiểu tường tận, chắc chỉ có đám Giáo phái Ma nữ thôi nhỉ."
"Đúng là vậy, nhưng trên đời này cũng có loại người thích đụng vào mấy thứ mà người ta ghét lắm. Ví dụ như mấy kẻ lập dị đi tìm hiểu về Chướng khí chẳng hạn. Kiến thức của tui thì, ừm, là chuyện nghe lỏm của nghe lỏm của nghe lỏm, độ tin cậy thấp lắm nha."
Ví dụ mà Anastasia đưa ra chắc là Nhà nghiên cứu Ma nữ.
Nghe có vẻ bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ thì cũng không lạ nếu coi đó hoàn toàn là con số không. Ở thế giới này chắc cũng có những tồn tại như nhà nghiên cứu, và không phải tất cả những kẻ có ham muốn tri thức đó đều lý trí, tuân theo dòng chảy của thế giới mà tránh né việc tìm hiểu những điều cấm kỵ——tinh thần của họ chắc chắn không bình thường.
Ở thế giới nào, thời đại nào cũng vậy, luôn có những hiện thân của sự tò mò không theo khuôn khổ.
"Cái kiến thức nghe lỏm đó bắt đầu từ đâu thì khoan bàn, trước hết 'Chướng khí' là cái gì?"
"Cái đó... là mana bị ô nhiễm do Phù thủy hoặc ma thú tỏa ra đúng không? Tôi cũng từng nghe nói là tín đồ Giáo phái Ma nữ cũng tỏa ra thứ tương tự."
"Câu trả lời của Ram là thông thuyết ha. Chướng khí là thứ Phù thủy tỏa ra, và ma thú do Phù thủy tạo ra cũng tuôn ra y hệt như vậy... Nhưng mà, mọi người có biết chuyện này không?"
"――――"
"Chuyện là tín đồ Giáo phái Ma nữ và ma thú, thực ra quan hệ cực kỳ tồi tệ."
Anastasia — hay Echidna khăn quàng cổ — bắt đầu kể chuyện trôi chảy.
Vì người tạo ra là ai thì biết rồi đấy, nên có lẽ bà ta thích khoe khoang kiến thức của mình. Lớp mạ của Anastasia bong ra, để lộ bản chất Cáo trắng bên dưới.
Trái ngược với Subaru đang có cảm tưởng như vậy, Ram tròn mắt trước lời của Anastasia.
Tín đồ Giáo phái Ma nữ và ma thú, cả hai đều được coi là những tồn tại đứng về phía 『Phù thủy Ghen tuông』. Việc hai bên thực ra có quan hệ hiểm ác, có lẽ là điều đáng ngạc nhiên.
"Khó mà tin ngay được... có thật không vậy?"
"Tiếc là tui cũng không có người quen nào là tín đồ hay ma thú nên không biết thực hư ra sao đâu. Bởi vậy tui mới rào trước là chuyện nghe lỏm mà. Nhưng mà, nếu chuyện này là thật, không thấy thú vị sao?"
"Thú vị...?"
Cảm giác như một từ ngữ không nên dùng vốn dĩ đã được thốt ra, Subaru phản ứng lại. Và rồi, trước phản ứng đó của Subaru, Anastasia gật đầu ngắn gọn "Ừ".
"Trên đời này, ai cũng nghĩ 『Phù thủy』, tín đồ và ma thú là bạn bè thân thiết đúng không? Vậy mà thực tế hai kẻ dưới trướng Phù thủy lại kình chống nhau mà không ai biết. Sự hiểu lầm đó cứ thế trôi qua suốt bốn trăm năm... vì chẳng ai biết chân tướng cả."
"Điều đó, quả thực là..."
"Cái này cũng là nghe lỏm nên xin lỗi nha, nhưng hình như cũng có nhiều hiểu lầm về Chướng khí lắm. Ví dụ như, quan hệ giữa ma thú và Chướng khí thực ra trái ngược hoàn toàn với những gì được biết, ma thú cực kỳ ghét Chướng khí. Nghe nói tận đáy lòng chúng cũng căm ghét Phù thủy nữa."
"——Dù sao thì nói thế cũng hơi quá rồi đấy."
Bị cuốn vào câu chuyện của Anastasia, Ram liên tục đặt câu hỏi.
Bỏ lại cuộc trao đổi của họ ở sau lưng, Subaru hiểu rằng lời của Anastasia — Echidna khăn quàng cổ — được củng cố bởi những yếu tố hầu như không thể phủ nhận.
Quan hệ giữa Phù thủy và ma thú thực ra rất hiểm ác, và ma thú căm ghét Phù thủy.
Khả năng đó đối với Subaru, người đã nhiều lần lợi dụng 『Mùi hương của Phù thủy』 cho đến nay, là vô cùng hợp lý. Nếu không thì tại sao ma thú lại sục sôi căm hận đến thế, và lồng lộn đuổi theo Subaru, kẻ tỏa ra mùi hương của Phù thủy chứ.
Ngoài vụ náo động ma thú lúc mới được triệu hồi sang dị giới, cậu cũng đã lợi dụng mùi hương để chinh phạt Cá Voi Trắng.
Đến mức này thì bằng chứng đã quá đủ, không thể phớt lờ mối liên hệ giữa mùi hương Phù thủy và Chướng khí.
——『Mùi hương của Phù thủy』 bao quanh Subaru, chính là bản thân cái Chướng khí đó.
"Chắc không có chuyện toàn bộ ma thú đều có thuộc tính Yandere giống Petelgeuse đâu nhỉ. Kiểu như không thể tha thứ cho kẻ nào khác ngoài Phù thủy có mùi của Phù thủy. Có mùi của người đàn bà khác chẳng hạn."
Tưởng tượng đó cũng kinh khủng theo một cách khác, nhưng để hợp lý thì khả năng nói trên thích hợp hơn.
Tức là, ma thú ghét Chướng khí của Phù thủy, và coi đó là kẻ thù không đội trời chung.
Vốn dĩ, hầu hết mọi người đều không biết rằng lời đồn đại 『Phù thủy Ghen tuông』 tạo ra ma thú thực ra là sai lầm.
Người tạo ra ma thú không phải là 『Phù thủy Ghen tuông』, mà là 『Phù thủy Phàm ăn』.
Vì điều đó không được truyền lại, nên chắc cũng chẳng ai nhận ra mối quan hệ giữa ma thú và Chướng khí.
Nguồn gốc kiến thức của Anastasia——không rõ có nhà nghiên cứu nào thực sự nghiên cứu về 『Phù thủy』 hay không, nhưng nếu có thật thì họ đã có một góc nhìn rất tốt.
"...Đúng là màn kịch vụng về."
Nghĩ đến đó, Subaru thở dài ngán ngẩm trước sự vô tư của mình.
Thay vì nghi ngờ sự tồn tại của nhà nghiên cứu chẳng biết có thật hay không, thì nghĩ đơn giản là Anastasia — Echidna khăn quàng cổ — chỉ đang đưa ra kiến thức vốn có của mình ngay từ đầu sẽ tự nhiên hơn.
Nghĩ vậy, dần dần trong lòng Subaru trào dâng một nỗi bất mãn dưới hình thức khác.
Tại sao Subaru lại phải vất vả che giấu hoàn cảnh của Anastasia — hay đúng hơn là Echidna khăn quàng cổ — đến mức này chứ. Sự quan tâm dành cho Julius và 『Nanh Sắt』, cái đó thì có.
Đặc biệt là Julius, hiện tại cậu ta đang trong tình trạng quá tải vì bị rơi khỏi ký ức của thế giới.
Dù Julius cố gắng tỏ ra bình thường hết mức có thể, nhưng quả nhiên vẫn có những phần cậu ta không thể lo liệu hết. Nghĩ đến điều đó, nên tránh những gánh nặng tâm lý không cần thiết.
Nên tránh, nhưng tại sao Subaru lại phải gánh vác thay chứ.
"――――"
Kẻ nào cũng ích kỷ.
Tại sao chỉ có mỗi Subaru phải chạy đôn chạy đáo để dọn dẹp hậu quả cho đám người đó.
Tức thật. Đáng ghét. Hay là tung hê tất cả ra cho rồi. Chuyện tinh thần của Anastasia, chuyện 『Trở về từ cõi chết』 của Subaru, tất cả mọi thứ——.
"...Barusu. Tự nhiên chúi đầu vào cát trông khả nghi lắm, bỏ đi."
"Hành động phòng vệ tự phát để ngăn mối quan hệ xấu đi đấy. Phù."
Cơn phẫn uất gần như chạm đỉnh, nhưng chưa kịp buông lời chửi rủa thì mặt Subaru đã đâm sầm vào bức tường cát. Bức tường giòn hơn tưởng tượng; bất ngờ thay, cảm giác như chỉ cần dùng tay trần cũng có thể đào xuyên qua được.
Cái giá phải trả cho sự thật đó là Subaru phải nhổ toẹt mớ cát vừa chui tọt vào miệng ra ngoài. Dù rất muốn ý kiến về ánh mắt lạnh nhạt của Ram, nhưng vì đây là hậu quả do hành động của chính mình gây ra, cậu đành nuốt sự phản kháng vào trong.
"Hành động kỳ quặc của Natsuki-kun cũng là do ảnh hưởng của chướng khí... nhỉ?"
"Không, hành vi của Barusu là bản tính rồi."
"Bản tính cái khỉ mốc. Là tai nạn thứ cấp do ảnh hưởng của chướng khí đấy."
"Mà, chuyện thực hư thế nào thì để sau hẵng tính, quay lại vấn đề chính nào... Ma thú thực ra rất ghét Ma nữ. Nếu vậy, mối quan hệ cơm chẳng lành canh chẳng ngọt giữa Giáo phái Ma nữ và ma thú cũng dễ giải thích ha?"
Cố tình nói giọng nhẹ tênh để tạo khoảng lặng, Anastasia sau đó quay lại chủ đề chính và nghiêng đầu. Tuy nhiên, sự đồng tình của Subaru không theo kịp lời cô nói. Thay vào đó, Ram gật đầu:
"Chưa bàn đến chuyện quan hệ tốt xấu, tôi chưa từng nghe chuyện Giáo phái Ma nữ và ma thú hành động cùng nhau bao giờ. Vốn dĩ, ngay cả tin đồn về Giáo phái Ma nữ cũng chẳng mấy khi lan truyền."
"Vậy sao... Thật ra bọn chúng thuộc hệ tổ chức bí mật chuyên lén lút hoạt động trong bóng tối mà nhỉ. Sao ta, tôi hoàn toàn không có ấn tượng kiểu đó chút nào."
"Tại Barusu và Emilia-sama đụng độ với lũ đó nhiều quá thôi."
Những tên cuồng tín của Giáo phái Ma nữ mà Subaru biết, tên nào tên nấy đều mắc bệnh tự ý thức quá mức và ham muốn thể hiện bản thân cực mạnh.
Petelgeuse cũng chẳng thể gọi là hoạt động kín đáo gì, còn những Giám mục Đại tội khác thì chiếm đóng cả một đại đô thị rồi phát thanh rầm rộ để phô trương thanh thế.
Vác cái bộ mặt đó ra mà bảo bọn chúng là tổ chức ác nhân hoạt động ngầm thì ai mà tin cho nổi.
"A, nhưng khoan đã. Còn Bạch Kình thì sao? Con đó đã hợp tác với Giáo phái Ma nữ... hay không thì giờ nghĩ lại cũng hơi đáng ngờ, nhưng có dấu hiệu đó mà."
"Ai biết? Chuyện ma thú ghét Giáo phái Ma nữ là chắc chắn, nhưng Giáo phái Ma nữ có ghét ma thú không thì tôi cũng không rành... Mà, dù có khác đi nữa thì tôi cũng không để tâm đâu."
"Tự mình khơi chuyện rồi lại..."
Phản bác lại lời cãi lý của Subaru một cách qua loa, Anastasia vứt bỏ giả thuyết của mình cái rụp. Sự thiếu kiên định đó, quả nhiên việc cô ta chỉ nghe lại ý kiến của người khác có lẽ là sự thật.
Chỉ là, nội dung đó đã bị dùng như một đề tài tán gẫu cho qua chuyện. Cuối cùng, Anastasia nhắm một mắt lại:
"Rốt cuộc, chuyện liên quan đến chướng khí cũng chỉ là những điều chưa rõ ràng. Như Ram-san nói, cũng có cách nghĩ đó là mana bị ô nhiễm... nhưng mà, chắc chẳng có ai giải thích được tình trạng mana bị ô nhiễm là như thế nào đâu ha?"
"――――"
"Dù chảy qua cơ thể ai, mana vẫn là mana. Dù có thay đổi tính chất bằng ma pháp hay tinh chế đá ma pháp vì mục đích nào đó, thì việc tô màu cho chính bản thân mana là chuyện không ai làm được."
"Chuyện đó..."
"Tại sao chỉ có 'Phù thủy Ghen tuông' là có thể làm bẩn mana được nhỉ? Và rồi, những tên cuồng tín thích nghi được với thứ mana bị vấy bẩn đó, rốt cuộc tồn tại để làm gì đây?"
Trước những câu hỏi dồn dập mà Anastasia ném ra, hiếm khi thấy Ram lại im lặng.
Việc cô ấy không tìm được lời phản bác và chọn cách im lặng là rất hiếm. Đồng thời, Subaru cũng cảm thấy một sự ghét bỏ và cảm giác déjà vu trong cách nói chuyện của Anastasia.
Nội dung không nắm bắt được trọng tâm, và cách diễn đạt khiến kết luận trở nên mơ hồ.
Tất cả thái độ như muốn tung hỏa mù ấy chồng chéo lên hình ảnh của Echidna, khiến cậu cảm thấy khó chịu.
"Ây da, hình như tôi nói chuyện phiếm hơi nhiều rồi ha."
Mặc kệ sự im lặng của Ram và cảm xúc của Subaru, Anastasia bất chợt lên tiếng.
Giọng điệu thay đổi hoàn toàn so với trước đó, khiến người ta bị bỏ lại phía sau bởi sự chuyển đổi chủ đề đột ngột. Bỏ mặc hai người họ, Anastasia dùng chiếc đèn đá trên tay chiếu thẳng về phía trước lối đi.
Học theo động tác đó, Subaru cũng dừng chân, giơ cao đèn đá và nhận ra.
"――――"
Phía trước, lối đi uốn lượn nhẹ về bên trái, và có gió nhẹ thổi tới.
Đâu đâu cũng là những bức tường cát chẳng có gì thay đổi, nhưng đường cong đột ngột đó, cùng với 'mùi khét' lẫn trong gió mang lại một ký ức mãnh liệt.
"Mùi khét. Là mùi thịt nướng."
Trước cơn gió mang theo chút hơi nóng, Ram buông lời nhận xét ngắn gọn.
Mùi thịt cháy đen, nướng quá lửa đang bay ra từ sâu trong lối đi.
Mùi hương này là bằng chứng cho thấy có ai đó đang chăm chỉ nấu nướng, và biết đâu có thể tiếp xúc hữu nghị——đã từng có lúc cậu suy nghĩ ngây thơ như thế do thiếu hiểu biết. Thậm chí, có khi lúc đó đầu óc cậu còn có vấn đề hơn cả bây giờ.
"Emilia-sama và mọi người lơ đễnh đốt lửa nghỉ ngơi... cậu nghĩ có khả năng đó không?"
"Tôi đồng ý rằng người có khả năng lơ đễnh đốt lửa là Emilia, nhưng tôi, kẻ đã kể chuyện về con Centaur, thì không có chỗ cho trí tưởng tượng đó đâu. Tôi tin là đầu óc cô cũng không phải là vườn hoa chứ?"
"Mong chờ xem sau khi hết chướng khí, cậu sẽ biện minh thế nào cho lời bạo ngôn đó đây."
Đáp lại câu hỏi của Ram một cách gai góc hơn mức cần thiết, cậu cũng bị cô trả lại bằng lời lẽ đầy nọc độc.
Hừ mũi trước điều đó, Subaru tự nhủ rằng đối tượng để hướng sự thù địch vào là kẻ khác.
Đã đến nước này thì không cần phải nghi ngờ nữa.
Phía trước cơn gió khét lẹt này là một hang động lớn, và ở đó có con ma thú báng bổ đang khoác lên mình ngọn lửa.
Thời gian để đến được đây so với lần trước nữa chắc chắn đã nhanh hơn một chút. Dẫu vậy, một khi đã chạm trán, thì có lẽ nơi đó chính là hang ổ của ma thú.
Không thể ôm hy vọng mong manh rằng nó sẽ cất công di chuyển đi chỗ khác. Nếu vậy thì——,
"Chỉ còn cách giết nó để đi qua thôi sao?"
"Ram nghĩ việc đưa ra phương án khả thi với lực lượng hiện tại sẽ mang tính xây dựng hơn đấy."
"Nếu tung chủ bài ra thì không phải là không đánh được... nhưng mà, nếu được thì tôi muốn giữ việc bào mòn bản thân làm phương án cuối cùng cơ. Vì không cứu vãn được mà."
Trước phương châm sặc mùi bạo lực của Subaru, cả Ram và Anastasia đều đồng thanh phản đối.
Dù bực bội vì bị phủ định, nhưng Subaru cũng không định khăng khăng bảo vệ ý kiến của mình lúc này.
Thực tế, đó chắc chắn là chuyện vô lý. Không phải tự nhiên mà họ tự xưng là đội 'Phi Chiến Đấu'. Lựa chọn đối đầu trực diện với ma thú nên được coi là liều lĩnh.
"Nói vậy chứ, quay lại đường bên phải cũng không xong."
"Nhìn cái mặt muôn màu muôn vẻ của Barusu nãy giờ, cậu không có gan để đi vào con đường bên phải đâu nhỉ."
"Nhưng mà, vậy thì tiến thoái lưỡng nan ha. Chẳng lẽ quay lại chỗ ban đầu, chờ mọi người đến tìm... chắc không làm chuyện đáng khen vậy được đâu ha?"
Bỏ qua lời châm chọc của Ram, lời của Anastasia rất có lý. Giờ mà sợ ma thú quay lại, thì thà ngay từ đầu cứ uốn ba tấc lưỡi để ở lại chỗ cũ cho xong.
Đã không làm thế, thì kết luận của Subaru chỉ có một: vượt qua con ma thú kia.
Và phương pháp để làm điều đó không phải là hoàn toàn mù mịt.
"Trước hết, thứ cần thiết là thông tin về đối thủ. Nếu đúng như suy đoán, chúng ta có cơ hội."
Đưa ra kết luận trước hai người đang phân vân phương hướng, Subaru nói.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
——Về tập tính của ma thú Centaur, Subaru coi như gần như không biết gì cả.
Bởi lẽ, mối quan hệ giữa họ chỉ là vừa chạm mặt chưa đầy mười mấy giây đã bị thiêu sống.
Sự ghê tởm sinh lý trước ngoại hình dị hợm của nó, và hỏa lực kinh hoàng là những gì khắc sâu đau đớn vào linh hồn cậu như một trải nghiệm thực tế.
Nếu suy nghĩ theo lẽ thường, thì cái chết đó bị coi là chết uổng cũng chẳng oan.
Nhưng, nếu vì thế mà nghĩ rằng đã nắm thóp được Natsuki Subaru thì lầm to.
Đối với cái 'Chết' đột ngột, Natsuki Subaru đã bách chiến bách thắng. Cậu đã trui rèn được những kinh nghiệm để không còn phải xử lý sự kiện 'Chết' chỉ đơn thuần là 'Chết' nữa.
"Đầu tiên, điểm cần chú ý là ngoại hình của con Centaur đó."
Một khi đã nhìn thấy thì không thể quên được vẻ ngoài xấu xí đó.
Dù chỉ nhìn thấy trong mười mấy giây, nhưng chính vẻ ngoài dị hợm đó lại in sâu vào ký ức một cách sắc nét, giúp ích cho sự suy luận của Subaru.
Nửa thân dưới là ngựa, thân trên là người, phần đầu hóa thành sừng và cái miệng khổng lồ mở toang trên thân người.
Tất cả đều là bộ dạng méo mó như trò nặn đất sét tùy tiện của trẻ con, nhưng nếu không ngoảnh mặt đi mà quan sát kỹ ký ức, sẽ nhận ra một điểm.
"Nói toạc ra là, nó không có mắt."
Vốn dĩ, nơi đáng lẽ là đầu thì lại không có đầu. Kết quả là, chắc chắn không tìm thấy cơ quan phụ trách thị giác trên cơ thể con ma thú đó.
Hoặc có lẽ do sống dưới lòng đất Sa Hải này, nơi hoàn toàn không có nguồn sáng nếu thiếu đèn đá, nên đã dẫn đến tệ nạn——là sự thoái hóa.
"Giống như chuột chũi sao? Vì thích nghi quá mức với lòng đất nên mất đi thị lực."
Hay là từ đầu đã không có thì không rõ, nhưng ít nhất con ma thú đó có lẽ không dựa vào thị giác để hoạt động.
Lúc đó, con ma thú không có vẻ gì là nhận ra sự hiện diện của Subaru nhờ ánh sáng đèn đá. Việc ma thú nhận ra Subaru hoàn toàn là do âm thanh và khí tức phát ra từ sự thiếu cảnh giác của chính cậu.
Tức là, thứ mà con ma thú đó phát triển thay cho đôi mắt, là khứu giác hoặc thính giác.
"Tôi có nghe nói chuột chũi thính tai, bù lại mũi thì kém."
Không phải như Anastasia lúc nãy, nhưng đây chắc chắn cũng là kiến thức nghe lỏm.
Chỉ là, so với việc bám víu vào suy nghĩ vô căn cứ, thì nó hỗ trợ cho suy đoán của Subaru tốt hơn nhiều. Điểm mạnh của Centaur là thính giác, nghĩ vậy nên Subaru quyết định hành động.
Vì thế——,
"――――"
Trong im lặng, Subaru cố gắng hết sức nhẹ nhàng, không gây tiếng động, vung tay ném vật đó đi.
Cậu chú ý kỹ lưỡng để không phát ra tiếng ma sát của các hạt cát ngay khoảnh khắc đạp chân, và rồi từ đầu ngón tay vung xuống, thứ được ném đi là một trong những bình nước lấy từ túi đồ khẩn cấp.
Nó bay thẳng tắp không lệch một ly về phía góc hang động lớn——và kéo sự chú ý của con ma thú đang cháy đỏ rực giữa không gian về phía điểm rơi.
"――――!!"
Khi bình nước rơi xuống cát phát ra tiếng động nhẹ, con Centaur nhận ra âm thanh đó và phản ứng kịch liệt. Lắc cái bờm rực lửa, con ma thú nhảy chồm lên bằng thân ngựa, lao thẳng về phía nguồn phát ra âm thanh và húc mạnh vào đó không chút do dự.
"――――!!"
Cát bụi bay lên dữ dội, tàn lửa bắn tung tóe trong hang động.
Con Centaur bị cơn kích động chi phối nhảy loạn xạ, nghiến những chiếc răng trong cái miệng khổng lồ trên thân, liên tục gầm rú những âm thanh chói tai như tiếng khóc của vô số đứa trẻ sơ sinh.
Và cứ thế, nó giẫm đạp lên chiếc bình nước đã bẹp dúm trong lửa nhiều lần, phá hủy đến mức không còn nguyên hình dạng, rồi trút thêm ngọn lửa từ bờm xuống nền cát. Chỉ đến khi mọi thứ ngoài cát khô đã bị thiêu rụi, con ma thú mới thỏa mãn dừng lại.
Có vẻ như nó đã hài lòng.
Liếc nhìn hành động đó, Subaru rung sợi dây buộc ở thắt lưng, ra hiệu di chuyển. Trong không gian bị lấp đầy bởi tiếng kêu chói tai của ma thú, tiếng bước chân thận trọng trên cát bị xé nhỏ.
Cứ thế, cậu tiến từng bước, từng bước một với sự cảnh giác cao độ——,
"――――"
Dừng lại. Với ý nghĩa đó, cậu giật dây, giữ chân con địa long đang tiến tới.
Con địa long vốn không hiểu tiếng người lại tuân theo chỉ thị đó một cách nghiêm túc đến ngạc nhiên, dậm chân thật chậm rãi xuống cát với sự thận trọng không tương xứng với cơ thể khổng lồ của nó.
——Trong hang động bị bóng tối bao phủ, nhóm Subaru đang thực hiện cuộc hành quân quyết tử.
Độ rộng của hang động có thể hình dung gần bằng một nhà thi đấu thể dục của trường học.
Trong không gian rải rác xác chết cháy đen của những sinh vật bị ma thú thiêu đốt, nhóm Subaru nín thở, giấu tiếng chân đi dọc theo mép hang để vượt qua ma thú.
"――――"
Không gian không hẳn là tĩnh lặng tuyệt đối.
Cái miệng to xác của con Centaur liên tục thở dốc, âm thanh đó gần giống tiếng xì hơi xấu xí của quả bóng bay bị xả khí.
Không chỉ ngoại hình, mà ngay cả tập tính cũng là một con ma thú xấu xí——nhưng lúc này, sự đơn giản dễ hiểu đó lại đáng mừng. Nhờ vậy mà đã có tính toán để không phải chiến đấu.
"――――"
Một lần nữa, Subaru giơ chiếc bình nước khác nắm trong tay lên, ném về phía sau lưng con Centaur. Con ma thú đơn bào phản ứng với âm thanh đó, lại một lần nữa hung hãn tấn công cái bình rỗng.
Lửa và tiếng khóc trẻ con lấp đầy không gian, hỏa lực dữ dội khiến bình nước nổ tung, phát ra tiếng khô khốc rồi biến thành than đen.
Chỉ là, trong lúc đó nhóm Subaru vẫn tiếp tục bước đi, thành công rút ngắn khoảng cách đến lối đi.
——Quan sát tập tính của Centaur, kết luận mà Subaru đưa ra là kế hoạch dương đông kích tây đơn giản này.
Lấy lý do nó không có thị giác, Subaru phán đoán Centaur dựa vào thính giác. Để Ram và Anastasia lại, cậu dùng cùng một thủ pháp ném đồ vật để thu hút sự chú ý của ma thú, lặp lại vài lần để có được sự chắc chắn.
Centaur là loài ma thú tìm kiếm con mồi dựa vào thính giác, hơn nữa, nó là sinh vật có cấu tạo não bộ đơn giản đến mức mắc bẫy cùng một thủ pháp hết lần này đến lần khác.
Nếu xác nhận được điều đó, chuyện còn lại rất đơn giản.
Gom góp vật liệu để làm mồi nhử, nhờ Ram dùng gió đọc vị trí lối đi để trốn vào sau khi đánh lạc hướng ma thú. Còn lại là dặn dò kỹ lưỡng Patrasche hành động lén lút, giữ vững tinh thần để không thua cuộc trước sự căng thẳng và bất an, rồi bước vào cuộc đánh cược.
"――――"
Thực tế, kế hoạch Subaru lập ra suôn sẻ đến mức hụt hẫng.
Họ đã đi được một nửa quãng đường từ hang động đến lối đi, thời gian tiêu tốn không nhiều so với sự căng thẳng. Với con ma thú không có khả năng học hỏi, việc vượt qua bằng cách lặp lại cùng một chiêu bài là hoàn toàn khả thi.
"――――"
Đương nhiên, đèn đá đã được tắt, thứ duy nhất mắt nhóm Subaru nhìn thấy rõ là cái bờm rực lửa của con Centaur đang quậy phá tưng bừng ở đằng xa.
Có lẽ, con ma thú không dựa vào thị giác sẽ không nhận ra ánh sáng đèn đá, nhưng hạn chế tối đa các yếu tố kích thích vẫn là phán đoán của kẻ tiểu tốt.
"――――"
Cảm giác sợi dây bị kéo khiến ý thức đang chìm trong suy tư của Subaru bị lôi lại.
Subaru, người thực hiện việc dương đông kích tây, cầm hai sợi dây, một sợi nối với Patrasche, sợi kia đưa cho Ram đang cưỡi trên lưng Patrasche.
Chỉ thị cho Patrasche là 'Tiến' và 'Dừng', nhưng sự kết nối với Ram thì không được quy định rõ ràng. Chỉ ở mức gọi nhau.
Tuy nhiên, không nhìn mặt, không trao đổi lời nói, sự kết nối của sợi dây chỉ truyền tải ý thức lại khiến Subaru lúc này bình tâm đến lạ.
Nếu thế này, tạm thời Subaru có thể không ôm ác cảm với cả Ram lẫn Anastasia. Không ngờ việc không chạm mặt ai đó lại thoải mái đến thế, cậu nghĩ.
Mặt khác, không phải là không có sự bất an trong lòng cậu khi tìm thấy sự an yên trong nỗi cô đơn đó.
Là ảnh hưởng của chướng khí——Subaru nửa phần tự thuyết phục mình như vậy, nhưng câu chuyện lúc nãy của Anastasia đã khiến khái niệm 'chướng khí' là gì trở nên mơ hồ.
Liệu rời khỏi nơi này có khỏi được không, hiện tại sự thật đó cũng đáng ngờ.
Nếu như không khỏi, nếu như cậu không thể kìm nén được những cảm xúc chán ghét này ngay cả với Emilia hay Beatrice——.
"——!?"
Bất chợt sợi dây bị giật mạnh, Subaru theo đà chúi người tới trước. Sợi dây bị kéo là sợi nối với Patrasche, phán đoán dừng lại cưỡng ép được đưa ra từ con địa long.
Ngay lập tức ngẩng đầu lên xem có chuyện gì——,
"——Ư."
Một khối cầu lửa bị ném tới bay vụt qua trước mặt Subaru một bước chân.
Khối cầu lửa to cỡ quả bóng đá, vừa bay vừa rải nhiệt sóng ra xung quanh, cứ thế đâm sầm vào bức tường cát cách đó vài mét, phát nổ dữ dội với tiếng gầm vang trời.
Cơ thể lạnh lẽo bị nung đốt bởi luồng nhiệt phong bùng lên, Subaru suýt chút nữa phải nén tiếng hét trong cổ họng.
Nếu không bị Patrasche giữ lại, chắc chắn cậu đã lãnh trọn cú đó.
Không biết uy lực có chết người không, nhưng chắc chắn hỏa lực đó không thể tránh khỏi bị thương. Nghiến răng trước sự thật vừa thoát chết, đồng thời cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Subaru.
Tại sao, cầu lửa lại được ném về phía Subaru?
"――――"
Bất giác, Subaru quay lại nhìn phía sau.
Dính bẫy dương đông kích tây, lẽ ra Centaur vẫn đang chơi đùa với cái bình nước ở phía bên kia hang động. Thế nhưng lúc này, con ma thú đang hướng cái đầu hóa sừng về phía này và gầm gừ trầm thấp.
Như thể nó tin chắc rằng nhóm Subaru đang ở đây.
"――――"
Không thể nào, Subaru lắc đầu.
Subaru tháo chiếc bình nước dùng để ném khỏi thắt lưng, làm quen tay để thực hiện lại đòn nghi binh. Sợi dây nối với Ram liên tục gọi Subaru, nhưng cậu không đáp lại.
Bây giờ, ưu tiên hàng đầu là kéo sự chú ý của ma thú khỏi chỗ này.
Vung tay, bình nước vẽ một đường parabol, rơi xuống cát lệch hẳn về bên trái so với con Centaur. Đương nhiên, sự chú ý của ma thú hướng về phía đó, con mãnh thú xấu xí lao vào đòn nghi binh lộ liễu.
Lại là lửa, tiếng khóc trẻ con vang vọng. Và, trong hang động phản xạ những âm thanh chói tai, Subaru ra hiệu cho Patrasche, hối thúc tiến nhanh về phía lối đi.
Lặp lại, lặp lại, chỉ cần làm đúng quy trình đã định.
Chỉ cần thế là có thể vượt qua, nhưng mà——,
"——Chậc!"
Lại một lần nữa, quả cầu lửa do Centaur ném ra bay vụt qua ngay sát Subaru đang bước đi.
Lần này còn gần hơn lúc nãy, một đòn chính xác suýt soát sượt qua da thịt Subaru. Tức thì nín thở, Subaru bị luồng nhiệt sóng từ vụ nổ cầu lửa thốc vào người.
"――――"
Bị chiếu sáng bởi nguồn sáng màu cam mới sinh ra ngay trước mặt, Subaru trừng mắt nhìn con ma thú đang đứng đằng xa. Mắt không chạm mắt, nói trừng mắt thì hơi sai.
Nhưng, sự chú ý của ma thú rõ ràng đang hướng về phía này. Con ma thú chỉ có phương pháp phân biệt bằng âm thanh, tại sao, giữa tiếng kêu của chính nó lại nhận ra sự hiện diện của nhóm Subaru——.
"Tiếng kêu, của chính nó..."
"Barusu, phản xạ âm thanh——"
Trong đầu Subaru, nghi vấn và câu trả lời kết nối lại, tiếng gọi của Ram qua sợi dây cuối cùng cũng thành lời.
Và ngay khoảnh khắc cả hai cùng đi đến một đáp án, con Centaur đạp mạnh xuống cát.
Móng guốc đạp tung nền cát, cơ thể khổng lồ của ma thú nhẹ nhàng bay lên không trung lạnh lẽo. Hỏa lực của cái bờm rực cháy tăng lên trong khi chạy, nó lao thẳng một mạch về phía nhóm Subaru.
Thân người nối với thân ngựa giơ tay lên, xé toạc cái bờm đang cháy của chính mình. Thứ đó biến thành cầu lửa trong lòng bàn tay ma thú, và chỉ trong nháy mắt, đạn nổ rực lửa đã hoàn tất.
"——!! Chạy đi chạy đi chạy đi chạy đi!!"
Sự việc đã đến nước này, cuộc đụng độ với Centaur là không thể tránh khỏi.
Vứt bỏ sự lén lút giấu tiếng chân, Subaru vỗ vào mông Patrasche ra lệnh lao ngay vào lối đi.
Hiện tại, nhóm Subaru đang ở chính giữa hang động——khoảng cách đến lối đi cũ hay lối đi mới đều xa, vị trí thuận lợi cho ma thú đến mức khiến người ta nghĩ mình đã bị gài bẫy.
"Bị nó chơi xỏ sao...!?"
"――――Ư!"
Ý thức Subaru bị bao phủ bởi sự kinh ngạc, nhưng con ma thú không quan tâm điều đó. Centaur ném quả cầu lửa vừa tạo ra, thổi bay cát bụi như để trêu đùa nhóm Subaru đang chạy trốn.
Chạy thẳng vào lối đi cũng đã bị nó đọc vị. Mà chạy zíc zắc để làm nó bối rối thì thính giác bắt âm thanh của nó còn chính xác hơn mấy trò vặt vãnh này.
"U oa! Á!"
Sượt qua cái đầu đang cúi thấp, những quả cầu lửa liên tiếp bị ném tới.
Con ma thú mù lòa như đang vờn Subaru đang chạy trốn, nó dùng đôi chân chạy vòng quanh Subaru, liên tục bắn đạn nổ và thổi bay mọi thứ.
"G hự——!?"
Dưới chân phát nổ, cơ thể Subaru nhẹ bẫng bị sóng nhiệt cuốn đi và thổi bay.
Dù kịp thời dùng hai tay che mặt, nhưng luồng gió nóng bốc lên xâm nhập vào cơ quan hô hấp, làm cháy nhẹ khoang mũi và cổ họng. Hô hấp đau rát, niêm mạc bị tan chảy khiến khứu giác tạm thời tê liệt.
Lăn lộn trong cơn đau dữ dội phát sinh giữa mặt, Subaru rơm rớm nước mắt ngẩng đầu lên.
Cái miệng trên thân con Centaur mở to, khoang miệng đầy răng phát ra âm thanh chói tai nghe như đang cười. Không, nó đang cười.
Cười nhạo con người, kẻ yếu đuối thua cuộc ngay cả trong cuộc đấu trí và bị sức mạnh đùa giỡn.
"Khốn kiếp, gào...!"
Căm thù, cảm xúc đó sục sôi, ban cho Subaru sức mạnh để đứng dậy.
So với sự nghi kỵ hay bất hòa không cần thiết, thì sự thù địch dành cho loài thú gây hại đang đối đầu này mới lành mạnh làm sao. Bị nuốt chửng bởi thứ đen ngòm như cảm xúc mãnh liệt được cô đặc, Subaru cười khẩy vào cái suy nghĩ tự mãn của con ma thú đang đắc thắng.
Nếu nghĩ rằng mình đã thắng thì nực cười quá đấy.
Cái thân phận ma thú ghét chướng khí, mà nghĩ sao có thể thắng được Natsuki Subaru.
"――――"
Đưa tay xuống hông, rút roi ra.
Làm quen với cảm giác của cán roi trong tay, Subaru quất nhẹ đầu roi xuống cát, con Centaur ngừng cười, thích thú lắng tai nghe tiếng roi xé gió.
Có lẽ, đây là lần đầu tiên con ma thú nghe thấy âm thanh này.
Nhưng, đòn quyết định của Subaru không phải ở đó. Cây roi chỉ là dương đông kích tây.
"——Invisible Providence (Chưởng Lý Vô Hình)."
Khởi nguồn từ hành động bạo ngược của ma thú, cảm xúc đen ngòm cuộn xoáy trong lồng ngực Subaru.
Cậu định hướng cho nó, chuyển hóa thành sức mạnh để xé xác chân tay con Centaur. Cách dùng cứ như kẻ ngốc chỉ biết một chiêu, nhưng không sao. Đó là đòn tủ ai cũng dính.
"――――"
Quay tít cây roi trên đầu, tạo ra tiếng xé gió tốc độ cao.
Để con ma thú đang tò mò với âm thanh lạ không nhận ra, bàn tay ma thuật vô hình lướt đi trong bóng tối, lẻn vào cái bóng của ma thú, nhắm vào cái sừng trên thân người của nó.
Thân người trên thân ngựa, không biết cơ quan quan trọng nằm ở đâu. Khi đầu đã là sừng, thì liệu não có nằm trong đó không cũng là bí ẩn. Dẫu vậy, chắc chắn cơ quan trọng yếu chí mạng phải nằm ở đó. Đoán vậy, cậu dùng bàn tay vô hình bóp nát cái sừng.
Nếu việc mất sừng khiến nó nghe lời, thì bắt nó tự sát là được. Như thế còn sảng khoái hơn nhiều——.
"——!? Gi, a, gaa!?"
Ngay khoảnh khắc cậu nghĩ đến đó và định thực thi sự trừng phạt.
Nhìn chằm chằm vào Centaur, vừa vươn 'Bàn tay vô hình' về phía đầu nó, một cơn chấn động đau đớn ngoài sức tưởng tượng chạy dọc đầu Subaru. Như thể da đầu bị lột ra, dùi đục đóng thẳng vào hộp sọ, Subaru trợn ngược mắt ngay lập tức, sùi bọt mép màu vàng và quỵ gối xuống tại chỗ.
"G, a a!? Gư, a giii!"
Vẫn quỵ gối, hai tay ôm lấy đầu, cậu đấm vào thái dương để chống lại cơn đau sắc nhọn. Dù có xoa hay ấn thì cơn đau cũng không dịu đi. Để chống lại cơn đau, phải tạo ra một xung kích sắc bén và mạnh hơn. Vì thế cậu đấm, đấm, đấm mãi mà vẫn không vượt qua được cơn đau.
Địa ngục đầy gai nhọn sinh ra trong hộp sọ như đâm xuyên não bộ khiến cậu lăn lộn, Subaru quằn quại trên cát, cắn đầy cát vào miệng mà không hay biết.
"Đau quá! A a gaa! Đau đau đau! Đau quá!!"
Gào thét, như thổ huyết.
Nhét đầy cát vào miệng, dùng răng hàm nghiến chặt, để cổ họng không bị cơn đau kịch liệt không rõ nguyên do bít lại, Subaru quằn quại chống chọi với cơn đau. Không chống lại được, cậu đang thua.
Đương nhiên, Invisible Providence đã tan biến ngay tức khắc.
Thứ đã tan biến đó không thể can thiệp gì vào con Centaur. Con ma thú dường như hụt hẫng trước bộ dạng của Subaru, định cứ thế dùng cầu lửa biến Subaru thành cái xác cháy đen.
Quả đại cầu lửa được sinh ra xua tan hơi lạnh của không gian, sức nóng bùng nổ quy mô nhỏ làm thế giới nóng rực lên.
Cứ thế, nó sẽ biến Natsuki Subaru thành than——,
"――――!!"
Ngay trước đó, con địa long đen tuyền lao tới dũng mãnh cắn đứt cánh tay của ma thú.
"――――"
Con địa long với màu da hòa lẫn vào bóng tối, không một tiếng động tiếp cận ma thú và tung ra đòn đau điếng. Mất tay làm mất thăng bằng, con ma thú đánh rơi quả cầu lửa đang giơ trên đầu xuống tại chỗ.
Tức là, con ma thú tự làm nổ nhiệt lượng của quả cầu lửa do chính mình tạo ra ngay dưới chân, lãnh trọn vụ nổ ở cự ly siêu gần và bị thổi bay.
Hứng chịu vụ nổ, ma thú văng đi, máu trào ra từ vết thương ở tay, con Centaur ngã chổng kềnh. Không thèm liếc nhìn, Patrasche phi nước đại trên cát, ngoạm lấy quần áo của Subaru đang quằn quại và bắt đầu chạy để rút lui ngay lập tức.
Bị cắn ở thắt lưng và treo lủng lẳng, Subaru bị lắc lư qua lại, vừa chịu đựng sự lưu thông máu kém và cơn đau đầu không dứt, vừa nhìn về phía sau.
Phía sau Patrasche, con Centaur lảo đảo đứng dậy.
Vết thương trên thân người của nó sủi bọt, và cậu thấy cánh tay trái bị cắn đứt mọc lại ngay tức khắc. Khả năng tái tạo quái quỷ đó cũng hiệu quả với các vết thương khác; những vết thương trên khắp cơ thể do dư chấn vụ nổ vừa rồi lần lượt khép miệng, con ma thú trở lại nguyên trạng chỉ trong vài giây.
Đã thế thì chẳng còn gì cản trở nó nữa.
Centaur rít lên với Patrasche kẻ vừa đánh lén, tăng tốc đuổi theo con địa long đang chạy thục mạng, bờm bốc lửa lao tới.
Khả năng chạy thích nghi với mọi địa hình xấu của Patrasche rất tuyệt vời, nhưng vẫn kém một bậc so với tốc độ của con Centaur coi nơi này là lãnh địa. Cộng thêm sự chênh lệch về thể hình vốn có, con ma thú đã chạy song song ngay bên cạnh Patrasche đang ngoạm Subaru.
Trong tay ma thú sinh ra một quả cầu lửa rực cháy, lần này nó được kéo dài ra theo chiều dọc. Mở to mắt nhìn xem là gì, quả cầu lửa biến thành vũ khí cán dài trong tay ma thú, và chỉ trong nháy mắt, thứ được tạo ra là một ngọn thương bao phủ trong lửa từ đầu đến đuôi.
"――――!!"
Vung ngọn thương lửa lên, Centaur quật đầu thương vào Patrasche. Con địa long đen tuyền cúi người né theo đường xoay của ngọn thương——né đòn sát sạt như lặn xuống cát, và tăng tốc để luồn qua khe hở nhỏ nhoi đó.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tưởng như đã chạy thoát, móng guốc của ma thú đã đá vào hông địa long từ bên cạnh. Uy lực thấm qua lớp da cứng, Patrasche rên rỉ trong cổ họng vì nội tạng bị ép chặt. Dẫu vậy, nó vẫn không làm rơi Subaru đang mắc trên răng. Hơi nóng cảm nhận được ở vùng thắt lưng là do máu mà Patrasche bị tổn thương nội tạng nôn ra.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ hiểu nó bị thương nặng thế nào.
Nhưng, Patrasche không buông Subaru, và Subaru lúc này cũng không còn dư sức để lo lắng cho vết thương của ái long. Chỉ có sự tra tấn tưởng chừng vĩnh cửu do cơn đau đầu không dứt.
"——El Fura!"
"Jiwald——!"
Cú thương lửa thứ hai được phóng vào Patrasche đang giảm tốc độ rõ rệt. Tuy nhiên, trước khi nó kịp chạm vào cơ thể địa long, hai đòn can thiệp từ hai hướng đồng thời ập tới.
Một bên là lưỡi dao gió vô hình, bên kia là tia nhiệt độ cao hội tụ trắng xóa.
Cả hai câu niệm chú đều là giọng nói quen thuộc, nhưng chi tiết thì Subaru không rõ.
Chỉ biết rằng cả hai đều đánh trúng ma thú, đục một lỗ trên thân nó, và cắt chéo thân người của nó. ——Và vết thương đó cũng khép lại trong nháy mắt.
"Barusu...! A a, thiệt tình, nếu chết rồi thì nói một tiếng đi!"
"Phiền thật nha, con ma thú đó... Tương khắc với tôi, không phải dạng vừa đâu."
Giọng điệu vẫn như thường ngày, nhưng giọng thiếu nữ nghe có vẻ gì đó gấp gáp.
Ngược lại, dù trong tình huống gấp gáp, giọng thiếu nữ kia lại thiếu đi sự căng thẳng.
Cảm nhận hơi thở và hơi nóng từ máu nôn ra của ái long trên da thịt, ý thức của Subaru sắp sửa buông xuôi. Nếu phải chịu đựng đau đớn và khổ sở thế này, thà chết quách đi cho xong——.
"Không được chết, Barusu! Rem sẽ khóc đấy!"
"——Ồ."
Bị hét vào tai, giọng nói đó vượt qua cơn đau của Subaru mà chạm đến não.
Chỉ là, thứ được đánh thức bởi giọng nói đó là cơn giận không thua kém gì sự căm thù dành cho ma thú.
Rõ là đã quên rồi mà.
Ai cũng vậy, chẳng ai nhớ đến cô bé ấy cả.
——Đừng có dùng cái giọng ra vẻ hiểu biết đó mà xen vào chuyện của tôi và Rem.
"——Invisible Providence (Chưởng Lý Vô Hình)!!"
Giải phóng cảm xúc theo cơn giận, ở góc tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt, Subaru quất bàn tay ma thuật đen ngòm vào con ma thú vừa lướt qua đó với khí thế gần như giận cá chém thớt.
Ngay lập tức, cơn sóng dữ của cơn đau nghiền nát hộp sọ ập đến——trước khi bị nó nuốt chửng và ăn mòn ý thức, 'Bàn tay vô hình' của Subaru đã đập gãy ngọn thương của ma thú từ chính diện, báo được một mũi tên thù.
——Nhưng, sự phản kháng yếu ớt cũng chỉ đến đó thôi.
"――――!!"
Sự đáp trả cho đòn phản công giận dữ là một cú đánh đau điếng từ cơn phẫn nộ còn lớn hơn.
Centaur cắm chân trước xuống nền cát, lấy đó làm trụ xoay mạnh cơ thể khổng lồ, chân sau bắn ra như máy phóng đá.
Độ cứng của móng guốc tựa khoáng vật đạt được trọng lượng và tốc độ, hất tung cát và nổ tung vào nhóm Subaru——cuốn cả Patrasche, và có lẽ cả Ram cùng Anastasia đang ở gần đó.
Lực chân phát nổ thổi bay một phần hang động, tất cả bị cuốn vào bạo lực của cát và văng đi tứ tung. Cuối cùng Subaru cũng tuột khỏi hàm của Patrasche, lăn lóc vô vọng trên cát, và đâm sầm vào cái xác cháy đen nào đó bị sụp đổ do dư chấn.
"A, ư..."
Cơn đau đầu không thể diễn tả bằng lời, cộng thêm cơ thể vừa hứng trọn cú đá của Centaur.
Trước chuỗi đau đớn dồn dập tấn công từ cả bên trong lẫn bên ngoài cơ thể, ý thức của Subaru chẳng thể nào duy trì được nữa. Chỉ là, trong lúc nằm lăn lóc một cách vô định, cậu cảm nhận được hơi thở của 『Cái Chết』 đang đậm đặc kéo đến gần.
Hủy diệt, toàn diệt, chết vô ích, chết trận.
Những từ ngữ vô tình ấy chạy qua tâm trí cậu, thế nhưng—,
「――――」
Trong tình cảnh mà phổi đã quên cả cách hô hấp, Subaru nhìn thấy ai đó đang đứng chắn trước mặt mình.
Một cái bóng nhỏ bé, mảnh khảnh. Trong thế giới thiếu vắng nguồn sáng này, ngoại hình đó chẳng thể nhìn rõ. Nhưng vì là dáng hình đã quá đỗi quen thuộc nên cậu nhận ra ngay. Là Ram. Cô đang đứng đó, dù cơ thể lảo đảo không vững.
Như để che chở cho Subaru, cô dang rộng hai tay.
—Đồ ngốc, không thể nào đâu, vô ích thôi, dừng lại đi.
Dù muốn cất tiếng nói như vậy, nhưng cổ họng để phát ra âm thanh đã chết lặng. Như thể bị cát lấp đầy. —Không, thực tế là cát đang lấp đầy thật. Nguyên nhân là do cậu đã nuốt cát vào như một thằng ngốc để cố giết chết cơn đau đầu, nên Subaru hiện tại thậm chí không thể thốt nên lời cho ra hồn.
「...Tại, sa...o」
Chỉ như cố vắt ra từng chút, Subaru rên rỉ bằng giọng nói yếu ớt.
Rõ ràng bên trong Subaru đang chất chứa bao nhiêu bất mãn và giận dữ đối với những người thân thiết như Ram, và hẳn là các cô ấy cũng cảm nhận được điều đó.
「—Vì Rem, sẽ khóc.」
Đáp lại lời của Subaru, Ram chỉ tĩnh lặng trả lời duy nhất điều đó.
Vì cô em gái lẽ ra không tồn tại trong ký ức, vì để bảo vệ người thương của cô em gái không có trong ký ức ấy, Ram đã đứng lên.
Subaru không hiểu điều gì đã khiến cô làm đến mức đó.
Nhưng dù không hiểu, vẫn có điều cậu biết rõ.
Cứ thế này, Ram sẽ chết. Và rồi, Subaru cũng sẽ chết. Đó là điều không thể tránh khỏi.
「――――」
Con Nhân Mã gầm lên, hai cánh tay nó tạo ra thêm hai thanh kiếm lửa mới. Hoặc có lẽ vì không mang hình dáng của kiếm, nên có thể nó định tạo ra búa hay rìu.
Dù là gì đi nữa, đó là hai món vũ khí rực lửa. Với thứ đó, nó đang trong tư thế chuẩn bị băm vằm Ram—người quá đỗi nhỏ bé so với nó—và thiêu rụi cả Subaru.
「...Đến đây, đến đi. Chắc chắn phải có, cách gì đó chứ.」
Trước hơi thở của 『Cái Chết』 đang cận kề, Subaru vươn tay vào tận cùng sâu thẳm của nỗi đau.
Đi ngược lại với nỗi đau, lặn sâu xuống, hành động đó gần giống như đang chìm vào bên trong chính mình. Việc cầu cứu sự trợ giúp từ bên ngoài—từ Ram, Patrasche hay Anastasia—là không thực tế.
Vậy thì, dù có bị chửi rủa là loại mộng tưởng hão huyền đi nữa, Subaru vẫn tìm kiếm phương kế ở bên trong bản thân. Bởi vì cái phương pháp rõ ràng phi thực tế này, lại vẫn còn thực tế hơn những cách khác.
Lặn vào bên trong, vươn tay vào cơ thể đã vẩn đục hoàn toàn, gạt đi những vọng niệm đen ngòm đang ngọ nguậy, Subaru tìm kiếm một kế sách để phá vỡ bế tắc trong chính mình. Không phải là 『Bàn Tay Vô Hình』 đã bị lạm dụng quá mức. Một cái gì đó khác, một phương tiện mới, một cách thức để vượt qua tình cảnh này.
Tuy nhiên, sự cầu khẩn quyết tử đó của Subaru lại—,
「—A.」
Chẳng tìm thấy bất cứ thứ gì, trong khi con ma thú trước mặt Subaru đã vung hai thanh kiếm lên cao.
Ngọn lửa giao nhau trên đỉnh đầu ma thú, và sau một khoảnh khắc ngưng đọng, nó được phóng về phía Ram. Thiêu đốt cả bầu khí quyển, trảm kích đang lao tới sẽ vô tình thiêu rụi cơ thể mảnh mai của thiếu nữ, thổi bay cô, biến con đường cô đã đi, những tâm tư cô đã ôm ấp, biến tất cả mọi thứ thành hư vô, trở thành than đen—,
Ảo giác về quang cảnh đó hiện lên, Subaru gào thét trước sự bất lực của mình—,
「――――」
Khoảnh khắc tiếp theo, một luồng ánh sáng trắng được bắn ra với tốc độ kinh hoàng đã thổi bay nửa thân trên của con ma thú.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Cơ thể của con ma thú đang giương cao thanh kiếm lửa đã biến mất khỏi thế gian này bởi một luồng ánh sáng đáng sợ.
Đó không phải là những thứ nhẹ nhàng như cắt đứt hay đè bẹp, mà nghĩa là sự tiêu diệt theo đúng nghĩa đen.
「――――」
Nhân Mã là con quái vật có thân ngựa, và phần đầu của nó được nối với thân người.
Và ánh sáng đó đã thổi bay phần tương ứng với thân người ấy, từ ngực trở lên. Đương nhiên, cả cánh tay từ vai trở ra, cũng như cái sừng tương ứng với đầu người và cái miệng đầy răng nanh trổ ra ở ngực cũng đi tong.
Trước cú va chạm đó, con ma thú đổ máu từ vết thương mà không phát ra tiếng động nào—ngay sau đó, vết thương sủi bọt, và quá trình siêu hồi phục y hệt như trước đây diễn ra.
Thịt da ngọ nguậy đùn lên, phần thân người đã mất được tái tạo. Cơ thể người ngay lập tức được hình thành, và trên hai tay nó nhanh chóng sinh ra những đạn pháo rực lửa.
「――――!!」
Con Nhân Mã gầm lên, vô số tiếng cười réo rắt của trẻ thơ vang vọng trong không gian lạnh lẽo.
Cứ thế xoay người lại, con ma thú chẳng thèm liếc nhìn Subaru hay Ram, mà lao thẳng về phía kẻ thù vừa thổi bay nửa thân trên của nó.
Tạo ra vô số cầu lửa trên tay, con ma thú ném liên tiếp chúng theo nhịp chạy, định lợi dụng sức nóng của vụ nổ để tự mình xung phong tấn công. Nhưng—,
「—Hả!?」
Những cầu lửa do ma thú tạo ra, tất cả đều bị đánh chặn từ chính diện.
Thứ làm được điều đó là những luồng ánh sáng trắng xuyên thủng cầu lửa trực diện với độ chính xác đáng sợ. Tốc độ của ánh sáng là phi thường, và uy lực rõ ràng vượt trội hơn cầu lửa.
Khối cầu lửa bị ánh sáng đánh trúng vào tâm, bị uy lực của ánh sáng kéo theo và găm vào chính cơ thể con ma thú, ngay sau khi tưởng chừng như nó đã biến thành một con nhím ánh sáng trắng, ngọn lửa bùng nổ trên toàn thân ma thú.
Cánh tay bị thổi bay, khoang miệng bị xé toạc, phần thân ngựa bị cháy sém, con Nhân Mã ngã nhào. Lăn lóc dữ dội trên nền cát, con ma thú gào thét inh ỏi trong cơn thịnh nộ.
Tuy nhiên, vết thương lại ngọ nguậy, con ma thú không chết. Bị khoét, bị thổi bay, nếu vẫn chưa đủ, thì chỉ cần tăng cường độ cứng, thay đổi công năng, tiến hóa cách giết chóc là được.
「――――」
Tái tạo lại những bộ phận đã mất, ngoại hình của con ma thú biến đổi.
Hình dạng phần người thay đổi, hai cánh tay tăng lên thành bốn, từ khoang miệng ở thân mình thò ra những chiếc răng nanh dài và sắc nhọn. Phần thân ngựa bên dưới cũng tăng thêm chân, tám cái chân đồng nghĩa với lực chân tăng gấp đôi theo tính toán đơn giản.
Hơn nữa, làn da cháy sém chuyển thành lớp vỏ cứng bóng loáng đen kịt, thoạt nhìn có thể trông như một thực thể đang khoác áo giáp.
Và trên mỗi cánh tay tăng thêm, nó cầm kiếm lửa, thương, búa, rìu; con ma thú đã thực hiện một cuộc tiến hóa không tưởng trong thời gian ngắn, tự biến đổi bản thân chỉ vì chủ nhân của luồng bạch quang kia.
「――――」
Giơ bốn chân trước lên, con Nhân Mã gầm lên một tiếng long trời lở đất. Hai móng guốc trước va vào nhau tạo ra âm thanh chói tai, nó lấy đà và bắt đầu lao đi.
Dáng vẻ đó, cộng với cơ thể khổng lồ, chẳng khác nào một đoàn tàu bọc thép. Trọng lượng và gia tốc sẽ dễ dàng biến đối thủ va chạm trực tiếp thành thịt xay, đón nhận cái chết thảm khốc không nỡ nhìn.
Nếu bồi thêm ngọn lửa vào đòn kết liễu, kẻ đã làm con ma thú bẽ mặt sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt.
「――――Ư!!」
Cát bụi bị đá tung 『Bạch quang xuyên thấu』, sóng nhiệt của ngọn lửa 『Bạch quang xuyên thấu』 cuộn trào, con ma thú hung hãn 『Bạch quang xuyên thấu』 lao qua. 『Bạch quang xuyên thấu』 sức nóng của ngọn lửa so với trước đây 『Bạch quang xuyên thấu』 không thể so sánh được 『Bạch quang xuyên thấu』 hỏa lực gia tăng đến mức, ngọn lửa địa ngục 『Bạch quang xuyên thấu』 cũng chỉ đến thế là cùng 『Bạch quang xuyên thấu』 như muốn nói vậy. Chỉ cần liếc qua 『Bạch quang xuyên thấu』 thì dù là tồn tại nào 『Bạch quang xuyên thấu』 cũng phải run rẩy 『Bạch quang xuyên thấu』 là điều không thể tránh khỏi 『Bạch quang xuyên thấu』 dị hình và dị mạo ấy 『Bạch quang xuyên thấu』 chính là vua của Sa Hải 『Bạch quang xuyên thấu』 『Bạch quang xuyên thấu』 『Bạch quang xuyên thấu』 『Bạch quang xuyên thấu』 『Bạch quang xuyên thấu』 『Bạch quang xuyên thấu』 『Bạch quang xuyên thấu』 『Bạch quang xuyên thấu』 『Bạch quang xuyên thấu』 『Bạch quang xuyên th』 『Bạch quang xuyên th』 『Bạch quang xuyên th』 『Bạch quang xuyên』 『Bạch quang xuyên』 『Bạch quang xuyên』 『Bạch quang xu』 『Bạch quang xu』 『Bạch quang』 『Bạch quang』 『Bạch quang』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』 『Bạch』—.
—.
――――.
――――――――.
――――――――――――――.
「――――」
Và rồi, ngay sau khi lượng ánh sáng khủng khiếp tuôn trào, ở đó chẳng còn lại gì nữa.
Con ma thú từng phô trương sức mạnh kinh hoàng đến thế, bao gồm cả những mảnh thịt vụn, tất cả đều bị ánh sáng xóa sổ, bị thổi bay đến một nơi nào đó không thuộc về thế giới này.
Còn lại trên cát, chỉ là vô số luồng sáng được bắn ra để xóa sổ con ma thú—nguồn gốc của chúng, những cây kim trắng mảnh dài. Ngay cả chúng cũng lập tức tan thành bột như thể bị phong hóa.
「――――」
Kinh ngạc chứng kiến cảnh đó, Subaru quên cả cơn đau đầu.
Khi nhận ra, trong vòng tay Subaru, một cơ thể nóng hổi và mảnh mai đang sà vào. Là Ram. Trong ký ức của Subaru cũng không có, nhưng dường như vào khoảnh khắc cuối cùng, cậu đã ôm lấy cơ thể ấy.
Tuy nhiên, việc đó hẳn là chẳng có ý nghĩa gì, và Ram cũng có vẻ không còn tỉnh táo.
「――――」
Lọt vào tai Subaru là tiếng ai đó đạp lên cát.
Tiếng bước chân chậm rãi, chậm rãi, nhưng chắc chắn đang tiến về phía này, phía Subaru.
Như mọi khi, trong hang động vẫn bao trùm bởi sự tĩnh lặng lạnh lẽo và bóng tối.
Thứ duy nhất miễn cưỡng trở thành nguồn sáng là tàn dư của những ngọn lửa mà con ma thú vừa phun ra dữ dội đang rải rác khắp nơi. Vừa hay, ngay bên cạnh Subaru cũng có một mảnh lửa đang cháy âm ỉ, giúp cậu có thể nhìn bao quát được khoảng vài mét.
Ngay tại rìa tầm nhìn đó, đôi chân của ai đó đã bước vào.
「――――」
Ngẩng mặt lên, Subaru hướng mắt về phía chủ nhân của đôi chân ấy—có lẽ, cũng là chân tướng của luồng ánh sáng.
Từ từ nâng tầm mắt lên, phản chiếu trong đôi mắt mờ đi của cậu, là một con người.
「――――」
Là một người phụ nữ.
Một người phụ nữ mang bầu không khí kỳ lạ.
Đôi chân đứng trên cát để lộ táo bạo đến tận đùi, thứ bảo vệ phần hạ bộ của người phụ nữ chỉ là chiếc quần cực ngắn được cắt xẻ đến mức tối đa. Ngay phía trên đó quả nhiên là vòng eo và rốn lộ ra, còn trên thân mình thon thả thắt đáy lưng ong chỉ có những dải vải quấn quanh như tấm che ngực để giấu đi bầu ngực.
Chỉ có điều, trên vai cô ta khoác một thứ như áo choàng, thứ đó miễn cưỡng che chắn bờ vai trắng ngần và phần lớn cơ thể lộ liễu khỏi gió cát.
Mái tóc màu nâu sẫm gần như đen đến mức hòa vào bóng tối, được để dài và buộc lại thành kiểu đuôi ngựa.
Và nhìn chằm chằm vào nhóm Subaru là đôi mắt ướt đẫm những cảm xúc vô cùng đậm đặc.
Đôi môi mỏng đó toác ra sang hai bên, người phụ nữ nở nụ cười mang đầy thú tính, và nói.
「—Tìm thấy rồi.」
Ít nhất thì ngôn ngữ cũng thông suốt, Subaru nghĩ.
Vừa nghĩ đến đó, ý thức của Subaru cũng chạm đến giới hạn.
Được cảm giác của cát đỡ lấy, Subaru buông tay khỏi ý thức trong sự im lặng.
Ít nhất, cậu cũng ôm chặt lấy thiếu nữ trong tay để không buông cô ấy ra.
Chỉ còn lại chút gan lì để cố chấp đến mức độ đó mà thôi.
0 Bình luận