- Toàn truyện
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- *Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
- Chương 431
- Chương 432
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 235
“Mấy món đạo cụ nghe lén đi tong cả rồi, kể cả cái gắn trên người Viktor Horison.”
Florry nghiêm nghị nói: “Điều này chứng thực Viktor Horison chuẩn là người của Hội Phục Hưng như chúng ta nghi ngờ. Còn về phần Sion Zianmars thì vẫn chưa dám chắc, nhưng dựa vào những gì hắn thể hiện cho đến lúc này, tạm thời có thể loại trừ khả năng hắn thuộc tổ chức đó.”
“Đúng là ngông cuồng thật, dám công khai đào góc người của ta ngay giữa thanh thiên bạch nhật.”
Rein nhanh chóng đưa ra suy đoán về nước đi tiếp theo của đối phương. Nhưng khổ nỗi bọn họ không có bằng chứng thực tế, cũng chẳng thể lôi cổ Sion Zianmars ra chất vấn. Vừa có hành vi nghe lén, lại thêm những rắc rối liên quan đến Stella... Sion Zianmars đời nào chịu đặt niềm tin vào họ.
Tiếp theo, họ có thể tập trung quan sát nhất cử nhất động của Sion Zianmars để suy luận, nhưng việc này vướng phải hai cái khó. Một là Rein không có nhiều tai mắt trong hoàng cung nên rất khó giám sát; hai là cái trình độ ma pháp ‘Hình Chiếu Lịch Sử’ ảo ma mà Sion Zianmars từng thể hiện cho thấy hắn không phải kẻ dễ bị bám đuôi.
Trong số những phương án còn lại, chỉ còn cách...
“Em vẫn muốn trực tiếp trao đổi với ngài Sion Zianmars một chút, tiện thể nhờ điện hạ Arnold hỗ trợ quan sát tình hình trong cung.” Florry thẳng thắn đề xuất.
Rein hiểu rõ lúc này không nên để cảm xúc cá nhân xen vào quá nhiều, cậu gật đầu ngay.
“Ừ, chốt vậy đi... Vụ Arnold để ta lo.”
Nhưng bảo để Florry và Arnold ở riêng với nhau thì... đừng hòng.
Còn về việc Florry trực tiếp đối mặt với Sion Zianmars, thực ra Rein cũng có chút lo lắng. Tuy nhiên, nếu đích thân cậu đi, khéo lại xảy ra xung đột, còn một Florry với giao diện ngây thơ, hoạt bát thì chắc sẽ trót lọt.
Sau khi chốt xong kế hoạch, cả ba ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Sáng thứ Sáu, Kumi và Florry đi lên lớp, còn Rein tìm đến văn phòng Hội Học Sinh.
“Hoàng huynh! Huynh lại chủ động đến thăm em sao! Nay mặt trời mọc đằng Tây à?”
Arnold vẫn giữ cái nét diễn kịch cỡm như cũ. Có điều, rút kinh nghiệm từ lần trước, cậu ta không thử ôm chầm lấy Rein nữa mà lướt ra sau lưng anh trai, giả bộ ngó nghiêng tìm kiếm.
“Ơ kìa, bé mèo nhỏ hay bám đuôi Hoàng huynh đâu rồi? Chẳng lẽ Hoàng huynh bị cô ấy ‘đá’ nên mới đặc biệt tới đây tìm em khóc lóc kể khổ hả?” Arnold vừa nói vừa bày ra bộ mặt nửa kinh ngạc nửa mừng rỡ.
“Ta tới để nói chính sự, bảo những người khác lui xuống đi.”
“Em đang nói chuyện đại sự đời người, còn quan trọng hơn cả chính sự đấy chứ!”
Arnold một mặt vẫy tay ra hiệu cho mọi người rời đi, một mặt nói giọng cường điệu: “Hoàng huynh, đừng nói là đến giờ huynh vẫn chưa ‘chốt đơn’ với cô ấy đấy nhé?”
Rein coi như điếc, trực tiếp thuật lại tình huống mình gặp phải. Cậu cũng không nhắc gì đến Hội Phục Hưng, chỉ nói rằng có một tổ chức bí ẩn – nghi là hội phát tán thực vật ký sinh lần trước – đang liên lạc với Sion Zianmars...
“Tổ chức bí ẩn gì chứ, chẳng phải là Hội Phục Hưng sao. Chắc chắn cô ấy đã kể hết cho huynh rồi, Hoàng huynh đừng có khách sáo như người dưng thế, tim em đau lắm đó.” Arnold ôm ngực, vẻ mặt đầy bi thương.
“...”
“Sao thế, sắc mặt Hoàng huynh kém đi vậy, đang hoài nghi em à? Thật đau lòng quá, sao em có thể cấu kết với Hội Phục Hưng mà không nói cho huynh... Ơ, hình như đúng là em chưa khai thật. Xin lỗi nhé, tất cả là tại Hoàng huynh suốt ngày cứ né tránh em thôi.”
“Chú thừa nhận rồi đấy phỏng?”
“Hoàng huynh nghe nhầm rồi, sao em có thể làm mấy chuyện thương thiên hại lý đó chứ?”
Rein hoàn toàn từ bỏ ảo tưởng có được một câu trả lời nghiêm túc từ miệng Arnold: “Tóm lại, chú hãy sắp xếp người giám sát hắn ta, đề phòng hắn thực sự cấu kết với Hội Phục Hưng.”
“Mệnh lệnh của Hoàng huynh, em nào dám không nghe!” Arnold bày ra tư thế chào quân đội.
Rein quay người định bước đi.
“Đợi đã, Hoàng huynh đừng đi vội thế, chuyện lúc nãy còn chưa nói xong mà.”
Arnold giả vờ hớt hải nhưng chân vẫn đứng yên tại chỗ. Rein cũng biết Arnold định nói gì. Tiềm thức bảo cậu nên dứt khoát rời đi ngay... nhưng mới đi được vài bước, cậu vẫn không kìm lòng được mà ngoái đầu lại.
Arnold cười đắc ý.
“Thế mới đúng chứ Hoàng huynh, đây mới là đại sự hàng đầu của đời người!”
Arnold kéo Rein – lúc này đang trưng ra vẻ mặt chán ghét – ngồi xuống.
“Hoàng huynh, hai người tiến triển tới bước nào rồi? Hôn chưa? ‘Lăn giường’ chưa? Không lẽ đã chơi đủ kiểu trò người lớn cháy bỏng rồi đấy chứ?”
Rein đứng phắt dậy định rời đi lần nữa, Arnold nhanh tay kéo cậu lại.
“Đùa tí thôi mà, Hoàng huynh phản ứng thái quá rồi... Cho dù chưa hôn, thì nắm tay này, ôm ấp này, mấy thứ đó chắc chắn phải có rồi chứ?”
“Chú muốn nói là chuyện này à?” Rein lạnh lùng nhìn cậu ta.
“Không phải sao, ngay cả mấy cái đó cũng chưa có? Hoàng huynh, không lẽ huynh đúng là một khúc gỗ thật à? Được con gái nhà người ta tỏ tình mà cũng không thấy rung rinh chút nào sao?”
“Florry căn bản không có ý đó, cũng chưa từng tỏ tình.”
Arnold hơi khựng lại.
“Cô ấy chưa bày tỏ tình cảm với huynh sao?”
“Chưa.”
“Vậy thì do biểu hiện của Hoàng huynh chưa đủ chủ động rồi. Phải biết rằng, con gái đều rất rụt rè.” Arnold cười khoái chí: “Chủ động xuất kích đi Hoàng huynh, đi trước một bước tỏ tình để hạ gục đối phương luôn.”
Rein hiểu rất rõ, tiền đề để Arnold đưa ra lời khuyên này là mặc định cậu thích Florry. Nhưng cho đến tận hôm nay, cậu vẫn chưa thể xác nhận tâm ý của chính mình. Cậu cũng chưa đợi được Florry chủ động mở lời, mà chính cậu cũng không thể kiên định phủ nhận cảm xúc này.
“Thế này là không được đâu Hoàng huynh. Một người vốn luôn sát phạt quyết đoán như huynh, sao giờ lại trở nên lề mề thế này?”
Arnold rõ ràng đã nhìn thấu tâm tư của cậu: “Huynh không nghĩ tới việc, biết đâu cô ấy cũng đang đợi huynh lên tiếng sao?”
Thú thật, Rein từng nghĩ đến khả năng này, nhưng cậu vẫn chưa thể hành động. Cậu không rành chuyện yêu đương, nhưng cậu biết tình cảm có thể tích lũy theo thời gian, rồi nước chảy thành sông. Hơn nữa, giống như đã nhiều lần tự nhủ, cậu thấy mình làm vẫn chưa đủ tốt. Cậu muốn đợi đến khi mình trở nên xuất sắc hơn mới chính thức ngỏ lời.
Cậu không phủ nhận đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin và dũng khí. Nhưng đúng như Arnold nói, đây là đại sự đời người, nếu có thể dùng cách chắc ăn hơn, tại sao phải manh động?
“Như vậy là không xong đâu, Hoàng huynh.”
Arnold dường như lại một lần nữa đoán trúng tính toán của Rein, cậu ta lắc lắc ngón tay: “Muốn nắm chắc phần thắng cố nhiên không phải chuyện xấu, nhưng huynh cũng phải xem mình có đủ thời gian để mà câu giờ hay không. Nếu cứ thế mà lỡ đò, hối hận cũng không kịp đâu.”
“Ý chú là sao?”
Rein nhìn Arnold, huyết khí trong người bắt đầu sôi lên.
“Hoàng huynh làm gì mà phản ứng mạnh thế, vừa nãy chẳng phải vẫn còn rất điềm tĩnh sao?”
Arnold bắt đầu vênh váo đắc ý. Thấy Rein đột ngột đứng phắt dậy, cậu ta vội vàng giơ hai tay lên xin hàng.
“Bình tĩnh đi Hoàng huynh, vừa rồi là lỗi của em. Em thề câu sau sẽ không nói đùa nữa... Thật ra đúng như huynh suy đoán, cô ấy sẽ không ở lại bên cạnh huynh mãi mãi đâu.”
“Bao lâu?” Giọng điệu của Rein vô cùng bất thiện.
“Để em tính xem, hai người quen nhau hình như được hơn ba tháng rồi...”
Arnold giả vờ đếm ngón tay, có lẽ cảm nhận được sát khí đang tỏa ra từ Rein nên mới vội nói: “Tám tháng! Cô ấy chỉ ở lại thêm tám tháng nữa thôi.”
Rein cảm thấy trái tim mình như bị băng tuyết bao phủ, cậu không thể nhẫn nhịn thêm được nữa:
“Cô ấy muốn làm gì?”
“Ai mà biết được?”
“Ta nên làm gì?”
Arnold vốn còn định đùa thêm, nhưng sau khi chú ý đến biểu cảm của Rein, cậu ta hơi thu liễm lại.
“Chỉ cần Hoàng huynh thể hiện cho tốt, nhất định sẽ có ‘plot twist’... Ví dụ như Đại hội Ma đạo lần này, hiếm khi em không tham gia, nhường cơ hội giành Top 1 lại cho huynh đấy...”
“Làm vậy cô ấy sẽ vui sao?”
Nói xong, Rein nhận ra mình vừa hỏi một câu thừa thãi. Chắc chắn cô ấy sẽ thấy vui khi thấy cậu đạt được thành tích tốt. Lúc đó... đúng là một thời cơ tuyệt vời.
“Cảm ơn.”
Rein dứt khoát rời khỏi văn phòng Hội Học Sinh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận