Một tuần mới lại bắt đầu.
Khi ngày khai mạc Đại hội Ma đạo Olympic càng đến gần, bầu không khí tại Học viện Hoàng gia cũng theo đó mà trở nên nóng rực hơn bao giờ hết.
Do quy định giới hạn về thực lực, ngay cả học sinh năm hai, năm ba cũng chỉ có một số ít đủ điều kiện tham gia. Cộng thêm đám "gà mới" năm nhất lần đầu tham dự vốn luôn tràn đầy hiếu kỳ với mọi thứ... có thể nói, Đại hội Ma đạo là một sự kiện trọng đại, gắn liền với nhịp thở của toàn thể thầy trò trong trường.
Trong thời gian diễn ra đại hội, học viện sẽ mở cửa tự do cho phụ huynh vào tham quan. Các sàn đấu được dựng ngay trên mặt hồ nhân tạo với kết cấu vững chãi, cho phép ngay cả người dân đi ngang qua bên ngoài cũng có thể dừng chân dõi theo những màn so tài mãn nhãn.
Quanh khu vực hồ nhân tạo, đủ loại quán trọ và nhà hàng lớn nhỏ mọc lên như nấm sau mưa để phục vụ dòng khách thập phương đổ về lưu trú, vô tình tạo nên một cú hích lớn cho nền kinh tế và giao thương tại hoàng đô.
Học viện còn cực kỳ tinh tế khi xếp các đội mạnh vào nhóm hạt giống để được đặc cách qua vòng đầu, giúp những đội yếu thế hơn ít nhất cũng có một cơ hội phô diễn kỹ năng trước khán giả.
Vì vậy, đối với đại đa số học sinh, đây là cơ hội "ngàn năm có một" để thể hiện tài năng, nuôi mộng một bước danh vang thiên hạ.
Florry và Rein cũng có chung dự định này, tuy nhiên tâm thế của cả hai lại bình thản đến lạ.
Mặc kệ thế giới bên ngoài đang tranh cãi nảy lửa xem ai trong ba người Rein, Sey và Serendo mới là kẻ mạnh nhất, thì dưới góc nhìn của Florry, đây chỉ là một vở kịch đã biết trước kịch bản, chẳng có gì đáng để hồi hộp.
Trái lại, Sey lại bất ngờ hừng hực khí thế, ý chí chiến đấu sục sôi, vẻ mặt không giấu nổi sự phấn khích.
"Thưa Điện hạ Rein, tôi rất mong chờ được giao thủ với ngài một lần nữa."
Trong hạng mục thi đấu đối kháng, Sey và Rein nằm ở hai phân khu khác nhau, muốn chạm trán thì chỉ có nước dắt tay nhau vào trận chung kết.
"Đừng có gáy sớm, cậu lo mà giữ mình đừng để bị loại giữa đường đấy." Rein cười đáp.
Sey và Serendo lại xui xẻo (hoặc may mắn) chung một phân khu, nếu mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, cả hai sẽ đụng độ nhau tại bán kết.
Cũng không biết là trùng hợp hay có bàn tay ai sắp đặt, mà Kumi và Olivia cũng lọt thỏm vào phân khu tử thần này, chỉ có mỗi Follett là may mắn thoát nạn.
Nếu thuận lợi thăng hạng, cả hai cô gái đều sẽ lần lượt phải đối đầu với "quái vật" Serendo.
"Không sao đâu, cứ phát huy hết thực lực của mình là được." Rein lên tiếng động viên.
Kumi – người tự hiểu rõ trình độ của mình cùng lắm chỉ dạo chơi qua một hai vòng đầu – lặng lẽ gật đầu.
Về phần Olivia, thực chất cô nàng cũng chẳng mặn mà gì với hạng mục đối kháng... Nhưng nghe tin ông chú Pierre Bradley cáo già, cùng mẹ và các anh em trai đều sẽ đến dự khán, cô vẫn muốn thể hiện một chút cho mát mặt gia đình.
Tuy nhiên, sàn diễn chính của cô nàng vẫn là môn Ma cầu, và Kumi thực tế cũng có chung suy nghĩ ấy.
Ngược lại, Follett – thanh niên có lịch thi đấu lý thuyết là "dễ thở" nhất – lúc này lại tỏ ra căng thẳng tột độ... Nhưng điều kỳ lạ là, trên khuôn mặt cậu ta lại là một biểu cảm vặn vẹo, vừa kinh hoàng lại vừa... phấn khích?
"Cha mẹ tôi sẽ cùng đến xem tôi thi đấu, tôi nhất định phải thể hiện thật tốt mới được."
Nghĩ kỹ thì cũng đúng, áp lực cũng chính là động lực. Florry và Rein liền đồng thanh khích lệ cậu ta.
"Bạn học Follett, cố lên nhé."
"Phải đấy, hãy để người thân lặn lội đường xa đến đây được chứng kiến sự trưởng thành của mình."
Nhìn chung, nội bộ phe họ khá ổn định. Điều khiến Florry và Rein lo lắng hơn cả là tình hình của các vị khách mời, liệu họ có bị tập kích hay gặp sự cố bất ngờ trên đường đi hay không.
May mắn thay, vào thứ Ba, tức một ngày trước khi đại hội chính thức khai màn, các đoàn khách VIP đều đã thuận lợi đặt chân đến Học viện Hoàng gia.
Hono Flam cũng nằm trong số đó.
Tuy nhiên, khác với những lời đồn đoán bên lề, ban đầu Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn định cử một người khác đến.
Nhưng khi hay tin Serendo sẽ tham chiến, lại thấy đám học sinh của gia tộc Blue Lion đã đoàn kết trở lại... Flam đã chủ động đề nghị được đích thân làm khách mời.
Khác với những thành viên còn lại trong Thanh Thiên Tứ Kỵ Sĩ, Flam đã quen biết người đó từ cái thời Leonardo Champion còn là hộ vệ cho gia tộc Blue Lion.
Vào thời điểm ấy, gia tộc Flam vẫn là chư hầu xếp thứ hai dưới trướng Blue Lion.
Nếu ví gia tộc Bradley là tấm "Thuẫn" (Khiên) vững chãi của Blue Lion.
Thì "Mâu" (Ngọn giáo) sắc bén của Blue Lion chính là gia tộc Flam.
Mỗi khi gia tộc Bradley túc trực bảo vệ bên cạnh tộc trưởng Yaros, thì gia tộc Flam sẽ luôn tuân theo chỉ thị, đóng vai trò tiên phong dũng mãnh xông pha trận mạc.
Ngay cả đến thế hệ của Hono Flam, truyền thống này vẫn bất di bất dịch.
Mặc dù ông không tham gia vào cuộc chiến bình định loạn bảy công quốc, nhưng những năm qua, ông đã theo chân Liguan Yaros trấn giữ biên cương, trải qua không biết bao nhiêu trận huyết chiến lớn nhỏ.
Trong lần Bắc chinh đầu tiên, đơn vị tiên phong của gia tộc Blue Lion – đơn vị đầu tiên chạm trán với Man tộc và bị đánh cho tan tác chim muông – chính là do ông làm chủ tướng.
Hai năm sau, ông dẫn dắt toàn bộ gia tộc rút khỏi Blue Lion, đầu quân cho thế lực Thanh Thiên.
Vì lẽ đó, người của gia tộc Blue Lion đều chửi rủa Flam là kẻ phản đồ, coi ông như một gã phế vật chỉ biết dựa hơi hào quang của Leonardo.
Ngay cả người đời cũng cho rằng ông chỉ là một kẻ võ biền gặp thời, biết chọn đúng phe cánh chứ chẳng có tài cán gì sất.
Trớ trêu thay, chính Hono Flam cũng nghĩ về bản thân mình y như vậy.
"Không sao, nhóc con miệng còn hôi sữa, cứ nói cho sướng mồm đi, nói sai cũng chẳng chết ai đâu."
Những năm trước khi còn ở gia tộc Blue Lion, mỗi khi thấy cậu thiếu niên tóc vàng Leonardo trầm tư, để thể hiện sự nhiệt tình và hào sảng của mình, Flam luôn bỗ bã giục cậu phát biểu ý kiến.
"Khá lắm, thế mà nhóc cũng nghĩ ra được cơ à, giỏi thật đấy... Ngài Liguan, ngài khéo chọn được đứa con nuôi tuyệt vời thật."
Dù cho cậu thiếu niên tóc vàng kia luôn đúng ở những phút cuối cùng, Flam cũng chỉ khen ngợi hời hợt cho qua chuyện, căn bản không để tâm, chỉ coi đối phương như một đứa trẻ ranh.
Đến lúc xuất quân Bắc chinh, Leonardo đã bí mật cảnh báo ông rằng tình hình có vẻ không ổn, cứ đâm đầu đi tiếp có thể sẽ rơi vào cửa tử, hy vọng Flam hãy khuyên can chủ soái Liguan Yaros một chút...
"Nhóc nói cũng có lý, ta sẽ bàn bạc kỹ lại với ngài ấy."
Flam cũng chỉ hứa lèo ngoài mặt chứ thực tâm nào có để ý. Khi nói chuyện với Liguan về vấn đề này, thái độ của ông cũng cợt nhả chẳng chút nghiêm túc.
Và rồi, bi kịch ập đến như một điều tất yếu.
Con trai trưởng tử trận, đội thân binh gần như bị xóa sổ hoàn toàn, khó khăn lắm Flam mới giữ lại được cái mạng già này.
Đến lúc đó ông mới hối hận khôn nguôi, nhưng ngọn lửa giận dữ trong lòng chẳng biết trút vào đâu.
Hay nói đúng hơn, sau khi chứng kiến sức mạnh kinh hoàng của Man tộc, trong lòng ông đã nảy sinh sự sợ hãi tột độ.
Ông thừa hiểu rằng, chỉ dựa vào năng lực của mình và Liguan Yaros, đừng nói đến chuyện báo thù rửa hận, ngay cả việc giữ mạng cũng phải dốc toàn lực mới xong.
Ông đã rơi vào tuyệt vọng cùng cực.
Cho đến khi cậu thiếu niên tóc vàng mà ông vốn hời hợt coi thường ấy dẫn theo một toán quân nhỏ xuất hiện bên cạnh.
"Ngài Flam, xin hãy trợ giúp tôi một tay!"
Giữa cuộc hành quân hướng về phương Bắc đầy tuyệt vọng đó, Flam mới bàng hoàng nhận ra sự ngu muội và ngạo mạn của chính mình.
Sau khi trở về, ông đã quyết tâm tu tâm dưỡng tính, bắt đầu khuyên nhủ gia tộc Blue Lion, bao gồm cả Liguan, thực hiện cải cách...
Nhưng ông đã thất bại.
Nhìn Leonardo tung hoành ngang dọc trên sa trường, còn phe mình thì hết lần này đến lần khác đi vào vết xe đổ, ngay cả việc tự tay báo thù cho đồng bào cũng lực bất tòng tâm.
Flam đã dứt khoát rời khỏi gia tộc Blue Lion.
Ông không hề ghi hận gia tộc cũ.
Nhưng ông cảm thấy vô cùng bất mãn với sự bảo thủ trì trệ của họ, cũng như lo lắng tột độ cho tiền đồ của cái tên Blue Lion.
Vì vậy, hễ có cơ hội, ông đều chủ động đi "khảo sát" tình hình gia tộc cũ, trở thành một "ngoại địch" không ngừng tạo áp lực, ép họ phải nảy sinh cảm giác nguy cơ mà tiến bộ.
Có thể nói, mâu thuẫn gay gắt giữa Thanh Thiên và Blue Lion hiện nay có một phần không nhỏ là do ông cố ý tạo ra.
Cho đến tận hôm nay, ông vẫn chưa từng có ý định thay đổi cách làm này.
Dĩ nhiên, mục đích khác của chuyến đi này chắc chắn là tìm kiếm tung tích vị Đoàn trưởng đại nhân của mình ——
(Khốn kiếp thật, tại sao ai cũng giấu như mèo giấu cứt, không chịu nói cho ta biết ngài Leonardo hiện đang ẩn náu ở đâu chứ?)
Thế nhưng, độ mù mờ của ông về hiện trạng cũng chẳng khá khẩm hơn tên nhà quê Mang Teng – kẻ vừa mới chân ướt chân ráo lên hoàng đô là bao.
0 Bình luận