Toàn truyện

Chương 227

Chương 227

“Con bé này, sao mà cứng đầu cứng cổ thế hả!”

“Gia tộc đối xử tệ bạc với con chỗ nào? Sao cứ nhất quyết đâm đầu vào Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn, đi theo cái gã Leonardo đó làm gì!”

Trong ký ức của Olivia, chú Pierre Bradley vốn là một người cực kỳ hiền lành.

Trước đây, mỗi lần đến nhà chơi, ông luôn mang theo rất nhiều đồ ăn ngon và quần áo đẹp cho cô, sau đó lại tặng cho các anh em trai của cô đủ loại giáp trụ, vũ khí xịn sò.

Phải rồi, tư tưởng truyền thống của chú rất nặng. Chú cho rằng đàn ông thì phải xông pha trận mạc, giết địch lập công, còn phụ nữ thì nên ở nhà lo chuyện bếp núc, vun vén gia đình.

Câu cửa miệng của ông luôn là: “Cái đất nước này vẫn chưa nát đến mức cần phụ nữ phải vác xác ra chiến trường.”

Olivia không hề cảm thấy chú mình sai.

Mẹ cô, các nữ hầu... và cả những tiểu thư khuê các mà cô từng gặp, ai cũng nghĩ như vậy. Chú Pierre chỉ đơn giản là muốn cô được sống cuộc đời của một cô gái bình thường, một cuộc sống an yên mà biết bao người hằng mơ ước.

Chỉ tiếc là, cô không muốn sống một cuộc đời như thế.

Cô mãi mãi không quên được nỗi đau xé lòng của mẹ khi cha và anh cả một đi không trở lại, và càng không thể quên được cảm giác bất lực đến nghẹt thở của chính mình khi ấy.

Cô biết rõ, nếu dấn thân vào con đường này, bản thân cũng có thể trở thành một trong những cái tên mãi mãi không thể quay về.

Nhưng cô muốn làm một điều gì đó.

Cô muốn giúp nhiều người hơn nữa không phải rơi vào cảnh lầm than, đau khổ như mẹ và gia đình mình.

Cô muốn trở thành người như sư phụ, như tộc trưởng Yaros.

Cô khao khát được vung kiếm giống như họ!

(Đây là ai?)

Bá tước Pierre Bradley kinh ngạc nhìn thiếu nữ tóc bạc trước mặt.

Lần đầu tiên, ông cảm thấy đối phương xa lạ đến nhường này.

Vẫn là thực lực Kỵ sĩ cao cấp như hồi nghỉ hè, chưa chạm tới ngưỡng Thiên Không Kỵ Sĩ. Nhưng kiếm kỹ ấy đã lột xác hoàn toàn — không còn cái kiểu chỉ chăm chăm nhắm vào những “kẽ hở cấu trúc” của binh khí nữa.

Giờ đây, giống như ông, cô đã biết cách cường hóa bản thân, biết phải vung kiếm thế nào để triệt tiêu kiếm uy của đối thủ.

Ông đã bị ép phải dùng đến sức mạnh thực sự của một Thiên Không Kỵ Sĩ.

Nhưng thứ khiến ông chấn động nhất chính là “tinh - khí - thần” của cô nhóc này.

Sự do dự và mông lung trước kia đã bay biến sạch trơn. Mũi kiếm chỉ ra không đơn thuần là chiêu thức bài bản... mà ẩn chứa một ý chí sắt đá.

Cảnh tượng này, ông đã từng thấy.

Quả nhiên, trên người thiếu nữ tóc bạc bùng lên hào quang thần kỳ. Ngay sau đó, sau lưng cô hiện lên một hư ảnh mờ ảo nhưng lại chân thực đến lạ thường.

“Đây chính là con đường mà con lựa chọn sao?” Ông gầm lên.

“Đúng vậy!”

Thiếu nữ không chút đắn đo. Trong đôi mắt xanh biếc ấy, từ đầu đến cuối luôn rực cháy một ngọn lửa kiên định.

Pierre Bradley hạ kiếm. Ông mặc kệ cơ thể mình bị xuyên thấu, bước tới đỡ lấy cô cháu gái vừa lịm đi vì kiệt sức.

Khi Olivia tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong phòng y tế. Chú Pierre Bradley vẫn túc trực bên cạnh.

“Con... thua rồi ạ?” Olivia không giấu nổi vẻ thất vọng.

“Con bé này, giờ này cái con nên lo là cái thân mình có làm sao không mới đúng!” Chú Pierre nhíu mày chặt chẽ.

“Con xin lỗi...” Olivia lí nhí.

“Thật tình, con gái con lứa đang yên đang lành lại học đòi múa kiếm, còn muốn ra chiến trường cái gì chứ... Đã nói bao nhiêu lần rồi, đây không phải trách nhiệm con nên gánh, sao cứ không nghe lời thế hả.” Chú Pierre vừa càm ràm vừa trách móc.

Olivia chỉ biết cụp mắt, lẳng lặng ngồi nghe. Hồi lâu sau, chú Pierre mới thở dài thườn thượt:

“Trận đấu này... là con thắng.”

Olivia trố mắt kinh ngạc, nhưng rất nhanh nhớ lại tình cảnh trước khi ngất, vội lắc đầu quầy quậy: “Không, là chú nhường con... con đâu có thắng.”

“Hiếu thắng quá thể... Con thực sự ghét sống cuộc đời bình thường đến thế sao?” Chú Pierre lại không kìm được than thở.

Olivia mím chặt môi, im lặng. Những cuộc đối thoại kiểu này đã lặp lại không biết bao nhiêu lần. Hôm qua, hai người thậm chí còn cãi nhau to suốt cả buổi. Những gì cần nói, Olivia đều đã nói hết rồi.

Nhìn cô hồi lâu, chú Pierre lại nặng nề thở dài thêm tiếng nữa.

“Đúng là đứa trẻ bướng bỉnh... Thôi được rồi, con thích làm gì thì làm đi.”

Olivia bật dậy như lò xo khỏi giường bệnh, mắt mở to hết cỡ: “Thật hả chú?”

“Nằm xuống ngay, người ngợm chưa khỏe hẳn đâu... Sao lại nhìn ta kiểu đó, lời ta nói khó tin lắm à?” Chú Pierre nhíu mày.

“Con... làm thế thật sự ổn ạ?” Olivia biết chú không lừa mình, nhưng nỗi lo ập đến: “Gia tộc Blue Lion sẽ nói gì, thái độ của Stella ra sao, rồi mẹ và các anh sẽ nghĩ thế nào...”

Đầu óc cô thoáng chốc rối như tơ vò. Trước đó Olivia chưa bao giờ nghĩ tới, đến khi thực sự bắt tay vào làm, mình lại trở nên lo trước ngó sau như vậy.

“Bình tĩnh lại cho ta!” Chú Pierre đột nhiên quát khẽ, “Hơi tí là cuống lên, còn ra thể thống gì nữa! Trình độ tâm lý này mà đòi ra sa trường giết địch, bảo vệ tổ quốc à?”

“Con xin lỗi...” Olivia cúi gằm mặt.

“Haizz, bảo làm cô gái bình thường thì không chịu... Việc trong nhà không cần lo, phía chị dâu và mấy thằng anh con, ta sẽ đi nói chuyện. Sau này, gia tộc vẫn sẽ hỗ trợ con hết mình, bất kể con chọn đi đâu.”

“Người ngoài nghĩ gì, nhà Yaros hay đám tiểu tộc phụ thuộc xì xào ra sao... con mặc kệ hết, cứ làm việc con muốn làm! Phải có cái giác ngộ đó cho ta!”

“Còn chuyện gia tộc có bị đàm tiếu hay không... nhà Bradley chúng ta mãn môn trung liệt! Đàn ông trong nhà ai cũng sống xứng đáng với vinh quang của Blue Lion rồi, con gái nhà này chỉ muốn tự do một chút, bọn họ lấy tư cách gì mà ý kiến ý cò!”

Chú Pierre ngạo nghễ tuyên bố. Mắt Olivia nhòe đi. Trên đầu truyền đến cảm giác quen thuộc — bàn tay của chú. Bàn tay thô ráp, chai sạn vì binh nghiệp, nhưng lại rộng lớn, ấm áp và dịu dàng biết bao.

“Đã chọn đường này thì đừng có hở tí là khóc nhè... Cười lên đi, để gia đình tự hào và an tâm về lựa chọn của con.”

“Vâng!” Olivia quệt nước mắt, nức nở gật đầu thật mạnh.

“Thế thì tốt.”

Pierre Bradley rời phòng y tế. Ngoài hành lang, ông bắt gặp thiếu niên tóc đen mắt đỏ đang đứng đợi.

“Hắc Long kỵ sĩ đoàn phát triển nhanh thật đấy.”

“Dĩ nhiên rồi, mục tiêu của tôi là chiến thắng mọi kẻ thù của Đế quốc.” Thiếu niên kiên định đáp. Ánh mắt cậu nhìn ông, nhưng dường như còn xuyên thấu đến một tương lai xa xăm hơn thế.

Bá tước Pierre định nói “Gia tộc Blue Lion sẽ coi cậu là kình địch”, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong. Khoảnh khắc này, ông đã hiểu tại sao Blue Lion luôn lấy Thanh Thiên làm mục tiêu, nhưng khoảng cách đôi bên lại ngày càng xa.

Đồng thời, ông cũng tin chắc một điều: Bất kể Olivia chọn bên nào, kết quả đều tốt hơn là ở lại gia tộc Blue Lion.

“Ông cũng có thể tới cùng chúng tôi mà.”

Bá tước Pierre hơi khựng lại, rồi mỉm cười lắc đầu: “Ta vĩnh viễn là người của Blue Lion.”

“Vậy tôi sẽ khiến ông cảm thấy tự hào vì mình là công dân của Đế quốc này.”

Bá tước Pierre sững sờ. Hồi lâu sau, ông cung kính hành lễ đúng chuẩn rồi mới rời đi. Đúng như đã nói, ông sẽ không phản bội Blue Lion, nhưng dù cháu gái chọn con đường nào, ông đều sẽ mỉm cười chúc phúc.

Hơn thế nữa, đây là lần đầu tiên ông nảy sinh nhiều kỳ vọng hơn về tương lai của Đế quốc này.

Thế là, ông nán lại đến tận giờ nghỉ trưa. Tại nhà ăn đông đúc, vị Bá tước đã dõng dạc tuyên bố:

“Từ nay về sau, kẻ nào còn dám sỉ nhục Olivia, chính là công khai đối đầu với gia tộc Bradley chúng ta!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!