- Toàn truyện
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- *Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
- Chương 431
- Chương 432
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 311
Tám giờ rưỡi tối.
Tiệc rượu dành cho cấp lãnh đạo học viện vừa tàn, Stella Yaros liền dẫn Leonardo đến "căn cứ bí mật" mà cô ta vẫn thường lén lút gặp mặt với Rein.
Ánh sáng mờ ảo từ những cột đèn ma thuật lơ lửng đằng xa quyện cùng ánh nến leo lắt nơi hành lang ký túc xá, phủ lên góc sân viện một lớp vi quang lung linh. Không gian tĩnh mịch thổi vào đêm đầu thu vốn dĩ thanh lãnh chút hơi ấm, và cả đôi phần ám muội.
Sau khi niệm phép cách âm và xua đuổi – loại ma pháp mà cô ta đã thiết lập quyền miễn trừ riêng cho Rein – Stella hít hà mùi hương thoang thoảng trong không khí, rồi che mặt nức nở, bắt đầu màn kịch kể khổ về những chuỗi ngày bi thảm của mình.
Qua lời dệt gấm thêu hoa của cô ta, Rein không biết từ đâu đã đánh hơi được chuyện bọn họ lén lút gặp gỡ, nên đã trút mọi giận dữ về vụ ám sát hụt lên đầu Leonardo. Đối với một Stella "luôn một lòng hướng về Leonardo", Rein cũng không tiếc lời sỉ nhục, hạ thấp, thậm chí còn tuyên bố sẽ lấy mạng anh...
Nói tóm lại, Stella vẫn chứng nào tật nấy, giở cái bài châm dầu vào lửa quen thuộc.
Leonardo quả nhiên tỏ vẻ bị chọc giận. Anh tiến tới ôm lấy cô ta, ra sức vỗ về... Giờ đây chỉ còn đợi Rein xuất hiện, cô ta sẽ giả vờ vùng vẫy, cố đẩy Leonardo ra để diễn tròn vai một kẻ bị cưỡng ép.
Mọi chuyện đáng lẽ phải diễn ra đúng như kịch bản ấy——
"Hóa ra, trong mắt cô, ta là hạng người như thế sao?"
Một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên, cắt ngang bầu không khí.
Stella sững sờ trong giây lát. Cô ta ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy ở khoảng không trống trải đằng xa, Rein đã giải trừ ma pháp ẩn thân từ lúc nào, sừng sững đứng đó.
"Rein điện hạ, sao ngài lại ở đây?"
Cơ thể Stella khẽ run lên, nhưng cô ta vẫn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, hơi lùi lại một bước để giãn khoảng cách với Leonardo.
"Ta vẫn luôn ở đây. Tất cả những gì cô nói, ta đều đã nghe sạch sẽ không sót một chữ." Rein lạnh lùng đáp.
Nụ cười trên môi Stella cứng đờ. Phản ứng cực nhanh, cô ta lập tức thay đổi sắc mặt thành vẻ bi thương xen lẫn sợ hãi, lao vào lòng Leonardo:
"Leonardo, cứu em với! Rein điện hạ ngài ấy..."
Rein thản nhiên lấy ra một viên Lưu Thanh Thạch. Toàn bộ những lời Stella từng bôi nhọ Leonardo trước mặt hắn đều được phát lại, rành rọt từng câu từng chữ.
Sắc mặt Stella lập tức chuyển sang màu gan gà, cô ta hoảng loạn ôm chặt lấy Leonardo:
"Leonardo, anh tuyệt đối đừng bị hắn lừa, tất cả đều là giả! Rein điện hạ định phá hoại mối quan hệ giữa chúng ta nên mới..."
Thế nhưng, đáp lại cô ta là cái gạt tay đầy dứt khoát của Leonardo. Anh hất văng cô ta ra, rồi cũng lấy ra một ma cụ ghi âm từ trong túi áo.
Những lời Stella dùng để bôi nhọ Rein trước mặt Leonardo cũng theo đó mà vang lên, rõ mồn một.
"Không phải, đều là giả dối! Tôi chưa từng nói những lời đó, hai người phải tin tôi..."
Stella ngã ngồi xuống đất, kinh hoàng tìm lời biện hộ.
Nhưng hai người đàn ông trước mặt chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo và khinh bỉ, như nhìn một thứ rác rưởi để nhìn cô ta... Cho dù có ngu ngốc đến đâu, đến nước này cô ta cũng không thể không hiểu ra tình hình:
"Hai tên khốn các người... hóa ra đã âm thầm cấu kết với nhau! Các người tính là đàn ông gì chứ! Như thế này mà cũng coi là đối thủ chính trị sao!" Stella gào lên, mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ.
Hai người vẫn bất động, như thể đang thưởng thức màn trình diễn của một con hề.
Gương mặt Stella bắt đầu lộ vẻ điên cuồng:
"Phải, tôi chính là lừa gạt các người đấy, thì đã sao? Từng đứa các người... vốn dĩ đều đáng tội chết!"
Cô ta chỉ thẳng tay vào mặt Leonardo:
"Nếu không phải tại loại người như anh, cha tôi sao phải tự sát! Tất cả là tại anh, cái đồ nô lệ thối tha! Dựa vào cái gì mà trèo lên đầu lên cổ chúng tôi? Dựa vào cái gì mà cướp sạch công lao của cha tôi!"
Rồi cô ta lại quay sang chỉ tay vào Rein:
"Còn cả anh nữa, đồ phế vật hèn nhát! Vậy mà cũng nhát gan đến mức liên thủ với tên khốn này! Đồ bỏ đi, anh sống đáng đời bị tên Hoàng đế chó chết kia xoay như chong chóng! Cứ đợi mà xem, sớm muộn gì anh cũng sẽ giống như cha tôi, bị lão già đó dồn vào đường cùng thôi!"
Rein bước lên phía trước, vung tay giáng cho Stella một bạt tai nảy lửa.
"Nói đủ chưa?"
Stella định mở miệng phun ra thêm những lời độc địa, Rein lập tức bồi thêm một cái tát nữa, lần này lực đạo còn mạnh hơn, khiến khóe môi cô ta rỉ máu.
"Nhìn cho rõ lập trường của mình đi. Tất cả những gì cô vừa nói, ta đều đã ghi âm lại cả rồi. Sau này nếu cô còn dám làm chuyện phản nghịch lại ta hay Đế quốc, chúng ta sẽ giao nộp bằng chứng này cho bệ hạ, khiến cô và cả gia tộc Yaros rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!"
Không để Stella kịp hoàn hồn, Rein vung tay lần thứ ba, cú tát trời giáng hất văng cô ta ngã dúi dụi xuống đất.
"Cô đừng tưởng mình có thể chọn cách đập nồi dìm thuyền, cũng đừng nghĩ sau khi sự việc bại lộ có thể lấy cái chết để kết thúc nhẹ nhàng. Đến lúc đó, ta sẽ trói cô lại, bắt cô phải chịu đựng nỗi đau thấu xương gấp trăm lần ba cái tát này, cùng với những sự sỉ nhục tàn nhẫn vô nhân đạo nhất, khiến cô cầu sống không được, cầu chết không xong!"
Sát ý và ác ý gần như đặc quánh tràn ra từ người Rein, khiến toàn thân Stella run rẩy dữ dội. Cô ta sợ hãi lẩm bẩm: "Đừng giết tôi... tôi không muốn sống những ngày thê thảm đâu..." Cô ta co quắp lại thành một khối, thảm hại vô cùng.
Vô tình chạm vào vết sưng đỏ trên mặt, cô ta thét lên một tiếng đầy cường điệu, rồi oà khóc nức nở.
"Đúng là hạng tiện nhân không biết tốt xấu."
Rein không kìm được mắng thầm một câu. Stella rõ ràng là loại tiểu thư được nuông chiều quá mức, lúc bày mưu tính kế thì thao thao bất tuyệt nhưng lại chẳng màng đến hậu quả. Đến khi thật sự bị trừng phạt, mới chỉ tát vài cái đã đau đến mức không chịu nổi, đúng là đồ phế thải.
Khổ nỗi, để đối phó với hạng người này mà phải chuẩn bị quá nhiều, liên lụy đến bao nhiêu người... Nếu không phải lo lắng sẽ có người đau lòng, Rein thật sự muốn một kiếm kết liễu cô ta cho xong.
Nghĩ đến đây, hắn quay đầu nhìn về phía lùm cây bên cạnh.
Hắn vốn tưởng Florry sẽ xông ra ngăn cản mình, không ngờ mãi đến lúc này, cô vẫn chỉ đứng nhìn từ xa.
Tin tốt là điều này đồng nghĩa với việc Florry đã hoàn toàn tuyệt vọng với Stella.
Tin xấu là, chắc hẳn Florry đã bị tổn thương sâu sắc rồi...
Lúc này, hắn cảm nhận được Florry đang rời đi.
Cô chạy bước nhỏ, mỗi lúc một nhanh... như thể muốn trốn chạy khỏi nơi quỷ quái này.
【Rein điện hạ, chuyện tiếp theo cứ giao cho tôi.】
Bright truyền âm nói, nãy giờ anh cũng luôn theo sát tình hình bên kia.
Liếc nhìn người đàn bà xấu xa đang rên rỉ dưới đất một cái, Rein biết những gì cần làm đều đã hoàn thành. Họ cũng không định vạch trần chuyện này cho cả thiên hạ biết, chỉ muốn dạy cho hạng tiện nhân này một bài học nhớ đời... Thế là hắn đáp lễ một cách lịch thiệp với Bright rồi lập tức đuổi theo hướng Florry.
Để bắt kịp Florry, Rein không mất quá nhiều thời gian.
Bởi vì Florry đã vấp ngã giữa đường.
Nhưng lần này cô không đứng dậy, cứ để mặc bản thân nằm bò trên mặt đất lạnh lẽo.
Rein vội vàng chạy đến bên cạnh cô.
"Đừng quản em nữa."
Cô vùi mặt xuống đất, lạnh lùng thốt ra.
"Làm sao ta có thể bỏ mặc cô được."
Rein ngồi xổm xuống, định đỡ cô dậy.
Nhưng cô vẫn bất động.
Chính xác mà nói, tay của hắn căn bản không thể chạm vào Florry.
Ma pháp thời gian đã tạo ra một bức tường vô hình, ngăn cản bàn tay hắn tiếp cận.
"Ta xin lỗi."
"Điện hạ không có lỗi."
"Vậy thì cô hãy mau chóng xốc lại tinh thần đi chứ!"
Florry không đáp lời, tiếp tục nằm đó.
Cứ như thể cô muốn cùng mảnh đất này thối rữa và chìm vào vực sâu tăm tối.
Rein cũng không ngờ Florry lại suy sụp đến mức này.
Hắn thở dài một tiếng thật sâu, quyết định nói ra những điều mà trước nay hắn vẫn luôn giữ kín trong lòng:
"Ta biết cô tiếp cận ta là để hủy bỏ hôn ước."
"Ta cũng rất rõ phương thức cô chọn là quyến rũ ta, đồng thời cô còn muốn giảm thiểu ảnh hưởng của chuyện này xuống mức thấp nhất để gia tộc Blue Lion không phải mang tiếng xấu... Ta đều biết cả."
"Nhưng ta không quan tâm, ta không oán hận cô, cũng sẽ không vì thế mà ghét bỏ cô! Cho nên..."
Hắn chưa kịp nói hết câu.
Bởi vì hắn cảm nhận được từ Florry một sự kháng cự và phủ định mãnh liệt.
Dường như cô đang nức nở gào lên trong tâm trí rằng——
"Im miệng... Ngài căn bản chẳng hiểu gì về em hết..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận