101-200

Chương 181: Thành Tương Dương (7)

Chương 181: Thành Tương Dương (7)

Lưu Biểu chết đi thì sau đó các tướng lĩnh ở thành Tương Dương đều hàng phục.

Ngay cả Hoàng Tổ thủ Phàn Thành cũng cúi đầu.

Giờ chỉ còn một người đang chờ tôi xử lý.

Tôi nhìn Cam Ninh đang dùng kính ngữ với tôi rồi mở miệng.

“Trước khi chính thức trò chuyện thì ta hỏi vài điều nghi hoặc trước đã.”

“Xin ngài cứ hỏi.”

Cam Ninh nghe lời tôi thì dùng giọng bình thản đáp lại.

Thái độ hoàn toàn đối lập với Hoàng Tổ vừa trò chuyện với tôi.

Tôi hỏi Cam Ninh.

“Trước khi ở dưới trướng Hoàng Tổ thì ngươi qua lại giữa Ích Châu và Kinh Châu làm cướp sông phải không?”

“…Vâng.”

Cam Ninh lập tức thừa nhận mình từng là cướp.

“…….”

Tôi nhìn Cam Ninh rồi chìm vào suy tư.

Cam Ninh Hưng Bá (甘寧 興覇).

Rõ ràng là tướng lĩnh xuất sắc đến mức có thể sánh ngang với Trương Liêu nhưng có một điểm khiến tôi để tâm.

Đó chính là nhân cách.

Có một giai thoại tóm tắt Cam Ninh là người thế nào.

Tóm tắt ngắn gọn giai thoại ấy thì như sau.

Một đứa trẻ làm việc trong bếp của ông gây ra vấn đề rồi sợ hậu quả nên chạy đến chỗ Lã Mông cầu cứu.

Lã Mông nói dù sao cũng không được hại trẻ con nên bảo vệ đứa trẻ.

Cam Ninh liền khéo léo dụ dỗ mẫu thân Lã Mông rồi hứa với Lã Mông sẽ không hại đứa trẻ.

Sau đó Cam Ninh lại mang đứa trẻ về.

Rồi đứa trẻ Cam Ninh mang về kết cục ra sao?

Bị trói chặt vào cây rồi trúng tên Cam Ninh bắn mà chết.

Lã Mông phẫn nộ muốn tranh cãi với Cam Ninh rồi lại hòa giải, chuyện sau đó thì bỏ qua.

Không nói rõ đứa trẻ phạm lỗi gì nhưng việc ông không chút thương xót giết cả trẻ con thì đủ biết ông không có lòng nhân từ.

Thực ra tôi cũng tò mò.

Rốt cuộc đứa trẻ phạm lỗi gì mà ông phá vỡ lời hứa với Lã Mông rồi vừa mang về đã bắn chết bằng tên.

Nhân vật có giai thoại giết trẻ con được ghi chép rõ ràng trong chính sử.

Ngoài ra tôi nhớ còn có nội dung ông thường xuyên gây chuyện khiến Tôn Quyền bực mình.

Nếu tính cách Trương Phi tiến hóa theo hướng đen tối thì sẽ giống hệt Cam Ninh.

Cam Ninh cũng giống Trương Phi, đối với người mình công nhận thì rất thân thiện và tôn trọng, có ghi chép như vậy.

Nên nhận Cam Ninh hay không nhận đây.

Tôi suy nghĩ một lát rồi lại mở miệng.

“Lý do từ bỏ cướp sông rồi gia nhập dưới trướng Lưu Biểu là gì?”

Cam Ninh nghe câu hỏi của tôi thì nhún vai.

“Thì… làm cướp cũng chán rồi nên muốn một lần danh chấn thiên hạ thôi.”

Câu trả lời thật sự thẳng thắn.

Ít nhất tôi có thể chắc chắn tính cách Cam Ninh rất hào sảng.

“Đáp khá không kiêng nể nhỉ. Có chỗ dựa gì sao?”

“Có chỗ dựa gì được chứ.”

Cam Ninh dùng giọng đanh thép đáp lại như chứng minh trong lịch sử gốc ông chưa từng sợ hãi.

“Tiểu nhân chỉ trả lời thẳng thắn câu hỏi của Đại tướng quân mà thôi.”

Chỉ khi đạt đến mức này mới có thể dùng một trăm người tập kích mấy chục vạn.

Đúng là nhân vật chính của thành ngữ Đàm Tiếu Tự Nhược (談笑自若).

“Vậy thì ta phải hỏi câu quan trọng nhất rồi.”

Tôi đã đại khái nắm được tính cách Cam Ninh nên nhìn vào đôi mắt đỏ sẫm.

“Ngươi có còn ý định tiếp tục cướp bóc và sát hại bách tính vô tội không?”

Cách trả lời câu hỏi này sẽ quyết định cách xử lý Cam Ninh.

Nhìn tính cách không sợ chết thì hẳn cô ta sẽ trả lời thẳng thắn như lời mình nói.

Tôi chờ câu trả lời của Cam Ninh, Cam Ninh không chút do dự lập tức mở miệng.

“Như vừa nói thì hành vi ngang ngược như lưu manh giờ tiểu nhân cũng chán rồi.”

“…….”

“Mục tiêu hiện tại của tiểu nhân là lập chiến công đủ lớn để hậu thế phải nhắc đến. Chỉ có vậy thôi.”

“Hừm…”

Không phải câu trả lời hoàn hảo trăm điểm như tôi mong đợi nhưng mức độ này thì vẫn còn chỗ cho khoan dung.

Tôi bình thản đưa ra quyết định rồi gật đầu.

“Ngươi có ý định hàng phục nếu ta bảo hàng không?”

“Tiểu nhân đã không còn nơi nương tựa. Nếu Đại tướng quân nhận thì tiểu nhân sẽ dốc hết sức chứng minh năng lực.”

Cam Ninh nói vậy mà vẻ ngoài vẫn rất thản nhiên.

“Tốt. Vậy ta nhận lời quy thuận của ngươi.”

“Tiểu nhân sẽ không tiếc bất kỳ nỗ lực nào.”

“Nhưng có một điều ngươi phải khắc cốt ghi tâm.”

Tôi dùng giọng nhắc nhở Cam Ninh đừng quên.

“Nếu ngươi tiếp tục hưởng thụ việc sát hại bách tính vô nghĩa thì sẽ không có cơ hội tiếp theo.”

“…….”

Tôn Quyền vì thiếu nhân tài nên dù Cam Ninh có nhiều khuyết điểm vẫn giữ ông lại nhưng tôi không có lý do gì phải làm vậy.

Chuyện đương nhiên.

Hiện tại dưới trướng tôi đã có vô số tướng lĩnh xuất chúng.

Năng lực Cam Ninh rõ ràng đáng để mắt nhưng không có lý do gì để chịu đựng việc gây rối nội bộ.

…Nhưng có lẽ Cam Ninh ở thế giới gốc và Cam Ninh ở thế giới này tính cách khác nhau.

Như Lữ Bố đáng lẽ đã sớm đâm sau lưng tôi nhưng lại ngoan ngoãn ở dưới trướng tôi vậy.

“Đừng lo.”

Không biết ý tôi có truyền đạt tốt không nhưng Cam Ninh cười khẩy rồi đáp.

“Tiểu nhân không biết gì khác nhưng báo ân thì rất rõ.”

“…….”

“Ân tình Đại tướng quân thu nhận kẻ chỉ là cướp sông như tiểu nhân. Tiểu nhân nhất định sẽ báo đáp.”

“Ừ.”

Tôi khẽ gật đầu với Trương Phi đang đứng cạnh Cam Ninh, Trương Phi hiểu ý tôi liền lập tức vung Trượng Bát Xà Mâu trong tay.

Dây thừng trói Cam Ninh rơi xuống đất, Cam Ninh trở lại tự do thì lộ vẻ ngẩn ngơ.

“Này, có cách tháo bình thường mà sao lại dùng vũ khí đáng sợ thế…”

“Im mồm con tiện nhân cướp này. Nếu không phải lệnh Đại tướng quân thì ngươi đã chết từ lâu rồi.”

Trương Phi bất mãn trừng mắt nhìn Cam Ninh.

“Ta sẽ trừng mắt giám sát ngươi nên đừng nghĩ đến chuyện vớ vẩn.”

“…Có vẻ phải cẩn thận hành vi hơn nữa rồi.”

Dù Trương Phi lộ thái độ thù địch nhưng Cam Ninh vẫn không để tâm.

Quả nhiên là người không để bụng với người mình công nhận.

──────────

Lưu Biểu dù về mặt quân sự thì vô năng nhưng về mặt hành chính lại là nhân vật hữu dụng nên số lượng vật tư tích trữ ở Kinh Châu rất phong phú.

Gia Hủ không phải vô cớ mà đánh giá Lưu Biểu là người trị thế thì hữu dụng nhưng loạn thế thì vô dụng.

Nếu không bị dục vọng quyền lực nuốt chửng thì hẳn đã sống cuộc đời bình an.

Tôi cũng phải cẩn thận đừng trở thành Lưu Biểu.

Loại người khởi đầu tốt đẹp nhưng cuối đời đột nhiên hỏng hết thì nhiều vô số.

Hiện tại dù Đại tướng quân còn khiến người ta áp lực này nọ nhưng ai biết được chỉ một khoảnh khắc sơ hở mà tôi đã sa đọa.

Nói thẳng ra thì ngay cả Tôn Quyền, em gái của Tôn Sách đang đi ngang qua kia…

“Có việc gì ạ?”

“…….”

Tôn Sách như ma quỷ nhận ra tôi đang nhìn mình liền lên tiếng hỏi.

Thường nói kẻ trộm tự giật mình.

Tôi vô cớ thấy áy náy trong lòng nên cảm giác như tội nhân, giọng hơi nhỏ lại đáp.

“……Không có gì.”

“……?”

Tôn Sách thấy phản ứng của tôi thì lộ vẻ nghi hoặc.

Tôi mở miệng trước khi Tôn Sách kịp nói gì.

“Chỉ là thấy ngươi từ nãy giờ đi qua đi lại nên hỏi thôi.”

“À, ý ngài là chuyện đó ạ.”

Tôn Sách nghe tôi nói thì lập tức gật đầu đồng tình.

Như tôi vừa nhắc thì từ nãy Tôn Sách đi tới đi lui trong quan nha trông rất bận rộn.

Tôi vốn tìm chỗ thích hợp nghỉ ngơi một lát nên cảnh ấy rất nổi bật.

Tôn Sách đáp.

“Công Cẩn (tự của Chu Du) bảo có việc cần sắp xếp nên nhờ thần giúp một chút.”

“Sắp xếp gì vậy?”

“Vâng.”

Tôi hỏi lại thì Tôn Sách gật đầu rồi nói tiếp.

“Gần đây xem xét đám binh sĩ hàng phục xong thì Công Cẩn nói nên lập riêng thủy quân và các đạo binh khác nên một mình trầm tư.”

“…….”

“Đây chỉ là ý kiến cá nhân của thần nhưng Công Cẩn có tính cách như con sâu làm việc nên hơi mệt mỏi.”

Nhìn cách nói không kiêng dè thì hai người rất thân thiết.

Tôn Sách nói.

“Dĩ nhiên trước khi chính thức thực hiện thì sẽ có báo cáo gửi lên Đại tướng quân.”

“Vậy sao.”

Tôi bình thản đáp rồi tiếp tục trò chuyện với Tôn Sách.

“Ta sẽ phê chuẩn nếu không có vấn đề gì nên bảo cô nương cứ yên tâm tập trung vào đó.”

“Tuân mệnh.”

Tôn Sách hành lễ một lần với tôi rồi lui khỏi chỗ.

Quả nhiên sớm muộn cũng cần cải tổ quân đội quy mô lớn như Chu Du đề cập.

Cũng phải thôi vì số lượng binh sĩ Kinh Châu hàng phục tôi khá lớn.

Dù binh sĩ có đông đến đâu mà các bộ đội đều hoạt động riêng lẻ thì cũng chỉ là ô hợp.

Trước hết đám cướp sông hàng phục cùng Cam Ninh thì nên tách ra làm biệt động đội.

Tôi không nghĩ binh sĩ xuất thân cướp sông có thể hòa thuận với binh sĩ bình thường khác.

Nếu giao binh sĩ gây rối trong quân cho Cam Ninh thì chắc cô ấy sẽ huấn luyện tốt thôi.

Thông thường phạm nhân sợ nhất chính là phạm nhân mạnh hơn mình.

…Quả nhiên thế lực càng lớn thì việc phải làm càng nhiều.

Nhưng không thể bỏ mặc công việc nên tôi thở dài rồi đứng dậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!