- Toàn truyện
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- *Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
- Chương 431
- Chương 432
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 204
“Hoàng huynh, cuối cùng anh cũng tới rồi! Em thật sự nhớ anh muốn chết, anh có nhớ em không?”
Vừa mới chạm mặt, Arnold đã diễn cái nét giả trân, dùng cái giọng sến rện đến rùng mình mà dang rộng vòng tay lao thẳng về phía Rein.
Thế nhưng Rein lại đứng yên như tượng, chẳng thèm nhúc nhích chứ đừng nói là né tránh, báo hại Arnold phải thắng gấp một cú suýt ngã sấp mặt, lảo đảo dạt sang một bên.
“Quá đáng quá nha, hoàng huynh sao anh không diễn theo bài vở gì hết vậy!” Arnold lồm cồm bò dậy, mồm miệng tía lia kháng nghị.
“Tôi còn tưởng chú định nhào tới đâm tôi một nhát cơ.” Rein chẳng giấu nổi vẻ thất vọng, “Như thế thì tôi mới có cái cớ danh chính ngôn thuận mà xử lý chú được.”
“Sao em nỡ làm chuyện đó chứ, hoàng huynh sao anh lại nhìn em như vậy... huhu.” Arnold giả bộ đau buồn, thút thít như đúng rồi.
Nhận thấy tình hình lúc này không quá “nước sôi lửa bỏng”, Florry cũng chẳng buồn cắt ngang màn tấu hài của hai anh em nhà này.
Phải một lúc sau, Arnold mới chịu tém lại cái tính ham chơi, dẫn hai người tiến vào lối đi bí mật của Hội Học Sinh. Cả nhóm ngồi thang máy đi thẳng xuống sâu trong lòng núi.
Tại đó, ba tên học sinh từng bắt nạt Follett vẫn đang chìm trong giấc mộng. Arnold bước lên phía trước, thực hiện một động tác chào khoa trương hệt như đang mời bạn nhảy trong dạ tiệc hoàng gia:
“Thưa tiểu thư Hajja siêu cấp vô địch đáng yêu, xinh đẹp, cao quý, hào phóng, lung linh, ngài muốn bọn chúng đang tỉnh táo hay là vẫn còn hôn mê đây ạ?”
Nói xong, hắn còn liếc mắt đưa tình qua lại giữa Florry và Rein, dường như muốn soi xem hai người sẽ có "reaction" gì thú vị hay không.
Rein: Cảm xúc ổn định.
Florry: Cảm xúc ổn định.
Ngược lại, phó hội trưởng và thư ký đi theo sau thì mắt chữ A mồm chữ O.
Được rồi, quê độ thật sự. Arnold đành phải quay về mode nghiêm túc.
“Cứ để bọn chúng ngủ đi, như vậy tôi cũng dễ thao tác hơn.” Florry chọn Brilin, thi triển ma pháp gây mê khiến hắn ngủ say như chết.
“Thế này có ổn thật không?” Phó hội trưởng nhỏ giọng thì thầm với Arnold, mặt đầy vẻ nghi ngờ nhân sinh.
“Hay là cứ dùng chuột bạch luyện tay trước đi?” Thư ký cũng rụt rè đề xuất.
Thực tế là các thành viên Hội Học Sinh đều không thể tin nổi Florry có thể luyện thành cái gì ra hồn chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi. Dù Arnold đã giải thích rằng Florry vốn có trình độ trị liệu nhất định, và họ cũng biết cô sở hữu Thủ Hộ Thần hệ trị liệu. Nhưng trong đội ngũ giảng viên của Học viện Hoàng gia thiếu gì những "tay to" như vậy? Nói đúng hơn, việc học viện có thể để học sinh đấu tập bằng vũ khí thật mà không lo hậu họa chính là nhờ vào sự bảo kê của dàn chuyên gia trị liệu và đội ngũ y bác sĩ hàng đầu này. Chỉ riêng cái khoản giảm thương thế thôi, rất nhiều ngôi trường khác có chạy xách dép cũng không đuổi kịp.
Đến cả đội ngũ y tế "xịn sò" đó còn không tra ra được bản chất của ma dược...
Vậy mà một cô gái mới chân ướt chân ráo đến trường, trước đó nhiều khả năng chỉ là dân “hệ tự tu” không bài bản, lại dám tuyên bố trong một tuần sẽ làm được điều mà cả đội ngũ y tế của học viện bó tay? Có ảo quá không vậy? Cô ấy tưởng mình là vị Bá tước Cyprien Follett lừng danh chắc? E là ngay cả Đứa con của Ánh sáng đích thân giá lâm cũng chưa chắc đã thành công!
“Không cần đâu, cứ thế này đi, nếu cô ấy cần gì chúng ta sẽ hỗ trợ sau.”
Thấy Arnold tin tưởng đối phương một cách mù quáng, khác hẳn với vẻ cáo già khôn ngoan thường ngày, bọn họ cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Cùng lúc đó, Florry bắt đầu thi triển ma pháp. Nói một cách khách quan, trong suốt một tuần qua Florry bận sấp mặt, nhìn chẳng giống người có thời gian để cày cuốc nâng cao trình độ ma pháp trị liệu tí nào. Nhưng trên thực tế, Florry cũng giống như Rein, luôn tranh thủ tu luyện mọi lúc mọi nơi, thậm chí còn dùng phương pháp cực kỳ tàn nhẫn — chẳng hạn như tự rạch một đường trên da thịt mình, sau đó lập tức dùng ma pháp trị liệu cho vết thương khép lại. Quá trình này diễn ra liên tục, từng phút từng giây... chẳng khác nào tự mình chịu cực hình lăng trì.
Đừng hiểu lầm, Florry chưa ngốc đến mức không chặn cảm giác đau, và cô cũng chẳng phải kẻ có máu M hay cuồng ngược đãi. Cô làm vậy chỉ để ép độ tinh vi trong ma pháp trị liệu của mình lên mức "max ping".
Sau khi soi kỹ cơ thể của những người từng sử dụng loại ma dược tương tự vào tuần trước, cô đã nảy ra một ý tưởng táo bạo: Đó là ma dược đã lẩn trốn dưới dạng những vi hạt cực nhỏ. Thực tế, ngành Vi quan Ma pháp học hiện nay mới chỉ khám phá ra nguyên tử. Còn việc liệu có tồn tại những hạt nhỏ hơn hay không, về mặt học thuật người ta tin là có, nhưng hiện tại vẫn chưa ai bắt được tận tay.
Nguyên lý vận hành của ma pháp cũng có chút "lệch sóng" so với khoa học thông thường, các ma pháp sư nhìn chung cũng không mặn mà lắm với việc nghiên cứu sâu vào các vi hạt. Nhưng nếu chỉ xét từ góc độ che giấu, Florry cảm thấy ma dược có thể đã được nén lại thông qua ma pháp, trở thành những thực thể còn nhỏ hơn cả nguyên tử để "nằm vùng" trong cơ thể.
Vì thế, cô mới cày cuốc không ngừng nghỉ để nâng cao ma lực cũng như độ chuẩn xác của ma pháp trị liệu. Cuối cùng, vào ba ngày trước, cô đã phát hiện ra nguyên tử được cấu tạo từ một hạt nhân và các hạt chuyển động xung quanh như vệ tinh. Và bên trong hạt nhân nguyên tử lại được cấu tạo từ hai loại hạt khác nhau... Florry đặt tên cho ba loại hạt này lần lượt là “điện tử”, “proton” và “neutron”.
Giờ đây, sau khi "scan" sâu vào cơ thể Brilin, cô quả nhiên đã tìm thấy dị vật bị ma pháp nén siêu nhỏ đang nằm giữa hạt nhân nguyên tử và điện tử. Tách một đơn vị dị vật ra khỏi cơ thể Brilin rồi phân tích kỹ lưỡng, Florry không khỏi kinh ngạc.
(Hóa ra lại là... thực vật?)
Liên tưởng đến những người cỏ ma pháp gặp ngày hôm qua... Trong đầu Florry nhanh chóng nảy số ra tên một học phái nổi tiếng trong Bách gia — các Nhà Sinh vật học.
Vào thời kỳ Liên minh Thần thánh cách đây mấy trăm năm, các Nhà Sinh vật học nổi tiếng nhất với những đóng góp về nông nghiệp cho dân chúng, nên họ còn được gọi là “Nhà Nông nghiệp học” hay gọi tắt là “Nông gia”. Tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang, vào thời Đế quốc Lolan, nội bộ các Nhà Sinh vật học xảy ra chia rẽ. Phái ôn hòa đóng góp kỹ thuật nông nghiệp và thực vật, hoàn toàn hòa nhập vào đế quốc. Phái còn lại thì do thường xuyên tiến hành các thí nghiệm cấm trên cơ thể người, cũng như nghiên cứu các loại thực vật gây nghiện bị cấm, nên đã bị đế quốc liệt vào danh sách tổ chức bất hợp pháp, cần phải thanh trừng.
Càng tìm thấy nhiều thực vật tiềm phục trong cơ thể Brilin, sắc mặt Florry càng trở nên âm trầm.
“Thất bại rồi sao?” Thấy vậy, phó hội trưởng buột miệng nói: “Điện hạ Arnold, hay là chúng ta mau thả bọn họ ra đi. Tự dưng nhốt người ở đây, truyền ra ngoài thì ảnh hưởng không tốt đâu...”
“Không, tìm thấy nguyên nhân rồi.” Florry lắc đầu.
“Tình hình thế nào?” “Nguyên nhân là gì?” Rein và Arnold đồng thanh hỏi. Rein không nhịn được quay sang liếc xéo gã thiếu niên tóc đen mắt tím kia, trong mắt thoáng hiện vẻ ghét bỏ.
Thấy vậy, Arnold chỉ cười xòa, khoanh hai tay trước ngực, cúi người làm một động tác nhường bước đầy lịch sự (và giả tạo). Rein đương nhiên cũng chẳng khách sáo, anh bước tới cạnh Florry. Anh có thể cảm nhận được cơn giận dữ đang tỏa ra hừng hực từ người cô.
“Là thực vật của các Nhà Sinh vật học...” Florry giải thích bằng một giọng đủ cho tất cả mọi người cùng nghe.
“Làm sao có thể!” Thư ký không nhịn được thốt lên, “Sau hàng trăm năm bị đế quốc truy quét, các Nhà Sinh vật học chẳng phải đã tuyệt tích rồi sao?”
“Chỉ là tuyệt tích trên bề mặt thôi.” Rein cuối cùng cũng hiểu tại sao Florry lại tức giận, “Cho họ xem bằng chứng đi.”
Florry rải những hạt thực vật vừa chiết xuất từ người Brilin ra một khoảng trống cách đó không xa. Khi ma pháp nén siêu nhỏ bị giải trừ, hơn mười sợi dây leo nhỏ như những con giun đất xuất hiện trên mặt đất, không ngừng ngoằn ngoèo uốn éo. Nhìn kỹ hơn, trên dây leo còn có những túi hút li ti như các xúc tu nhỏ.
“Những thực vật này sẽ theo đường máu lưu thông đi khắp cơ thể, sau đó bám chặt vào dây thần kinh, nội tạng và nhiều bộ phận khác, cuối cùng thực hiện việc thao túng vật chủ...”
Florry nghiêm giọng chốt hạ: “Vì vậy, phải nhanh chóng tìm ra tất cả những học sinh đã uống ‘ma dược’ này để tiến hành trị liệu thanh lọc ngay lập tức.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận