Toàn truyện

Chương 200

Chương 200

Sey Justice vội vàng đi tìm Rein.

Thế nhưng bộ dạng hầm hầm đầy sát khí của anh lại vô tình xác nhận cho mấy tin đồn thất thiệt kia.

“Xem ra hai khứa này thật sự đã choảng nhau ở xó nào rồi! Không biết ai thắng nhỉ?”

“Mạnh dạn đoán là gã Hoàng thái tử xấu xa kia thôi, nhìn mặt bên thua cuộc là biết ngay mà.”

“Becheri không lẽ 'đăng xuất' thật rồi chứ?”

“Ai mà biết, nhưng nếu Becheri thực sự mạo phạm tên đó… thì cũng khó nói lắm.”

Lòng Sey Justice càng thêm bất an, xen lẫn chút bực bội.

Anh nghe ra lũ này đang muốn bôi nhọ Rein, nhưng lại chẳng thể bật lại được.

Chuyện này liên quan đến vụ tập kích trước đó, kéo theo cả gia đình Becheri vào cuộc… Dù Becheri có tội đáng chết vì ám sát Hoàng thái tử, nhưng người xử lý anh ta phải là Kỵ sĩ đoàn và pháp luật, chứ gia đình anh ta hoàn toàn vô tội.

Chưa kể những người khác, trước khi Florry tìm đến anh vào hôm qua, đã có hai người từ Orcam Clan gặp anh để nói về chuyện hôm thứ Bảy… Trên mặt hai người họ viết rõ hai chữ hối hận lẫn cảm kích.

Hối hận vì nghe tin vịt mà đi đánh lén Rein, cảm kích vì sau đó vẫn nhận được sự giúp đỡ của ngài ấy.

Cho nên dù thế nào anh cũng phải giữ kín bí mật, không để sự việc tiếp tục chuyển biến xấu——

“Mấy người bớt nói xàm đi! Rein điện hạ không phải hạng người như vậy!”

Đi đến gần phòng học năm thứ năm, Sey Justice nhìn thấy một thiếu niên đang mắng mỏ những kẻ tung tin đồn nhảm kia.

Đó là cậu nhóc Dieffen Follett, người mà tuần trước anh đã muốn ra tay giúp đỡ trong nhà vệ sinh nhưng cuối cùng lại chẳng làm được gì.

Sey Justice từng tóm cổ mấy đứa bắt nạt Follett lên phòng giáo vụ, ngặt nỗi vì thiếu bằng chứng nên bọn chúng vừa quay lưng đã được thả ra. Chẳng khác gì lũ tham quan mà anh từng bắt trước đây.

Anh vốn lo Follett sẽ tiếp tục bị bắt nạt, nhưng giờ lại kinh ngạc phát hiện đám học sinh cùng khối đều nhìn cậu nhóc bằng ánh mắt có phần… kính sợ.

(Sau chuyện đó, Rein điện hạ và tiểu thư Florry đã ra tay sao? Thật đáng nể.)

Vừa thầm cảm thán, Sey Justice vừa vô thức rảo bước nhanh hơn.

Sau khi gặp được hai người họ cùng cậu tùy tùng mới, cả nhóm nhanh chóng kéo nhau ra một ban công hẻo lánh.

“Nói đi, có chuyện gì?” Rein hỏi.

Sey Justice lập tức xả hết tình hình hiện tại cho cả ba.

“Anh ta không hề đến tìm tôi.” Rein đáp.

Dù đã dự liệu từ trước, tâm trạng của Sey Justice vẫn chùng xuống.

“Về chuyện này, chắc là chúng ta có thể tìm được anh ta đấy.”

Florry thi triển một ma pháp lạ, rồi kết luận: “Ma pháp khế ước vẫn còn hiệu lực, chắc anh ta vẫn còn sống.”

“Thật sao?”

“Vâng, thú thực với ngài, lúc ký khế ước, em có 'cài cắm' thêm kha khá điều khoản phụ.” Florry nói một cách tỉnh bơ, “Em còn đặt bùa bảo vệ lên người họ nữa… và hiện giờ nó vẫn chưa bị kích hoạt.”

Sey Justice không ngốc, lập tức hiểu ngay Becheri đã tự nguyện đi theo bọn chúng.

Nói cách khác, Becheri lại một lần nữa “quay xe” phản bội bọn họ…

“Nói phản bội thì còn quá sớm, nhưng kẻ địch chắc chắn đã tận dụng lỗ hổng trong khế ước… Vấn đề là mục tiêu của chúng.” Florry phân tích, rồi cố ý muốn “test” trình cậu tùy tùng mới: “Kumi, cậu thấy sao?”

Sey Justice bỗng chốc mất bình tĩnh.

“Tình hình hiện tại rất nguy cấp, xin các người hãy hành động ngay lập tức!”

“Ngáo thật sự, phải tính kỹ rồi mới làm chứ, nôn nóng chỉ tổ làm hỏng việc thôi.” Rein mắng, “Vả lại, hình như anh vẫn chưa rõ vị thế của mình lắm… người đang cần giúp đỡ là anh cơ mà.”

“Rein điện hạ, tôi sẵn sàng xin lỗi ngài vì thái độ từ trước đến nay cũng như lời lẽ vừa rồi, nhưng đây là chuyện liên quan đến mạng người, một giây cũng không thể trì hoãn!” Sey Justice quỳ một gối xuống khẩn cầu.

“Chúng tôi có quy trình làm việc riêng, cũng biết tính mạng con người là trên hết, không cần anh phải nhân danh đạo đức để gây áp lực cho chúng tôi!” Rein tỏ vẻ không vui.

“Tiền bối Justice, anh bình tĩnh chút đi. Theo tôi đoán thì đồng đội của anh hiện giờ vẫn ổn.” Kumi vội vàng nhảy vào làm người hòa giải.

“Lời này nghĩa là sao?” Sey Justice ngẩn người.

“Từ tình huống lần trước, tôi thấy mục đích của đối phương vẫn là muốn tạo mâu thuẫn giữa Rein điện hạ và Holy Anthem Knights.”

Kumi nhanh chóng giải thích: “Nhưng trước đó kế hoạch của bọn chúng là để anh xử lý Rein điện hạ. Sau khi ngài ấy bình an bước ra khỏi kết giới, dù chúng không biết bên trong xảy ra chuyện gì, nhưng cũng đủ để phán đoán là anh đã thất bại.”

Sey Justice không phải hạng đần độn, trong nháy mắt đã hiểu ra vấn đề.

“Nói cách khác, trong mắt bọn chúng anh là bên yếu thế, là một quân tốt thí. Lúc này, cách tốt nhất là tận dụng nốt giá trị lợi dụng cuối cùng của anh… ví dụ như giết chết anh, sau đó đổ vạ cho Rein điện hạ.”

Kumi tiếp tục phân tích: “Nếu tôi không đoán sai, sắp tới chúng sẽ chủ động liên lạc với anh, cho anh biết vị trí của đồng đội và dặn anh đừng nói cho ai biết, hãy một mình đi đến chỗ hẹn.”

Rein khẽ vỗ tay.

“Phân tích hay đấy. Sau này không cần phải nói 'nếu tôi không đoán sai' nhiều thế đâu, cứ tự tin lên, nói sai cũng không ai đánh thuế. Còn gì bổ sung không?” Anh nhìn về phía Florry.

“Để đổ vạ cho ngài, bọn chúng sẽ để ngài đến chậm một bước, thậm chí còn thử phục kích ngài. Nhưng chuyện này chắc không vấn đề gì… vì trong mắt chúng, giữ lại ngài sẽ có lợi hơn.”

Florry nói tiếp: “Nhưng một khi tiền bối Justice đi đến chỗ hẹn, tiền bối Becheri xác suất cao là lành ít dữ nhiều.”

Rein: “Nghĩa là cũng giống với vụ của Morick lần trước sao?”

“Chính xác ạ, cách làm tốt nhất chính là tiên phát chế nhân…” Florry suy nghĩ một chút rồi bổ sung: “Em có nắm chắc.”

“Vậy thì cứ làm như thế đi, chú ý an toàn.”

Lần này, Rein dành cho cô sự tin tưởng nhiều hơn là lo lắng.

“Đợi đã, tôi có cần làm gì không?” Sey Justice vội vàng hỏi.

Anh cứ cảm thấy bản thân mình bỗng dưng biến thành người ngoài cuộc.

“Không có việc gì cho anh làm đâu. Khi bọn chúng tìm đến cửa, anh xuất phát muộn một chút đã là giúp ích lớn lắm rồi.” Rein giễu cợt: “Trong kế hoạch của chúng, anh là kẻ chắc chắn phải chết, không lẽ anh nghĩ bọn chúng chưa chuẩn bị đủ nhân lực để 'tiễn' anh sao?”

“Không, vẫn có việc đấy.” Florry nói, “Tiền bối Justice hiện giờ đã công khai đến tìm tụi em rồi, nếu sau đó cứ lờ đờ không hành động thì ai cũng thấy có vấn đề.”

“Vậy phải làm sao?” Nghe kế hoạch trước đó không khả thi, Sey Justice lại cuống lên.

“Ý của em là, tiền bối Justice hãy cứ ở trong trường cũng như doanh trại Holy Anthem Knights tìm kiếm điên cuồng vào. Hãy giả vờ như chỉ nhận được câu trả lời phủ định từ phía tụi em. Rồi sau khi bọn chúng liên lạc, anh hãy lập tức lên đường ngay để chúng không kịp trở tay.”

Florry đầy vẻ xin lỗi nói: “Bên em sẽ hành động ngay, nhưng… rất tiếc, em không thể bảo đảm chắc chắn sẽ cứu được tiền bối Becheri.”

“Không sao, đây đã là cách tốt nhất rồi… Tôi đi làm ngay đây.”

Sey Justice vội vã rời đi.

Kumi không khỏi nhíu mày.

“Rein điện hạ, tiểu thư Florry, thật sự phải làm vậy sao?”

Theo cậu thấy, phân tích vừa rồi của Florry đã né tránh hai điểm mấu chốt: Kẻ địch rõ ràng đã chuẩn bị để đối phó cả Rein và Florry cùng lúc. Nếu Florry đi trước, Rein sẽ rất nguy hiểm. Hơn nữa, cậu không nghĩ ra được làm sao Florry có thể xuất phát ngay lúc này mà kẻ địch không hay biết…

“Tất nhiên rồi, lũ nhóc này cứ liên tục gây chuyện, không cho chúng một bài học đẫm máu thì tôi không nuốt trôi cục tức này.” Rein bực bội nói.

Florry thi triển ma pháp, biến ra hai phân thân giống hệt như thật.

“Em nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

Trong mắt cô cũng đang bùng cháy ngọn lửa giận dữ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!