Toàn truyện

Chương 380

Chương 380

“Hoàng thái tử á?”

Có người thắc mắc hỏi lại.

“Mấy người chưa nghe tin gì sao? Thái tử điện hạ là người thưởng phạt phân minh, thấu hiểu nỗi khổ của dân lành, lại vô cùng công chính… Ngài ấy đã xử đẹp không biết bao nhiêu tham quan ô lại và những tên lãnh chúa quý tộc chuyên ức hiếp dân chúng rồi.”

“Xạo hả? Con trai của lão Hoàng đế mà lại tốt đẹp được thế sao?”

“Đúng đấy, đúng đấy! Đám tai to mặt lớn đó từ trước đến nay đều cùng một giuộc cả thôi. Thỉnh thoảng làm bộ làm tịch vài việc thiện chẳng qua cũng chỉ là diễn kịch hoặc đang đấu đá nội bộ mà thôi.”

“Hoàng thái tử giết đám quý tộc quan viên kia, chắc chắn đều là để tiêu diệt đối thủ chính trị của mình thôi!”

Người vừa lên tiếng khen ngợi Rein thấy mọi người phản bác dữ quá thì cũng tắt đài, mất sạch nhuệ khí, đành khúm núm gật gù phụ họa theo rồi lảng sang chuyện khác.

Florry không khỏi lo lắng nhìn sang thiếu niên tóc đen bên cạnh. Để danh tiếng của Rein trong lòng dân chúng có thể xoay chuyển, thậm chí trở thành hiện thân của hy vọng, không chỉ dựa vào tuyên truyền sáo rỗng mà phải nhờ những việc thực tế ngài đã làm.

Thế nhưng, điều khiến người ta nản lòng nhất trên đời này không phải là khó khăn, mà là sự thấu hiểu sai lệch và phủ nhận công lao. Con người làm việc thiện, phần lớn là để tìm kiếm sự thỏa mãn trong tâm hồn, và họ xứng đáng nhận được sự cảm kích cùng ghi nhận từ người khác.

Florry không muốn tâm trạng của Rein bị ảnh hưởng bởi những lời cay nghiệt này...

Đúng lúc đó, Rein bước thẳng về phía nhóm người nghèo đang bàn tán xôn xao. Ngài gỡ bỏ lớp ngụy trang, đồng thời thi triển ma pháp cách âm và ma pháp ẩn thân để đảm bảo những chuyện xảy ra ở đây sẽ không bị người ngoài phát hiện.

“Những lời các vị vừa nói rất thú vị, có thể kể rõ hơn cho ta nghe không?”

Nhìn thấy Rein trong trang phục kỵ sĩ thị tòng nhưng khí chất uy nghi áp đảo cả hàng quý tộc thông thường, đám dân nghèo thảy đều chết trân như phỗng. Bản năng mách bảo họ nên vắt chân lên cổ mà chạy, nhưng đôi chân ai nấy đều nặng như đeo chì, không tài nào nhúc nhích nổi.

Nụ cười trên môi Rein lúc này trong mắt họ lại đáng sợ vô cùng, tựa như bị Tử thần khóa chặt mục tiêu...

“Xin lỗi, hình như ta đã làm các vị sợ hãi, nhưng ta chỉ muốn cùng các vị trò chuyện một chút thôi.”

Rein thu liễm khí thế, rồi thản nhiên ngồi bệt xuống đất, ngang hàng với những người xung quanh.

“Ngài là đại nhân vật đến thị sát sao?” Có lẽ thấy thái độ của Rein đủ thành khẩn, một người đã đánh bạo hỏi.

“Ban đầu thì không, nhưng giờ thì là vậy. Tất cả những gì các vị nói, ta đều sẽ nghiêm túc ghi nhận lại.” Rein lấy ra giấy và bút.

“Thế thì tốt quá...” Có người kích động định lên tiếng ngay, nhưng lập tức bị người bên cạnh kéo lại, lắc đầu ra hiệu coi chừng cái miệng.

“Yên tâm, ta không quan tâm đến chuyện của đám quan lại địa phương, thứ ta quan tâm chính là các vị.”

“Chúng tôi?”

“Phải, cuộc sống của các vị có gì bất tiện, thuế khóa có quá nặng nề hay không… Đó mới là những điều ta muốn biết.”

Rein ôn hòa nói: “Nếu có thể, ta hy vọng mỗi người đều kể cho ta nghe một chút. Nếu các vị vẫn thấy bất an, cứ cho ta biết tên tuổi địa chỉ, nếu có kẻ hỏi đến thì cứ nói lần sau ta sẽ lại tới thăm.”

Dân chúng tuy nghèo nhưng không ngốc. Hay đúng hơn, để sinh tồn dưới sự hống hách của đám quý tộc, họ đã sớm rèn luyện được khả năng nhìn người sắc bén. Thấy Rein thực lòng nghĩ cho mình, lại còn cẩn thận che chắn để tránh bị trả thù, họ mới dần cởi mở hơn, bắt đầu trút ra những nỗi khổ tâm chất chứa bấy lâu.

Từ chuyện mới đây đến chuyện xưa cũ, từ những gì họ thấy tận mắt đến những điều nghe ngóng được. Có chuyện là thật, cũng có chuyện được thêm mắm dặm muối, khuếch đại sự tình… Dù là do Rein tự nhận ra hay nhờ Florry nhắc nhở, ngài đều trực tiếp vạch trần một cách dứt khoát.

Chẳng mấy chốc, những người này không còn dám nảy sinh ý định lừa dối nữa, họ hoàn toàn thả lỏng và kể ra cả những chuyện vốn không dám hé răng nửa lời.

“Thiếu gia chắc ngài không biết, ngày tháng cực khổ thì chúng tôi chịu được, nhưng điều khiến người ta uất ức nhất là những kẻ lợi dụng kẽ hở của luật lệ để trục lợi.”

“Chuyện này là sao?” Rein hiếu kỳ hỏi.

“Ngài nhìn đằng kia xem.” Theo hướng họ chỉ, hai người nhìn thấy một ngôi nhà nằm trong khu ổ chuột nhưng lại lạc lõng hoàn toàn với xung quanh. Tuy chưa gọi là giàu sang nứt vách, nhưng nhìn qua cũng thuộc hàng khá giả.

“Chẳng phải có chính sách ưu đãi cho những người có ma lực hoặc có tố chất luyện võ sao? Gia đình này chỉ vì phóng ra được vài tia lửa nhỏ mà không cần làm ruộng, cứ thế ngồi chờ chúng tôi chia phần thu hoạch cho họ!”

“Nếu thực sự là tài năng thì chúng tôi cũng cam lòng, nhưng hắn ta đã mười năm rồi vẫn chỉ bắn được mấy tia lửa đó, rõ ràng là loại sâu mọt chẳng có chút cống hiến nào!”

“Đấy là còn có lửa, có kẻ còn mua mấy món đạo cụ ma pháp nhỏ để lừa gạt quan viên khảo hạch để hưởng phúc lợi nữa kìa!”

“Lại còn đám thứ tử nhà quý tộc, vừa không có ma lực vừa chẳng có tài cán, gia đình chạy chọt một chút là chẳng cần khảo hạch, nghiễm nhiên trở thành ‘nhân tài’ rồi ngồi mát ăn bát vàng, bắt chúng tôi nuôi!”

“Thế đã là gì, ngài không biết đâu, có những ‘thiên tài’ thực chất còn không tồn tại, chỉ là một cái tên giả trên giấy tờ để lãnh thưởng đều đều thôi!”

Đám đông càng nói càng phẫn nộ, Rein và Florry phải vất vả lắm mới trấn an được họ. Cuối cùng, sau khi thu thập đủ thông tin, ngài tặng họ một ít thịt khô có thể trữ lâu ngày cùng một chút tiền bạc, tính toán vừa đủ để không bị kẻ xấu dòm ngó, rồi mới rời đi.

“Rein điện hạ, vừa rồi ngài làm tốt lắm.” Florry chân thành khen ngợi.

Cô vốn tưởng Rein sẽ tức giận, không ngờ ngài không những bao dung cho sự thiếu hiểu biết của dân chúng mà còn khiêm tốn lắng nghe tiếng lòng của họ. Suốt cả quá trình, ngài không hề nản lòng, chỉ tập trung vào việc phát hiện, thu thập và tìm cách giải quyết vấn đề. So với trước kia, ngài đã tiến bộ rất nhiều, trở nên vô cùng đáng tin cậy.

“Ừm, hy vọng tương lai những chuyện này sẽ được cải thiện.” Tâm trạng Rein lúc này có chút nặng nề.

Florry đoán được lý do. Bởi vì chính sách ưu đãi nhân tài thái quá đó là do Hoàng đế bệ hạ ban hành, nhằm kích hoạt tối đa tiềm lực chiến tranh của đế quốc. Theo góc nhìn của Florry, việc kháng cự ngoại xâm, mở mang bờ cõi là đại sự có ý nghĩa lâu dài, giúp bảo vệ an ninh quốc gia. Thế nhưng, cái giá phải trả bằng sự hy sinh của dân chúng cũng là sự thật đang hiện hữu.

Cách tốt nhất là phải lượng sức mà làm, biết dừng lại đúng lúc để quay về chăm lo cho đời sống nhân dân, để sự hy sinh của họ được đền đáp, để vận mệnh của bá tánh gắn liền với vinh nhục của quốc gia. Tuyệt đối không được vì hiếu chiến, háo đại hỉ công mà bỏ mặc nỗi khổ của dân lành.

Nếu là Rein, chắc chắn ngài sẽ làm được. Còn về vị Thánh thượng đương triều… cô tạm thời không muốn nghĩ quá nhiều.

Dù sao, mục đích của chuyến đi này là để hai người được thư giãn. Đáng tiếc giữa bối cảnh chiến sự liên miên, ngoại trừ hoàng đô phồn hoa, nơi đâu cũng khó lòng tìm thấy “mỹ cảnh”. Dù vậy, Florry không hề hối hận. Cô không thể đi khắp thế gian để cứu giúp mọi người, nhưng cô có thể giúp đỡ những người mình gặp trên đường đi.

Sau đó, hai người đã giúp dân trấn sửa sang lại những căn nhà dột nát và đồ dùng sinh hoạt cần thiết rồi mới quay về lữ quán nghỉ ngơi.

Sau khi những việc đại sự đã hoàn thành, thời gian còn lại là dành cho những chuyện riêng tư hơn. Nhất là khi mối quan hệ của họ đã dừng lại ở giai đoạn nắm tay quá lâu rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!