Đương nhiên, Dalbert cũng không quên cái sự điên cuồng mà tên Follett đã thể hiện trong tiết thực chiến đó.
Chó cắn chó, cố nhiên hắn sẽ không tự làm bẩn tay mình, nhưng con chó do nhà mình nuôi thì rốt cuộc vẫn phải thắng, bằng không kẻ mất mặt chính là bản thân hắn.
Vì vậy, hắn đã chỉ cho đối phương một con đường sáng:
"Gần đây trong trường có lưu hành loại 'hạt giống' kia... cậu có nghe nói qua chưa?"
Nam sinh kia trong nháy mắt trợn tròn hai mắt, trên mặt nhanh chóng lộ ra biểu cảm khao khát tột độ.
"Thiếu... Thiếu gia Dalbert, ngài có nguồn hàng sao?"
Dalbert ném một túi nhỏ cho hắn.
"Nếu thất bại... hậu quả thế nào, chắc không cần tôi phải nói nhiều đâu nhỉ?"
"Thiếu gia xin cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"
Nam sinh kia hưng phấn rời đi.
Nhưng cũng không trách hắn lại kích động đến thế.
Thứ "hạt giống" này là một loại thực nghiệm phẩm đang lưu hành ngầm trong trường, có thể giúp người dùng nhanh chóng nâng cao thực lực trong thời gian ngắn.
Nó không có tác dụng phụ, khuyết điểm duy nhất là thời gian duy trì không lâu và thời gian hồi phục khá dài, phải sau một tuần mới có thể dùng hạt giống tiếp theo để kích hoạt lại.
Người bình thường đều không biết nguồn gốc của nó, thậm chí còn tưởng rằng đây là một loại ma dược đặc chế nào đó.
Dalbert cũng là tình cờ gặp được một học sinh sử dụng "hạt giống" bị ủy viên ban kỷ luật bắt được, sau đó thông qua việc bóng gió hỏi thăm thầy Horison mới biết được chân tướng: đây là thực nghiệm phẩm do giáo viên Thảo dược học nuôi cấy trong vườn trồng trọt.
Sau đó, hắn đã tốn không ít tiền của, đả thông quan hệ, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ... thật vất vả mới mua được một ít "hạt giống" từ chỗ giáo viên kia.
Nhưng thứ đồ chơi này mỗi người mỗi lần chỉ có thể ăn một hạt, ăn nhiều vô dụng. Cho nên sau khi giữ lại đủ dùng cho mình và bạn tốt, hắn liền lấy một ít ra để làm quà mua chuộc lòng người.
Nếu như có được thứ quả này, cho dù tên Follett kia là cái thứ điên khùng hiếu chiến đến đâu, cũng tuyệt đối không thể nào thắng được người của hắn.
Thực ra chuyện dạy dỗ Follett cũng chỉ là do hắn nhất thời nóng mặt, nhất thời hứng khởi, cũng giống như đi đường nhìn thấy ổ kiến thì tiện tay đổ nước vào chơi vậy...
Dalbert rất nhanh liền ném chuyện cỏn con này ra sau đầu, chuyên tâm vào "vĩ nghiệp" dẫn dắt mọi người cùng nhau lên tiếng chỉ trích gia tộc Blue Lion.
Ngay vào lúc trong trường đang ấp ủ một âm mưu gì đó.
Florry và Rein ngược lại đã trải qua một ngày tương đối bình yên.
Những lời đồn đãi không hay kia cố nhiên vẫn còn, nhưng nói mãi rồi người ta cũng chán. Hơn nữa bọn họ cũng không dám quá mức khiêu khích Rein, muốn tiếp tục bàn tán cũng sẽ chọn những lúc Rein không có mặt trong phòng học.
Tại sao chỉ nhắc đến Rein? Đó là bởi vì trong những tiết học Florry phải học một mình, mọi người vẫn khá kiêng dè khi giao tiếp với cô, thậm chí còn có người tranh thủ qua đây lôi kéo Florry ——
"Với tài hoa của cô, căn bản không cần phải đi theo Hoàng thái tử. Hãy gia nhập vào phe của Điện hạ Arnold đi, cô nhất định sẽ được trọng dụng!"
"Dựa vào lượng kiến thức và năng lực của cô, gia nhập Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn nhất định có thể đại triển thân thủ. Cô hay là sớm bỏ tối theo sáng đi!"
"Nghe nói cô xuất thân bần hàn? Đến chỗ tôi đi, tôi sẽ cho cô của cải mà Hoàng thái tử có nằm mơ cũng không cách nào ban tặng!"
Florry đương nhiên đều từ chối tất cả. Nhưng với trường hợp cuối cùng, cô lại âm thầm ghi nhớ kẻ đó, chuẩn bị sau này để Rein điều tra thật kỹ tình hình tài chính của đối phương, cẩn thận "làm phong phú" quốc khố một chút.
Thoáng cái đã đến giờ tan học, hôm nay bọn họ sẽ trở về nhà.
Trên đường không gặp phải tình huống gì đặc biệt. Sau khi an toàn trở về dinh thự, Rein rất nhanh đã dẫn Florry đến sân huấn luyện ở phía Đông.
Trong sân, một thiếu niên đang nỗ lực tập luyện. Nhìn thấy hai người đến, hắn lập tức chạy tới hành lễ:
"Tham kiến Điện hạ Rein, và cả tiểu thư Hajia!"
So với tháng trước, khí tức trên người Kumi Ihormesen càng mạnh mẽ hơn, rõ ràng đã đạt tới cấp bậc Kỵ sĩ.
Dao động ma lực của hắn tuy rằng mỏng manh, nhưng cũng rõ ràng là không phải con số không.
Đây chính là đặc điểm của "Người thức tỉnh", chỉ cần phát triển bình thường, cuối cùng đều sẽ trở thành Ma pháp kỵ sĩ. Hơn nữa so với bất kỳ Kỵ sĩ hay Ma pháp sư cùng giai nào không có Thần hộ mệnh thì họ đều mạnh hơn nhiều.
Cho nên Người thức tỉnh có Thần hộ mệnh ở Đế quốc luôn được xem như những tướng lãnh dự bị... Chức Nam tước được ban tùy tiện, biểu hiện tốt chút thì đề bạt làm Bá tước, hoặc là được ban thưởng thêm nhiều đất phong.
Việc Rein coi trọng việc bồi dưỡng Kumi Ihormesen như vậy cũng là chuyện rất bình thường.
Rein khích lệ đối phương một phen, đồng thời sau khi giao phó rõ ràng kế hoạch và sắp xếp sau này, hắn dặn dò: "Tiếp theo ngươi cứ đi theo Florry học tập cho tốt."
"Tuân mệnh!"
Kumi Ihormesen chào theo nghi thức quân đội, trong mắt không có bất kỳ sự nghi hoặc nào.
Điều này không chỉ bởi vì lần ở trong quân doanh trước đó, hắn đã được kiến thức bản lĩnh thực sự của Florry, mà còn vì Rein trước đó đã chuyên môn để người của Hắc Long kỵ sĩ đoàn làm công tác bảo mật thân phận cho cô.
Và lần này trước khi đến, Kumi Ihormesen cũng đã biết Florry là một vị Ma pháp sư kiêm Người thức tỉnh xuất sắc, tự nhiên sẽ không vì Florry là phụ nữ mà coi thường cô.
Tuy nhiên Rein cũng không rời đi ngay, mà ra lệnh cho Kumi triệu hoán Thần hộ mệnh.
"Sức chiến đấu của ta là bao nhiêu?"
"Bẩm Điện hạ, 2500."
"So với lúc trước ở trong quân doanh thì thế nào?"
"Đã tăng lên gần gấp đôi."
"So với Mang Teng thì sao?"
"... Vẫn còn kém một chút."
Kumi chần chờ giây lát, nhưng vẫn quyết định nói thật.
"Không tệ... tiếp theo hãy nỗ lực thật tốt."
Rein mỉm cười gật đầu, sau đó rời khỏi sân huấn luyện.
"Khả năng phụ của Điện hạ là 'Bóc trần sự thật’ đấy, biểu hiện lần này của cậu vô cùng tốt." Florry lặng lẽ tiết lộ một chút.
Kumi lập tức vừa có chút sợ hãi lại vừa thấy may mắn, kéo theo đó là sự khâm phục Rein càng thêm sâu sắc.
Mặc dù thời gian thức tỉnh không lâu, nhưng hắn đã nói cho một số người biết năng lực nhìn thấu sức chiến đấu này... Có thể bình tĩnh tiếp nhận việc kỹ năng của mình không bằng người khác như vị Điện hạ này, thực sự hiếm có.
Càng chưa nói đến thân phận của Rein còn là một Hoàng thái tử cao cao tại thượng.
"Năng lực của cậu có thể nhìn thấy chỉ số chính mình không?"
Florry định tiếp tục phân tích năng lực của Kumi.
Kumi cũng không định giấu giếm hay lấp liếm, đáp: "Dùng gương có thể nhìn thấy, tôi hiện tại là 468."
Trải qua khoảng thời gian quan sát này, hắn đã phát hiện ra chỉ số của người bình thường chỉ tầm khoảng 5-20.
Mạo hiểm giả, binh lính thông thường dao động khoảng 20-80. Trên 80 chính là lĩnh vực của Kỵ sĩ tùy tùng.
Đến trên 200, vậy chính là Kỵ sĩ chính thức.
Bất quá cấp bậc Kỵ sĩ cũng có phân chia thấp - trung - cao, đại khái cứ tăng 150 điểm là một cấp. Trên 500 chính là Kỵ sĩ cấp cao rồi, Thiên kỵ sĩ (Sky Knight) cùng Đại ma pháp sư là trên 700...
Nhưng đây là tình huống không có Thần hộ mệnh.
Trình độ thực tế của Kumi chỉ khoảng 350, tức trình độ Kỵ sĩ trung cấp. Nhưng sau khi dùng Thần hộ mệnh, hắn có thể cùng Kỵ sĩ cấp cao so chiêu một chút.
Nếu như trình độ ma pháp của hắn cũng đuổi kịp, hắn hẳn có thể bảo đảm đạt tới cấp bậc 800.
Tuy nhiên giá trị sức chiến đấu không phải là bất biến, con số vừa rồi là tình huống đơn lẻ. Nếu như kết thành quân trận, thực lực có thể đề cao trên diện rộng, kỵ sĩ yếu một chút khi tòng quân thì sức chiến đấu cũng tăng gấp đôi.
Hơn nữa nếu uống các loại ma dược đề thăng thực lực, sức chiến đấu cũng sẽ tăng vọt.
Đồng thời sức chiến đấu này cũng không chỉ ngang bằng với tố chất thân thể, nó còn chịu ảnh hưởng của trình độ kỹ xảo... Trong thời gian ngắn như vậy, trạng thái bình thường của Hoàng thái tử có thể từ 1307 tăng vọt đến 2500, hiển nhiên là kỹ xảo đã có đột phá gì đó.
"Cậu đoán không sai... Nhắc mới nhớ, cậu xem tôi hiện tại là bao nhiêu sức chiến đấu?" Florry gật đầu hỏi.
Kumi không nhịn được nhíu mày, cẩn thận nhìn cô một hồi lâu, rồi bất đắc dĩ nói:
"5... Mức độ đội sổ ngay cả trong đám người bình thường."
0 Bình luận