Tư Mã Ý khẽ nheo mắt lại rồi nhìn vào cảnh tượng đang diễn ra trước mặt.
“Được đón tiếp thế này thì vui thật.”
“Với ân đức Đại tướng quân ban cho gia tộc bọn tại hạ thì vẫn còn thiếu rất nhiều.”
Hai bên trao đổi những lời khách sáo qua lại.
Có người có thể hỏi điều đó có gì lạ nhưng nếu nghĩ đến dáng vẻ thường ngày của Đinh Lăng mà Tư Mã Ý thấy thì rõ ràng có gì đó không đúng.
Đại tướng quân nói.
“Không cần nói vậy đâu. ta gọi các ngươi đến chỉ vì đánh giá cao gia tộc các ngươi mà thôi.”
“Ân đức gia tộc bọn tại hạ nhận được sẽ không biến mất.”
Nhìn kìa.
Chỉ khen vài câu mà khóe miệng đã muốn kéo đến tận mang tai.
Thông thường khi nghe những lời như vậy thì phản ứng của Đại tướng quân sẽ chia làm hai loại.
‘Ừm… Vậy sao?’
Hoặc là lộ vẻ ngẩn ngơ rồi gật đầu.
‘Vậy à.’
Hoặc là thái độ hoàn toàn không quan tâm mà bỏ qua.
Loại đầu là khi nhận lời khen từ người thân cận.
Loại sau là khi nhận lời nịnh nọt từ kẻ muốn lấy lòng.
Nhưng phản ứng của Đinh Lăng lúc này không thuộc vào hai loại nào ở trên.
Dường như có một niềm tin sâu thẳm không thể giải thích rằng cô nương này sẽ không bao giờ nịnh bợ mình.
“…….”
Tư Mã Ý cảm thấy có gì đó khó chịu.
───Chẳng lẽ đang ghen tị sao?
Câu hỏi đùa mà Đại tướng quân vừa hỏi chợt hiện lên nhưng Tư Mã Ý cố gắng xua tan ý nghĩ ấy.
‘Đây không phải ghen tị gì cả. Chỉ là lo lắng người ngây thơ kia sẽ bị tên kỳ quái nào đó dụ dỗ mà thôi.’
Tự thuyết phục bản thân xong xuôi, Tư Mã Ý chen vào cuộc trò chuyện.
“Xin thứ lỗi.”
“…?”
Gia Cát Lượng quay đầu lại khi nghe tiếng gọi của Tư Mã Ý.
Tư Mã Ý nhìn vào đôi mắt trắng không thể đoán được ý nghĩ của Gia Cát Lượng rồi mở miệng.
“Muốn cùng ta chơi một ván cờ không?”
──────────
Dáng vẻ Gia Cát Lượng thuận theo hơn tôi tưởng nên tôi có thể tiếp tục trò chuyện thoải mái.
Thành thật thì tôi cảm thấy con bé chỉ chọn những lời dễ nghe để nói vậy nhưng mà Gia Cát Lượng có gì phải làm thế chứ.
Thực ra điều bất ngờ nhất là phản ứng của Tư Mã Ý khi quan sát Gia Cát Lượng.
“Muốn cùng ta chơi một ván cờ không?”
Hiếm khi Tư Mã Ý chủ động thách đấu cờ với Gia Cát Lượng.
Bình thường đứa trẻ ấy còn tỏ vẻ phiền phức khi phải chơi cờ, không biết hôm nay gió nào thổi.
Dù cờ được xem là trò chơi nhưng Tư Mã Ý thích đọc sách và nằm dài hơn là chơi cờ.
Tôi đang hứng thú quan sát tình hình thì Tư Mã Ý nói.
“Nếu sợ thua thì từ chối cũng được.”
“…….”
“Thế nào?”
Hiếm khi con bé công khai khiêu khích trông như thực sự muốn đấu một ván.
Tôi thì thầm với Gia Cát Cẩn đang đứng bên cạnh giống như phụ thân Tư Mã Ý từng làm.
“Xin lỗi. Bình thường nó không phải loại trẻ như vậy, đột nhiên không biết vì sao lại thế.”
“Không sao đâu ạ. Tại hạ đã hiểu phần nào rồi.”
Gia Cát Cẩn nghe tôi nói thì bình thản mỉm cười.
“Quả nhiên được yêu thương rất nhiều.”
“Ừm…”
Có đến mức đó không?
Câu hỏi đùa về ghen tị vừa nãy với Tư Mã Ý hóa ra lại trúng phóc?
Có phải cảm xúc của đứa trẻ đột nhiên có em gái rồi bị cướp mất tình yêu của cha mẹ không?
Hay là loại ghen tị dính nhớp dẻo quánh mà người ta thường nghĩ đến…
…Chắc là loại đầu. Trước khi nói đến dính nhớp dẻo quánh thì Tư Mã Ý vẫn chỉ là đứa trẻ chưa làm lễ thành nhân.
Nói thẳng ra thì tuổi tác chênh lệch với tôi bao nhiêu mà lại có cảm xúc đó? Tôi đâu phải ông chú cao lớn.
───Ngươi không được sao nhãng việc đối đãi với trẫm.
Hình ảnh tiểu hoàng đế chợt lướt qua đầu tôi nhưng tôi cố gắng xua đi.
Người ấy là trường hợp quá đặc biệt nên loại trừ.
Tư Mã Ý và Gia Cát Lượng nhìn nhau im lặng một lúc.
Thời gian không dài cũng chẳng ngắn.
Gia Cát Lượng trầm ngâm một lát rồi nhẹ nhàng mỉm cười gật đầu.
“Vậy thì xin được lĩnh giáo.”
“…….”
“Xin nhờ chiếu cố.”
Lời nói rõ ràng cung kính nhưng sao lại như có gai trong đó hay là tôi tưởng tượng?
Gia Cát Lượng chỉ mỉm cười bình thản còn Tư Mã Ý nhìn con bé bằng ánh mắt không hài lòng.
…Trẻ con đấu khí sao lại căng thẳng thế này.
Và thế là sự kiện thú vị, trận đấu giữa Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý, đã diễn ra.
Hai người ngồi song song trên sàn, ở giữa là bàn cờ do người hầu gia tộc Gia Cát mang đến.
Tư Mã Ý nhìn những quân cờ trên bàn rồi hỏi.
“Đen (黑) hay trắng (白). Ngươi chọn cái nào?”
“À vậy thì tại hạ chọn bên này.”
Trước câu hỏi của Tư Mã Ý, Gia Cát Lượng không chút do dự chọn quân cờ.
“…….”
Trong khoảnh khắc, lông mày Tư Mã Ý khẽ giật.
Cũng phải thôi vì Gia Cát Lượng đã chọn trắng (白), quân đi sau.
Trong trò chơi theo lượt như cờ, việc cố ý chọn trắng, quân đi sau, mang ý nghĩa rất lớn.
Vì quân đen (黑), quân đi trước, có tỷ lệ thắng cao hơn.
Khoảng cách ấy không hề nhỏ nên ngay cả cờ hiện đại cũng có quy tắc bù điểm cho trắng gọi là điểm bù.
Thời cổ thì nguyên tắc là quân đen dành cho người yếu (下手), quân trắng dành cho người mạnh (上手).
Trong tình huống ấy, Gia Cát Lượng không chút do dự chọn trắng nghĩa là đang xem thường Tư Mã Ý.
“Xin thông cảm. Không có ý gì khác đâu, chỉ là thích màu trắng nên chọn thôi.”
Gia Cát Lượng nói bằng giọng cung kính.
Nói vậy nhưng ai cũng biết Gia Cát Lượng chọn trắng với ý gì.
“…….”
Tư Mã Ý trợn mắt nhìn Gia Cát Lượng.
…Quả nhiên hai đứa đang đấu khí mà.
Tư Mã Ý cố kìm nén cơn giận rồi nói.
“Tùy ngươi.”
Khi lồng ngực tôi rung động vì cuộc đấu khí giữa hai mưu sĩ đỉnh cao Tam Quốc thì trận đấu đã bắt đầu.
“Vậy thì bắt đầu thôi.”
“…….”
Hai người tập trung vào bàn cờ.
…Và như thường lệ, tôi hoàn toàn không hiểu nội dung ván cờ.
Mỗi khi một quân được đặt xuống, tôi chỉ thắc mắc sao lại đặt ở đó.
Vốn dĩ ở hiện đại tôi cũng không hứng thú với cờ, đến đây sinh ra mới chơi vài ván nên chuyện đó là đương nhiên.
Tôi vẫn chỉ ở trình độ sơ cấp nên chỉ biết gật gù mà thôi.
Nhưng Gia Cát Cẩn, người cũng đang xem ván cờ giống tôi, thì khác.
“Trời ơi…”
Thấy phản ứng của Gia Cát Cẩn, tôi khẽ hỏi.
“Sao vậy?”
“Đây là lần đầu tại hạ thấy đứa trẻ có thực lực ngang ngửa muội muội mình…”
Gia Cát Cẩn, người đã dõi theo Gia Cát Lượng từ nhỏ, không giấu nổi sự kinh ngạc trước thực lực của Tư Mã Ý khi đối đầu với muội muội mình.
“Quả nhiên đặt nước như vậy ở chỗ ấy…”
Tôi để mặc Gia Cát Cẩn không ngừng thốt lên kinh ngạc rồi khẽ tiến lại gần Tư Dư.
“……?”
Tư Dư thấy tôi đến gần thì nhìn tôi bằng ánh mắt vô cảm như hỏi có chuyện gì.
Tôi hỏi.
“Tư Dư thấy thế nào. Ván cờ có thú vị không?”
“…….”
Lắc đầu.
“Em vẫn luôn chỉ nhìn chủ nhân.”
Tư Dư lắc đầu trước câu hỏi của tôi rồi mở miệng.
“Ván cờ không quan trọng bằng an nguy của chủ nhân.”
Tôi suy nghĩ một lát rồi hỏi lại.
“Vậy là dù xung quanh có chuyện gì xảy ra thì em cũng chỉ nhìn ta thôi phải không?”
“…….”
Tư Dư không trả lời được câu hỏi của tôi chỉ im lặng.
Tôi nhìn khuôn mặt Tư Dư hơi ửng đỏ rồi khẽ cười.
Mỗi lần xấu hổ trông em lại dễ thương thế này.
Cảm giác nghịch ngợm nổi lên khiến tôi cầm lấy má mềm mại của Tư Dư rồi nghịch ngợm.
“…….”
Dù khuôn mặt bị nhào nặn đủ kiểu Tư Dư vẫn không ngăn cản hành động của tôi.
“Á.”
Lúc ấy từ phía chơi cờ vang lên tiếng kinh ngạc.
Tôi ngừng tay quay đầu lại thì thấy Tư Mã Ý đang nghiêm túc nhìn bàn cờ rồi nói.
“Cái này…”
Gia Cát Lượng cũng nhìn bàn cờ rồi gật đầu.
“Là Trường sinh (長生).”
Nghe vậy tôi không giấu nổi kinh ngạc.
“Trường sinh (長生)?”
Tôi buông mặt Tư Dư ra rồi tập trung vào bàn cờ.
Khi tôi buông tay thì Tư Dư dường như có chút tiếc nuối.
Tôi nhìn bàn cờ rồi nói.
“Thật này.”
Dù giải thích hơi phức tạp nhưng nói đơn giản thì thế này.
Quân đen đánh quân trắng, quân trắng đáp lại, quân đen lại đáp lại, cuối cùng quay về tình huống vài nước trước, lặp lại vô tận thì gọi là Trường sinh (長生).
Từ Trường sinh (長生) đã nói lên đại khái, cuộc sống vĩnh cửu không ngừng lặp lại.
Nói đơn giản là ván cờ vô thắng bại cực kỳ hiếm gặp trong đời người gần như không thể thấy.
“Được rồi. Ván cờ dừng ở đây thôi.”
Tôi nhìn ván cờ hiếm có rồi không kìm được nụ cười vui vẻ.
“Trường sinh tượng trưng cho điềm lành, chẳng bao lâu nữa sẽ có chuyện tốt xảy ra.”
“Ư… Ư…”
Tư Mã Ý tiếc nuối vì không phân thắng bại nhưng vẫn chấp nhận ý kiến của tôi.
“Hừ. Thôi vậy. Còn hơn Tam bá (三覇).”
“Biết điều đấy.”
Tam bá (三覇) không phải thua ba lần mà là thuật ngữ cờ chỉ tình huống có ba chỗ bá (覇), cũng là một dạng vô thắng bại cực kỳ hiếm.
Nếu Trường sinh (長生) tượng trưng cho may mắn thì Tam bá (三覇) tượng trưng cho xui xẻo.
Tôi nói với Gia Cát Lượng vẫn đang ngồi tại chỗ.
“Nhìn ván cờ này ta càng chắc chắn hơn. Mời gia tộc Gia Cát đến là lựa chọn không sai.”
“…Vinh hạnh.”
Gia Cát Lượng mỉm cười khi nghe lời khen của tôi.
Tôi đứng dậy rồi nói.
“Gây phiền phức rồi. Giờ ta lui đây.”
“Ngài có thể ở lại lâu hơn cũng không sao.”
Thấy Gia Cát Lượng quan tâm đến tôi, tôi đưa tay ra.
“Biết nghĩ cho người khác thế này đúng là đứa trẻ ngoan.”
Tôi đưa tay xoa đầu Gia Cát Lượng một cái rồi nói tiếp.
“Dù sao cũng đi đường xa chắc mệt lắm, nghỉ ngơi cho tốt để chuẩn bị cho yến tiệc sắp tới.”
Tôi nói xong thì xoay người bước đi.
“Tư Mã Ý còn đứng đó làm gì?”
“…Đi đây.”
Nghe tôi giục Tư Mã Ý lập tức bám sát theo sau.
Lúc cuối cùng tôi có cảm giác hình như con bé đã nói gì đó với Gia Cát Lượng hay chỉ là ảo giác của tôi thôi nhỉ?
0 Bình luận