- Toàn truyện
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- *Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 318
Dù đã cùng nhau trải qua bao sóng gió, nhưng ngay cả một kẻ "gà mờ" trong chuyện tình cảm như Rein cũng thừa hiểu: Florry chưa bao giờ coi hắn là đàn ông theo đúng nghĩa. Mối quan hệ hiện tại giữa họ chỉ là sự pha trộn kỳ lạ giữa bạn bè, chủ tớ và cộng sự – thuần khiết đến mức đau lòng.
Chính vì thế, mục tiêu trước mắt của Rein vô cùng đơn giản và rõ ràng: Phải khiến Florry thực sự rung động.
Nhưng ngặt nỗi, trước giờ hắn toàn đóng vai kẻ yếu thế được cô che chở. Bao nhiêu tâm sức bỏ ra mà Florry vẫn trơ như đá, chẳng mảy may lay động... Cực chẳng đã, Rein quyết định phải huy động "trí tuệ tập thể".
Trưa hôm đó, cơm nước xong xuôi, hắn gọi Follett và Kumi lại một chỗ.
"Hả?"
"Điện hạ, chẳng phải hai người đang hẹn hò sao?"
Cả hai đồng thanh thốt lên, mắt tròn mắt dẹt. Đặc biệt là Kumi, kẻ vốn tự hào là "thông tấn xã" chạy bằng cơm, lại càng kinh ngạc đến mức suýt rớt cả hàm.
"Ta đã nói từ trước rồi mà, đó chỉ là diễn kịch thôi. Giờ thì mọi chuyện về đúng quỹ đạo rồi."
"Diễn cho vị tiểu thư của gia tộc Blue Lion kia xem ạ?" Kumi tự biên tự diễn ra một lý do nghe có vẻ lọt tai.
"Chính xác."
Rein chẳng ngại ngần đổ hết tội nợ lên đầu Stella. Mà ngẫm kỹ thì chuyện này cũng liên quan mật thiết đến cô nàng thật.
"Thảo nào, tôi cứ thấy dạo này hai người là lạ."
Follett vỗ đùi vỡ lẽ. Gần đây Florry quả thực cởi mở và hoạt bát hơn hẳn. Rein từng chứng kiến lớp vỏ ngụy trang của cô hồi mới đến dinh thự nên không thấy lạ, nhưng trong mắt người khác, sự thay đổi một trời một vực ấy cứ như thể cô vừa chịu một cú sốc tâm lý cực mạnh vậy.
Dù sao thì đây cũng là chuyển biến tích cực nên mọi người không bận tâm lắm.
"Tóm lại, bây giờ mới là con người thật của cô ấy. Ta hy vọng hai người có thể cho ta vài lời khuyên."
Thấy Rein nghiêm túc như vậy, cả hai bỗng lúng túng nhìn nhau. Khổ nỗi, cả hai đều là những "thánh ế" bằng thực lực từ trong trứng nước đến tận bây giờ.
"Cứ nói thoải mái đi. Ta cũng bí quá rồi mới phải tham khảo ý kiến hai người, cứ coi như tìm cảm hứng thôi."
Rein đã nói đến nước này, Kumi cũng không tiện chối từ, bèn hiến kế:
"Tôi nghĩ điện hạ nên tặng quà cho tiểu thư Florry Hajja."
"Ta tặng rồi, nhưng có vẻ em ấy không vui lắm." Rein khẽ lắc đầu.
"Theo lý thuyết thì con gái ai mà chẳng thích quà... Ngài có thể kể chi tiết tình huống lúc đó được không?"
Rein hiểu tính Kumi làm gì cũng cần thông tin đầy đủ, bèn kể lại vụ mua quần áo cho Florry dạo trước.
"Chuyện này... Điện hạ, ngài vòng vo quá. Muốn tặng quà cho con gái nhà người ta thì cứ nói toẹt ra là xong." Kumi tỏ vẻ bất lực, "Hơn nữa, tặng quà quan trọng nhất là bầu không khí và tính nghi thức. Nó giống như lúc cấp trên đứng trước toàn quân, dõng dạc tuyên đọc công trạng rồi mới ban thưởng vậy..."
Rein hiểu ngay, Kumi đang liên tưởng đến việc xét công ban thưởng trong quân đội, hay là nghi lễ phong tước kỵ sĩ năm xưa.
"Tôi lại thấy điện hạ làm thế là rất tốt rồi." Follett chen ngang, "Cốt lõi của tặng quà nằm ở tấm lòng. Chỉ cần cô ấy cảm nhận được ngài đối tốt với mình, nhất định sẽ rung động thôi!"
"Cậu mơ mộng quá đấy. Thực tế trong trường thiếu gì mấy tên con trai đối tốt với con gái, nhưng theo quan sát của tôi, bọn họ toàn bị coi là 'lốp dự phòng' hoặc 'liếm cẩu' thôi. Mấy cô nàng kia chỉ việc thản nhiên tận hưởng sự săn đón miễn phí."
Kumi lắc đầu quầy quậy: "Ngược lại, mấy gã 'bad boy' sát gái chỉ cần dẻo mỏ là cưa đổ khối cô. Mà trong đám con gái đó, có người nuôi cả 'bể cá' tới bảy tám con 'liếm cẩu', tranh nhau tặng đủ loại quà cáp đắt tiền... Cứ cắm đầu vào lấy lòng con gái một chiều là không ổn đâu."
"Cái ví dụ cậu đưa ra, bản chất là do cô gái kia hoàn toàn không hề động lòng! Hơn nữa đó là hành vi của hạng con gái tồi tệ, chúng ta đang bàn về tiểu thư Florry Hajja kia mà!"
Với tư cách là một nhà nghiên cứu, Follett phản biện đầy khí thế "nói có sách mách có chứng". Kumi bỗng nhiên im bặt. Cậu ta chợt nhận ra cách nói vừa rồi chẳng khác nào ám chỉ Rein cũng là hạng "liếm cẩu" hay "lốp dự phòng" – bởi Rein tặng quà mãi mà có thấy hiệu quả quái đâu...
Hơn nữa, nói xấu Florry trước mặt Rein, bóng gió cô là "hải hậu" hay đang "nuôi cá"... thì đúng là chán sống thật rồi.
"Đừng căng thẳng thế. Ta tin Florry không phải người như vậy, nhưng ta cũng không đến mức nghe hai người lấy ví dụ mà lại suy diễn lung tung đâu... Ý kiến của hai người đều có lý cả, tổng hợp lại thì thế này: Phải chọn bầu không khí thích hợp rồi mới tặng, và món quà phải vừa vặn, thể hiện được sự chân thành và dụng tâm."
Rein cố gắng nói bằng giọng điệu thoải mái nhất có thể.
Kumi xuất thân bần hàn, từng nếm trải sự phân biệt giai cấp, lại lăn lộn trong quân ngũ đã lâu... Tuy vẫn là thiếu niên nhưng tư duy của cậu lại già dặn trước tuổi, rất để tâm đến thứ bậc và giỏi nhìn mặt đoán ý cấp trên. Điều này là con dao hai lưỡi... Rein cần phải kịp thời điều tiết, tránh để Follett và Kumi nảy sinh hiềm khích, hoặc khiến Kumi tự cảm thấy mình mạo phạm mà sinh ra lo âu.
Dĩ nhiên, ở chốn quan trường hay nơi công cộng, người hiểu quy tắc như Kumi lại vô cùng đắc lực.
"Nhưng nhỡ làm vậy mà vẫn không ăn thua thì sao?"
Thực tế, Follett cũng chẳng phải kiểu thiếu niên tâm sinh lý bình thường. Trước khi bị bắt nạt, cậu chỉ biết cắm đầu vào nghiên cứu, ru rú trong nhà... Sau khi vượt qua nỗi sợ, cậu lại thành ra ăn nói bộc trực, dễ đắc tội người khác. Nhưng trong những cuộc thảo luận thân mật thế này, Rein lại muốn đám bạn thẳng thắn với nhau cho bớt khách sáo.
"Không được thì lại tính tiếp, dù sao ta cũng quyết không bỏ cuộc đâu." Rein khẳng định chắc nịch.
"Hay lắm điện hạ Rein! Muốn làm lay động tiểu thư Florry Hajja thì phải có khí thế và quyết tâm như vậy chứ!" Follett nắm chặt tay, bỗng dưng hừng hực nhiệt huyết.
"Xin điện hạ yên tâm, tôi nhất định dốc toàn lực hỗ trợ ngài." Đã hiểu rõ tâm ý của chủ công, Kumi dĩ nhiên thề chết đi theo.
Hơn nữa, vừa rồi Kumi cũng chỉ phân tích khách quan, chứ chẳng hề coi Florry là hạng lẳng lơ hay đang "thả thính". Ngược lại, chính vì tin tưởng nhân phẩm của Florry nên cậu mới nhanh chóng bắt được trọng điểm:
"Điện hạ, nếu có thể, sau này xin ngài hãy quan sát kỹ thần thái, cử chỉ và những thói quen nhỏ của tiểu thư Florry... Việc đó sẽ giúp chúng ta phân tích sở thích của cô ấy. Tặng đúng món quà gãi đúng chỗ ngứa, hiệu quả sẽ tăng gấp bội."
Mấy lý do đó nghe sặc mùi văn mẫu. Thực chất Kumi đang muốn moi thêm thông tin từ Rein. Tiếc thay, những việc như Florry thấy tội lỗi vì chuyện "quyến rũ" mình, hay chuyện một năm nữa cô sẽ rời đi biệt tích... Rein đều không tiện nói ra. Hắn đành phải tìm kiếm sự trợ giúp theo cách đường vòng này thôi.
Nhưng hai người họ cũng thực sự giúp ích được phần nào, nhất là khoản chọn quà ——
"Bây giờ đã là giữa tháng Mười Một, trời càng lúc càng lạnh. Tôi thấy đã đến lúc tặng cho tiểu thư Florry mấy món đồ giữ ấm. Không cần quá đắt tiền đâu, quan trọng là tấm lòng."
Gương mặt Follett tràn ngập hạnh phúc: "Cha mẹ tôi vừa gửi cho một thùng quần áo mùa đông to đùng... Rõ ràng ở trường cũng mua được, mà đồ năm ngoái vẫn còn mặc vừa, đúng là..."
"Nhắc mới nhớ, mùa đông năm nay có vẻ lạnh hơn mọi năm thì phải." Nghĩ đến quê nhà nơi biên ải xa xôi, gương mặt Kumi thoáng đượm vẻ u sầu.
Nhìn hai người bạn với hai sắc thái biểu cảm trái ngược, trong đầu Rein chợt lóe lên một ý tưởng. Hắn đã biết mình phải làm gì rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận