Toàn truyện

Chương 236

Chương 236

"Hừm, Sion Zianmars đang ở một mình, đành tìm cơ hội khác vậy."

Tính toán thời gian thì nhanh nhất cũng phải đến gần trưa Florry và Kumi mới quay lại. Sau khi rời khỏi văn phòng Hội học sinh, Rein đi thẳng đến lớp học như một thói quen.

Tất nhiên, tâm trí hắn lúc này đang rối như canh hẹ, chẳng thể nào nhét nổi chữ nào vào đầu.

Hắn sớm đã lờ mờ nhận ra ý định muốn rời đi của Florry vào một ngày nào đó trong tương lai. Nhưng hắn chưa từng ngờ rằng cái "deadline" ấy lại dí sát nút đến vậy, chỉ còn vỏn vẹn tám tháng.

Quá ngắn ngủi.

Rein cảm thấy bản thân thực sự trở tay không kịp.

Dẫu vậy, hắn không cho rằng Arnold đang "tung hỏa mù". Bởi lẽ, Florry quả thực đã để lộ không ít biểu hiện nôn nóng và tâm trạng bất ổn.

Khổ nỗi hắn chỉ biết cuống cuồng lo lắng trong lòng mà chẳng thể làm được gì cụ thể. Đến tận bây giờ, Rein vẫn "mù tịt" về việc Florry thực sự khao khát điều gì. Hắn chỉ nắm được một quy tắc ngầm đơn giản: nếu hắn thể hiện tốt, Florry chắc chắn sẽ vui lòng.

Rein tự nhủ không thể để bản thân tiếp tục chìm trong sự "vô tri" này thêm nữa. Dù không muốn thừa nhận, hắn cũng phải nghe theo lời khuyên của thằng em Arnold: cần phải chủ động tấn công...

(Nói đi cũng phải nói lại, thứ tình cảm này... liệu có phải là tình yêu chăng?)

Cảm nhận sự lo âu và bất an đang gặm nhấm tâm hồn, Rein chìm sâu vào dòng suy tư miên man.

Ở một diễn biến khác, sau khi Sion Zianmars vất vả đối phó xong với đám học sinh và giáo viên hiếu kỳ, trên đường trở về phòng riêng, Florry đã nhanh chóng bắt kịp anh ta.

"Vị bạn học này, xin hỏi tìm tôi có việc gì không?" Sion Zianmars chú ý đến cô gái đang tiến lại gần, ôn tồn hỏi.

"Chào ngài Sion Zianmars, tôi là Florry Hajja." Florry khẽ nhún người, thực hiện một nghi thức xã giao chuẩn mực đến từng milimet: "Tôi có chút việc muốn thỉnh giáo, không biết ngài có tiện không?"

"Được chứ."

Sion Zianmars thừa hiểu những điều Florry muốn hỏi không phải chuyện có thể bô bô ở chốn đông người, bèn dẫn cô vào phòng, đồng thời chu đáo triển khai một ma pháp cách âm.

"Ngài Sion Zianmars, thực ra tôi đến vì chuyện ngày hôm qua... Rất xin lỗi vì đã lén đặt đạo cụ nghe lén lên người ngài." Florry cúi người thật sâu, thái độ vô cùng thành khẩn.

Sion Zianmars hơi ngẩn ra, nhưng lập tức "nhảy số" hiểu thấu vấn đề: "Đây là mệnh lệnh của Điện hạ Rein sao?"

Florry biết rõ thân phận của mình chắc chắn đã bị đối phương nhìn thấu, bèn gật đầu thừa nhận: "Vâng, mong ngài thứ lỗi, đây thực sự là hạ sách của chúng tôi... Chúng tôi đang truy vết một tổ chức bí ẩn."

"Tôi không gia nhập bất kỳ tổ chức nào, cũng chưa nhận lời yêu cầu của ai cả... Ngoài ra thì không còn gì để nói." Sion Zianmars bình tĩnh trả lời, giọng điệu kín kẽ.

"Tôi hiểu rồi, cũng xin ngài hãy ghi nhớ, sau này đừng nhẹ dạ tin lời những kẻ bất hợp pháp đó."

Sion Zianmars có chút kinh ngạc: "Cô không còn nghi vấn nào khác sao?"

"Ngài không thể tiết lộ, chẳng phải sao?"

"Ừm." Sion Zianmars đành gật đầu.

"Cảm ơn sự phối hợp của ngài." Florry hành lễ, chuẩn bị rời đi.

"Xin đợi một chút." Sion Zianmars bỗng gọi giật lại.

"Ngài cứ nói ạ."

"Dù lời này thốt ra từ miệng một người ngoài như tôi thì không hợp lắm, nhưng tôi vẫn hy vọng các người có thể dành nhiều sự quan tâm và che chở hơn cho thiên kim nhà Yaros." Sion Zianmars khuyên nhủ, ánh mắt thoáng chút phức tạp: "Gia tộc Blue Lion rốt cuộc vẫn sẽ trỗi dậy một lần nữa, và khi đó, chủ nhân của Blue Lion vẫn phải là người nhà Yaros."

Florry lập tức nhạy bén nhận ra vấn đề. Sion Zianmars rõ ràng đã dán nhãn Rein là loại người thực dụng, chỉ biết đến lợi ích mà không màng tình nghĩa. Anh ta cho rằng Rein chỉ muốn lợi dụng hôn ước để thâu tóm các gia tộc phụ thuộc của Blue Lion... Còn đối với Stella, anh ta xem cô như một "công cụ người", dùng xong là vứt.

"Ngài cứ yên tâm, Điện hạ Rein và tôi đều sẽ không bao giờ bỏ rơi tiểu thư Yaros, địa vị chủ đạo Blue Lion của gia tộc Yaros cũng sẽ không bao giờ thay đổi."

"Hy vọng là vậy." Sion Zianmars có vẻ bán tín bán nghi: "Các người chỉ cần đừng quên sự hiện diện của Thanh Thiên là được."

"Cảm ơn ngài đã nhắc nhở, chúng tôi sẽ khắc cốt ghi tâm."

Florry không cảm thấy kỳ lạ về thái độ này. Bất kỳ ai liên quan đến Blue Lion cũng sẽ tự nhiên nảy sinh ác cảm với Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn và "bản thân cũ" của cô – một cỗ máy chiến tranh tàn nhẫn.

Nhận thấy nếu tiếp tục trò chuyện cũng không thể vượt qua rào cản khế ước ma pháp để moi thêm thông tin, Florry nhanh chóng cáo từ.

Sau khi xác nhận Florry đã thực sự rời đi và không để lại bất kỳ "quà khuyến mãi" nào như đạo cụ nghe lén, Sion Zianmars mới lộ vẻ hoảng hốt, lôi từ dưới gầm giường ra chiếc hộp mà Viktor Horison để lại hôm qua.

Mở nắp, nhìn những cổ vật bên trong và nhớ lại vài đoạn đối thoại đầy ẩn ý... Sion Zianmars đã do dự rất lâu. Nhưng khi ký ức dừng lại ở khung cảnh từng đàm đạo vui vẻ với người bạn tóc xanh năm xưa, anh im lặng đậy nắp hộp, cất sâu vào gầm giường, quyết định chôn vùi bí mật này.

Trên đường về, Florry tình cờ – hay nói đúng hơn là cố ý – chạm mặt Viktor Horison.

"Bạn học Hajja, cô cũng hứng thú với lịch sử đến vậy sao?" Viktor Horison tỏ ra vô cùng thân thiện, nụ cười công nghiệp thường trực trên môi.

"Không ạ, tôi chỉ đi hỏi vài việc khác thôi." Florry giữ gương mặt lạnh tanh, không chút cảm xúc.

Viktor Horison lộ vẻ tiếc nuối nhưng cũng đầy vẻ sùng bái giả tạo: "Thế thì thật đáng tiếc, lịch sử là một thứ vô cùng tuyệt diệu, nó cho phép hậu thế chúng ta cảm nhận được công lao vĩ đại của các bậc vĩ nhân; được chiêm ngưỡng những thời đại huy hoàng đã lùi xa vào dĩ vãng..."

"Các người muốn đất nước này rơi vào cảnh hỗn loạn đến thế sao?" Nghe ra đối phương đang hoài niệm về thời kỳ Liên Minh Thần Thánh phân liệt, Florry lạnh lùng cắt ngang, không nể nang gì.

"Trên thế giới này, bây giờ đâu chỉ có mỗi một Đế quốc. Ở phía Đông xa xôi, cũng có không ít vương quốc từng lừng lẫy một thời, cuối cùng vẫn đi đến diệt vong, tan rã thành vô số quốc gia nhỏ bé đó thôi."

Viktor Horison cũng lười diễn vai người tốt, nhưng hắn vẫn cực kỳ cẩn trọng, lời nói trơn tuột không để lộ bất kỳ sơ hở hay bằng chứng nào có thể dùng để định tội.

"Các người sẽ không đắc ý được lâu đâu."

"Vậy thì chúng ta hãy cứ chống mắt lên mà xem." Viktor Horison nở nụ cười đầy tự tin, ngạo nghễ.

Ngay lúc này, Florry đột nhiên nắm lấy cổ tay hắn.

"Sao thế, bạn học Hajja? Cô định công nhiên hành hung giáo viên giữa ban ngày ban mặt mà không có bất cứ bằng chứng nào sao?" Viktor Horison cười giễu cợt, thái độ vô cùng thản nhiên, như đang trêu đùa một con mèo nhỏ vô hại.

Trong mắt Florry xẹt qua một tia sợ hãi và rụt rè, cô vội vàng buông tay ra như phải bỏng.

"Chúng tôi nhất định sẽ tìm thấy bằng chứng, ông đừng tưởng mình có thể lộng hành mãi như thế."

"Thế thì cô phải cố gắng lên đấy." Viktor Horison mỉa mai, giọng điệu đầy khiêu khích.

"Hừ!"

Florry giận dỗi bỏ đi, giữa chừng còn luống cuống suýt ngã sấp mặt, trông vừa nhếch nhác vừa nực cười.

Tâm trạng vốn đã tốt của Viktor Horison lại càng thêm hưng phấn. Đây mới là đẳng cấp của một bậc thầy thao túng — nhảy múa ngay trên lưỡi dao kẻ thù mà vẫn bình an vô sự. Chỉ vài ba câu chữ đã xoay chuyển cục diện, định đoạt thế sự...

Chỉ tiếc là cái sân khấu học viện này vẫn còn quá nhỏ bé, chẳng khác nào ao làng. Đợi đến khi thiên hạ đại loạn, các quốc gia mọc lên như nấm sau mưa, đó mới là lúc hắn thực sự được thỏa sức vẫy vùng.

Nghĩ đến đây, Viktor Horison tràn đầy kỳ vọng vào một tương lai huy hoàng.

Cho đến khi hắn trở về ký túc xá, tự tay cầm bút viết xuống bản nhận tội mình là thành viên của tổ chức Phục Hưng, hắn mới bàng hoàng choàng tỉnh khỏi những ảo tưởng tươi đẹp.

"Cái quỷ gì thế này? Mình đang làm cái gì vậy? Không lẽ là... Ký sinh thực vật?!"

Nhớ lại cái chạm tay chớp nhoáng khi nãy, hắn lập tức hoảng loạn triển khai ma pháp thanh tẩy. Nhưng ngay cả ma pháp thanh tẩy sâu đến cấp độ nguyên tử cũng không thể tìm thấy vị trí của thực vật ký sinh ở đâu.

Hắn thực sự đang mất dần quyền kiểm soát cơ thể. Chỉ chốc lát sau, hắn chỉ còn lại bộ não là có thể tư duy độc lập, trơ mắt nhìn thân xác mình tự hoạt động.

【Dừng lại! Mau dừng lại cho ta!】

Nhìn chính tay mình viết xong bản nhận tội rồi cứ thế bước ra ngoài, hắn gào thét điên cuồng trong thâm tâm.

Nói thật, bị thao túng không đáng sợ bằng việc bị thao túng để đi... tự thú, lại còn chuẩn bị "bán đứng" toàn bộ tình báo của tổ chức. Điều đó mới thực sự khiến người ta tuyệt vọng. Bởi vì đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng ma pháp và khế ước linh hồn.

Dù không có tâm phản bội tổ chức, nhưng chỉ cần xuất hiện tình trạng bị thao túng... kết cục cũng chỉ có một con đường chết.

【Không, dừng tay lại! Ta không muốn chết ở đây, sao ta có thể chết lãng xẹt ở cái nơi khỉ ho cò gáy này được!】

【Mục tiêu vĩ đại của tổ chức vẫn chưa thành, sao ta có thể chết!】

【Con khốn kia, mau quay lại đây! Giải trừ thực vật ký sinh cho ta! Sao ngươi dám giết ta, sao ngươi dám ra tay khi không có bất kỳ bằng chứng nào!】

【Làm ơn, tha cho ta đi, ta không muốn chết, ta còn bao nhiêu việc lớn phải làm mà!】

Hắn gào thét, van xin trong vô vọng. Nhưng tất cả đều vô ích.

Rất nhanh sau đó, ý thức của hắn hoàn toàn chìm vào bóng tối vĩnh hằng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!