- Toàn truyện
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- *Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 379
Nghĩ đến đây, nàng không kìm được mà cúi thấp đầu:
“Điện hạ Rein, có phải em rất ích kỷ, rất xảo quyệt không? Rõ ràng đó là việc em nên tự tay thực hiện, vậy mà lại chỉ muốn giống như khi nãy, để người khác ra mặt thay mình...”
“Đâu có. Gã đó là huynh đệ kết nghĩa, là người thân tín của Hầu tước, em không tiện ra tay là lẽ đương nhiên. Ngay cả ta cũng chẳng dám thực sự làm hắn đó, chỉ có thể hy vọng kẻ nào đó sẽ đến trừng trị , hoặc là sớm bị sứ giả địa ngục bắt đi, kết thúc một đời tội lỗi ấy cho xong.”
Rein mỉm cười đáp lại.
Không hiểu sao, Florry luôn cảm thấy những lời này của Rein như thể đang cố ý tìm cớ để an ủi nàng.
Nhưng tâm trạng nàng quả thực đã khởi sắc hơn nhiều.
Thậm chí, trong lòng nàng còn nảy sinh một ảo giác: Chỉ cần có Rein ở bên, dù sau này nàng có đưa ra phán đoán sai lầm hay gặp phải vấn đề nan giải đến đâu, thì mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi.
Tiếc thay, chung quy cũng chỉ là ảo giác...
(Bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện mất hứng này.)
Nàng thầm tự nhắc nhở bản thân, khẽ bóp nhẹ bàn tay Rein, cảm kích nói:
“Cảm ơn ngài, điện hạ Rein.”
“Ừm.”
Rein khẽ đáp, gương mặt rạng rỡ nụ cười. Dường như anh đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc khi thực sự giúp ích được cho người yêu mình.
Anh dường như chẳng hề nhận ra chút u sầu vừa thoáng qua trong đôi mắt người bên cạnh.
--------------------
Rời khỏi chi nhánh của Lam Sư kỵ sĩ đoàn, hai người tiến thẳng về vùng biên thùy phía Đông Bắc để thị sát những thôn trấn chịu ảnh hưởng nặng nề của thiên tai giá rét. Mục tiêu là để xem ở khu vực Quan Trung ngay gần Hoàng đô này, liệu có kẻ nào dám “dương phụng âm vi”, ngoài mặt phục tùng nhưng bên trong làm trái hay không.
Tuy mang tiếng là công vụ, chẳng phải chuyện vui chơi gì.
Nhưng mục đích cốt lõi của chuyến đi này là để thư giãn, Rein đưa Florry đi dạo cũng là muốn thấy nàng vui vẻ.
Nếu kết quả thị sát tốt đẹp, Florry tự nhiên sẽ thấy nhẹ lòng.
Nếu phát hiện vấn đề và xử lý kịp thời, nàng cũng sẽ cảm thấy phấn chấn hơn.
Vậy thì có lý do gì để từ chối chứ?
Thực tế sau khi khảo sát, tình hình khá đáng khích lệ. Các thôn trấn xung quanh đều nhận được sự hỗ trợ thỏa đáng. Lãnh chúa và quan viên không hề trốn trong những căn phòng ấm áp có lò sưởi, mà tích cực dẫn dắt binh lính dọn tuyết và sửa chữa nhà cửa.
Sau khi âm thầm dùng ma pháp hỗ trợ tại ba thôn trấn, hai người chuyển hướng xuống phía Nam, tiến vào vùng Viana – vùng đất phát tích của Đế quốc.
Năm xưa, Bá vương Hannibal đã lật lọng, đổi phong cho Tom Đại Đế – người tiên phong đánh chiếm Berlin, tiêu diệt Đế quốc Faust – về vùng Viana này với ý đồ dồn ép ông vào đường cùng ở phương Đông.
Về sau, Tom Đại Đế bái quân thần Caesar làm Đại tướng, dùng kế “dương đông kích tây” chiếm lấy khu vực Quan Trung, tái hiện lại thế trận “hổ thị phương Tây” của Đế quốc Faust, cuối cùng giành được thiên hạ.
Tuy nhiên, tại một vùng đất mang tầm vóc lịch sử quan trọng như thế, họ lại kinh ngạc bắt gặp một cảnh tượng lẽ ra không nên tồn tại——
“Thiếu gia, tiểu thư, làm ơn làm phước, tôi đã mấy ngày không có gì bỏ bụng rồi...”
Hai người một lần nữa giả trang thành cặp bài trùng kỵ sĩ thị tòng và tiểu thư thương nhân để vừa tránh cực thân, vừa không quá gây chú ý.
Họ chọn lộ trình đi qua những thị trấn sầm uất với dân số hàng nghìn người, nhưng ngay tại cổng trấn đã bắt gặp những kẻ ăn xin mặc độc bộ quần áo mỏng manh, rách rưới.
Dù hôm nay là một ngày đông nắng ráo hiếm hoi, nhưng gió lạnh vẫn lồng lộng, mặt đất còn ẩm ướt... Ngay cả khi người ăn xin này là giả vờ, hai người vẫn đưa cho ông ta chút tiền lẻ, hy vọng ông sớm về nhà nghỉ ngơi.
Nhưng khi bước vào sâu trong trấn, họ nhanh chóng nhận ra người ăn xin kia thực sự có lý do để phải “hành nghề” dưới tiết trời khắc nghiệt này.
Khu nhà giàu chẳng có gì đáng bàn, tuy không sánh được với Hoàng đô nhưng vẫn giữ được mức sống của một thị trấn thịnh vượng.
Trái lại, khu bình dân và xóm nghèo lại là một bức tranh thê lương đến không nỡ nhìn.
Mái hiên đổ nát, thi thể đông cứng bên lề đường, người dân đói rét lầm than... những hình ảnh thảm khốc hiện diện khắp nơi.
Thậm chí ngay cả những vùng trực tiếp hứng chịu thiên tai cũng chưa chắc có người dân tầng lớp dưới sống gian nan như ở thị trấn này.
“Chúng ta đi điều tra một chút.”
Rein lờ mờ đoán ra chân tướng, anh cùng Florry đi tới một quán rượu ở khu vực trung lưu.
Khác với những quán rượu rẻ tiền dành cho giới lao động, quán rượu ở đây thường kiêm luôn chức năng của Công hội mạo hiểm giả và lính đánh thuê.
Dân nghèo không trả nổi phí ủy thác, còn giới nhà giàu dù là chủ thuê cũng chẳng muốn bọn họ bước chân vào khu vực sang trọng của mình, nên đây là trạm trung chuyển thông tin lý tưởng nhất.
Họ nhanh chóng tìm được một kẻ chuyên bán tin tức, nhưng thông tin nhận được lại nằm ngoài dự đoán——
“Lãnh chúa bóc lột dân lành ư? Theo tôi thấy thì không. Lãnh chúa của chúng tôi cũng giống như bao người khác thôi, danh tiếng bình thường, không quá tệ hại... Hai vị từ Hoàng đô tới phải không?”
“Đúng vậy.”
Cả hai cũng không định che giấu điều này.
“Vậy thì chẳng trách. Chắc hai vị đã thấy tình cảnh ở khu ổ chuột rồi chứ gì? Thật ra đạo lý đơn giản lắm: dân dưới chân thiên tử dù có khổ cũng không được để quá lộ liễu...”
Qua lời giải thích của kẻ bán tin, hai người rốt cuộc cũng vỡ lẽ.
Vùng Viana không thuộc khu vực Quan Trung và lần này gần như không bị ảnh hưởng bởi nạn giá rét, chính vì vậy mới nảy sinh một nghịch lý.
Viana gần như bị vét cạn lương thực và ngân sách dự trữ để chi viện cho vùng thiên tai.
Hơn nữa, mức độ điều động còn quyết liệt đến mức bất chấp sự sống chết của người dân lao động tại địa phương.
Bởi lệnh trên đã ban: phải đảm bảo dân vùng thiên tai không bị đói khổ, phải san sẻ gánh nặng cho các lãnh chúa vùng bị nạn.
Lãnh chúa và quan viên các nơi tự nhiên không dám lơ là.
Họ nhận ra một điều: vật tư chi viện càng nhiều, cấp trên càng khen ngợi, thành tích chính trị càng rạng rỡ.
Còn dân chúng trong lãnh địa của mình ra sao, cấp trên hiện giờ chẳng mấy ai quan tâm.
Thế nên, những lãnh chúa có lương tâm, vì muốn lo cho dân mình mà chỉ quyên góp một lượng vật tư vừa phải, liền bị quan viên cấp trên và Hoàng đô quở trách nặng nề.
Ngược lại, những kẻ ích kỷ lại nảy sinh tà tâm, danh chính ngôn thuận mượn danh nghĩa cứu trợ thiên tai để vơ vét. Chúng ép người dân “tự nguyện” hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, bắt các hào thân dẫn đầu quyên góp. Tiền lương vào tay, chúng hoàn trả đủ cho giới hào thân, nộp cho triều đình một con số đủ để không thua kém các nơi khác, phần còn lại đều chui tọt vào túi riêng của lãnh chúa.
Lãnh chúa của thị trấn này thuộc loại tầm thường, chỉ thu gom đủ con số trung bình để giao nộp cho xong chuyện.
Còn dân chúng có sống khổ hơn hay không, đó không phải là việc lão quan tâm. Dù sao trọng tâm khảo sát của triều đình là ở vùng thiên tai và các khu vực trực thuộc quyền Hoàng đế.
“Điện hạ Rein, xin lỗi ngài, là em suy xét chưa chu toàn.”
Rời khỏi quán rượu, Florry hổ thẹn nói.
“Chuyện này không liên quan đến em, không cần phải xin lỗi. Vả lại, giờ vãn hồi vẫn còn kịp.”
Rein xua tay trấn an.
Việc quyên góp và dồn trọng tâm vào vùng thiên tai là do lão già kia chủ trì, phía Rein chỉ chịu trách nhiệm kiểm soát giá cả ở vùng bị nạn. Tuy nhiên, anh hiểu rõ Florry đang tự trách mình vì đã không tính đến những kẽ hở trong chính sách của lão già kia.
Nhưng suy cho cùng, căn nguyên của thực trạng này vẫn là do lão già ấy đang âm thầm tích trữ vật tư cho chiến tranh, cộng thêm những cuộc binh đao liên miên trước đó đã vắt kiệt tài lực của các địa phương.
“Chúng ta đi xem thêm tình hình thế nào nhé?”
“Ừm, nhưng trước tiên phải cắt đuôi cái đã.”
Hai người nhanh chóng ẩn giấu hành tung.
Đó là vì kẻ bán tin nhận thấy những điều họ quan tâm giống như quan viên đi vi hành, nên vừa quay đi đã bán đứng thông tin của họ cho giới quý tộc địa phương.
Nhưng điều này lại mang đến một kết quả tốt bất ngờ. Chẳng bao lâu sau, các quý tộc trong thành đã cuống cuồng mở kho, vận chuyển hàng loạt lương thực ra ngoài... Dù đây chỉ là một phần trăm trong kho dự trữ của họ, nhưng ít nhất dân nghèo cũng không còn phải lo cái đói trong vài ngày tới.
Tất nhiên, trước khi các quý tộc hành động, Rein và Florry đã dùng ma pháp lưu ảnh ghi lại toàn bộ cảnh tượng để làm bằng chứng.
Đợi khi dân chúng đã có chút gì bỏ bụng và bắt đầu tụ tập bàn tán, hai người nghe thấy những tiếng xì xào:
“Này, ông bảo sao lãnh chúa đại nhân bỗng dưng lại tốt tính đột xuất thế? Chẳng lẽ có người đến thị sát rồi sao?”
“Chắc chắn là vậy, mà người đến hẳn là không tầm thường đâu.”
“Sao ông biết?”
“Vì quan viên bình thường sẽ phô trương thanh thế, bắt quý tộc bày tiệc đón tiếp, xong việc thì phủi mông đi thẳng, ghi điểm tuyệt đối vào bảng đánh giá là xong. Lần này lãnh chúa đại nhân lại thực sự làm việc nghĩa, người đến chắc chắn phải là nhân vật lớn mà họ không dám qua mặt.”
“Đúng thật... Vậy người đến lần này, chẳng lẽ là vị Hoàng thái tử trong truyền thuyết?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận