Rein vốn ghét sự vòng vo, nhưng lại chẳng có chút sức đề kháng nào trước những lời tán dương chân thành. Chúng luôn mang đến cho anh một loại "tác dụng phụ" vô cùng rõ rệt.
Thấu hiểu điều này, Florry chọn cách tiếp cận trực diện nhất.
"Cảm ơn cô đã khen ngợi."
Rein khẽ quay mặt đi.
Anh cảm thấy có chút bối rối, không phải vì nghĩ Florry quá lời. Quả thật, ngay cả Justice cũng không thể ép anh dùng toàn lực trong trận đấu... nhưng lời khen của Florry chắc chắn không phải dành cho chiến thắng hiển nhiên và dễ dàng đó.
Mà là vì anh đã thực hiện trọn vẹn lời hứa trước trận đấu: nương tay một cách hợp lý, chiến đấu nghiêm túc với từng đối thủ, đồng thời dành cho không ít người những lời chỉ dẫn quý giá. Cách làm này không chỉ giúp đối thủ hưởng lợi sâu sắc, mà còn khiến họ cảm nhận được ơn truyền dạy của Rein. Dạo gần đây, dù không dám tiến lại gần cảm ơn, họ cũng sẽ gật đầu chào hỏi đầy thiện chí khi gặp anh.
Đây mới chính là điều khiến Florry vui mừng và cho rằng anh đã làm rất tốt.
Thực ra, Rein làm vậy một phần vì thấy Florry luôn hành xử như thế, nhận ra đây là cách hay để bồi dưỡng nhân tài, và đoán rằng Florry nhất định sẽ khen mình... nên mới có ý thức bắt chước theo. Chỉ là khi thực sự nhận được lời khen, anh vẫn chẳng tránh khỏi ngượng ngùng, bởi ý vị tán thưởng nồng nàn toát ra từ cô thực sự quá đỗi mãnh liệt.
Anh không tài nào kiểm soát nổi vẻ mặt rạng rỡ của mình, nhưng lại sợ rằng cảm xúc quá đỗi nhiệt thành ấy sẽ làm Florry hoảng sợ.
Sự lo ngại này đã bị Florry nhìn thấu.
"Điện hạ, xin ngài hãy tiếp tục cố gắng nhé."
Cô mỉm cười tiến lại gần Rein, như một lời khẳng định rằng mình sẽ không vì sự thân thiết này mà cảm thấy e dè.
(Thật tốt quá.)
Trái tim Rein như được xoa dịu, nỗi thấp thỏm tan biến, thay vào đó là sự phấn chấn tột độ. Thực tế, khi đối mặt với bất kỳ ai khác, anh chẳng bao giờ bận tâm đến mấy tiểu tiết này, nói gì đến chuyện lo âu. Chỉ duy nhất với Florry, anh mới trở nên như vậy.
Anh coi trọng Florry đến mức ấy. Và Florry cũng luôn dành cho anh những phản ứng khiến anh yên lòng nhất...
Chính điều đó đã khơi dậy sự tham lam vô độ trong anh —— anh muốn ép buộc Florry phải đưa ra lựa chọn giữa mình và Stella Yaros. Những nước đi sắp tới của anh sẽ vô cùng cực đoan. Chỉ cần một sai sót nhỏ, anh có thể đánh mất tất cả những gì đang có.
Nhưng cũng giống như cách Florry luôn vui mừng khi thấy hoàn cảnh của anh tốt lên, anh cũng không muốn cuộc đời của cô vì Stella Yaros mà trở nên tồi tệ hơn nữa.
(Thật may quá.)
Thấy Rein vui vẻ một cách đơn thuần như vậy, Florry trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Nhưng đi kèm với đó là cảm giác áy náy dâng trào. Cô đã nghĩ ra hàng tá phần thưởng táo bạo, thậm chí là cả hôn môi... nhưng cuối cùng chẳng cần dùng tới chiêu nào.
Rein đã bị "hạ gục" một cách quá dễ dàng. Nhưng anh chỉ dịu dàng như thế trước mặt cô mà thôi. Bởi vì anh trân quý cô.
(Phải nhanh chóng kết thúc mối quan hệ này thôi.)
Florry sợ nếu cứ tiếp tục lún sâu, cô sẽ không nỡ lừa dối Rein nữa, thậm chí đến cả việc hủy bỏ hôn ước vì Stella Yaros cô cũng chẳng muốn làm.
Mang theo những tâm tư hoàn toàn trái ngược, cả hai không hẹn mà cùng lao vào luyện tập, như muốn dùng sự khổ luyện và chuyên chú để quên đi mọi phiền muộn.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã đến tháng Mười một...
Bắc Cảnh, biên giới của Lãnh địa mười sáu Bá tước.
Một đội quân vỏn vẹn 122 người chậm rãi rời khỏi tòa lâu đài ở cực Nam, hành quân về phía Đông Nam. Quân số tuy ít, nhưng khí thế tỏa ra hừng hực tựa mãnh long, át cả vạn dặm. Những bóng đen ẩn nấp trong rừng núi gần đó chứng kiến cảnh này không khỏi nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
"Xác nhận chưa?" Bóng đen cầm đầu hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng bình tĩnh.
"Xác... xác nhận rồi. Đội hình hộ tống lần này chỉ có Leonardo, Champion cùng kỵ sĩ Tật Phong 'Stone Galley'. Ba người còn lại và Bright Champion đều ở lại trấn thủ lãnh địa." Kẻ báo cáo cũng không giấu nổi vẻ hoảng hốt.
Dẫu vậy, tin tức mang về ít nhất cũng là tin tốt, khiến những kẻ ẩn mình thở phào nhẹ nhõm.
Cách bài binh bố trận lần này của Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn vô cùng kín kẽ. Có Phó đoàn trưởng Bright và ba vị trong Thanh Thiên Tứ Kỵ Sĩ ở lại trấn thủ, cho dù Bắc Cảnh Chi Vương đích thân tới cũng khó lòng chiếm được chút lợi lộc nào. Còn đoàn hơn trăm kỵ sĩ tháp tùng Leonardo và Stone Galley đến Hoàng đô, dù có ba nghìn quân tập kích cũng chưa chắc là đối thủ của họ. Hơn nữa, kẻ địch cũng không thể ngang nhiên điều động quân số lớn đến thế.
Nhìn dưới góc độ nào, đây cũng là một sự sắp xếp hoàn hảo không kẽ hở.
Nhưng những bóng đen kia biết rõ một sự thật: Leonardo thực chất đã rời khỏi Britannia từ lâu. Kẻ ở lại lãnh địa - Bright Champion - cũng chỉ là hàng giả. Bright thật sự đã cải trang thành anh trai Leonardo, chuẩn bị đến Hoàng đô lộ diện để trấn an dư luận.
Và mục tiêu tiếp theo của chúng chính là Bright... Tuy thực lực kém xa anh trai, nhưng Bright cũng đã đạt đến Đệ tứ cảnh, ngang tầm Thanh Thiên Tứ Kỵ Sĩ, là cái gai trong mắt buộc phải nhổ bỏ.
Sở dĩ chúng không tập kích Bright trên đường đi, ngoài việc chi phí quá lớn, còn vì một nguyên nhân sâu xa khác: chúng muốn giết chết "Leonardo" ngay trước mắt bàn dân thiên hạ. Sau đó, chúng sẽ tung hỏa mù, dùng cái chết của Bright để khẳng định Leonardo thật đã chết, giáng một đòn chí mạng vào lòng tin của Đế quốc, khiến thiên hạ đại loạn.
Ngươi nói Leonardo thật sự sẽ ra mặt đính chính sao? Rất tiếc, điều đó là bất khả thi.
Chúng đã soạn sẵn kịch bản: ngay khi Bright nằm xuống, chúng sẽ rêu rao rằng bất cứ Leonardo nào xuất hiện sau đó đều là kẻ mạo danh. Leonardo muốn tự chứng minh? Cũng vô vọng. Bright Champion có thể đóng giả hoàn hảo là nhờ khả năng ngụy trang cả Thủ Hộ Thần của mình. Vì vậy, dùng Thủ Hộ Thần để chứng minh thân phận là vô dụng. Cách duy nhất là dùng thực lực.
Nhưng vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ: tại sao Leonardo lại không ở lại lãnh địa mà lại mất tích bí ẩn? Đáp án rất đơn giản: Leonardo đã bị trọng thương. Cuộc tập kích của Leonhart Yaros một năm trước đã gây tổn thương nghiêm trọng đến tinh thần, thậm chí là linh hồn của anh, khiến đến nay vẫn chưa thể hồi phục.
Chính vì thế gian bắt đầu nghi ngờ tình trạng của Leonardo, nên Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn mới đặc biệt sắp xếp kỳ khảo thí ở gần Hoàng đô, đồng thời phái Leonardo giả đến đó để chứng minh anh vẫn khỏe mạnh...
Nhưng hành động đó chẳng khác nào "gậy ông đập lưng ông". Chỉ cần Bright chết, Leonardo thật tuyệt đối không dám lộ diện. Nếu dám ra mặt với thương thế chưa lành, chúng sẽ tiễn anh xuống địa ngục luôn một thể.
Không chỉ vậy, một khi tin tức "Leonardo" tử trận lan truyền, Man tộc phương Bắc sẽ lập tức xuất quân tấn công Thanh Thiên. Chúng sẽ nội ứng ngoại hợp, đâm sau lưng Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn... Một kỵ sĩ đoàn chỉ còn lại ba vị trong Tứ Kỵ Sĩ thì không đời nào chống lại được Thảo Nguyên Chi Vương.
Dĩ nhiên, chúng cũng không ngu đến mức để Man tộc chiếm trọn phương Nam. Theo thỏa thuận, chúng chỉ cắt nhượng Lãnh địa mười sáu Bá tước cho Man tộc, sau đó sẽ thao túng để Đế quốc quay lại thể chế thời Liên Minh Thần Thabg.
Nghĩ đến tương lai huy hoàng ấy, bóng đen cầm đầu run rẩy vì hưng phấn.
"Bắt đầu hành động thôi, chư vị!"
0 Bình luận