101-200

Chương 179: Thành Tương Dương (5)

Chương 179: Thành Tương Dương (5)

Cam Ninh va chạm với Quan Vũ thì giả vờ chạm vũ khí vào nhau trong khi cố gắng né tránh đòn tấn công.

Đó là vì muốn nhắm vào sơ hở tất yếu xuất hiện sau khi tấn công.

‘Về sức lực thì không phải đối thủ nên phải dùng kỹ năng để phân thắng bại.’

Cam Ninh đã quyết định cách đánh nên hành động rất nhanh.

Nàng lăn người né tránh đòn tấn công của Quan Vũ sang bên cạnh.

Khi Cam Ninh né tránh thì Thanh Long Yển Nguyệt Đao của Quan Vũ mất mục tiêu nên đâm xuống khoảng đất trống không có gì.

‘Tốt! Giờ tấn công vào sơ hở này thì…?!’

Khi sườn Quan Vũ lộ rõ ràng Cam Ninh reo lên vui mừng rồi lao tới.

Tuy nhiên…

Vù vù──!

“Điên rồi!”

Cam Ninh định nhắm vào sơ hở thì hét lên gần như tiếng thét rồi nhảy lùi ra sau.

Rõ ràng đòn tấn công nàng đã né tránh lại đột ngột gập góc chín mươi độ ngay trước khi cắm xuống đất!

Nếu không nhìn thấy mà tấn công thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp!

Quan Vũ dù Cam Ninh né được đòn của mình cũng không lộ vẻ tiếc nuối.

“Tốc độ phản ứng tốt đấy.”

Ả chỉ bình thản lẩm bẩm như đang đánh giá.

“…Chậc!”

Cam Ninh quan sát phản ứng của Quan Vũ rồi tiếp tục thử tấn công.

“Để xem cái này thì sao!”

Cam Ninh giống như sáng sớm hôm qua với Trương Liêu, kéo giãn khoảng cách rồi ném dao găm.

Nàng tự tin vào tốc độ chạy nên chỉ cần kéo giãn khoảng cách một chút là có thể chạy thoát.

Những con dao găm nhắm chính xác vào yếu huyệt trên cơ thể con người.

Với những người đạt trình độ nhất định thì nếu không phải tập kích thì không thể thành công nhưng vẫn có hiệu quả khiến đối phương chần chừ một chút.

Trong khoảng thời gian đó thì tiếp tục tấn công hay kéo giãn khoảng cách chạy thoát đều tùy thuộc vào ý Cam Ninh.

Nhưng phản ứng của Quan Vũ vượt xa dự đoán của Cam Ninh.

“Trò vặt không ăn thua đâu.”

“Hự!”

Quan Vũ ngay khi Cam Ninh ném dao găm thì bật nhảy khỏi chỗ.

Sau đó xoay người một vòng trên không trung rồi vung Thanh Long Yển Nguyệt Đao sắc bén.

Nhìn là biết không thể đỡ nổi nên Cam Ninh vừa đáp xuống đất đã lại lăn lộn xấu xí trên mặt đất để né tránh đòn tấn công.

Ầm──!

Như chứng minh lựa chọn của Cam Ninh không sai thì tảng đá bị Thanh Long Yển Nguyệt Đao của Quan Vũ vướng phải lập tức vỡ tan tành, mảnh vụn văng tứ tung xung quanh.

Cam Ninh nhìn cảnh đó rồi lẩm bẩm.

“Cái này… hơi bất công đấy.”

Nhảy lên khỏi chỗ để né vật thể bay tới đồng thời thu hẹp khoảng cách?

Lời nói thì dễ nhưng nếu không phải cao thủ tuyệt đỉnh thì ngay cả nghĩ đến cũng không dám.

Tốc độ vật thể bay tới nhanh thế thì lấy đâu ra thời gian để bật nhảy khỏi chỗ.

Nhưng vị tướng trước mắt lại di chuyển nhanh hơn vật thể bay tới một cách chế giễu nàng.

‘Ta nghĩ cơ thể hơi chậm chạp nhưng hóa ra cũng không phải.’

Con tiện nhân điên khùng kia chỉ đơn giản là vừa mạnh vừa nhanh, một kẻ bất hợp lý.

Chắc chắn là tướng lĩnh được gọi là Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵) cũng không oan.

Cam Ninh vốn biết rõ võ nghệ của mình ở thiên hạ ăn thua thế nào nên dễ dàng dự đoán Quan Vũ mạnh đến mức nào.

“Thật sự quá đáng kinh ngạc…”

Cam Ninh cảm nhận lòng bàn tay mình ướt đẫm.

Dù gặp chuyện gì bình thường nàng cũng cười ha ha rồi nhẹ nhàng bỏ qua nhưng lần này thì không thể.

Không phải vấn đề sống chết.

Từ khi cầm vũ khí nàng đã dự đoán có ngày sẽ chết trên chiến trường.

Chỉ là ngạc nhiên vì có tướng lĩnh như vậy tồn tại.

Ít nhất ở Ích Châu và Kinh Châu không có ai có thể đối đầu với nàng…

“Quả nhiên thiên hạ rộng lớn thật.”

Cam Ninh khẽ cười rồi nhìn Quan Vũ đang lặng lẽ đứng tại chỗ.

“…….”

Hiện tại nàng đang đứng yên nhưng Cam Ninh biết ngay khoảnh khắc lộ ý định rút lui thì Quan Vũ sẽ lập tức thu hẹp khoảng cách.

“Để chắc chắn ta hỏi một câu… Ngươi không định thả ta chứ?”

“Câu hỏi lạ đấy.”

Quan Vũ hướng mũi Thanh Long Yển Nguyệt Đao xuống đất rồi chậm rãi bước tới.

Tiếng bước chân kiềm chế ấy khiến tim Cam Ninh đập mạnh.

“Việc bắt ngươi rồi kéo đến trước mặt chủ công ta phục vụ là chuyện đương nhiên chứ?”

“…….”

“Ngươi ngoan ngoãn đi. Nếu chống cự quá mạnh thì ta không còn cách nào khác ngoài việc chém.”

Lời nói có thể xem là kiêu ngạo nhưng với thực lực đáng sợ của con tiện nhân này thì hoàn toàn hợp lý.

Phía trước là tướng lĩnh nàng không thể đối đầu, xung quanh vòng vây đang dần hoàn thiện.

Nếu kéo dài thời gian đến khi vòng vây hoàn tất thì chút hy vọng nhỏ nhoi thoát khỏi đây cũng biến mất.

“…Đại tỷ.”

Lúc ấy từ xung quanh vang lên giọng nói quen thuộc.

Cam Ninh tập trung ánh mắt vào Quan Vũ rồi mở miệng.

“Sao thế các ngươi, chưa chạy à?”

“Chúng ta sao nỡ bỏ tỷ một mình mà chạy được.”

Cam Ninh dùng giọng đầy khó hiểu nói.

“Đừng có nói láo.”

“…Đại tỷ nói hơi quá rồi đấy?”

“Đám chỉ giỏi tìm đường sống thì nói cái gì. Thôi bỏ đi, nói lý do thật đi.”

Thuộc hạ của Cam Ninh thở dài rồi đáp.

“…Đại tỷ nhìn con tiện nhân kia xem?”

“Hử?”

Cam Ninh quay đầu về hướng thuộc hạ chỉ.

“Trời ơi.”

Cam Ninh không giấu nổi tiếng kinh ngạc.

Vị tướng chất đống thuộc hạ của nàng như núi đang ngáp dài chặn kín một lối đi.

Điều đáng kinh ngạc hơn là dù nhiều tên bị gãy tay gãy chân bất động nhưng số chết lại không nhiều.

“Con tiện nhân đang đánh với tỷ cũng là quái vật nhưng con tiện nhân kia còn là quái vật kinh khủng hơn.”

“Vậy sao?”

“Mỗi lần vung thương thì năm sáu tên bị quét sạch, chỉ nhìn thôi đã thấy sát khí ngút trời…”

Thuộc hạ run rẩy như bị lạnh.

“…Hử?”

Vị tướng đeo vũ khí dài khủng khiếp trên vai cảm nhận được ánh mắt thì nhìn thẳng vào Cam Ninh.

“Sao vậy, sao nhìn ta?”

Vị tướng buộc tóc đen sang bên dùng đôi mắt đỏ như máu nhìn Cam Ninh.

Màu sắc giống máu tươi ấy ngay cả trong đêm khuya cũng lóe sáng rực rỡ.

Vị tướng chặn đường khẽ nghiêng đầu.

“Có thời gian nhìn quanh khi đang đối mặt với Vân Trường tỷ sao?”

“À đúng rồi.”

Đã bị dồn vào đường cùng nên không tự chủ được mà để tâm xung quanh.

Cam Ninh dời ánh mắt về Quan Vũ rồi mở miệng.

“Ừm… Xin lỗi nhé?”

“Không sao.”

Quan Vũ dùng giọng bình thản đáp.

“Dù sao mục đích cũng là kéo dài thời gian.”

“Ôi, nếu là ngày trước thì đã nổi giận vì bị coi thường rồi!”

Trương Phi nhìn phản ứng của Quan Vũ thì kinh ngạc vô cùng.

Trương Phi nói.

“Phải kể hết cho Huyền Đức tỷ mới được!”

“……Ích Đức.”

Giọng Quan Vũ hơi trầm xuống thì Trương Phi run người rồi hét lớn.

“Sao chứ! Đây là ý tốt mà!”

“…Thôi.”

Quan Vũ trông như có rất nhiều điều muốn nói nhưng thở dài rồi giữ im lặng.

“Chuyện linh tinh kéo dài rồi. Ngươi định tiếp tục đấu tiếp sao?”

“Ưm…”

Cam Ninh quay đầu nhìn quanh một lượt.

“Ư ư ư…”

“Ư ơ…”

Thuộc hạ của nàng nằm la liệt trên mặt đất như thi thể đã bị vô hiệu hóa.

“…….”

Phía trước có vị tướng Vạn Nhân Chi Địch đang giữ vững vị trí,

“Gì vậy.”

Phía sau cũng có vị tướng theo trực giác cá nhân không hề thua kém đang chặn lối đi.

Dù tính tình không tốt lắm.

Tình hình càng tồi tệ hơn khi vòng vây gần như đã hoàn thiện.

Vị tướng Trương Liêu hôm qua gặp cũng cưỡi ngựa nhìn hắn.

Dù may mắn thoát khỏi đây thì con tiện nhân kia cũng sẽ dẫn kỵ binh đuổi theo ngay lập tức.

“Không có đường thoát.”

Cam Ninh sắp xếp lại tình hình rồi khẽ cười.

“Dù sao cũng tại tên khốn Hoàng Tổ mà ra nông nỗi này.”

“Đại tỷ?”

“Thôi. Ta hàng đây.”

Cam Ninh thả hai cây thương kích trong tay xuống đất.

Hai cây thương kích lăn trên mặt đất kêu leng keng.

“Truyền lời đến Đại tướng quân. Muốn nướng hay luộc thì tùy hắn.”

“…….”

Khi Cam Ninh từ bỏ kháng cự thì đám cướp sông theo nàng cũng thuận theo thả vũ khí xuống.

Cam Ninh cùng vài trăm cướp sông dưới trướng.

Chúng không kháng cự gì đáng kể rồi bị bắt giữ nguyên vẹn.

──────────

Thông tin Cam Ninh thất bại trong cuộc tập kích và bị địch bắt giữ cũng truyền đến Hoàng Tổ đang thủ Phàn Thành.

“Hừm… Cuối cùng bị bắt rồi sao.”

“…….”

Phó tướng Tô Phi đứng bên nghe tin tức thì không giấu nổi vẻ thê lương.

‘…Ân nghĩa đã thu nhận ả rốt cuộc là gì mà tự nguyện để bị bắt thế kia.’

Giờ con đường sống của Cam Ninh chỉ còn trông vào lòng khoan dung của Đại tướng quân.

Hoàng Tổ không quan tâm Tô Phi nghĩ gì rồi nói tiếp.

“Giờ đã biết du kích chiến không còn hiệu quả nên chỉ còn cách khóa chặt cổng thành rồi cố thủ.”

“…….”

“Truyền lệnh cho tất cả tướng lĩnh dưới trướng. Tăng cường phòng bị, nếu thấy kẻ hành động khả nghi thì lập tức bắt giữ.”

“Tuân mệnh.”

Tô Phi cúi lưng lĩnh mệnh Hoàng Tổ.

Mấy ngày sau,

“…Thành Tương Dương bị phá rồi sao?”

“Vâng! Lưu Biểu lộ ra chứng điên cuối cùng phát điên cuồng loạn rồi bị tướng lĩnh dưới trướng trấn áp ạ!”

“Hừ… Thật là. Giờ phải làm sao đây.”

Hoàng Tổ nghe báo cáo của sứ giả thì ôm trán.

Sứ giả khẽ nhìn sắc mặt rồi nói.

“Đại tướng quân nói nếu ngay bây giờ hàng phục thì sẽ không truy cứu chuyện cũ…”

“Vậy còn chờ gì nữa! Mau mở cổng thành nghênh đón quân chủ công!”

“Vâng, vâng!”

Hoàng Tổ sắp xếp lại tình hình rồi nhanh chóng đổi phe.

Phàn Thành, pháo đài cuối cùng bảo vệ thành Tương Dương, cũng rơi vào tay Đại tướng quân như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!