Mã Siêu gần như thức trắng đêm trò chuyện huyên náo, nhưng khi thời gian trôi qua thấy tôi lộ vẻ hơi mệt mỏi thì bảo tôi nghỉ ngơi cho khỏe rồi lui ra.
Ngày hôm sau, sau khi tôi và Mã Siêu trò chuyện đủ thứ.
“Chủ nhân. Có khách đến.”
Vừa tỉnh ngủ chưa bao lâu thì Điêu Thuyền bước vào phòng tôi nói vậy.
Giờ này mới bắt đầu công việc sớm thế mà đã có người đến.
Tôi lộ vẻ hơi ngạc nhiên.
“Sớm vậy? Ai đến?”
Trước câu hỏi của tôi, Điêu Thuyền vẫn giữ vẻ mặt bình thản tiếp lời.
“Mã Siêu tướng quân đến thăm.”
“…Vậy sao?”
Có chuyện gì đây.
Tôi lộ vẻ nghi hoặc trước việc Mã Siêu sáng sớm đã tìm đến.
“Sắp ra ngoài rồi, truyền lời bảo chờ chút.”
“Vâng.”
Nghe câu trả lời, Điêu Thuyền khẽ hành lễ với tôi rồi lui ra.
Tôi đưa tay vuốt tóc kiểm tra tình trạng hiện tại của mình.
“…Ừm.”
Đã đoán trước nhưng chỉ vuốt sơ qua cũng cảm nhận rõ tóc tai rối bù.
Nghĩ đến mấy người nổi tiếng trên tivi xưa kia vừa ngủ dậy trông thế nào thì giờ tôi chắc chắn đang ở trạng thái cực kỳ khó coi.
“Chủ nhân.”
Lúc ấy Tư Dư đang đứng hộ vệ quan sát tôi lên tiếng.
Tôi dời ánh mắt thì không biết từ lúc nào Tư Dư đã cầm lược gỗ cao cấp, dùng ánh mắt rõ ràng nhìn tôi.
Tôi đối diện với Tư Dư vẫn ít biểu lộ cảm xúc như mọi khi thì nhận ra lý do em ấy gọi mình.
“Muốn chải tóc cho ta?”
“Vâng.”
Để ngay cả việc đơn giản thế này cũng được chăm sóc thì thật sự sẽ trở nên lười biếng kinh khủng.
Chắc không phải cố ý nhắm đến chuyện đó.
Nghĩ vậy tôi dùng một tay gãi đầu tóc vẫn rối bù rồi mở miệng.
“Ta tự làm được.”
“Không được.”
“…….”
Từ chối dứt khoát thật.
Tư Dư phản đối ý kiến của tôi là chuyện rất hiếm nên tôi nhìn em ấy hỏi.
“Tại sao?”
“…Vì ngài chải tóc bằng sức.”
Chải bằng sức.
Hình như em ấy đang nói việc tôi dùng lực chải thẳng tóc rối.
Nhưng bình thường chải tóc chẳng phải đều thế sao?
“Không cần đến mức đó…”
“Không được.”
“…….”
Từ nãy đã cực kỳ kiên quyết.
Thấy tôi vẫn lộ vẻ không hiểu, Tư Dư dùng biểu cảm vô cảm như thường lệ tiếp lời.
“Chủ nhân là quý nhân thiên hạ không ai sánh bằng.”
“…Ừ?”
“Vậy nên nhiệm vụ của em là nỗ lực để dù chỉ một sợi tóc của chủ nhân cũng không bị tổn thương.”
“…….”
Rốt cuộc công tắc gì đã bật lên vậy.
Vì tôi chải tóc mạnh tay làm rụng tóc nên em ấy lo sao?
Thật sao?
Tình cảm nặng nề quá.
Tư Dư đã bật công tắc rồi nhìn tôi với khí thế tuyệt đối không nhượng bộ.
Tôi đối diện ánh mắt ấy một lúc rồi cuối cùng chỉ có thể gật đầu.
“…Được rồi. Cứ tự nhiên.”
“Cảm tạ.”
Nhận được phép, Tư Dư lập tức vòng ra sau lưng tôi ngồi xuống.
Tôi giờ chỉ ngồi dậy nửa thân trên trên chiếu, nhưng do chiều cao khác biệt nên dù Tư Dư quỳ ngồi cũng trông rất khó khăn để chải tóc cho tôi.
Thế nhưng Tư Dư thản nhiên duỗi thẳng đùi lên, tạo tư thế nhìn thôi đã thấy khó chịu.
Tôi liếc nhìn Tư Dư rồi hỏi.
“Đầu gối không đau sao?”
“Ngồi trên chiếu nên không sao.”
Dù vậy trông vẫn không tốt cho khớp.
Tôi nghĩ sau này phải nói riêng để mang chiếu êm hơn, rồi phó mặc đầu cho tay Tư Dư.
Khác với dự đoán của tôi rằng em ấy sẽ bắt đầu chải ngay, Tư Dư dùng ngón tay thon dài chậm rãi gỡ tóc rối cho tôi.
Bàn tay đầy yêu thương cẩn thận vuốt ve để tôi không cảm thấy đau đớn.
Cảm giác kỳ lạ như sắp tan chảy.
Tư Dư dùng lực điều khiển tuyệt diệu vuốt ve tóc tôi, gỡ phần rối một lúc rồi lên tiếng.
“Sẽ bắt đầu.”
“Ừ.”
Nghe câu trả lời của tôi, Tư Dư bắt đầu chải.
Khác với tôi thường chải từ trên xuống dưới mạnh tay, Tư Dư chải từ dưới lên trên chậm rãi.
Từ tóc mái đến sau gáy, tóc hai bên thì chải lên trên, tóc sau chải về phía đỉnh đầu.
……Thật sự cảm giác không thể diễn tả.
Bình thường chải tóc là việc nam nhân làm cho nữ nhân chứ?
So sánh kiểu tóc nam bình thường và nữ bình thường thì tóc nữ dài hơn nhiều.
Nam nhân được thân mật kiếm điểm từ nữ nhân thì tốt, nữ nhân cảm nhận tình cảm nam nhân đồng thời tiện tay sửa tóc rối thì tốt… Dù sao cũng là sự kiện đôi bên cùng có lợi.
Trong lúc tôi thoáng đắm chìm suy nghĩ thì động tác chải tóc tỉ mỉ của Tư Dư dừng lại.
Hình như đã chải xong.
“Xong rồi?”
“…Vâng.”
Có phải do tâm trạng tôi không thì giọng Tư Dư như lẫn chút tiếc nuối.
Tôi đưa tay vuốt nhẹ tóc mình.
“Ồ.”
Tóc vốn xơ xác giờ cảm giác mượt mà hẳn.
Nếu Lữ Bố chải tóc cho tôi thì chắc đã giật đứt cả nắm.
Nghĩ vậy thì rõ ràng Tư Dư có thiên phú bẩm sinh về việc dùng thân thể.
Cảm thấy đầu óc sảng khoái, tôi khẽ mỉm cười với Tư Dư.
“Cảm tạ.”
“…Chuyện nhỏ thôi.”
Nhìn Tư Dư đỏ mặt nói vậy tôi bật cười.
“Ừ. Sau này rảnh ta cũng chải tóc cho em.”
“…….”
Trước đề nghị của tôi, Tư Dư không nói được gì.
Có lẽ đang xung đột giữa không muốn làm phiền tôi và vẫn muốn được thân mật.
Tư Dư ngậm miệng một lúc rồi cuối cùng không quyết định được, cúi gằm đầu.
──────────
Chuẩn bị xong bước ra ngoài, tôi thấy Mã Siêu đang đứng ngay trước phủ.
“Như phụ thân nói, phải chủ động…”
Không biết đang căng thẳng chuyện gì mà Mã Siêu lẩm bẩm lời khó hiểu, mặt nghiêm nghị gật đầu.
“Đứng đây làm gì?”
“Đại, Đại tướng quân.”
Tôi tiến lại gần bắt chuyện thì Mã Siêu giật mình nhìn tôi.
“Nghe nói tìm ta, có việc gì cần sao?”
Tôi lộ vẻ khó hiểu trước Mã Siêu sáng sớm đã đến tìm.
Trước câu hỏi của tôi, Mã Siêu dùng giọng hơi cao đáp.
“Thật, thật ra chẳng có gì to tát đâu.”
“Ừm… Vậy sao.”
Hình như đang nói vòng vo. Hay tại tôi?
Tôi ngẩn ngơ gật đầu thì Mã Siêu tiếp lời.
“Tiểu nữ mới đến Lạc Dương chưa lâu, có thể theo Đại tướng quân để học việc không?”
Gì vậy. Là chuyện đó sao?
Nghe nỗi băn khoăn của Mã Siêu, tôi khẽ cười gật đầu.
“Cứ tự nhiên.”
Nhận được phép, Mã Siêu nở nụ cười rạng rỡ.
“Cảm tạ!”
Lời Mã Siêu cũng có lý.
Công việc ở Tây Lương và Tư Lệ Châu khác hẳn nhau.
Tây Lương.
Như Mã Siêu kể đêm qua, ở Tây Lương chủ yếu là tự mình chạy nhảy xử lý đám bất lương.
Tây Lương là biên cương thường bị man di xâm phạm nên đủ loại kẻ tụ tập, theo lẽ mạnh là chuyện thường.
Những kẻ ấy cứ có hành vi lạ là phải đánh cho biết cấp bậc, không thì không nghe lời mà gây chuyện.
Tư Lệ Châu.
Tư Lệ Châu là tổng hợp mọi việc từ các châu (州) dưới quyền, tìm cách giải quyết xử lý.
Hơn nữa là nơi tranh chấp chính trị ngầm kịch liệt đến mức có thể gọi là chiến trường phức ma của nước Hán.
Nếu ở Tư Lệ Châu mà làm như Tây Lương, dùng sức ép buộc thì sẽ bị đám năng xà triều đình đóng dấu kẻ thù chung, bị chôn vùi ngay lập tức.
Giờ triều đình có tiểu bệ hạ chúng ta đang ở đó, chắc chúng đang đấu đá nhau đủ kiểu.
Dù sao đám thật sự có vấn đề đã bị loại từ lâu nên giờ chắc tranh cãi chính sách này tốt hay chính sách kia tốt.
Cuối cùng quyết định chính sách là bệ hạ thiên vị tôi nên tôi chẳng lo.
Bệ hạ luôn hỏi ý kiến tôi cái nào tốt hơn rồi chọn theo tôi.
Nghĩ lại thì hơi lạ.
Tôi đúng là thế lực ngầm rồi.
Nếu kẻ thù tung dư luận rằng tôi điều khiển bệ hạ như con rối thì tôi cũng chẳng phủ nhận nổi.
Thực tế triều đình có kẻ tung luận điệu ấy, nhưng giờ hắn bị bệ hạ xử lý thế nào thì tôi không nói.
Lúc ấy tôi mơ hồ hiểu một người có thể biến mất đột ngột thế nào.
Nghĩ đến lại lạnh người.
Tôi khẽ run rồi liếc mắt ra hiệu cho Mã Siêu.
“Theo ta. Ta sẽ dạy sơ qua Lạc Dương vận hành thế nào.”
“Vâng!”
Mã Siêu lộ vẻ vui mừng theo tôi.
Đi làm việc mà vui đến vậy sao.
Với tôi ghét làm việc thì đây là góc nhìn đáng kinh ngạc.
0 Bình luận