“Mục tiêu của cậu là gì?”
Vào cái ngày cứu được Sey Justice, Rein đã hỏi như vậy.
“Tôi muốn trở thành một kỵ sĩ... một kỵ sĩ giống như ngài.” Sey Justice chân thành đáp lại.
“Ngu ngốc! Cái mục tiêu rẻ tiền gì thế hả? Để tôi nói cho cậu biết, tôi chưa bao giờ định làm cái loại kỵ sĩ như thế cả!” Rein cười nhạo.
Sey Justice không tin.
“Thủ Hộ Thần? 8 quy tắc mỹ đức kỵ sĩ? Chẳng phải đó là mấy thứ ‘nhập môn’ cơ bản sao, có gì đáng để tâm chứ?”
“Cậu phải hiểu cho rõ, không phải cứ có mỹ đức thì mới sinh ra tinh thần kỵ sĩ. Mà chính vì có những vị kỵ sĩ vĩ đại khiến bao người ngưỡng mộ, tin tưởng và dõi theo, nên người ta mới đúc kết hành động của họ lại thành các chuẩn mực!”
“Cứ chăm chăm nhìn vào mấy cái giáo điều sách vở rồi tự làm khó mình, cậu cả đời cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu!”
Rein triệu hồi Thủ Hộ Thần của mình.
Hình dáng oai nghiêm của vị kỵ sĩ ấy mỗi lần xuất hiện đều khiến Sey Justice không khỏi mê đắm... Ngay lúc đó, vị Thủ Hộ Thần tuốt gươm, giương khiên.
“Nhìn cho kỹ đi. Thứ quan trọng nhất ở Thủ Hộ Thần của tôi không phải cái mác kỵ sĩ, mà là nó bảo vệ được người tôi trân trọng, có thể giúp tôi chém bay đầu kẻ ngáng đường!”
“Dẫu cho không phải là kỵ sĩ, thì đây cũng là hai mục tiêu mà tôi nhất định phải thực hiện bằng được!”
Giây phút ấy, Sey Justice rốt cuộc đã hiểu vì sao Thủ Hộ Thần của Rein lại mang hình dáng một kỵ sĩ.
Nói một cách chính xác hơn.
Một người như ngài ấy, sao có thể không phải là kỵ sĩ cho được?
Nghe xong lời thỉnh cầu của Sey Justice, Florry lo lắng nhìn sang Rein.
Rõ ràng, điều Sey Justice thực sự muốn là gia nhập Hắc Long kỵ sĩ đoàn để đi theo phò tá Rein. Đây vốn là một chuyện tốt, cũng là mục tiêu bấy lâu nay của họ.
Thế nhưng, sau những gì đã xảy ra với Follett và Olivia, Florry cảm thấy Rein dường như không còn muốn chiêu mộ thêm bất kỳ ai nữa. Đó là sự tôn trọng mà anh dành cho người khác. Bản thân Florry lúc đầu cũng đã khuyên anh như vậy.
Nhưng đúng là người tính không bằng trời tính, trải qua nhiều chuyện, thái độ của Florry đối với Sey Justice cũng đã đổi thay.
“Tại sao? Cậu chẳng phải đang là tinh anh cấp trung của Thánh Ca kỵ sĩ đoàn đó sao? Địa vị cao, lương lậu ngon nghẻ như vậy... cậu định vứt bỏ hết sao?”
“Bởi vì những việc tôi muốn làm, ở Thánh Ca kỵ sĩ đoàn không thể thực hiện được.”
“Ngốc thế, nếu đã vậy thì cậu càng phải ở lại Thánh Ca mới đúng... Hãy nỗ lực thăng tiến, thay đổi kỵ sĩ đoàn và Giáo hội từ bên trong cái ổ đó. Cậu hoàn toàn có tiềm năng và năng lực làm chuyện đấy mà.”
Sey Justice lắc đầu: “Tôi không làm được, tôi cũng không giỏi mấy trò chính trị đó... Tôi chỉ muốn đi theo ngài.”
Rein tỏ vẻ không mấy bận tâm: “Cần thiết phải thế không? Sớm muộn gì tôi cũng sẽ kế vị ngai vàng, cậu ở đâu mà chẳng là làm việc cho tôi. Sau này tôi còn có thể cơ cấu cậu vào hàng ngũ lãnh đạo của Thánh Ca kỵ sĩ đoàn, lúc đó cậu muốn sửa đổi Giáo hội hay kỵ sĩ đoàn thế nào tùy ý.”
Sey Justice vẫn kiên định lắc đầu: “Xin lỗi, tôi vẫn thấy việc này là cần thiết. Dù chỉ là sớm hơn một khắc, tôi cũng muốn trở nên có ích, chứ không phải ở lại Thánh Ca để lãng phí thanh xuân.”
“Cái tính nóng như kem cộng thêm cái đầu đơn bào của cậu, nói thật lòng, đúng là cái số sinh ra chỉ để làm tay đấm (Enforcer) thôi. Cậu đừng tưởng sang chỗ tôi thì đời sẽ nở hoa nhé? Cũng đừng nghĩ là vì tôi đang thiếu người mà sẽ trọng dụng cậu ngay.” Rein hừ lạnh, tỏ vẻ không hài lòng.
“Dù phải bắt đầu từ lính quèn tôi cũng cam lòng... Tôi tin rằng Điện hạ Rein nhất định sẽ biết đặt sức mạnh của tôi vào đúng chỗ.” Sey Justice vẫn quả quyết.
Rein nhíu mày: “Tôi không cần những kẻ lười não... Ngay cả khi làm một tay đấm, cũng phải vắt óc ra mà nghĩ xem làm thế nào để hoàn thành tốt công việc trước mắt.”
“Tôi nhất định sẽ làm được!” Sey Justice lập lời thề.
Rein ra lệnh dừng xe ngựa. Ba người đi ra bên ngoài.
“Triệu hồi Thủ Hộ Thần của cậu ra đi.” Rein nói.
Sey Justice hít một hơi thật sâu, lúc này mới giải phóng Thủ Hộ Thần thực sự của mình. Ngay sau đó, chính cậu cũng ngẩn người.
“Đây chính là điều cậu muốn làm sao?” Rein không nhịn được mà bật cười: “Chẳng phải đã nói là muốn trở thành một dũng giả mang tinh thần kỵ sĩ sao?”
Sey Justice ngây dại nhìn vị Thủ Hộ Thần đã hoàn toàn khác biệt so với trước kia. Dần dần, ánh mắt mông lung trở nên thanh tỉnh, cuối cùng biến thành sự kiên định.
“Phải rồi, đây chính là thứ tôi theo đuổi... Những kỵ sĩ thuở sơ khai vốn chẳng có tám quy tắc mỹ đức nào cả, thứ duy nhất họ có chỉ là một trái tim khao khát chiến đấu và bảo vệ!”
“Nói hay lắm!”
Rein mỉm cười tán thành. Ngay lập tức, anh nghiêm mặt, trịnh trọng tuyên bố: “Sey Justice, cậu chắc kèo muốn gia nhập Hắc Long kỵ sĩ đoàn chứ?”
Toàn thân Sey Justice chấn động, cậu quỳ một gối xuống: “Vâng! Tôi nguyện đi theo Điện hạ, bán mạng cho Điện hạ! Tôi nguyện trở thành thanh kiếm sắc bén nhất của ngài, chém sạch mọi kẻ thù!”
“Rất tốt... Từ hôm nay trở đi, cậu chính là Đội trưởng Đại đội 1 của Hắc Long kỵ sĩ đoàn!”
Nghe vậy, Sey Justice mạnh mẽ ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Rein.
“Sao? Không phục à? Hay muốn làm Phó đoàn trưởng luôn? Cậu chưa đủ trình đâu. Còn ghế Cố vấn Ma pháp trưởng thì không có cửa cho một Thiên Không Kỵ Sĩ như cậu... Đây là chức to nhất tôi có thể trao cho cậu lúc này, còn tước vị thì để sau này tính.”
“Không, tôi chỉ cảm thấy bản thân chưa xứng đáng với chức vị cao như vậy ngay từ đầu...”
“Có gì mà không xứng, thực lực của cậu thế nào tôi là người rõ nhất! Nếu lo đầu óc mình không đủ linh hoạt thì cứ yên tâm đi, chẳng cần nghĩ ngợi mấy chuyện vẩn vơ làm gì, cứ nghe theo chỉ huy của tôi và Florry là được... Chúng tôi nhất định sẽ không để thanh kiếm của cậu bị rỉ sét đâu!”
Rein toát ra phong thái tự tin và hào sảng. Sey Justice cúi đầu thật thấp, sảng khoái đáp lời: “Tuân lệnh!”
Sey Justice đã quay về để chuẩn bị nộp đơn chính thức rời đoàn và hoàn tất các thủ tục còn lại với Thánh Ca kỵ sĩ đoàn. Florry và Rein cũng trở lại xe ngựa, tiếp tục lăn bánh về phía dinh thự.
“Tôi thấy trường hợp của Sey Justice không giống với hai người kia.” Rein đột nhiên giải thích, “Cậu ta thuộc kiểu người càng nghĩ nhiều càng hỏng việc. Tuy có chủ kiến nhưng cậu ta cần một người cầm cương dẫn dắt, vì vậy tôi quyết định thu nhận cậu ta dưới trướng.”
“Điện hạ lần này xử lý mượt thật đấy ạ.”
“Mấy lời khen xã giao thì miễn đi. Tôi biết làm thế này kiểu gì Thánh Ca kỵ sĩ đoàn cũng sẽ ghim tôi cho mà xem.”
“Bởi vậy mới nói, Điện hạ đã làm rất tuyệt.” Florry cười, khen ngợi, “Ảnh hưởng tiêu cực chắc chắn là có, nhưng họ cay cú là bởi tiền bối Sey Justice vốn lẫy lừng tiếng tăm, là idol của giới kỵ sĩ, là biểu tượng của chính nghĩa... Đến cả một người như cậu ấy còn chọn đi theo Điện hạ, thì về đường dài, đây chắc chắn là một tín hiệu tốt.”
“Hơn nữa, dù đã lường trước rắc rối, Điện hạ vẫn sẵn lòng gạt bỏ khó khăn để trọng dụng và chỉ dẫn cho tiền bối... Em thực sự thấy Điện hạ đã làm rất xuất sắc.”
Rein cảm nhận được sự tán thưởng chân thành từ Florry, theo bản năng định quay mặt đi làm kiêu... nhưng dường như sực nhớ tới những lời dạy bảo "giữ hình tượng" trước đây của cô, anh lập tức dừng lại, chuyển thành một cái gật đầu nhẹ nhàng.
“Ừm.”
“Cứ như vậy, đội ngũ của chúng ta lại có thêm một người rồi.” Florry vui vẻ nói.
Cô không hề nói dối, lòng cô thực sự thấy nhẹ nhõm. Cô không ngờ Rein có thể thể hiện tốt đến thế, thậm chí còn toát ra mị lực khiến người ta tâm phục khẩu phục. Dù bây giờ cô có rời đi, có lẽ Rein vẫn sẽ ổn thôi nhỉ?
Nhưng thôi, cứ ở lại thêm một chút nữa vậy. Rein vẫn còn có thể tiến xa hơn nữa, và cô vẫn còn thời gian. Chuyện của nhà Blue Lion vẫn chưa giải quyết xong...
“Nhắc mới nhớ, vụ bên gia tộc Blue Lion, chúng ta có cần nhúng tay vào 'độ' lại một chút không ạ?”
Được Florry nhắc đến, Rein cũng bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
0 Bình luận