Cha còn điên rồ hơn cả mẹ ư?
Dẫu cho hành tung của người cha có kỳ quặc đến đâu, thì cách nói năng của cô con gái thật chẳng ra thể thống gì. Nếu người mẹ là Cora mà nghe thấy những lời này, hẳn Stella đã bất tỉnh nhân sự từ lâu rồi. Lẽ ra người cha Kasta cũng phải đỏ mặt tía tai vì giận một lần mới phải...
“Ừm…”
Nhưng người đàn ông khờ khạo này chỉ biết gãi gãi chòm râu được vợ tỉa tót đẹp đẽ, vẻ mặt đầy bối rối.
“Xin lỗi con nhé, vì cha có chút kỳ lạ.”
Ngược lại, ông còn đột ngột đưa ra lời xin lỗi khiến con gái chẳng biết phải nói gì thêm. Rốt cuộc cha có phải là con người không vậy…
“A, không, con nói ra chuyện này không phải để nhận lời xin lỗi từ cha…”
Stella gãi đầu rồi cúi mặt xuống. Cha cô có một tài năng thiên bẩm là khiến người khác phải lặng người suy ngẫm. Cô nổi cáu không phải vì muốn nghe những lời này.
“Con không rõ lắm, nhưng chẳng phải bây giờ cha đang rất mạnh sao? Khác với hồi nhỏ, giờ mẹ cũng đâu làm gì được cha, cha có thể sống theo ý mình muốn được rồi mà?”
Cô con gái cả cảm thấy người cha hiền lành quá mức này thật sự rất kỳ lạ. Nhưng đó không phải là lời trách móc hay mang ý nghĩa tiêu cực. Bởi suy cho cùng, Stella cũng chính là người được nuôi dưỡng và hưởng thụ sự tử tế này từ cha mình.
“Nếu cha yêu mẹ đến thế… thì con không phải là người trong cuộc nên không thể can thiệp thêm được nữa. Nhưng con vẫn muốn cha đối xử tệ với mẹ một chút. Con muốn cha khiến mẹ cũng phải khổ tâm đôi chút.”
Tất nhiên, Kasta đã không kể lại chuyện mẹ của bọn trẻ, Cora, từng tạt axit vào mặt mình. Chính vì vậy mà Stella mới cố gắng thỏa hiệp theo cách đó.
Điều này có nghĩa là anh đã nói giảm nói tránh đi rất nhiều so với thực tế khốc liệt. Anh nói ra một phần sự thật, nhưng không hề muốn con cái phải oán ghét mẹ chúng.
“Hay là trong vài năm tới, cha cứ coi mẹ như vợ lẽ thôi… hoặc là đi du lịch xa một chuyến mà không nói lời nào, hay là đến Đế chế và sống một cuộc đời được mọi người sùng bái cũng tốt mà. A! Hay là con đi cùng cha nhé? Dạo này con học được khá nhiều món mới đấy. Con cũng muốn đi tìm đối tượng kết hôn nữa!”
Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã quá đủ để Stella đứng về phía đối lập với mẹ mình. Có lẽ, nếu cô con gái cả biết được toàn bộ quá khứ kinh hoàng của cha mẹ, cô sẽ coi người mẹ mà mình hằng yêu quý như kẻ thù không đội trời chung. Kasta hiểu rõ điều đó nên mới luôn giữ kín miệng.
“Ừm, cha cũng không biết nữa... Ngoài mẹ con ra, cha chưa từng quan tâm đến ai khác.”
Một kẻ si tình đến cực đoan.
Một gã khờ đến tội nghiệp.
“Cha nói gì vậy chứ! Thế gian này có biết bao nhiêu điều thú vị? Chẳng lẽ cha định cả đời chỉ nhìn về phía mẹ thôi sao!?”
Trước phản ứng nhất quán của cha, cô con gái bức xúc thốt lên. Mẹ cô thì đáng phải chịu như vậy, nhưng cha cô đâu cần phải thế.
“Nếu cha chưa biết thì bây giờ cha phải biết đi. Là trụ cột gia đình không có nghĩa là chỉ chăm lo cho gia đình. Nhân vật chính trong cuộc đời của cha không phải ai khác mà chính là bản thân cha đấy!”
Đó chẳng phải là bản lĩnh đàn ông sao? Không, trước khi tính đến chuyện đàn ông, thì con người vốn dĩ là như vậy mà? Tham vọng và dục vọng không hẳn lúc nào cũng xấu. Sống vì bản thân mình vốn là bản chất của sự sống.
Stella không mong gia đình tan vỡ, nhưng cô cảm thấy vô cùng chướng mắt khi mẹ mình cứ nghiễm nhiên tận hưởng tình yêu và lòng bao dung của cha như một lẽ đương nhiên. Khác với mẹ, Stella có tâm hồn vị tha và cô không muốn hy sinh hạnh phúc của cha để đổi lấy hạnh phúc của riêng mình.
“Khi mẹ mệt mỏi, chúng con sẽ là chỗ dựa cho mẹ. Nhưng cha thì không cần phải làm thế nữa đâu.”
Thật là chuyện hoang đường. Trên đời này, người duy nhất có thể an ủi con quỷ trắng u sầu kia chỉ có thể là người đàn ông tóc nâu này mà thôi. Stella vốn nhạy bén, hẳn cô cũng hiểu rõ điều đó.
Dù vậy, cô không thể cứ để mặc mối quan hệ bất bình đẳng này tiếp diễn. Cô nàng bán Elf tóc bạch kim này vừa là con gái của Cora, nhưng cũng đồng thời là con gái của Kasta.
“Con cũng muốn mẹ được hạnh phúc. Nhưng con muốn cha hạnh phúc hơn cả mẹ.”
Giọng nói hơi run rẩy vì chực khóc cuối cùng cũng được kìm nén lại. Cô ghét cái cách cha cứ chiều chuộng mẹ đến sinh hư.
“Cha là người xứng đáng có được điều đó mà…?”
Hơn nữa, cha cô chẳng phải là hiện thân của sức mạnh vô song, vượt qua cả giới hạn của giống loài Halfling sao? Nếu ông muốn, chỉ với một thanh kiếm gỗ, ông có thể bình định cả đại lục. Dẫu không đến mức đó, ông cũng nên sống một cuộc đời được tôn sùng tại đất nước mà con trai ông đã gầy dựng nên. Ngay cả Đông Đại Lục này cũng từng được ông cứu rỗi.
“Stella…”
“A, hay là thế này đi? Cha từng bảo ngày xưa cha rất ngưỡng mộ các hiệp sĩ đúng không?”
“Chuyện đó thì đúng là vậy, nhưng mà…?”
Trước khi người cha kịp thốt ra những lời làm nản lòng, cô con gái cả đã nhanh chóng cắt ngang. Cô muốn né tránh sự phủ nhận hiển nhiên từ ông. Trong đầu cô vừa lóe lên một phương án khác để thuyết phục cha.
“Cha có vẻ vẫn còn lãng mạn với nghề đó lắm, vậy hay là cha thử lập một vương quốc hiệp sĩ theo chế độ phong kiến xem sao? Nếu cha thấy phiền phức thì mở một học viện cũng được. Với thực lực của cha, chỉ cần có chút tiếng tăm thôi là người ta sẽ kéo đến như nước lũ cho xem!? Tất nhiên bây giờ cha đang bận nên chưa có thời gian, nhưng sau này thì sao!”
Đó không phải là một đề xuất tồi. Anh vốn là người có ước mơ giản dị, nên việc thực hiện hóa bản thân bằng cách mở một ngôi trường nhỏ cũng là ý hay.
“Cha nghĩ đó là một ý kiến hay đấy.”
“Đúng không ạ?”
Cuối cùng thì cha cũng hiểu thấu lòng mình sao? Stella vui mừng khôn xiết, không giấu nổi sự phấn khích.
“Phải, con gái cả của cha quan tâm đến cha như vậy, cha đúng là một người đàn ông phúc đức.”
“Hì hì hì…”
Đã thế, người cha yêu dấu còn tặng thêm cho cô những lời khen ngợi. Người ta thường nói hạnh phúc của con cái là hạnh phúc của cha mẹ, nhưng điều ngược lại cũng chẳng khác là bao. Trước lời bộc bạch chân thành của cha, thiếu nữ tóc bạch kim nở nụ cười rạng rỡ. Cô bắt đầu kỳ vọng vào cuộc đời mà cha sẽ sống cho chính mình từ nay về sau.
“Nhưng cha chỉ xin nhận tấm lòng của con thôi.”
“…Dạ?”
Nhưng đáng tiếc thay…
“Stella, cha con đã đạt được ước mơ của mình rồi. Và người giúp cha thực hiện ước mơ đó chính là mẹ con.”
Lý do mà Kasta thời trẻ khao khát trở thành hiệp sĩ không đơn thuần chỉ là sự ngưỡng mộ giống như một đứa trẻ nhìn lên người lớn.
“Cuộc đời của cha con có đáng thương hay không không quan trọng. Điều quan trọng là một cậu bé Halfling sinh ra trong thân phận hèn mọn đã thầm thương trộm nhớ nàng công chúa Elf từ khi còn rất nhỏ. Và cuối cùng, cậu ấy đã có được người thiếu nữ quý giá đó trong vòng tay mình.”
Nếu chỉ vì những lý do tầm thường, thì người đàn ông ấy đã từ bỏ cuộc sống này từ lâu chứ đừng nói đến ước mơ.
“Huống hồ, khi nàng công chúa mà hiệp sĩ phụng sự đã trở thành bạn đời, thì chủ nhân của người đó vẫn không hề thay đổi.”
Nụ cười trên môi người đàn ông rạng rỡ và đầy mãn nguyện. Như thể không còn gì để luyến tiếc. Một thái độ vô cùng thanh thản. Sự rạng ngời đó ngay cả vị Hoàng đế của một Đế chế được muôn dân sùng bái cũng không thể sánh bằng.
“Người phụ nữ mà cha muốn phụng sự, từ xưa đến nay, vẫn chỉ duy nhất có mẹ con mà thôi.”
“……”
Stella hoàn toàn câm nín. Cha cô vốn dĩ đã không còn là một hiệp sĩ theo nghĩa thông thường. Đó chỉ là hình thức bên ngoài. Người đàn ông này, chỉ cần được ở bên cạnh người con gái mình yêu, đã cảm thấy thỏa mãn như một kẻ bá chủ vừa chinh phục cả thế giới. Nụ cười sảng khoái mà cô vừa chứng kiến chính là minh chứng cho điều đó.
“Vậy nên, Stella à.”
Kasta chính là một người đàn ông như thế.
“Con không cần phải thương hại hay cảm thấy nuối tiếc cho hoàn cảnh này đâu.”
Anh không biết cách sống vì bản thân mình.
Vì xuất thân rõ ràng là một kẻ sâu bọ, anh cũng chẳng biết tự gán ý nghĩa cho chính mình.
Hơn nữa, anh còn là một kẻ cứng đầu, không thể liếc nhìn người phụ nữ nào khác.
Nhưng…
“Bởi vì ngay lúc này, cha con vẫn đang sống vì chính bản thân mình.”
Thì đã sao chứ?
Đây chính là cuộc đời mà người đàn ông này hằng ao ước.
“Và Stella này.”
Vẻ mặt vốn chỉ luôn dịu dàng của người cha bỗng thoáng chút nghiêm nghị.
“Mẹ con vẫn còn trẻ, bà ấy thậm chí còn chưa đến tuổi trưởng thành. Bà ấy đã mang thai Daisy, anh trai các con quá sớm. Thế nên…”
Người mẹ High Elf của năm đứa con, đối với người đàn ông đã trưởng thành vượt bậc này, vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
“Cha không thể đối xử quá khắt khe với mẹ được.”
Và điều đó cũng không hoàn toàn sai. Cora là người duy nhất chưa đến tuổi trưởng thành trong gia đình Cora, tính cả các con. Tuy đã có năm mặt con và cần phải có trách nhiệm của một người mẹ, nhưng Cora không phải là người phụ nữ thiếu thốn tình mẫu tử. Chỉ là vì người đàn ông này là người bạn đời độc nhất vô nhị trên thế gian, nên cô mới bám lấy anh một cách điên cuồng như vậy.
–Vì vậy, mong con hãy thấu hiểu cho người cha thiếu sót này.
–Và cũng mong con đừng quá oán ghét mẹ mình.
–Trên hết, đừng bao giờ nghĩ rằng con đang hưởng thụ cuộc sống bình yên bằng cách hy sinh hạnh phúc của cha.
Giọng nói của người cha nhẹ nhàng và từ tốn. Nhưng nó không chỉ đơn thuần là sự dịu dàng. Trong đó ẩn chứa một ý chí rõ ràng và mãnh liệt.
–Bởi vì ngay cả điều đó cũng chính là hạnh phúc của cha.
“……”
Đối diện với lòng nhân từ bao la đang hiện hữu trước mắt, Stella không thể thốt thêm lời nào. Nói là bị thuyết phục thì không đúng bằng việc nói rằng cô đã hoàn toàn bị khuất phục.
Dù sao thì, khi cha đã nói đến mức đó.
Đứa con gái chưa hiểu chuyện như cô còn có thể nói gì đây?
Làm sao dám cãi lại?
Làm sao dám phủ nhận?
Khi mà vị hiệp sĩ Halfling, người không chỉ cứu rỗi cuộc đời của bạn đời mình mà còn cứu rỗi cả thế giới, đang nở nụ cười hạnh phúc tột cùng như thế kia.
3 Bình luận