Toàn truyện

Chương 301

Chương 301

Phòng nghỉ dành cho thành viên Hội Học sinh tại hội trường khảo hạch.

"Tìm ta có việc gì?"

Rein vừa đóng cửa lại liền lập tức triển khai ma pháp cách âm, ánh mắt lạnh lùng quét về phía thiếu niên đang đứng một mình trong phòng.

"Hoàng huynh, em mới chỉ ra hiệu một cái mà huynh đã tới liền, huynh cũng nghe lời quá đấy chứ?" Arnold tỏ vẻ mừng rỡ ra mặt, giọng điệu cợt nhả.

Rein chẳng buồn đáp lời, quay ngoắt người định bỏ đi.

"Khoan, khoan đã! Hoàng huynh, huynh đừng nóng vội thế!" Arnold vội vàng chạy tới chặn đường, mồm năm miệng mười phân bua, "Huynh em mình bao năm nay, chẳng lẽ huynh còn không hiểu quy tắc 'hàn huyên xã giao' trước khi vào việc chính sao?"

"Không thân không quen, hàn huyên cái nỗi gì?"

"Hoàng huynh, huynh nói câu này là tổn thương em lắm đấy nhé, dù sao chúng ta cũng có mười sáu năm tình nghĩa rồi..." Arnold đưa hai nắm tay lên che mắt, giả vờ thút thít như thiếu nữ bị phụ tình.

Rein lại nhấc chân định đi.

"Được rồi, được rồi! Thua huynh luôn!" Arnold buông tay xuống, vẻ mặt cam chịu, "Hoàng huynh, huynh biết tính em mà, từ trước đến nay em chỉ tìm huynh khi có việc thực sự quan trọng thôi. Cho em xin chút kiên nhẫn đi nào."

Nếu là trước đây, Rein chắc chắn sẽ coi lời này như gió thoảng bên tai, vì Arnold nổi tiếng với những trò đùa vô tri. Nhưng dạo gần đây... đặc biệt là sau khi Florry đến, chất lượng thông tin mà Arnold cung cấp quả thực đã được cải thiện đáng kể.

Vấn đề duy nhất là mấy lần trước toàn xoay quanh chủ đề yêu đương sướt mướt, mà hiện tại Rein chẳng còn tâm trạng nào để thảo luận chuyện gió trăng.

"Hoàng huynh yên tâm, không phải mấy chủ đề cũ rích đâu, nhưng quả thật cũng có liên quan đến nàng." Arnold nở một nụ cười đầy ẩn ý.

Rein nheo mắt, ánh nhìn sắc như dao găm ghim chặt vào đối phương.

"Ta cảnh cáo đệ. Bình thường đệ muốn quậy phá thế nào ta mặc kệ, nhưng nếu lúc này còn dám tới thêm dầu vào lửa... ta sẽ không nương tay đâu."

Arnold giả vờ sợ hãi co rúm người lại: "Oan uổng quá, sao Hoàng huynh có thể nghĩ xấu về em như vậy? Bây giờ em nhắc tới chuyện này, chắc chắn là có liên quan mật thiết đến sự kiện lần này mà."

"Nói mau." Rein đã cạn kiệt kiên nhẫn với cái tính lề mề của kẻ này rồi.

"Cũng không có gì to tát, chỉ là em đã suy nghĩ kỹ lại, cảm thấy các huynh quá xem thường kẻ địch rồi..." Arnold thu lại vẻ cợt nhả, giọng trầm xuống, "Tại sao đối phương không thể dùng kế 'ngựa hạ đẳng kìm chân ngựa thượng đẳng'? Họ hoàn toàn có thể dùng chủ lực tiêu diệt hết những người còn lại của huynh, sau đó mới tập trung binh lực 'đánh hội đồng' những con 'ngựa thượng đẳng' là các huynh?"

Rein hơi khựng lại.

Quả thực, trong tiềm thức, anh luôn xem Hội Phục Hưng là những kẻ hữu dũng vô mưu, chưa từng nghĩ tới việc đối phương cũng có tư duy chiến thuật sắc bén như vậy. Ngay lập tức, anh nghĩ đến viễn cảnh kẻ địch sẽ triệt hạ Bá tước Galley trước, sau đó mới tới lượt gia tộc Bright.

Nhưng chưa đợi anh kịp hành động, Arnold đã giữ anh lại:

"Không không không, Hoàng huynh đừng vội, em vẫn chưa nói xong suy đoán của mình mà."

"Nói!"

"Lần này không phải chuyện đùa đâu... Tại sao đối phương không thể làm ngược lại, đặc biệt nhắm vào huynh để trừ khử?"

Nếu mới nghe qua, Rein chắc chắn sẽ cười khẩy, bởi phân tích của Florry cực kỳ hợp lý: nếu thực sự muốn đối phó với Rein, bọn chúng không cần phải đợi đến tận bây giờ. Nhưng sau khi nhận ra mình đã đánh giá thấp đối thủ, cộng thêm lời nhắc nhở của Arnold, một khả năng đáng sợ khác lóe lên trong đầu anh.

Đó là dù mục tiêu chính của đối phương có là hai người nhà Thanh Thiên đi chăng nữa, họ vẫn có thể xử lý anh trước... chỉ cần để anh lại một mạng là được. Tương tự, những người khác cũng có thể bị vô hiệu hóa theo cách đó.

"Không không không, Hoàng huynh, huynh cũng quá xem thường bản thân rồi. Huynh đã 'nhất minh kinh nhân' tại Đại hội Ma đạo, phô diễn cho thế gian thấy thực lực đáng gờm ở hậu kỳ Đệ tam cảnh, thậm chí chạm ngưỡng Đệ tứ cảnh. Bây giờ ai cũng đồn huynh là sự tồn tại ngang hàng với các vị sư phụ... bọn chúng làm sao dám đối đầu trực diện với một người đang ở trạng thái sung mãn như huynh chứ?"

Mặc dù Arnold vẫn giữ vẻ mặt nửa đùa nửa thật, nhưng Rein đã hoàn toàn hiểu ra vấn đề, và cũng hiểu tại sao ngay từ đầu Arnold lại nói chuyện này có liên quan đến Florry.

Hội Phục Hưng hoàn toàn có thể đối phó với Florry trước, bắt giữ nàng rồi dùng nàng làm con tin để uy hiếp anh!

Ngặt nỗi, khả năng cảm ứng không gian của Florry lại là mắt xích quan trọng nhất, là linh hồn của cả kế hoạch. Nếu nàng bị kẻ địch ưu tiên nhắm vào và loại bỏ, mọi toan tính của phe Rein sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Rein không nói thêm lời nào, xoay người lao nhanh ra khỏi phòng nghỉ. Arnold cũng không ngăn cản nữa... Điều này chứng tỏ đây mới chính là mục đích thực sự của cậu ta. Đây cũng là điểm mà Rein ghét nhất ở thằng nhóc thối tha này. Rõ ràng nắm giữ tin tức quan trọng, nhưng cứ phải vòng vo tam quốc, lề mề nửa ngày trời mới chịu vào thẳng vấn đề... cứ như thể nhìn anh khổ sở suy tư là một thú vui tao nhã của cậu ta vậy.

Tuy nhiên, Rein lúc này không còn thời gian để so đo với Arnold. Anh vừa di chuyển vừa nhanh chóng lấy tấm bản đồ da dê ra. Vật phẩm này do chính tay Florry chế tác, ngoài việc hiển thị địa hình lập thể toàn cảnh, nó còn tích hợp chức năng truyền tin đặc biệt, cho phép họ liên lạc trong phạm vi vượt xa các ma pháp truyền âm thông thường.

Nếu không phải bản đồ này cần một Đại Pháp Sư cấp bậc như Florry làm trung tâm điều phối, anh đã muốn trang bị đại trà cho toàn bộ Hắc Long kỵ sĩ đoàn rồi.

【Florry, có đó không? Ta có chuyện quan trọng cần nói với cô.】

Gần như ngay lập tức, một dòng tin phản hồi hiện lên trong đầu anh:

【Điện hạ Rein, vui lòng chờ lệnh tại vị trí đã định và tùy cơ ứng biến.】

Rein nhíu mày, gửi tiếp một tin nữa:

【Ta biết, nhưng chuyện ta muốn nói là về động thái bất thường của kẻ địch.】

Vẫn là câu trả lời y hệt lúc nãy:

【Điện hạ Rein, vui lòng chờ lệnh tại vị trí đã định và tùy cơ ứng biến.】

Đây là... phản hồi ma pháp được thiết lập sẵn?

Trái tim Rein trong nháy mắt như rơi xuống hầm băng. Anh đột nhiên nhận ra tất cả bọn họ đã phạm phải một sai lầm chết người: họ tin rằng kẻ địch sẽ không ra tay ngay khi vừa khai cuộc!

Nhưng mục tiêu của kẻ địch là nhóm của Rein, vậy nên thời điểm tốt nhất để hành động chính là lúc khai mạc, khi tất cả bọn họ đều có mặt nhưng chưa kịp đề phòng! Florry rõ ràng đã bị tập kích nên mới không thể trực tiếp phản hồi anh!

Rein cắn răng, dốc toàn lực lao về hướng vị trí của Florry. Sau vài khúc ngoặt gấp gáp, anh lao vút khỏi trường thi, ra đến khu vực bên ngoài. Chạy được một đoạn trên con đường dẫn đến vị trí của Florry, đúng như dự đoán, một kết giới khổng lồ xuất hiện chắn ngang đường.

Rein không chút do dự xông thẳng vào trong——

"Ha ha, Hoàng thái tử Rein ngu xuẩn, ngươi mắc bẫy rồi!"

Cảnh tượng xung quanh đột ngột thay đổi. Một vầng trăng máu treo lơ lửng trên bầu trời đen kịt, không gian đặc quánh lại, u tối và ngột ngạt. Mặt đất dưới chân hóa thành bùn lầy ẩm ướt, chằng chịt những hố sâu như đầm lầy chết chóc chực chờ nuốt chửng sinh mệnh. Đây rõ ràng là một kết giới cao cấp được triển khai bởi sự phối hợp nhịp nhàng giữa những bậc thầy Thiên văn và Địa lý của đối phương.

Xoẹt!

Rein nhanh chóng tuốt kiếm, hào quang bùng lên triệu hồi Thủ Hộ Thần. Anh đã sớm dự liệu được đây có lẽ chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài, không phải nơi giam giữ Florry. Vì vậy, anh cần phải tốc chiến tốc thắng, giết sạch tất cả những kẻ cản đường để phá vỡ kết giới này và tiến vào sâu hơn.

"Nóng lòng rồi sao? Hoàng thái tử Rein, ngươi quả thực rất quan tâm đến cô gái tên Florry Hajja đó nhỉ..."

Từ phía xa, giọng nói của một gã đàn ông vang lên, vọng lại từ tứ phía khiến người ta mất phương hướng: "Tiếc thay, số người được cử đi đối phó với nàng ta nhiều gấp ba lần ở đây. Đến lúc ngươi tìm thấy, có lẽ nàng ta chỉ còn là một cái xác không hồn thôi!"

Tiếng cười man dại của gã vang vọng khắp không gian.

Rein không đáp, tập trung toàn bộ sức mạnh, bùng nổ luồng uy áp còn mãnh liệt hơn cả lần trấn áp hồ nước, chuẩn bị tung một kiếm chẻ đôi kết giới quỷ quái này.

Nhưng chuyện bất ngờ xảy ra, thiên địa chi lực vốn dĩ phải hưởng ứng và hỗ trợ anh đột nhiên tiêu tán hơn phân nửa.

Tình huống này anh không phải lần đầu gặp. Rein lập tức phản ứng, điều chỉnh khí cơ, chuẩn bị thay đổi tính chất ma lực của bản thân để thích ứng với thiên thời địa lợi trong kết giới... nhưng lại thất bại một lần nữa. Có một luồng sức mạnh thần bí đang liên tục đối chọi với anh. Anh thay đổi, đối phương cũng lập tức thay đổi theo, khiến anh hoàn toàn bị cô lập, không thể hòa nhập với mảnh trời đất này.

"Ngu xuẩn! Với kinh nghiệm từng giao thủ với Thanh Thiên Tứ Kỵ Sĩ, sao bọn ta có thể để ngươi có cơ hội dẫn động thiên địa chi lực được chứ!"

Rein vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh như không nghe thấy. Hội Phục Hưng lần này quả thực đã chịu chơi, phái tới nhiều chuyên gia Thiên văn và Địa lý hơn hẳn, nhưng anh mới chỉ thử thăm dò một chút mà thôi. Cuộc đọ sức này đến cuối cùng, người thắng chỉ có thể là anh. Dù sao đối phương cũng chỉ là dùng những thủ đoạn bàng môn tả đạo để cưỡng ép thao túng môi trường thiên địa, sao sánh được với đẳng cấp thực sự.

Nhưng cũng giống như những lần trước, kẻ địch một lần nữa đi trước anh một bước.

"Chết... đi..."

Một quả cầu hắc viêm xé gió lao tới, mang theo sức nóng hủy diệt. Rein vung kiếm, lưỡi kiếm sắc bén chẻ đôi ngọn lửa đen ngòm làm hai nửa.

Ở phía xa, trong màn sương mù u ám, một gã đàn ông đang triển khai Lãnh địa ma pháp, giơ cao ma trượng đầy thách thức. Phía sau gã, từ những vùng đầm lầy tối tăm, hàng loạt sinh vật phi nhân loại lổm ngổm bò ra, nhe nanh múa vuốt, đông như kiến cỏ tràn lên vây kín lấy anh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!