Toàn truyện

Chương 179

Chương 179

Hả?

Florry thoáng ngẩn người, rồi mới nhận ra Rein không phải đang nói về chuyện của Follett.

Mà là do nhìn thấy sự cố chấp, nhất quyết không nhận sự giúp đỡ từ người ngoài của Follett, Rein đã ngay lập tức nhớ đến hình ảnh bản thân mình của hơn hai tháng trước, từ đó cảm thấy vừa giận dữ vừa tự trách.

Florry vội vàng nói: “Không có chuyện đó đâu, bản chất Điện hạ là một người có tấm lòng nhân hậu, dịu dàng lương thiện lại luôn hướng về phía ánh sáng, chỉ là mọi người đều hiểu lầm ngài thôi...”

“Không cần an ủi ta, ta biết rõ nếu không có cô ở đây, ta chắc chắn vẫn còn đang dùng những thủ đoạn uy hiếp để đối đãi với mọi người trong dinh thự, Morick, thầy Fatte... bọn họ có lẽ cũng đã rời bỏ ta rồi.”

Rein theo bản năng muốn quay đi, nhưng rất nhanh lại ngoảnh đầu trở lại.

“Bấy lâu nay chưa có dịp nói... cảm ơn cô.”

Càng nhiều lời cảm ơn, những lời cảm ơn chi tiết hơn nữa...

Rein đã ngại đến mức không nói nổi nữa rồi.

Nhưng thông qua tác dụng phụ hai chiều, Florry đã cảm nhận được một cách rõ ràng sự cảm kích và biết ơn của Rein.

Florry một lần nữa khóa chặt một phần tâm trạng và tình cảm của mình.

Cô buộc phải làm vậy.

Bởi vì cô làm những chuyện đó, phần lớn là để tạo mối quan hệ tốt với Rein, để "công lược" Rein.

Ngay cả hiện tại, cô cũng vì muốn lấy lòng Rein mà đang đóng vai một kẻ cuồng công việc, đang liều mạng chiêu mộ nhân tài cho hắn.

Cô căn bản không xứng đáng nhận được lời cảm ơn chân thành và tha thiết đến thế từ Rein.

“Cho nên cô cứ yên tâm đi, thằng nhóc Follett kia đã vì nói đỡ cho chúng ta mà bị người khác trả thù, thì dù thế nào đi nữa, ta cũng không có lý do gì để bỏ mặc cậu ta.” Rein ngẫm nghĩ rồi lại nói.

Giống như lúc đầu cô đã không từ bỏ ta vậy.

Florry dường như nghe thấy tiếng lòng đó của Rein.

Cô vô cùng may mắn vì nỗi niềm áy náy của mình đã được giấu kín.

“Dĩ nhiên, chúng ta làm vậy cũng không phải làm không công, đợi sau này thu nạp tên nhóc này vào dưới trướng, nhất định phải bắt cậu ta trả nợ sòng phẳng tất cả những thứ này!”

Florry sững sờ.

Cô vốn dĩ cũng muốn nói những lời tương tự với Rein.

Bởi vì chỉ dựa vào lòng tốt để giúp người, chuyện này cực kỳ không đáng tin cậy.

Thánh nhân bất tử, đại đạo bất chỉ 【Thánh nhân chưa chết, trộm lớn chưa dứt - Ý nói nếu cứ đề cao những chuẩn mực đạo đức thánh nhân quá mức giả tạo thì sẽ càng sinh ra những kẻ đại gian đại ác đối phó lại】.

Người đời từ trước đến nay đâu có nhiều lòng tốt đến thế, đại bộ phận mọi người đều tự tư tự lợi.

Đây không phải là Florry muốn khinh bỉ thế gian, mà đây là thực tế khách quan đang diễn ra.

Do đó muốn giúp đỡ người khác, muốn khiến mọi người tình nguyện giúp người, cách làm tốt nhất chính là đôi bên cùng có lợi (win-win).

Biến việc hành thiện trở thành việc mà mọi người nhiệt tình muốn làm, chứ không phải ép buộc làm ơn không cầu báo đáp, hay áp đặt đạo đức cao thượng, phải như thánh nhân mới được làm việc tốt... suy cho cùng thì cái giá phải trả cho việc hành thiện kiểu đó quá cao, ai rồi cũng sẽ chùn bước thôi.

Cho nên Florry vẫn luôn dùng cái cớ muốn chiêu mộ nhân tài để thúc đẩy Rein giúp đỡ Follett.

Nhưng có lẽ do ngày thường cô vẫn hay có những pha xử lý kiểu "trộn lẫn mục tiêu thực sự vào trong một đống lợi ích", nên lần này Rein đã "bắt bài" và nói ra trước một bước.

Đồng thời, Florry cũng ý thức được đây là Rein đang bày tỏ —— bất kể mục tiêu ẩn giấu của cô là gì, bản thân hắn đều đã nhận được lợi ích thiết thực.

Như thế là đủ rồi.

Không cần phải cảm thấy áy náy và tự trách.

(Thật tốt.)

Florry rất rõ ràng, đây là do Rein không biết nội tình, chỉ tưởng rằng điều cô che giấu là chuyện vặt vãnh, nên mới có thể nói ra lời tha thứ một cách dễ dàng như thế.

Cô sẽ không coi là thật đâu.

Cũng sẽ không ngây thơ cho rằng mình thực sự nhận được sự tha thứ.

Nhưng cô vẫn cực kỳ vui vẻ.

Vui vì Rein có thể tử tế và khoan dung với thuộc hạ như vậy.

Vui vì sự cân nhắc của Rein ngày càng trở nên chu toàn.

Vui vì sự thay đổi và tiến bộ của Rein...

Tuy rằng ngoài những điều này ra, cô còn xấu hổ cảm nhận được những niềm vui khác nhen nhóm trong lòng, nhưng cái gì mà áy náy tự trách, cô đã đem chúng giấu đi rồi.

Cứ như vậy khiến Rein cảm thấy cô vui vẻ hơn bình thường, nhận được nhiều phản hồi tích cực hơn, cũng là một chuyện tốt.

Tuy nhiên, Florry quên mất việc cô thường xuyên che giấu cảm xúc tiêu cực như này mới chỉ bắt đầu từ dạo gần đây.

Thêm nữa là, cô chỉ chăm chăm đề phòng năng lượng từ tác dụng phụ của người nào đó, mà quên mất phải dành thêm tâm tư vào việc kiểm soát biểu cảm trên gương mặt.

(……)

Rein cố hết sức duy trì vẻ mặt hài lòng, quay người trở về.

“Nói chút về những việc cần làm tiếp theo đi.”

“Vâng.”

Florry cũng muốn nhanh chóng chuyển chủ đề, liền lập tức nói về chính sự.

Lần này bọn họ có thể biết được đầu đuôi câu chuyện, chủ yếu là nhờ vào hai người bạn tốt của Olivia là Sophie và Hannah.

Một số tiết học hai người họ vắng mặt, Sophie và Hannah lại có tham gia, họ đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình Dal Butler và Follett xảy ra xung đột.

Thấy hai người đang thắc mắc về tung tích của Follett, họ đã do dự một hồi, cuối cùng vẫn lén lút thông báo tình hình cho hai người lúc tan học.

Mà lúc nãy sau khi đám bắt nạt này bị đánh ngất, Florry đã làm một phép dò tìm đơn giản, quả nhiên cảm ứng được trên người bọn họ có khí tức tương tự với cái cậu học sinh bị "cơ bắp sụp đổ" kia.

Nhưng bây giờ rà soát lại, dựa theo tình báo trên danh bạ, cùng với sự hiểu biết của Rein đối với sản nghiệp của gia tộc Bá tước Butler, bọn họ nhanh chóng loại trừ khả năng đây là ma dược bí ẩn do gia tộc Butler tự chế tạo.

Nói cách khác, thứ ma dược không rõ nguồn gốc này là do có người cố ý cung cấp cho đám phe trung lập quá khích như Dal Butler, muốn mượn tay bọn họ để làm một số việc.

Điều tương đối dễ đoán chính là bọn họ nhắm vào Rein, bởi vì gia tộc Blue Lion, Olivia và Follett đều được xem là người phe Rein.

Mà Rein trước đó cũng đã thể hiện vũ lực đủ mạnh, khiến đại bộ phận học sinh từ bỏ ý định khiêu chiến với hắn.

Sau đó trùng hợp làm sao, ma dược có thể khiến người ta tăng mạnh thực lực lại đột ngột xuất hiện... thoạt nhìn như là đang tiếp thêm dũng khí cho những kẻ đã chùn bước kia.

Nhưng nghĩ kỹ lại một chút là có thể hiểu được ——

“Điện hạ, cho dù là ngài của hai tháng trước, cũng không ngán những đối thủ đã uống loại ma dược này chứ?” Florry hỏi.

“Hạng người cắm cỏ bán đầu*, gà đất chó sành mà thôi.” Rein đáp, chẳng buồn tỏ vẻ khinh bỉ.

(*Cắm cỏ bán đầu: Nguyên văn "Cắm tiêu bán thủ" - Điển tích Quan Vũ chém Nhan Lương, ý chỉ kẻ địch như món hàng bày bán, tự tìm đường chết.)

Hắn trước đó chỉ là lĩnh ngộ về kỹ xảo có chút đi chệch hướng, nhưng vẫn cao hơn người bình thường một đoạn dài, kết hợp với Thủ Hộ Thần thì không lý nào lại đánh không lại đám học sinh này.

Trừ phi đối thủ là Sey Justice, mà tên này cũng "cắn thuốc", lại còn dùng cả Thủ Hộ Thần, thì hắn mới có khả năng phải khổ chiến một phen.

Nhưng nếu là bây giờ... hắn đã bỏ xa bọn họ quá nhiều rồi.

Có điều xét thấy kẻ địch lớn nhất của bọn họ là Hội Phục Hưng vẫn chưa biết hắn đã tiến bộ vượt bậc, cho nên bọn họ vẫn dùng trình độ lúc trước của hắn để phán đoán —— đương nhiên, bọn họ thực ra cũng không chắc chắn liệu đây có phải là do Hội Phục Hưng nhúng tay hay không.

Dù sao thì người muốn Rein sống không yên ổn có quá nhiều.

Nhưng bọn họ có liệt kê nhiều khả năng về kẻ địch, nếu Butler chính là kẻ đứng sau màn, vậy thì giải quyết quá đơn giản, chẳng có gì phải lo nghĩ.

Cho nên bọn họ vẫn thảo luận theo hướng khó khăn nhất, để chuẩn bị sẵn phương án chu toàn mọi bề, tránh việc quá mức khinh địch ngạo mạn.

“Nhưng kẻ địch vốn am hiểu chiến lực của ngài mà vẫn làm như vậy, chứng tỏ bọn họ vốn dĩ không định đánh bại ngài. Mục đích là muốn những người này đến gây chuyện, sau đó bị ngài đánh bại, mượn thực lực khủng khiếp của ngài để tạo ra sự hoảng loạn, khiến những kẻ yếu thế càng có xu hướng kết bè kéo cánh, sau đó đẩy ra một kẻ mạnh hơn một chút trong đám yếu thế kia, biến kẻ đó trở thành đối tượng công kích chính của ngài.”

Phân tích của Florry vẫn dựa trên giả thuyết Hợp tung liên hoành trước đó, coi Rein là Faust, Arnold là Brittany.

Có điều lúc đó do không đủ bằng chứng, bọn họ chỉ dừng lại ở mức độ tự suy diễn, tiếp tục giả vờ như không biết... bây giờ sau khi xảy ra chuyện này, Florry quyết định chủ động xuất kích, thăm dò đối phương, tạo ra cơ hội.

Dù sao đối với Florry mà nói, nắm bắt cơ hội thực ra chỉ là trung sách.

Thượng sách luôn luôn là tự tạo ra cơ hội, dắt mũi kẻ địch.

Thế là sau khi giờ học buổi sáng kết thúc, vào giờ nghỉ trưa, Florry đã đi tới khu vực của năm thứ sáu, tìm được một vị thư ký của Hội học sinh.

“Tiền bối Brennan Allison, tôi muốn khiêu chiến anh!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!