Tôi đến trước cung điện để dâng tấu lên hoàng đế.
Hoàng đế vừa nghe tin tôi đến tìm liền lập tức đuổi hết quan liêu đang nghị sự quốc gia ra khỏi triều, chỉ giữ lại để nói chuyện riêng với tôi.
Thành thật thì mỗi lần thế này đều khiến tôi cực kỳ áp lực.
Chỉ cần để mọi người cùng nghe thì có sao đâu.
Hoàng đế cũng cần một hai thần tử ở bên cạnh lắng nghe ý kiến để giữ thể diện chứ.
Tôi đâu phải chỉ mang chuyện cực kỳ trọng đại không thể để người khác biết đến…
Tôi theo lễ nghi hơi cúi lưng, bước nhỏ từng bước tiến về phía hoàng đế.
“Đại tướng quân.”
Lúc đó hoàng đế đã đuổi hết người xung quanh, gọi tôi.
Tôi còn chưa kịp tiến gần đã gọi rồi sao.
Bỏ qua lời gọi của hoàng đế là bất kính, mà vừa đi vừa đáp lời cũng là bất kính, nên tôi đành đứng yên tại chỗ.
“Bệ hạ có triệu thần.”
Tôi dừng bước, cúi lưng đáp.
Hoàng đế hỏi tôi.
“Mỗi lần đứng trước trẫm, trẫm thấy ngươi đi lại không thoải mái lắm nhỉ?”
Đây lại là câu hỏi với ý gì đây.
Tôi đang hơi cúi lưng và đầu nên không nhìn rõ biểu tình của hoàng đế đang ngồi trên ngai vàng.
Tôi cố gắng vận hành bộ não không quay đầu được hết mức, mở miệng đáp.
“…Làm sao hành vi thể hiện lòng trung thành với bệ hạ lại có thể khiến thần khó chịu được ạ.”
Câu trả lời này chắc đúng chứ?
Cảm giác như trả lời tốt rồi.
Nhưng trái với dự đoán của tôi, hoàng đế dường như không hài lòng với câu trả lời đó.
“Hừm….”
Hoàng đế phát ra tiếng như bất mãn, tôi cảm nhận được ánh mắt ngài ấy đang nhìn chằm chằm mình.
Không phải đáp án đúng sao?
Từ góc nhìn của hoàng đế và thần tử phục vụ, đây chẳng phải câu trả lời hoàn hảo sao?
Tôi cố gắng đảo mắt hết mức để nhìn biểu cảm của hoàng đế.
Đương nhiên khoảng cách xa nên tôi chẳng nhìn được gì ngoài đầu ngón chân ngài ấy.
Trong lúc tôi đang cố nhìn sắc mặt hoàng đế, ngài ấy chậm rãi mở miệng bằng giọng điềm tĩnh.
“Đại tướng quân, ngẩng đầu lên.”
“Vâng.”
Theo lệnh hoàng đế ngẩng đầu, tôi thấy hoàng đế đang nhìn mình với biểu cảm hơi hờn dỗi.
“Mỗi lần ngươi đến trẫm lại phải bảo ngẩng đầu cũng phiền phức.”
“…….”
“Sau này khi bái kiến trẫm, không cần thực hiện Xu Thương (趨蹌, cúi lưng bước nhỏ tiến tới hoặc lui lại) nữa. Hiểu chưa?”
“……?”
Có gì đó lạ lắm.
Dù tôi không rành lễ nghi lắm nhưng cũng biết lời hoàng đế vừa nói không bình thường chút nào.
Tôi vội mở miệng.
“Bệ hạ. Nhưng…”
“Giờ lại định cãi lời trẫm sao?”
Hoàng đế lập tức cắt lời tôi ngay khi tôi vừa mở miệng.
“Có chút bất kính đấy.”
“…….”
“Vậy thì phải phạt thôi.”
Nhìn nụ cười tinh nghịch kia thì chắc không phải phạt thật đâu.
Hoàng đế đã bảo ngẩng đầu nên tôi chỉ có thể nhìn ngài ấy bằng ánh mắt bối rối.
“Ngươi sau này đến trước trẫm cũng không cần cởi giày nữa.”
“…….”
Thật sự lạ quá.
Hoàng đế đang tự tay xóa bỏ từng lễ nghi mà thần tử phải thực hiện khi bái kiến mình.
Tuyệt đối không được.
Nếu lời hoàng đế thành hiện thực thì quan viên triều đình sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt gì đây, tôi sợ lắm.
Chắc chắn sẽ nhìn bằng ánh mắt như muốn bắn laser vào tôi.
Tôi cố gắng mở miệng để thay đổi ý định của hoàng đế.
“Bệ hạ. Xin hãy suy nghĩ lại…”
“Lại nói lời không cần thiết nữa rồi.”
Hoàng đế lại cắt lời tôi.
Ngài ấy làm bộ như đang suy nghĩ, dùng đôi mắt đen thẳm không đoán được ý tứ nhìn tôi.
“Hừm… Để xem nào. Tiếp theo là không cần không Bội Kiếm (佩劍, đeo kiếm) trước mặt trẫm nữa.”
“…….”
“Vậy vừa rồi ngươi nói gì?”
Hoàng đế cười hỏi tôi, tôi đành chậm rãi cúi lưng.
“…Thần xin tuân mệnh bệ hạ.”
Nếu để cuộc trò chuyện tiếp tục theo chủ đề này thì e rằng thật sự phải Bội Kiếm mất, nên tôi nhanh chóng nhận lệnh.
Tôi chỉ đến dâng tấu như mọi khi thôi, sao lại thành ra thế này.
Hỗn loạn đến mức không nắm được đầu dây.
“Ừ. Nghĩ tốt đấy.”
Thấy tôi nhận lệnh, hoàng đế mới nở nụ cười ngây thơ phù hợp với tuổi tác.
“Giờ thì nói lý do ngươi đến tìm trẫm đi. Có chuyện gì?”
Dâng một tấu mà mệt quá đi mất.
Tôi thở dài trong lòng rồi dâng tấu lên hoàng đế.
“…….”
Hoàng đế nhận tấu từ tôi, bình thản đọc hết.
Sau khi đọc xong, hoàng đế nhìn tôi.
“Có một điểm khiến trẫm bận tâm, nhưng để sau hỏi vậy.”
Lại có gì nữa đây.
Cái gì mà khiến ngài ấy bận tâm đến mức dùng câu “để lát nữa” mà ai cũng ghét nghe nhất từ cấp trên.
Không biết lý do Mễ Phương phản bội Quan Vũ à?
Chẳng lẽ nội dung tấu có vấn đề?
Nhưng nếu có vấn đề thì tôi không biết còn Gia Hủ và Tư Mã Ý sao lại không nhận ra…
Hai người hợp sức lừa tôi thì cũng không phải…
Trong lúc tôi đang nghi hoặc, hoàng đế tiếp lời.
“Đề nghị phái Tào Tháo ở Duyện Châu mục gửi viện binh đến Thanh Châu và Từ Châu để tiêu diệt đạo tặc?”
Giờ đã muộn để rút lui nên tôi trình bày thẳng những gì đang nghĩ với bệ hạ.
“Vâng. Không có gì khác, đạo tặc ở Thanh Châu và Từ Châu ngày càng hoành hành.”
“Tin thật đáng buồn.”
Hoàng đế dường như đã nghe qua nên gật đầu đồng tình với lời tôi.
“Thứ sử Từ Châu Đào Khiêm và Bắc Hải Tướng Khổng Dung dù đã cố hết sức nhưng vẫn không đủ sức.”
Khổng Dung thậm chí không dám nghĩ đến việc tiêu diệt đạo tặc, chỉ biết đóng chặt cổng thành cố thủ.
Suốt ngày Khổng Tử nói Mạnh Tử nói thì trong chính trị còn tạm được, chứ trên chiến trường chẳng giúp được gì, nên việc Khổng Dung làm thế cũng coi như còn hiểu được.
Lúc này Thái Sử Từ chắc đang giúp Khổng Dung? Không có Lưu Bị thì không biết đi cầu viện ai, hơi tò mò.
Nhưng Đào Khiêm không hiểu sao cứ chần chừ.
Không biết có thật sự muốn tiêu diệt bọn chúng không.
Nghe nói gần đây hay giữ đám nịnh thần bên cạnh, Đào Khiêm cũng hơi lạ.
Hoàng đế không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm.
“Có nên lệnh cho Duyện Châu Mục Tào Tháo gửi viện binh đến Thanh Châu và Từ Châu tiêu diệt đạo tặc không ạ?”
“Ngươi muốn thế nào thì cứ làm thế.”
Hoàng đế chấp thuận đề nghị của tôi mà không chút do dự.
“Trẫm từ trước đến nay chưa từng từ chối yêu cầu của ngươi bao giờ.”
“Thần mang ơn bệ hạ.”
Tôi cung kính hành lễ với hoàng đế.
“Ngươi đến tìm trẫm chỉ vì chuyện này thôi sao?”
“Vâng ạ, bệ hạ.”
“Ừ.”
Hoàng đế gật đầu rồi hơi nghiêng người về phía tôi.
“Vậy giờ trẫm hỏi cũng được chứ?”
“…Vâng.”
Chắc là nói đến điểm khiến ngài ấy bận tâm lúc nãy.
Tấu chương lần này hoàn hảo hơn hẳn mọi lần tôi dâng, vậy mà còn có gì lạ sao.
Tôi bình thản chờ đợi câu hỏi, hoàng đế chậm rãi mở miệng.
“Đại tướng quân, văn phong lần này khác hẳn mọi lần ngươi dâng, có phải có người giúp ngươi viết không?”
Thì ra là thế.
Tôi nghĩ quá nghiêm trọng rồi.
Hoàng đế chỉ nhìn một cái đã nhận ra văn phong khác hẳn mọi khi.
Đúng là hoàng đế từ nhỏ đã được giáo dục toàn diện.
Không có lý do gì phải nói dối nên tôi trả lời thẳng thắn câu hỏi của hoàng đế.
“Thần tài mọn một mình viết thì cứ mắc lỗi lễ nghi, nên đã nhờ người xung quanh giúp đỡ ạ.”
“…….”
Hoàng đế lộ vẻ không vui trước câu trả lời của tôi.
Biểu cảm đó như núi lửa đang cố nén nhưng cuối cùng cũng phun trào.
“…?”
Không khí có gì đó bất thường, tôi khẽ nhìn sắc mặt ngài ấy.
Lúc đó hoàng đế chậm rãi mở miệng bằng giọng điềm tĩnh.
“Ngươi có biết không?”
“…….”
Không phải câu hỏi mong đợi câu trả lời nên tôi im lặng chờ hắn nói tiếp.
“Trẫm từ trước đến nay đều giữ lại hết thư từ, tấu chương, biểu văn ngươi dâng lên trẫm.”
“……?”
Khoảnh khắc đó suýt thốt lên “Ơ?” ngay cổ họng.
Tôi dâng cho hoàng đế đến nay ít nhất cũng trăm cái, vậy mà ngài ấy giữ hết sao?
Tôi hoàn toàn không ngờ tới, cố giấu vẻ bối rối.
Nghĩ lại thì lần trước ở Tây Lương, khi tôi gửi thư bị chê là thiếu thành ý, ngài ấy cũng cho tôi xem rồi lấy lại.
Lúc đó tưởng ngài ấy xử lý riêng nên không để ý, hóa ra là để giữ lại?
Hoàng đế mỉm cười nhẹ nói với tôi.
“Ngay cả nét chữ vụng về của ngươi trẫm cũng xem là tốt đẹp, nên sau này đừng làm thế nữa. Hiểu chưa?”
Bề ngoài cười nhưng không khí hoàn toàn không phải vậy nên tôi cúi đầu.
“…Vâng.”
Thấy tôi nhận lời, hoàng đế bình thản tiếp.
“Trẫm không muốn can thiệp vào quan hệ xung quanh ngươi.”
“…….”
“Nhưng nếu không giữ giới hạn thì trẫm cũng không biết sẽ thế nào nữa.”
Trước lời nói lạnh lẽo đó tôi chỉ có thể cúi đầu.
…Thật sự đáng sợ quá.
0 Bình luận