Toàn truyện

Chương 221

Chương 221

“Cái gì?”

Pierre Bradley trố mắt nhìn nắm đấm của mình bị một viên phong đạn nhỏ xíu chặn đứng.

Dù ngay khi vung tay được nửa đường, ông ta đã nhận ra mình không nên nặng tay với một thiếu nữ yếu ớt nên đã vội thu lại phần lớn sức lực... Thế nhưng, ý định muốn dạy cho con ranh vắt mũi chưa sạch này một bài học nhớ đời thì vẫn không hề thay đổi.

Ít nhất, cú đấm cuối cùng ông ta tung ra lẽ ra không thể bị loại ma pháp hạng bét cỡ này cản lại mới đúng.

Tuy nhiên, tình hình chẳng cho phép ông ta kịp ngỡ ngàng hay suy tính gì thêm.

Chỉ trong chớp mắt, Rein đã lao lên chắn giữa hai người, trừng mắt nhìn ông ta với thần thái cứng rắn không hề kém cạnh:

“Bá tước Bradley! Olivia là nhân tài mà tôi nhắm trúng, còn vị này là tùy tùng quan trọng của tôi! Nếu ông còn dám động thủ với họ một lần nữa, thì đừng trách tôi không khách sáo!”

Sát ý bùng lên dữ dội, Bá tước Pierre lập tức tỏa ra luồng khí thế bức người để kháng cự, nhưng rốt cuộc vẫn bị đè nén một bậc.

(Tên Hoàng thái tử này, thế mà lại có thể thắng mình về mặt khí thế ư?)

Bá tước Pierre thực sự chấn động. Trước đó ông ta không hề xem thường thực lực của Rein, nhưng cũng chẳng đánh giá cậu quá cao. Ngay từ đầu, ông ta luôn tin rằng mình có thể làm chủ tình hình, hoàn toàn kiểm soát cục diện, thế nên mới giữ thái độ trịch thượng như vậy.

Giờ đây vừa mới chạm mặt đã nếm mùi thất bại hai lần liên tiếp, khí thế của ông ta lập tức xẹp xuống thấy rõ.

(Hóa ra là vậy, gã này bản chất vẫn là một thành viên gia tộc Blue Lion điển hình, hạng bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, hễ tình hình vượt ngoài dự tính là sẽ luống cuống ngay...)

Rein đã hiểu tại sao Florry lại chọn cách cứng rắn và dùng khích tướng pháp để đối phó với Pierre rồi. Đối mặt với loại người này, tuyệt đối không được mềm mỏng.

“Điện hạ Rein, đây là chuyện gia đình của chúng tôi!” Bá tước Pierre nói, giọng điệu đã kém xa vẻ hung hăng ban đầu.

“Có phải chuyện gia đình ông hay không, chúng tôi sẽ tự mình phán đoán, không phiền ông phải bận tâm.” Rein lạnh lùng đáp trả.

“Cậu...!”

Bá tước Pierre tức nghẹn họng mà không dám ho he gì. Không chỉ vì thân phận của Rein, mà trực giác mách bảo ông ta rằng, Rein hiện tại đã sở hữu chiến lực không thua kém gì Serendo.

(Sao có thể như vậy được, rõ ràng lần trước gặp, cảm giác cậu ta chỉ ngang tầm thằng nhóc Serendo thôi mà... Tiến bộ của cậu ta lại kinh khủng đến thế sao?)

“Bá tước Bradley, xin đừng tiếp tục gây náo loạn trong trường nữa, việc này không chỉ làm tổn hại đến mặt mũi của Olivia đâu!” Florry uể oải lên tiếng.

Lúc này Bá tước Pierre mới để ý thấy đám đông xung quanh đang xem bọn họ như trò cười. Kẻ thì la ó đòi xem thành viên gia tộc Blue Lion và Hoàng thái tử choảng nhau, kẻ thì không kìm được mà buông lời khinh bỉ gia tộc Blue Lion.

Sắc mặt Bá tước Pierre tối sầm lại, một mặt tỏa ra sát khí kinh người, một mặt gào lớn: “Tất cả câm miệng hết cho ta!”

Đám sinh viên nào đã thấy qua trận thế này, lần lượt bị luồng khí thế đó dọa cho khiếp vía mà lùi lại vài bước, kẻ nào yếu bóng vía còn ngã bệt xuống đất. Những sinh viên gia thế bình thường, thực lực không đủ đã bắt đầu rút lui. Thấy những người còn lại vẫn không chịu đi, thậm chí còn nhìn mình với ánh mắt đầy thù địch, sắc mặt Bá tước Pierre càng thêm khó coi.

Ông ta quay người trừng mắt nhìn thiếu nữ tóc bạc vẫn đang ngơ ngác không biết làm sao, quát lớn:

“Lo mà tự kiểm điểm đi, nghĩ cho kỹ xem rốt cuộc mày là hạng người gì!”

Bá tước Pierre phất tay áo bỏ đi. Sophie, Hannah và Follett vội vàng chạy tới. Mọi người cùng nhau hộ tống Olivia đến một khoảng sân nằm hơi xa dãy nhà học chính.

Đợi Sophie và Hannah bắt đầu an ủi mình, Olivia lại nặn ra nụ cười như thường lệ: “Mình không sao đâu, làm mọi người lo lắng rồi... Thật sự rất xin lỗi.”

Đây thực chất chỉ là phản xạ gồng mình, bản thân Olivia vẫn đang vô cùng buồn bã và mịt mờ. Mọi người cũng không bị cô đánh lừa. Có điều Sophie và Hannah đều không biết nên nói gì để an ủi Olivia. Bởi đúng như Pierre Bradley đã nói, đây là chuyện gia đình, những người ngoài như họ thực sự không có tư cách xen vào.

Đúng là họ là bạn thân của Olivia, nhưng điều đó không có nghĩa là họ có thể can dự vào mọi chuyện, càng không có nghĩa là họ có thể hành động mà không cần kiêng dè...

“Olivia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Florry đi thẳng vào vấn đề khiến mọi người giật nảy mình.

Cô thừa biết giữa con gái với nhau thường có một bộ quy tắc an ủi, kiểu như ôm ấp, đưa khăn tay, dùng lời ngọt ngào khuyên nhủ, hoặc là lảng sang chuyện khác cho vui vẻ. Nhưng cô cảm thấy những thứ đó đều không phù hợp với Olivia lúc này. Cô cũng không cho rằng kiểu làm việc dây dưa, sợ đầu sợ đuôi đó có thể lay chuyển được Olivia.

Cô muốn đi sâu hơn vào nội tâm của cô ấy. Ừm, đây là một việc rất nguy hiểm, thậm chí có nguy cơ bị người ta ghét bỏ dẫn đến tuyệt giao. Hồi đầu Rein cũng tỏ ra rất phản đối. Nhưng lúc đó cô cũng không bỏ cuộc, cũng chẳng sợ rủi ro. Bởi vì điều cô muốn, từ trước đến nay luôn là có thể thực sự giúp đỡ được đối phương.

Huống hồ tất cả chuyện này đều bắt nguồn từ cô——

“Đừng có trốn tránh!” Thấy Olivia định lặp lại những lời lảng tránh lúc nãy, giọng nói của Florry trở nên nghiêm khắc: “Đừng tưởng cứ nén trong lòng là giải quyết được vấn đề! Cũng đừng tưởng cứ nói dối như thế là mọi người sẽ yên lòng!”

Nghe Florry không dùng lời lẽ dịu dàng mà ngược lại giống như đang quở trách Olivia, Sophie và Hannah bắt đầu cảm thấy bất an. Chỉ là chưa kịp để họ nói gì, một giọng nói bất chợt truyền vào trí não:

【Hãy tin tưởng Florry.】

Rein đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát thiếu nữ tóc vàng, ánh mắt tràn đầy sự tin cậy. Hai cô gái chỉ còn biết quay đầu nhìn thiếu nữ tóc bạc bên cạnh.

(Cậu... ư?)

Trong một khoảnh khắc, Olivia cứ ngỡ mình đã nghe thấy giọng nói của sư phụ. Đến khi nhìn rõ trước mắt chỉ là một thiếu nữ cũng có mái tóc vàng và đôi mắt xanh thiên thanh, cô không khỏi có chút thất vọng. Nhưng sự mịt mờ trong cô dần biến mất, thay vào đó là nỗi u sầu thuần túy.

“Chuyện này đúng là do mình làm không tốt...”

Khác với những gì Sophie và Hannah nghe ngóng được, Olivia không hề có hành vi phản bội khi khiến các đội khác đối phó với đội nhà mình. Nói đúng hơn, cách nói đó ngay từ đầu đã không đứng vững, vì Lam sư kỵ sĩ đoàn hoàn toàn có quyền không chấp nhận cuộc tỉ thí kiểu này.

Vì vậy tình hình thực tế là, hai bên vốn đã hẹn trước sẽ tiến hành một trận "giao hữu". Sau khi biết được chuyện này từ chỗ "một giáo viên nào đó", Olivia lập tức chạy đến sân tập để quan sát cuộc so tài của hai bên. Không còn nghi ngờ gì nữa, phía gia tộc Blue Lion đã bị đối phương đánh bại thảm hại, lại còn bị nhục mạ một phen cay đắng.

Olivia thực sự không nhịn được nên đã chủ động xuất chiến và đánh bại đối phương. Nhưng hành động này lại bị nhóm sinh viên gia tộc Blue Lion coi là Olivia muốn chơi trội và tiếp tục làm nhục bọn họ. Cùng lúc đó, đội đối thủ — nhóm sinh viên do phe Thanh Thiên ủng hộ — lại bắt đầu chỉ trích Olivia rằng việc cô tuyên bố "bỏ tối tìm sáng" bấy lâu nay đều là lừa đảo.

Cục diện nhanh chóng mất kiểm soát, biến thành việc cả hai bên đều ép buộc cô phải đưa ra lựa chọn. Cô chỉ còn biết bỏ chạy... kết quả là đám sinh viên gia tộc Blue Lion đã đem chuyện này mách lại cho phụ huynh của mình.

“Sau đó thì mọi chuyện diễn ra như mọi người đã thấy đấy... Đó là do mình làm chưa đủ tốt, ngay từ đầu mình đã suy diễn lung tung, khiến người nhà nổi giận... Chú thường ngày đối xử với mình rất tốt, hôm nay chú chỉ là quá tức giận nên mới tỏ ra độc đoán như vậy thôi...”

Olivia không ngừng nói đỡ cho người của gia tộc Blue Lion cũng như chú của mình. Rein quay đầu nhìn về phía Florry. Anh quyết định nếu thiếu nữ tóc vàng không nói gì, thì anh sẽ là người nói rõ ràng mọi chuyện.

May mắn thay... không cần. Đúng như những gì Rein kỳ vọng, Florry lần này không hề có ý định bao che.

“Olivia, nói thật cho tôi biết, có đúng là cô ‘chủ động xuất chiến’ không?”

Nghe vậy, thân hình Olivia khẽ run lên. Đó là một kẽ hở hiển nhiên, hạng mục thi đấu không chỉ có đấu tay đôi, mà phần lớn là các môn thể thao đồng đội. Nói cách khác, trận đấu đó cần có đồng đội. Nếu người của gia tộc Blue Lion ghét Olivia và không cần cô giúp đỡ, lẽ tự nhiên họ sẽ không phối hợp với cô trong trận đấu.

Trừ phi——

“Có phải có người đã mời cô giúp đỡ không?” Florry hỏi, giọng đanh lại vì giận dữ.

Nhưng Rein có thể cảm nhận được. Sâu thẳm trong cô, phần nhiều là nỗi đau lòng xót xa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!