101-200

Chương 105: Khuấy động (7)

Chương 105: Khuấy động (7)

“Chuyện quái gì thế này!”

Nghiêm Cương đang chỉ huy kỵ binh giữa Bạch Mã Nghĩa Tòng thì cao giọng kinh hoàng.

Kế hoạch ban đầu là dùng Bạch Mã Nghĩa Tòng dồn tên khiến địch rối loạn, sau đó dùng thương kỵ binh hai cánh xông lên tiêu diệt sạch.

Nếu tiền tuyến địch không chống cự nổi mà sụp đổ thì quân Viên Thiệu tự nhiên mất sĩ khí, chúng thừa thắng xông lên đánh tan quân Viên Thiệu là thắng trận.

Đúng vậy. Hắn rõ ràng đã nghĩ như thế.

“Á a a a!”

Hí hí hí──!

Bạch Mã Nghĩa Tòng lẫn thương kỵ binh đều trúng tên quân Viên Thiệu bắn tới, lần lượt ngã ngựa.

Dù sao mặt chính diện có thương binh địch lao tới nên tên bắn ít hơn, thiệt hại cũng nhẹ, nhưng thương kỵ binh hai cánh thì tổn thất cực kỳ nặng nề.

Cường nỏ binh Viên Thiệu phía trước không có quân hắn cản trở nên thoải mái bắn tên loạn xạ, nhanh chóng giảm số lượng thương kỵ binh.

“Bắn đi──!! Cho chúng biết tên phải bắn thế này──!!”

“……!”

Tình hình không ổn.

Kỵ binh đã mất hết khí thế, giờ xông lên cường nỏ binh cũng chẳng gây thiệt hại đáng kể, hơn nữa nếu cường nỏ binh bị tấn công thì quân Viên Thiệu phía sau sẽ lập tức lao tới cứu viện.

“Tướng quân! Giờ phải làm sao!”

“Chết tiệt! Lui quân…”

Xoẹt!

Ngay lúc Nghiêm Cương định ra lệnh thì Khúc Nghĩa cưỡi ngựa lao tới, vung xà mâu chém mạnh.

“Muốn chạy đi đâu! Đấu một trận sảng khoái với lão phu này đi!”

Nghiêm Cương dùng võ nghệ tướng lĩnh chặn đòn Khúc Nghĩa, mặt mày nhăn nhó.

“Được thôi! Nếu đã muốn chết đến thế thì ta sẽ thành toàn!”

Nếu hạ được tướng địch đang lên đà khí thế thì vẫn còn hy vọng.

Đúng lúc tướng địch tự lao tới, phải nắm lấy cơ hội này.

“Sao lại vội vàng thế?! Cứ thong thả đấu thêm chút cũng được mà!”

“Im mồm!”

Nghiêm Cương nhanh chóng vung tay tấn công thì Khúc Nghĩa cười lớn khiêu khích.

‘Không ổn…!’

Thương binh địch đã đến gần trong gang tấc.

Phải nhanh chóng phân thắng bại nên phó tướng cũng tìm kẽ hở cùng tấn công Khúc Nghĩa, nhưng Khúc Nghĩa giữ vững phòng thủ, không dễ ngã.

“Đàn ông con trai mà hèn hạ thế à! Hai đánh một chẳng biết xấu hổ sao?!”

“Để xem ngươi còn nói được bao lâu!”

Chỉ nhìn lời nói thì tưởng hắn đang thong dong chống đỡ.

Nhưng Nghiêm Cương, kẻ đã trải qua vô số năm tháng trên chiến trường, nhận ra.

Khúc Nghĩa thoạt nhìn thong thả nhưng thực ra đang đổ mồ hôi lạnh, miễn cưỡng đỡ đòn.

Phải nhất định cắt đứt cái lưỡi ấy, hắn cùng phó tướng dồn dập tấn công thì đột nhiên biến cố xảy ra.

“Khục a a!”

Phó tướng đang hỗ trợ tấn công bên cạnh Nghiêm Cương trúng tên bay từ trận địch, lăn khỏi ngựa.

“Cái, cái gì thế này?!”

Nghiêm Cương nhìn phó tướng cổ gãy chết ngay tại chỗ thì lộ vẻ kinh hoàng.

“Tên kia! Dám phân tâm sao!”

“Ừm?!”

Khúc Nghĩa không bỏ lỡ khoảnh khắc Nghiêm Cương ngoảnh đầu, đâm xà mâu tới.

Phập!

“Khục!”

Phân tâm giữa trận chiến phải trả giá đắt.

Nghiêm Cương nhanh chóng vung thương chặn đòn nhắm tim nhưng thương lệch vẫn xuyên thủng vai phải hắn.

“Chết đi!”

Nghiêm Cương nghiến răng chịu đựng tay sắp buông lỏng, dù vai bị thương nặng vẫn đỡ được nhiều đòn.

Nhưng Nghiêm Cương không đỡ nổi đến cuối.

Khúc Nghĩa nắm lấy khoảnh khắc sức lực Nghiêm Cương yếu đi, nhanh chóng đâm thương xuyên cổ.

“Grừ grừ…!”

Nghiêm Cương bị Khúc Nghĩa đâm xuyên cổ thì phát ra tiếng máu sôi, chậm rãi ngã nghiêng.

Bịch!

Khúc Nghĩa nhìn Nghiêm Cương mắt trắng dã chết rồi lớn tiếng hô.

“Tướng địch chết rồi! Xung phong!”

Oa oa oa oa──!!

Thương binh hô to xông qua giữa trận hình.

“Chạy, chạy mau──!”

Quân của Công Tôn Toản mất tướng thì cuối cùng hỗn loạn bỏ chạy.

Nhìn thương kỵ binh và Bạch Mã Nghĩa Tòng cùng lúc chạy tán loạn, sĩ khí binh sĩ càng tăng cao.

“Cho đám kia biết nỗi sợ của Ký Châu!”

Khúc Nghĩa không dừng lại sau khi xuyên thủng tiên phong mà lao thẳng về bản doanh Công Tôn Toản.

“Theo ta──!!”

Khúc Nghĩa chém tướng Công Tôn Toản thì kỵ binh địch hoảng loạn tan tác chạy trốn.

Mặt chính diện bị phá, thương binh cũng hô to theo sau Khúc Nghĩa, Viên Thiệu quan sát cách tiên phong giao chiến thì khẽ thốt lên cảm thán.

“Quả nhiên có lý do tự tin.”

“Chủ công. Giờ ngài định thế nào?”

Điền Phong bên cạnh hỏi.

“Truyền lệnh cho tất cả tướng lĩnh dẫn quân phối hợp với họ.”

“Tuân mệnh.”

Viên Thiệu vừa ra lệnh thì chẳng bao lâu đại quân Viên Thiệu bắt đầu di chuyển.

“Đi thôi! Giết sạch!”

“Xung phong──!!”

Nhan Lương, Văn Xú, hai mãnh tướng nổi tiếng Hạ Bắc, dẫn kỵ binh hai cánh trái phải lao tới, Trương Cáp và Cao Lãm, hàng tướng, cũng thúc bộ binh tiền quân tiến lên.

“Chúng ta cũng xuất phát thôi.”

Viên Thiệu nhìn cảnh ấy khẽ gật đầu, tổng chỉ huy bộ binh bản doanh chậm rãi tăng tốc.

──────────

“…….”

Công Tôn Toản nhìn tinh nhuệ kỵ binh mình tự hào không chống nổi mà chạy tán loạn thì im lặng.

Công Tôn Phạm cũng nhìn cảnh ấy, hỏi Công Tôn Toản.

“Huynh trưởng. Giờ phải làm sao?”

“…….”

“…Huynh trưởng?”

Thấy Công Tôn Toản vẫn im lặng trước lời mình, Công Tôn Phạm lộ vẻ khó hiểu.

“…Tên vô dụng Nghiêm Cương kia.”

Lúc ấy Công Tôn Toản nhìn tình hình chiến đấu nghiến răng ken két.

“Lùi binh.”

“Không giao chiến sao?”

“Giao chiến giờ thì thua.”

Trước câu hỏi Công Tôn Phạm, Công Tôn Toản đưa ra thái độ tiêu cực.

“Kỵ binh đứng đầu trận chẳng làm gì được đã chạy tán loạn.”

Cùng lắm chỉ bắn chết một phần nhỏ quân Viên Thiệu ở tiền tuyến bằng tên, nhìn toàn cục thì thiệt hại cực kỳ nhỏ nhoi.

Công Tôn Toản quay đầu nhìn binh sĩ mình.

“Sĩ khí rơi đến mức này thì trận đánh thắng cũng thua thôi.”

Binh sĩ thấy Bạch Mã Nghĩa Tòng bị đánh bại dễ dàng thì sợ hãi, mặt mày tối sầm.

“Trận không có phần thắng thì nên tránh.”

Nói vậy Công Tôn Toản xoay đầu ngựa trắng mình cưỡi.

“Lùi quân. Chúng ta sẽ đối đầu quân Viên Thiệu ở Phản Hà (Giới Kiều).”

“…Quân truy kích thì sao?”

Công Tôn Phạm nhận ra Công Tôn Toản không đổi ý thì cung kính hỏi.

“Sao là sao.”

Công Tôn Toản bình thản sai binh gọi phó tướng mình.

“Quan Tĩnh.”

“Có gọi thần.”

Vị văn quan trông chẳng hợp đánh nhau chút nào cung kính cúi đầu.

“Ta giao một phần binh cho ngươi, ở hậu phương chặn quân truy kích.”

“…….”

“Đừng lo. Ta sẽ nhanh chóng dẫn viện binh trở lại.”

Công Tôn Toản nở nụ cười hiền từ, thản nhiên nói dối.

Khoảnh khắc thể hiện sự tàn nhẫn của Công Tôn Toản khi cố ý phái đệ đệ Công Tôn Nguyệt đến Viên Thuật.

Nếu Công Tôn Nguyệt giúp Viên Thuật thắng thì giảm thế lực Viên Thiệu là tốt, nếu bại và chết thì có danh nghĩa tấn công Viên Thiệu, nên Công Tôn Toản phái đệ đệ đi.

“Người ta tin tưởng giao việc này chỉ có ngươi thôi.”

Lần này bắt Quan Tĩnh ở lại hậu phương cũng vì lý do tương tự.

Để giảm thiểu tổn thất.

Công Tôn Toản nghĩ cứ đóng ở Phản Hà, lấy một cây cầu làm ranh giới đối đầu, gọi viện binh thì đủ sức đánh bại Viên Thiệu.

Công Tôn Toản biết rõ.

Quan Tĩnh dù biết lời hứa viện binh của Công Tôn Toản là giả cũng không phải người từ chối lệnh này.

“Tuân mệnh.”

Và đúng như Công Tôn Toản dự đoán, Quan Tĩnh cung kính hành lễ nhận lệnh.

“Dù thần có chết cũng sẽ chặn quân truy kích.”

Quan Tĩnh lộ ánh mắt sẵn sàng chết, như đã biết số phận mình.

“Ha ha! Có ngươi thì ta yên tâm lắm!”

Công Tôn Toản cười lớn vỗ vai Quan Tĩnh.

“Vậy nhờ ngươi.”

“……Vâng.”

Công Tôn Toản gật đầu giao một phần binh cho Quan Tĩnh, Quan Tĩnh giữ hậu phương chống quân truy kích đến cùng rồi tử trận dưới tay Nhan Lương.

Quan Tĩnh Sĩ Khởi (關靖 士起).

Người một mình lao vào quân Viên Thiệu sau khi Công Tôn Toản tự vẫn ở Dịch Kinh, đón lấy cái chết.

Dù vô năng nhưng lòng trung thành thì xuất chúng.

Nhờ hy sinh của thuộc hạ, Công Tôn Toản dù bại trận vẫn bảo toàn phần lớn quân, rút về Phản Hà.

──────────

“…….”

Trận chiến giữa Viên Thiệu và Công Tôn Toản.

Từ nơi xa xôi tách khỏi trận chiến ấy, có một nữ nhân đang quan sát.

Nàng mang chí lớn rời quê hương, tìm người có đức mà lang bạt khắp Ký Châu và U Châu.

Nhưng không nơi nào có bóng dáng người mà nữ nhân tìm kiếm.

Viên Thiệu dùng đủ mưu kế ép Hàn Phức nhường Ký Châu, Công Tôn Toản thì đối đãi bách tính tàn khốc, dùng nhân tài trung thành như vật tiêu hao.

Thời đại này chẳng còn chính trị nhân nghĩa sao.

Nữ nhân khẽ nhắm mắt, cuối cùng xoay đầu ngựa.

Cây trường thương trong tay nữ nhân phản chiếu ánh nắng lóe sáng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!