Toàn truyện

Chương 412

Chương 412

“Florry, em không sao chứ?”

Ngay khi Florry vừa bước ra khỏi đại điện, Rein đã lao đến bên cô.

“Em không sao, chúng ta về thôi…” Florry đáp, gương mặt thoáng chút u buồn.

Thấy vậy, Rein suýt nữa thì xông thẳng vào đại điện để chất vấn, nhưng cuối cùng cậu vẫn kìm lại được.

Cậu đoán rằng cuộc đàm phán về cơ bản là thuận lợi.

Về lý thuyết, lão già kia đã đạt được mục đích, hoặc ít nhất là tạo ra được cục diện mà ông ta mong đợi.

Có lẽ sau này ông ta sẽ dùng thứ gì đó để bù đắp hay an ủi Florry, nhưng lão già đó vốn dĩ đâu có hiểu Florry thực sự khao khát điều gì.

Hay nói đúng hơn, ông ta chẳng thèm bận tâm tìm hiểu, mà chỉ muốn giải quyết mọi chuyện theo lối áp đặt thường thấy của mình.

Hậu quả là dù ai cũng có vẻ lấy được thứ mình cần, thì vẫn sẽ có kẻ bị sự lạnh lùng của lão làm cho tổn thương sâu sắc.

Ít nhất, Rein đã quá quen với cái cảm giác ấy rồi.

Bình thường Florry trông rất kiên cường và thông minh, nhưng khi bị chạm đến nơi mềm yếu nhất trong tim, cô cũng chẳng khá hơn Rein là bao, thậm chí còn mong manh hơn nhiều.

“Ừ, chúng ta cùng về.”

Rein nắm tay Florry rời khỏi hoàng cung, bước lên xe ngựa.

Sau khi xác nhận kỹ lưỡng không có tai mắt hay truy binh nào bám đuôi, Rein mới khẽ thở phào, quay sang hỏi:

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lão già đó nói thế nào?”

“Điện hạ, tại sao ngài cứ gọi Bệ hạ là lão già thế?” Florry không trả lời ngay mà hỏi ngược lại.

“Bởi vì lão già đó cố chấp đến cực đoan, chỉ tin vào nhận định của bản thân, chẳng thèm nghe lọt tai lời khuyên của bất kỳ ai, có khác gì mấy ông già lẩm cẩm đâu!” Nhắc đến chuyện này, lửa giận trong lòng Rein lại bùng lên.

Florry không tỏ ra lúng túng hay lên tiếng bảo vệ Bệ hạ như mọi khi, cô chỉ khẽ mỉm cười:

“Vâng, người mà em vừa gặp cũng là một Bệ hạ y hệt như vậy... Bấy lâu nay, thực sự đã làm khó cho ngài rồi.”

Florry dường như muốn hùa theo lời chế giễu của cậu, cố tỏ ra bình thường để Rein bớt lo.

Nhưng cô đã thất bại.

Mỗi câu thốt ra đều không giấu nổi nét bi thương.

Cô vội vàng điều chỉnh cảm xúc, nhưng nỗi buồn ấy cứ hiện rõ mồn một trong ánh mắt...

“Xin lỗi, ta hỏi chuyện này không phải để khơi lại nỗi đau của em.” Rein thu lại vẻ oán trách, dồn toàn bộ sự chú ý vào cô gái tóc vàng.

“Ta chỉ nghĩ rằng nếu nói ra được, em sẽ thấy dễ chịu hơn, và ta cũng có thể chia sẻ chút gánh nặng cùng em.”

“Xin lỗi ngài.” Florry hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh.

“Thực ra nội dung cụ thể chắc ngài cũng đoán được rồi... Bệ hạ không tin rằng em sẽ không đe dọa đến ngai vàng của người.”

Rein nén lại sự thôi thúc muốn cùng cô mắng mỏ lão già kia, cậu hiểu rằng lúc này điều Florry cần nhất là một người lắng nghe.

“Về điểm này, vốn dĩ em rất tự tin. Nhưng Bệ hạ đã hỏi em một câu, và em chợt nhận ra mình quả thực không tôn kính người như mình tưởng. Em luôn đặt lợi ích của quốc gia và người dân lên trên hết...”

“Nhưng những việc Bệ hạ đang làm, chẳng lẽ không phải là vì nước vì dân sao? Nào là Bắc phạt, đả thông hành lang Đông Vực, bãi truất bách gia...”

“Thực ra, em chỉ muốn thực hiện mọi thứ theo cách mà mình cho là đúng. Một khi người khác không đồng tình, cho dù đó là mệnh lệnh của Bệ hạ, em cũng sẽ tìm mọi cách để làm trái... Một người như em, làm sao Bệ hạ có thể không đề phòng cho được?”

Rein chau mày.

Thấy Florry thần sắc sa sút, dáng vẻ như muốn buông xuôi, cậu không nhịn được mà lớn tiếng:

“Tại sao em cứ phải ôm hết lỗi lầm về phía mình? Tại sao mở miệng ra là lại tìm lý do bào chữa cho lão già đó?”

“Lão đúng là một vị hoàng đế có năng lực, nhưng ông ta cũng là con người, mà đã là người thì sẽ phạm sai lầm. Sao em lại mặc định rằng phán đoán của ông ta nhất định luôn đúng hơn em?”

“Hơn nữa, vấn đề lớn nhất của lão chẳng phải là thói độc đoán chuyên quyền, coi trời bằng vung sao? Em nói mình cũng là kiểu người tương tự, nhưng có bao giờ em phớt lờ ý kiến người khác, ngó lơ đóng góp của họ và coi thường đối phương từ tận đáy lòng không? Không hề!”

“Nhưng lão già đó thì có! Cách làm của lão, cho dù kết quả có đúng, thì về mặt con người, em vẫn tử tế hơn lão gấp vạn lần!”

“Nếu em vẫn còn phân vân, vậy hãy để ta làm trọng tài! Trong những chuyện em nói có vụ Nam chinh lần này đúng không? Ta nói thẳng luôn, ngay từ đầu cái cuộc Nam chinh đó đã là một nước đi sai lầm.”

“Việc bị kẻ gian lợi dụng là hậu quả tất yếu. Những diễn biến sau đó, rõ ràng chúng ta đã xử lý tốt hơn, thậm chí có thể nói là chúng ta đang đi dọn dẹp tàn cuộc cho lão!”

“Vừa rồi lão cũng chẳng dám bảo là lần này em làm sai, đúng chứ? Lão chỉ có thể lôi những chuyện khác ra để chèn ép, nào là sự đe dọa từ em, nào là những việc 'có khả năng xảy ra' nhưng thực tế em chưa từng làm!”

“Càng như thế càng chứng tỏ lão đang chột dạ, lý lẽ của lão hoàn toàn không đứng vững!”

“Cho nên, em chẳng việc gì phải trăn trở đúng sai cả. Trái lại, chính lão già vô lý, ngang ngược và sĩ diện hão đó mới là người đáng bị oán hận!”

“Đừng vì lão là Hoàng đế hay trưởng bối quái quỷ gì mà nhường nhịn. Sai là sai, lần này lão sai lè ra rồi!” Rein nói bằng giọng đầy phẫn nộ.

Florry định ngắt lời để tiếp tục bao biện cho vị hoàng đế kia, nhưng dường như cô đã bị khí thế của Rein thuyết phục.

Cô ngập ngừng rồi im lặng, vừa lắng nghe vừa cố gắng kìm nén sự đồng tình và cảm giác hả dạ đang trào dâng trong lòng.

(Đúng là một cô nàng ngốc nghếch.)

Rein vừa xót xa vừa bất bình, nhưng cũng nhờ vậy mà cậu biết mình cần phải làm gì tiếp theo:

“Nhắc mới nhớ, ta đã thấy rồi. Những cao thủ đỉnh cấp trong cái 'Hội Phục Hưng' gì đó, gọi là 'Tiền Khu' phải không? Họ đang cấu kết với người của quân đội và nội cung... Đừng nói với ta cái tổ chức này là do chính lão già đó lập ra nhé?”

“... Có lẽ là vậy.” Florry cúi đầu, giọng u buồn.

“Hừ, đúng như ta đoán! Để ta đoán thử mục đích nhé: Chắc lão cảm thấy thay vì để đám phần tử nguy hiểm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, chi bằng tự mình lập ra một tổ chức phi pháp mạnh nhất trên danh nghĩa để lừa những kẻ có dã tâm chui đầu vào rọ.”

“Vừa dễ quản lý, vừa lợi dụng được chúng. Kẻ thì bị thu phục làm tay sai, kẻ thì bị dắt mũi làm không công cho lão mà vẫn lầm tưởng mình đang thực sự chống lại Đế quốc!”

“Lão già này đúng là tham quyền cố vị, định thống trị cả hai thế giới sáng và tối luôn cơ đấy... À không, danh xưng của lão trong hội là 'Thánh Tôn' đúng không? Đúng là cái tên sặc mùi tự luyến!”

“Chẳng trách một tổ chức chui lủi mà lại thu hút được nhiều nhân tài từ Đệ tứ cảnh trở lên như vậy... Chắc hẳn ban đêm mấy gã đó làm Tiền Khu, còn ban ngày lại là đại Bá tước, đại Tướng quân hay quan to triều đình cũng nên!”

“Nhưng đáng tiếc, lão già này cứ ngỡ mình có thể thao túng tất cả, vậy mà ngay cả một cuộc Nam chinh nhỏ nhoi cũng làm không xong.”

“Kiểm soát được trong nước rồi cứ ngỡ mình vô đối, kết quả lại lòi ra thù trong giặc ngoài, ha ha ha!” Rein cười đầy khoái trá.

Florry cũng phải vất vả lắm mới kìm được nụ cười trước sự châm chọc của Rein.

Nhưng Rein biết chuyện này không chỉ đơn thuần là nực cười:

“Vậy nên vụ tấn công ở trường lần đó cũng là do lão bày ra đúng không? Để ta xem nào... Tên Bright đó nhìn kiểu gì cũng là nội gián được cài vào để phối hợp với lão già, nhằm nhổ cỏ tận gốc những kẻ nguy hiểm hoặc quá thông minh trong Hội Phục Hưng.”

“Lão già này tâm địa thì độc ác, mưu mô thì nhiều nhưng năng lực lại có hạn. Lão còn tiện tay dùng cuộc thanh trừng đó để thử thách bản lĩnh của em, và có lẽ là khảo nghiệm cả ta nữa.”

“Cho dù việc đó khiến bao nhiêu người vô tội bị cuốn vào, lão ta cũng chẳng hề do dự.”

“Cũng may là chúng ta đã vượt xa trí tưởng tượng của lão, không để xảy ra thương vong ngoài ý muốn. Việc này chắc chắn đã làm lão mất ăn mất ngủ, sợ đến mức sau đó phải liên tục phái người tới nhắm vào chúng ta...”

“Cứ nghĩ đến cái bộ dạng hậm hực, tức tối của lão mỗi khi bị vả mặt, đúng là không còn gì sướng bằng!”

“Phản nghịch ư? Phản nghịch là đúng lắm! Với những hành vi tà ác và ích kỷ như vậy, không vùng lên phản kháng mới là lạ!” Rein đắc ý tuyên bố.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!