Follett bước vào lớp với tâm trạng cực kỳ thấp thỏm.
Nhưng điều làm cậu ngạc nhiên là dù Florry không có mặt, Rein trông cũng chẳng có vẻ gì là đang giận dỗi cả. Ngài ấy cũng không hề cố ý né tránh hay lờ cậu đi.
“Đừng có quên là cậu vẫn còn đang nợ tiền chúng tôi đấy.”
Lời Rein nói với cậu lúc tan học dù chẳng thể gọi là nhẹ nhàng, nhưng so với việc đang ôm cục tức trong lòng thì vẫn còn cách một quãng xa. Mọi chuyện diễn ra hết sức bình thường, giống hệt như những người bạn học chào hỏi nhau vậy thôi. Dù thực tế là ở cái trường này, số người đối xử với cậu như bạn bè bình thường chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Sau một hồi đắn đo, cậu vẫn quyết định gọi Rein ra nói chuyện riêng.
“Điện hạ Rein, chuyện vừa rồi thật sự vô cùng xin lỗi ngài!”
“Tại sao phải xin lỗi?”
“Hả?” Follett có chút ngơ ngác.
“Ta nhớ là mình vừa mới giúp cậu xong mà đúng không?”
“A, ồ... cảm ơn sự giúp đỡ của ngài!”
“Ừm, cái ân tình này cứ tạm thời nợ đó đi, sau này khi nào cần ta sẽ tìm cậu để đòi sau.”
Rein rời đi, không để lộ bất kỳ sắc thái phẫn nộ nào. Follett ngây người một lúc lâu mới sực nhớ ra phải đuổi theo, nhưng vừa đi được mấy bước thì Florry đã dang rộng hai tay chặn cậu lại.
“Nếu cậu định trả nợ bằng cách xin đi theo phò tá cho điện hạ thì dẹp ý định đó đi. Điện hạ đã nói rõ rồi, ngài ấy không có dự định thu nhận ‘cậu của hiện tại’ đâu.”
Follett đã hiểu ra đôi chút. Hai người họ từ chối việc cậu đầu quân, nhưng vẫn duy trì mối quan hệ bạn học bình thường.
“Tại sao chứ? Không phải các người đang rất thiếu người sao?” Cậu thắc mắc.
“Ý của điện hạ Rein là thà thiếu còn hơn chọn bừa. Hơn nữa, mục tiêu của cậu là gia nhập Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn đúng không?”
“Tôi...”
Follett định phủ nhận, nhưng lời định nói lại nghẹn ở cổ họng. Sau khi bị Rein mắng cho tỉnh ra, ngọn lửa vốn đã nguội lạnh trong lòng cậu quả thực đã bùng cháy trở lại. Cậu vẫn muốn vượt qua kỳ sát hạch của Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn để chứng minh bản thân, để có thể nở mày nở mặt trước mọi người.
“Cho nên mới nói, hãy suy nghĩ cho kỹ thứ bản thân mình thực sự muốn, đừng có vì nhất thời bốc đồng mà đòi gia nhập kỵ sĩ đoàn của ai đó.” Florry mỉm cười nói, “Nếu muốn trả nợ ân tình thì cứ đợi đến sau này, khi nào chúng tôi cần cậu giúp thì hãy trả.”
“Như vậy sao được?”
“Sao lại không được? Hay là cậu không muốn giữ liên lạc với chúng tôi đến thế à?”
“Tôi...”
Nợ ân tình lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, đó mới là bạn bè, hoặc ít nhất là khởi đầu để có thể trở thành bạn bè... Follett hiểu điều đó. Chỉ là ở học viện này bao nhiêu năm qua, cậu chẳng có lấy một người bạn đúng nghĩa. Cậu thực sự cảm thấy sợ hãi trước “vùng đất lạ” mà mình chưa từng đặt chân tới này.
“Đừng nghĩ nhiều thế, cậu được tự do mà. Cho dù không muốn cũng chẳng sao cả, giữa bạn học nợ nần ân tình nhau là chuyện thường thôi.”
(Cũng không phải là không muốn...)
Follett gào thét trong lòng, nhưng thế nào cũng không thốt ra lời được.
“Thời gian không còn sớm nữa, đi lên lớp thôi.”
Florry vẫn nói chuyện thân thiết như mọi khi, không hề thay đổi thái độ vì sự do dự của cậu. Follett nhất thời cảm thấy luống cuống tay chân. Đây là lần đầu tiên cậu gặp phải một tình huống thoải mái, không hề có sự ép buộc như thế này. Ngay cả khi ở trong căn nhà nơi không ai bắt nạt mình, cảm giác đó cũng không thể so bì được với hiện tại.
Bởi vì sự kỳ vọng của người thân, những lời khen ngợi của người làm và người quen... đều mang lại cho cậu áp lực cực lớn. Có thể nói họ chưa từng cho cậu sự tự do thật sự, vì cậu luôn phải nỗ lực để đáp lại sự kỳ vọng đó. Không, nếu cậu muốn trốn chạy, chắc chắn người thân vẫn sẽ ủng hộ. Chỉ là chính cậu không muốn chạy. Chính cậu đã chọn bước vào lồng giam.
Cái cậu thực sự khao khát bấy lâu nay chính là sự tự do về mặt tinh thần.
Follett không còn xoắn xuýt nữa. Nói đúng hơn, điều cậu mong muốn từ lâu chính là duy trì mối quan hệ như thế này với hai người họ.
Giờ nghỉ trưa, cậu gặp lại đám “bạn bè” kia. Cậu từng thực sự coi chúng là bạn, vì khi mới nhập học, cậu chẳng dám bắt chuyện với ai, chỉ có chúng là chủ động tìm đến cậu... Nhưng đó đã là chuyện của quá khứ rồi.
Cậu bước tới, thẳng thừng nói với chúng rằng mình không thể trở thành thuộc hạ của Rein. Đám đó dẫn cậu tới một góc khuất vắng vẻ.
Khi bước ra, mặt mũi Follett đã sưng vù, trông vô cùng thảm hại. Nhưng bọn chúng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Vì vậy mà cậu cảm thấy cực kỳ sảng khoái. Cậu đi tìm Florry.
“Muốn ghi nợ không?”
“Không, nợ thêm nữa chắc tôi trả không nổi luôn mất.”
Cậu chọn cách "ghi nợ ân tình" để nhờ Florry trị liệu. Giờ ăn trưa hôm đó, đã lâu lắm rồi cậu mới ngồi ăn cơm ở nhà ăn. Xung quanh, mọi người đang hào hứng bàn tán về kỳ sát hạch của Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn vào hai tháng sau.
“Ơ, không phải cậu định kế thừa gia nghiệp để vào Thủ Vọng kỵ sĩ đoàn sao? Cũng định đi thi à?”
“Nếu tôi vượt qua sát hạch rồi mới về gia nhập kỵ sĩ đoàn nhà mình thì chẳng phải càng nở mày nở mặt hơn sao? Tội gì không đi?”
Follett cũng nghĩ như vậy. Việc vượt qua kỳ sát hạch của Thanh Thiên kỵ sĩ đoàn và việc sau này gia nhập kỵ sĩ đoàn khác vốn chẳng hề mâu thuẫn gì nhau.
---
Ngay lúc Follett cởi bỏ được nút thắt trong lòng, tìm lại ý chí chiến đấu, Florry cũng không hề rảnh rỗi. Tranh thủ giờ nghỉ giữa tiết, cô đi tới giảng đường lớn của sinh viên năm thứ bảy.
Khác với lần trước, Florry giờ đã là một nhân vật có tiếng tăm trong học viện. Ngay khi cô đứng ở cửa trình bày mục đích, đã có học sinh sốt sắng giúp cô gọi tiền bối Sey Justice ra ngoài.
“Tiểu thư Florry, tìm tôi có việc gì sao?”
Liếc nhìn phía sau Florry một cái, Sey Justice hơi thả lỏng, lộ ra vẻ mặt khá thân thiện. Florry đưa bản báo cáo cô nhận được từ chỗ Rein tuần trước cho hắn. Lật sơ qua mấy trang đầu, Sey Justice nhíu mày.
“Điện hạ Rein thật có tâm, tôi sẽ xem xét kỹ.”
Lời nói vẫn rất khách sáo, nhưng trong mắt hắn đầy vẻ không thèm quan tâm. Có lẽ chỉ chờ Florry đi khuất là hắn sẽ vứt nó vào sọt rác ngay.
“Phía sau còn có báo cáo khác nữa đấy ạ.”
Florry tất nhiên không để hắn toại nguyện. Sey Justice lật tiếp ra sau, rồi đột nhiên rơi vào trầm mặc. Đó là bản hồ sơ chi tiết về những việc mà hắn đã làm trong suốt những năm qua.
Florry lặng lẽ rút lui. Dù rất nóng lòng muốn giải quyết chuyện này, nhưng trước mặt đối phương, cô lại phải tỏ ra không hề vội vã để còn “câu cá lớn”. Hơn nữa, cô còn rất nhiều việc phải làm.
Chuyện của Follett coi như đã êm xuôi. Sau giờ ăn trưa, cô và Rein cùng nhau đưa Kumi Ihomesen đến văn phòng chủ nhiệm để báo danh. Quy trình đăng ký của học sinh tùy tùng rất đơn giản. Sau đó là công đoạn đưa cậu ta đi làm quen với môi trường học viện...
“Tiểu thư Florry, tôi có thể tự mình đi tham quan một vòng trước được không... Tôi muốn thử xem năng lực của mình ở môi trường lạ có dễ dùng hay không.” Kumi Ihomesen áy náy nói, ánh mắt có chút vô định.
Florry không khỏi quay sang nhìn Rein. Đây không phải là hỏi ý kiến, vì chuyện này nhìn kiểu gì cũng là sự sắp xếp của Rein.
“Ừm, nhớ mang theo sổ tay hướng dẫn, kết hợp với thông tin trong đó mà quan sát, sau đó viết một bản báo cáo kiến văn cho ta.” Rein bình thản nói.
“Tuân lệnh!”
Kumi Ihomesen rời đi. Florry nhìn Rein.
“Hôm nay cô làm thế là đủ rồi, đến lúc nghỉ ngơi thôi.”
“Ngài Rein, hôm nay là thứ Hai, em vừa mới nghỉ ngơi xong mà. Bây giờ chính là lúc cần tích cực làm việc chứ ạ.” Florry tranh luận tới cùng.
“Chính vì cô quá tích cực nên ta mới nói vậy đấy... Cô chỉ là hầu gái, là tùy tùng của ta thôi, không cần phải ép mình gắt gao như thế.” Rein mỉm cười, “Vậy nên ta cho cô nghỉ nửa ngày, muốn làm gì thì làm.”
0 Bình luận