101-200

Chương 200: Trở lại (2)

Chương 200: Trở lại (2)

Tôi đọc hết bức thư hoàng đế gửi đến rồi chậm rãi đặt nó xuống.

“Sao vậy? Thư viết gì thế?”

Lữ Bố thấy biểu cảm đau đầu của tôi thì dùng giọng nghi hoặc hỏi.

“Hoàng đế bệ hạ bảo ta nên trở về Lạc Dương sớm một chút.”

“À…”

Lữ Bố nghe xong thì gật gù đầu.

“Quả nhiên cũng khá lâu rồi.”

Lữ Bố không có vẻ suy nghĩ gì nhiều, chỉ bình thản đáp lại như vậy.

Tôi thở dài trong lòng rồi đứng dậy.

Hôm nay định nằm ì ra không làm gì hết mà bỗng nhiên sếp gửi thư đến.

Thì biết làm sao được.

Hoàng đế bệ hạ đã bảo thì phải làm thôi.

Tôi đứng dậy rồi nói với mọi người.

“Trở về Lạc Dương. Mau chuẩn bị hành lý đi.”

──────────

Hiện tại thành Tương Dương nơi tôi đang ở và Lạc Dương nơi hoàng đế bệ hạ đang ở không cách nhau quá xa.

Nếu ngược dòng thuyền lên thì nhanh chóng đến huyện Uyển (宛縣) quận Nam Dương (南陽郡), rồi từ huyện Uyển, nơi từng là bản doanh của Viên Thuật, lại cưỡi ngựa nhanh chóng thì có thể đến Lạc Dương ngay lập tức.

Dĩ nhiên hiện tại thì không thể đến Lạc Dương nhanh như vậy được.

Lý do rất đơn giản.

Hiện tại đoàn người đang kéo theo đám hành lý khổng lồ.

Mấy tên hào tộc nhanh nhảu chạy thoát đầu tiên khi mọi người còn đang dè chừng.

Nếu không có kế hoạch hoàn hảo của Gia Cát Lượng và Cam Ninh thực hiện nó thì đám vận xui kia đã thành công chạy thoát.

Trước mắt chúng là những cỗ xe tù nhân được chế tạo riêng cho chúng.

Không gian lớn đến mức bốn năm người nằm cũng còn dư dả.

Cấu trúc bên trong được gia cố chắc chắn để tránh tai nạn.

Thậm chí còn có song sắt để ngắm cảnh dọc đường cho khỏi buồn chán.

Chỉ là cỗ xe chở tù nhân được làm to hơn bình thường thôi.

Các hào tộc bị ép lên xe giờ mới nhận ra hoàn cảnh của mình.

“Đại, Đại tướng quân…”

“Ừ?”

Đang lúc tôi quan sát sắc mặt các hào tộc chuyển thành xanh lè thì có ai đó gọi tôi.

Tôi khẽ quay đầu về phía phát ra tiếng nói thì thấy một hào tộc mà tôi không nhớ tên đang nhìn tôi.

Trương Phi thấy hắn thì gầm gừ bước lên.

“Tên tội phạm dám gọi ai vậy? Muốn chết à?”

“…….”

Hào tộc đối diện ánh mắt Trương Phi thì cúi đầu nhìn xuống, dò xét tình hình.

“Còn chưa biết thân phận sao, lần nữa là…”

“Không sao đâu.”

“Ơ?”

Khi tôi chen vào cuộc nói chuyện thì Trương Phi trợn tròn mắt nhìn tôi.

Tôi dùng giọng bình thản nói.

“Nói chuyện thì không sao, cứ để hắn nói đi.”

“……Vậy thì được.”

Trương Phi khịt mũi rồi lùi lại một bước.

Gần đây cứ dính lấy sách như Luận Ngữ nên tôi tưởng tính tình nóng nảy đã dịu đi đôi chút, hóa ra vẫn thế.

…Ừm. Phải làm sao đây.

Cứ để mặc như vậy tiếp tục quan sát thôi sao.

Tôi chỉ mong lời dạy của Khổng Tử có thể sửa chữa tính cách coi thường người dưới của Trương Phi.

“Cảm tạ!”

Lúc ấy hào tộc thoát khỏi áp lực của Trương Phi thì hành lễ cảm tạ tôi.

Tôi nhìn hào tộc hành lễ rồi mở miệng.

“Thôi bỏ qua lời chào hỏi. Gọi ta có việc gì?”

“Đó, đó là… muốn hỏi ngài định đưa bọn tiểu nhân đi đâu…”

Hào tộc may mắn sống sót ở yến tiệc dùng thái độ cực kỳ cung kính dò xét sắc mặt tôi rồi hỏi.

“À, là câu hỏi đó à.”

Tôi gật đầu.

“Chẳng ai trả lời hắn sao?”

“…Vâng ạ. Chỉ bảo im lặng theo thôi nên…”

Hào tộc vừa nói vừa liếc nhìn xung quanh.

Lo rằng vì nói ra lời này mà bị ghét.

Tên đã bị ghét từ lâu rồi mà còn lo lắng thừa thãi thế.

“…….”

“…Hức!”

…Hay không phải?

Khi mọi người xung quanh nhìn chằm chằm hắn thì hào tộc hỏi câu hỏi lập tức co rúm lại.

Ánh mắt như bảo tên không biết điều này đã làm phiền Đại tướng quân rồi.

Thì ra đôi khi cũng phải biết kiềm chế sự hiếu kỳ.

Tôi cũng hiểu tâm trạng hắn.

Dù sao cũng là chuyện liên quan đến tính mạng nên không thể làm ngơ được.

Tôi nói.

“Hoàng đế bệ hạ muốn gặp các ngươi.”

“……Vâng?”

Trước tin tức sốc không tưởng, hào tộc hỏi lại mà quên cả lễ nghi, ngẩn ngơ hỏi lại.

Tôi không quan tâm thái độ của hắn mà nói tiếp.

“Vốn dĩ là vấn đề kết thúc ở chỗ ta nhưng giờ thì không còn nữa.”

“…….”

“Hoàng đế bệ hạ đã hạ lệnh thì ta biết làm sao.”

Tôi đáp lại bằng vẻ mặt như không có gì thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hào tộc.

Hào tộc quên cả lễ nghi hét lớn.

“Đại tướng quân! Ngài định đưa bọn tiểu nhân đến Lạc Dương để định đoạt số phận sao?!”

“Đúng vậy.”

Tôi ra hiệu ngăn Trương Phi đang định chen vào với vẻ mặt phẫn nộ rồi đáp.

Hào tộc run rẩy nói.

“Vậy, vậy thì bệ hạ sẽ định đoạt bọn tiểu nhân thế nào ạ?”

“Ừm…”

Nghe câu hỏi ấy thì tôi không tránh khỏi phải suy nghĩ.

Dù thế nào thì cũng khó mà ra được nguyên vẹn.

Không, ngay cả việc sống sót cũng đáng nghi.

Nghĩ đến dáng vẻ tiểu hoàng đế từng thể hiện với tôi thì càng thêm.

Tôi suy nghĩ một lát rồi dùng biểu cảm nhân từ nhất có thể nhìn hắn.

“Ta sẽ cố gắng để gia tộc ngươi không bị tru diệt.”

“Đại, Đại tướng quân?!”

“Đừng lo. Bệ hạ từ bi, nếu ta tấu lên thì đứa trẻ vô tội sẽ không chết.”

Dù sao thì chế độ liên tọa cũng là vấn đề.

Mỗi khi đầu ai đó rơi thì phải tấu lên ý kiến cũng phiền phức thật.

Ở thời đại này, kẻ phạm trọng tội thì không chỉ bản thân mà cả gia tộc, thậm chí tam tộc đều bị chém đầu là phong tục đương nhiên.

Nên mỗi lần tôi tấu lên thì ánh mắt quan liêu nhìn tôi như nhìn kẻ kỳ quặc cũng khó chịu lắm.

Để trừ hậu họa tương lai mà tru diệt cả đứa trẻ không biết gì?

Không, dù sao thì cũng hơi quá…

Tôi không nghĩ mình là người tốt nhưng vẫn còn chút lương tâm cuối cùng.

Thường nói tay phải luôn che cho tay trái.

Đứa trẻ sống sót sau thanh trừng có thể ôm hận tôi.

Nhưng mức nguy hiểm ấy thì tôi chịu được.

Tôi không sống đến mức dễ bị đứa trẻ ôm hận giết chết.

Dĩ nhiên kẻ phạm tội thì không ngoại lệ.

Tôi mỉm cười với hào tộc.

“Cứ nghĩ là lên kinh thành mà nghỉ ngơi đi. Sẽ không mất quá lâu đâu.”

Thấy phản ứng của tôi thì mặt hào tộc trắng bệch.

Hào tộc quỳ sụp xuống hét lớn.

“Đại tướng quân! Thà ngài chém đầu tiểu nhân ngay tại đây!”

Gì vậy. Sao tự nhiên thế này?

Hào tộc không biết cảm nhận được gì mà van xin giết hắn ngay tại đây.

“Xin ngài! Xin hãy ban cho sự khoan dung!”

“Tiểu nhân cũng vậy! Xin chém đầu tiểu nhân!”

“Đại tướng quân!”

Chết ở đó hay chết ở đây thì có khác gì đâu mà sao lại thế.

Đám hào tộc đột nhiên như vậy nên tôi chỉ thấy bối rối.

“Ngươi bảo ta trái lệnh bệ hạ sao.”

“Điều đó thì…”

“Thái độ ngạo mạn ấy đáng bị trừng phạt nhưng ta sẽ đặc biệt khoan dung.”

Đây chính là sự khoan dung mà các ngươi nói chứ gì.

Khi đám hào tộc nghe lời tôi thì ngẩn ngơ một lát, tôi nhanh chóng rời khỏi chỗ.

Lúc ấy hào tộc lại hét lớn.

“Không phải! Vì sự vô lễ này tiểu nhân xin dâng đầu!”

“Xin ngài! Xin chém đầu!”

Trời ạ, ồn ào quá.

Tôi phớt lờ chúng rồi nói với Lưu Bị gần đó.

“Thời gian bị chậm trễ rồi. Phải nhanh lên thôi.”

“Vâng.”

Lưu Bị hiểu ý tôi thì đáp lại ngay.

Lưu Bị hành lễ với tôi rồi khẽ gật đầu, Trương Phi thấy vậy thì túm cổ áo đám hào tộc.

“Nào. Vào đi. Định nằm ì ra đó đến bao giờ?”

Trương Phi đối xử với hào tộc như đồ vật rồi quăng chúng vào trong song sắt.

“Khục!”

Rầm rầm!

Đám hào tộc chỉ có thể lăn lóc trong xe mà rên rỉ.

Trương Phi đóng sầm cửa xe rồi hét lớn với kỵ binh phía trước.

“Xuất phát!”

Cùng với lời ấy thì đoàn người bắt đầu chậm rãi tiến lên.

Trên đời có rất nhiều câu nói liên quan đến sự hiếu kỳ.

Hiếu kỳ giết chết mèo, hay không biết mới là thuốc, những câu nói nổi tiếng ấy.

Tình huống hiện tại của chúng chẳng phải khớp hoàn toàn sao, tôi nghĩ vậy.

Giờ đây các hào tộc phải trả giá cho sự hiếu kỳ bằng việc run rẩy trong nỗi sợ suốt chặng đường đến Lạc Dương.

“Ôi, không được! Nếu đến Lạc Dương thì ta…”

“Thà giết ta ngay tại đây! Giết ta đi──!!”

Giờ thì chúng nói cả đại ngôn luôn.

Nhưng biết làm sao được.

Tôi không phải loại nổi giận chỉ vì nghe đại ngôn.

Thế nên tại sao lại hỏi khi không biết điều?

“…….”

…Nhưng Tư Dữ giận rồi.

Tư Dữ nghĩ đám hào tộc đã sỉ nhục tôi nên khẽ trừng mắt nhìn chúng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!