- Toàn truyện
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- *Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 398
“Muốn kéo dài thời gian để chờ đợi thêm viện quân sao?”
“Muốn trở thành trụ cột tinh thần cho hai cánh quân còn lại, quyết giữ vững vị thế không để thất thủ?”
“Tự mãn vì đã xây dựng được thành trại kiên cố, lại cậy mình nổi danh giỏi thủ, bấy lâu nay chưa từng bị ai công phá, nên cho rằng Ma tộc kỹ thuật lạc hậu thì có thể kê cao gối mà ngủ sao?”
“Thật là ngạo mạn, cũng thật là lười biếng làm sao.”
Vinnie đứng từ xa, phóng tầm mắt về phía quân Ma tộc đang dùng lượng lớn khí cụ công thành điên cuồng bắn phá doanh trại Đế quốc. Hắn chắp hai tay trước ngực, gương mặt toát lên vẻ say sưa đầy mê đắm.
Đối với hắn, trên đời này chẳng có gì thú vị hơn việc nhìn thấy loài người đắm mình trong bi kịch, chìm sâu vào dục vọng đến mức không thể thoát ra, để rồi lộ ra mọi bộ mặt xấu xí nhất.
Ngay lúc này, hắn đã bắt đầu mường tượng và mong chờ những biểu cảm phẫn nộ, kinh hoàng và sợ hãi của đám dân chúng, quan chức, quý tộc và cả vị Hoàng đế cao quý kia khi đón nhận tin tức Nam chinh thất bại.
Và cả những quốc gia trước đây từng khiếp sợ uy phong cùng thực lực hùng mạnh của Đế quốc, sau chuyện này chắc chắn sẽ rục rịch, sẽ dùng ánh mắt tham lam tột độ để dòm ngó mảnh đất màu mỡ kia...
A, chỉ cần nghĩ đến thôi, hắn đã cảm thấy hưng phấn vô cùng. Hắn tự đắm chìm trong khoái cảm đê mê ấy, không ngừng cảm thán, mừng rỡ, run rẩy và không ngớt lời ngợi ca.
“Loài người – những sinh vật tự cam đọa lạc, ngu muội vô tri, tà ác giảo hoạt, dơ bẩn nhưng lại mang tâm hồn đa sầu đa cảm kia, quả thực là tuyệt mỹ.”
Vẫn duy trì tư thế chắp tay, Vinnie run rẩy khắp người, nước mắt giàn giụa. Kẻ không biết chuyện nhìn vào hẳn sẽ lầm tưởng hắn là bậc thánh nhân đang xót thương cho chúng sinh, đang cầu nguyện cho những linh hồn đã ngã xuống nơi chiến trường khốc liệt.
Tuy nhiên, ngay khi doanh trại của Thanh Thiên Kỵ Sĩ Đoàn thuộc quân đội Đế quốc bị máy bắn đá đập ra một lỗ hổng lớn, khi phòng tuyến tưởng chừng sắp sửa sụp đổ và những con người ngu xuẩn kia sắp lao vào xâu xé nhau như ý nguyện của Vinnie, thì thời tiết đột ngột chuyển lạnh.
Vinnie khựng lại một lát, rồi ngay lập tức đổi sang một khuôn mặt hưng phấn khác.
“Là viện quân sao?”
Hắn đưa ra phán đoán này là bởi dưới sự thao túng của hắn, các chuyên gia thiên văn địa lý của Hội Phục Hưng đã truyền dạy cho cấp cao Ma tộc thủ pháp bố trí thời tiết và địa hình giả tạo.
Nhờ vậy, thời gian qua Ma tộc luôn có thể khai chiến với quân đội Đế quốc trong điều kiện thời tiết nóng nực, rừng rậm ẩm ướt và chướng khí mịt mù, chiếm trọn thiên thời địa lợi.
Nhưng ngay vừa rồi, thuật thao túng thời tiết đã bị phá giải. Vô số độc trùng do Ma tộc điều khiển lập tức mất đi hoạt tính, dường như muốn quay lại trạng thái ngủ đông.
Gió lạnh từng đợt ùa về, chướng khí tan biến, những cánh rừng rậm cũng lần lượt héo úa, trở nên trọc lóc tiêu điều.
“Không đúng, vùng Anatolia không thể lạnh đến mức này... Là phe Phục Hưng phái người tới chi viện sao?”
Vinnie càng thêm hưng phấn.
Bởi lẽ Hội Phục Hưng mang tới toàn những hung thú và ma thú có khả năng thích nghi với môi trường cực hạn. Dẫu cho mất đi độc trùng, thực lực của Ma tộc cũng không hề suy giảm.
Còn về cánh quân chi viện, hắn cũng đã nắm rõ đại khái số lượng... chỉ khoảng năm trăm người. Phen này đôi bên chắc chắn sẽ đánh một trận khó phân thắng bại đây——
“Các hạ chính là viện trợ mà Hội Phục Hưng phái đến?”
Một giọng thiếu nữ trong trẻo mà êm tai vang lên từ phía sau.
Vinnie quay người lại, đối diện với thiếu nữ tóc vàng đẹp tựa thiên tiên kia, hắn chắp tay hành lễ đầy cung kính:
“Tiểu thư hiểu lầm rồi, ta tên là Vinnie, là một tín đồ thuần thành của Đông Phương Giáo, không hề có chút liên hệ nào với Hội Phục Hưng cả. Ngược lại phải nói là, ta đến đây chính là để ngăn cản tổ chức đó làm hại sinh linh, gieo rắc tai ương cho nhân gian.”
“Chẳng lẽ ông nghĩ rằng, chỉ bằng cách xảo ngôn là có thể thoát tội sao?”
“Ta chỉ cảm thấy, tiểu thư đã bày ra tư thế muốn kìm chân ta để ngăn ta can thiệp vào chiến trường, vậy thì ta sao có thể phụ ý tốt của tiểu thư được? Ta muốn để tiểu thư thấy rằng mọi nỗ lực này đều là vô ích. Ngay cả khi không có ta, những kẻ đã sớm nắm vững kỹ thuật kia cũng có thể dễ dàng xoay chuyển cục diện.”
Vinnie nói với vẻ đau lòng nhức óc, làm như hắn đang khổ tâm khuyên nhủ thiếu nữ trước mặt hãy buông đao đồ tể, quay đầu là bờ.
“Đệ tứ cảnh trung kỳ, đây chính là chỗ dựa khiến ông tự tin đến vậy sao?” Thiếu nữ tóc vàng nhíu mày, “Ông rốt cuộc là ai?”
“Chỉ là chút đạo pháp mọn, không đáng nhắc tới. Điều thực sự khiến ta tự hào chính là quyết tâm và giác ngộ trong việc giáo hóa vạn dân, dẫn dắt chúng sinh theo đuổi dục vọng sâu thẳm nhất trong thâm tâm mình.” Vinnie vô cùng khiêm tốn đáp lại.
Nhưng ngay khi đôi bên đang ra sức trì hoãn thời gian, cục diện chiến trường phía xa đã hoàn toàn nghiêng về phía quân Đế quốc.
Nhận thấy viện quân đã tới, thiên thời địa lợi của đối phương cũng tan thành mây khói, Mang Teng lập tức dẫn binh đánh thốc ra ngoài.
Dưới thế gọng kìm hai phía, cộng thêm việc Mang Teng và viện quân đều có sự chuẩn bị từ trước – chủ yếu sử dụng ma pháp bom cháy và tên nỏ chuyên dụng để đối phó với mãnh thú – đám quái vật của Ma tộc nhanh chóng bị bắn hạ hàng loạt. Số còn lại hoảng loạn, quay đầu dẫm đạp ngược lại quân trận của mình, khiến quân Ma tộc nhất thời đại loạn.
Tuy nhiên tướng lĩnh đối phương cũng không ngu ngốc tới mức tử chiến đến cùng mà nhanh chóng chọn cách rút lui. Sau khi truy đuổi một đoạn ngắn, quân Đế quốc cũng rút về trại, bắt đầu sửa chữa công sự.
“Chuyện này thực sự khiến ta tò mò về thân phận của các người rồi đấy.”
Vinnie hơi ngạc nhiên nhưng không hề tỏ vẻ khó chịu, ngược lại càng thêm hứng thú đánh giá thiếu nữ tóc vàng: “Tiểu thư nhìn qua mới chỉ đạt Đệ tứ cảnh sơ kỳ, nhưng lại mang đến một cảm giác bí ẩn khó lường... Thật kỳ diệu, thật khiến người ta hưng phấn.”
Một luồng khí thế mạnh mẽ xông thẳng về phía này.
Chẳng mấy chốc, một thiếu niên tóc đen cầm kiếm đã đứng chắn trước mặt thiếu nữ tóc vàng.
“Lại thêm một Đệ tứ cảnh sơ kỳ nữa... Đệ tứ cảnh của Đế quốc nhiều đến vậy sao? Hay là, cậu chính là vị Hoàng thái tử trong truyền thuyết...”
Không đợi Vinnie nói hết câu, thiếu niên tóc đen đã vung kiếm chém tới.
Tuy nhiên, đòn tấn công mang đầy uy thế Đệ tứ cảnh của cậu khi còn cách Vinnie hai mét đã bị chặn đứng.
Ba nam tử đồng loạt hiện thân đỡ lấy cú chém này.
Chính là ba tinh anh của Hội Phục Hưng.
“Vong linh? Ông là Pháp sư vong linh sao?”
Thiếu niên tóc đen hơi nhíu mày, nhanh chóng giải phóng ma pháp Quang Minh tịnh hóa vạn vật.
“Ồ ô ô ô ô.”
Ba tên tinh anh sau khi tắm mình trong ánh sáng thánh khiết ấy, khí tức trên người chẳng những không suy yếu mà còn trở nên mạnh mẽ hơn hẳn.
“Xin đừng đánh đồng những Thiên sứ sau khi chết vẫn tận hiến để thực hiện đại nguyện lúc sinh thời với lũ vong linh hèn hạ đó. Amen.”
Vinnie lầm rầm cầu nguyện, thân hình hắn dần trở nên hư ảo, tựa như ảo ảnh giữa sa mạc.
“Đừng hòng chạy thoát!”
Thiếu niên tóc đen lại lao lên tấn công, nhưng mục đích lúc này của cậu là cầm chân ba Thiên sứ để thiếu nữ tóc vàng phía sau có thể thi triển pháp thuật ngăn cản Vinnie.
“Ồ? Lại là quyền năng của Thời gian và Không gian sao... Buổi luận đạo sau này, ta thực sự rất mong chờ đấy.”
Toàn bộ thân hình Vinnie hóa thành vô số hạt sáng li ti, rồi tan biến vào hư không.
“Khốn kiếp!”
Sau đó, với sự hỗ trợ của Florry, Rein cuối cùng cũng áp chế được ba tinh anh của Hội Phục Hưng, khiến chúng trở lại thành những cái xác không hồn. “Tên vừa rồi là sao vậy? Nội đấu của Hội Phục Hưng à?”
“Không, hắn không phải người của Hội Phục Hưng, nhưng đó mới chính là vấn đề.”
Sắc mặt Florry vô cùng nghiêm trọng.
Hội Phục Hưng dù có ghê tởm, dù thích bày mưu tính kế đến đâu thì mục đích của họ vẫn nằm trong tầm dự tính.
Nhưng cái gã có tính cách điên rồ vừa rồi thì hoàn toàn không phải như vậy.
Florry có thể nhận ra hắn không hề quan tâm đến thắng bại hay sự sống chết của Ma tộc, hắn chỉ đơn thuần dựa vào những ý đồ hoang đường của bản thân để gây rắc rối cho họ.
Còn về việc tại sao đột nhiên xuất hiện loại dị biệt này... Chỉ có thể nói, Đế quốc những năm nay danh tiếng vang xa, sau khi khai thông con đường phía Đông, tất yếu sẽ thu hút nhân tài từ khắp nơi đổ về.
Trong số đó, những người bình thường có lẽ mang lòng ngưỡng mộ và tâm thế học hỏi mà đến, hoặc cảm thấy Đế quốc là mối đe dọa nên tới điều tra tình báo để bảo vệ tổ quốc...
Nhưng rừng lớn thì chim gì cũng có.
Cũng sẽ có những kẻ thần trí không bình thường, chẳng màng đến quốc gia hay quê hương, giống như tên Vinnie này – những kẻ điên cuồng tìm đến chỉ với một tham vọng duy nhất: dùng sức một người để lật đổ cả một Đế quốc vĩ đại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận