101-200

Chương 176: Thành Tương Dương (2)

Chương 176: Thành Tương Dương (2)

Tôi nhìn cảnh vô số binh sĩ trong thành Tương Dương theo sự dẫn dắt của Ngụy Diên ùn ùn kéo ra ngoài.

Sau khi Ngụy Diên mang đầu Lưu Biểu đến thì quân Lưu Biểu mất đi thủ lĩnh liền như đã chờ sẵn ném bỏ vũ khí hàng phục.

Tôi nhớ rằng khi sĩ khí giảm sút thì trong thành Tương Dương đã có khá nhiều đào binh, vậy mà số binh sĩ vẫn còn trong thành Tương Dương vẫn rất đông.

Nếu thật sự lao vào đấu sức thì tuy tiết kiệm được thời gian nhưng thiệt hại chắc chắn sẽ kinh khủng.

Công thành chiến vốn dĩ là loại chiến đấu như vậy.

Bên tôi tuy có Lữ Bố, Từ Hoảng cùng các tướng lĩnh xuất chúng…

Nhưng như vậy cũng không có lý do gì để dồn binh sĩ vào tường thành.

Cần gì phải bỏ con đường dễ dàng thoải mái để chọn con đường khó khăn nguy hiểm.

Nếu là trò chơi thì không nói nhưng trên chiến trường nơi mạng người thực sự qua lại thì không có lý do gì để chọn lựa như vậy.

Phàn Thành do Hoàng Tổ thủ thì khi nhận tin thành Tương Dương đã thất thủ chắc chắn cũng sẽ sớm hàng phục.

Lưu Biểu, kẻ khiến tôi lo lắng nhất, đã chết nên giờ chỉ còn việc quyết định cách xử lý những người hàng phục và ổn định lòng dân.

Tôi hướng về trị sở thành Tương Dương rồi nhìn những người đang quỳ trước mặt mình.

Lưu Biểu dù gì cũng không phải kẻ vô năng nên hàng ngũ nhân tài dưới trướng hắn khá rực rỡ.

Văn Sính Trọng Nghiệp (文聘 仲業).

Người sau khi Lưu Tông hàng Tào Tháo đã đảm nhận Thái thú Giang Hạ, sau này cũng giống Hoàng Tổ từng làm, ngăn chặn sự xâm nhập của Tôn Quyền suốt mấy chục năm.

Khoái Việt Dị Độ (蒯越 異度).

Văn quan được đánh giá là Tào Tháo vui mừng hơn khi được Khoái Việt so với việc chiếm được Kinh Châu.

Ngoài ra còn có Thái Mạo, Vương Uy cùng nhiều tướng lĩnh khác nhưng giờ liệt kê từng người thì phiền phức nên sau này có cơ hội sẽ nghĩ sau.

Hiện tại tôi quan tâm nhất là người khác.

“…….”

Nữ nhân quỳ gối cung kính hành lễ với tôi giống như các tướng lĩnh khác.

Tôi nhìn nữ nhân đã đặt hết vũ khí xuống thể hiện không có ý định chống cự rồi mở miệng.

“Tên của ngươi là gì?”

“Hoàng Trung, tự Hán Thăng.”

Hoàng Trung đáp lại câu hỏi của tôi bằng cách nói tên mình.

Tôi gật đầu khi cái tên tôi dự đoán xuất hiện.

Hoàng Trung Hán Thăng (黃忠 漢升).

Tướng lĩnh được phong Ngũ Hổ Đại Tướng Quân cùng Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Mã Siêu.

Hoàng Trung sau khi gia nhập dưới trướng Lưu Bị đã theo Lưu Bị chinh chiến lập vô số công trạng, trong đó nổi bật nhất chỉ có một.

Chính là giết chết Hạ Hầu Uyên (夏侯淵), một trong tâm phúc của Tào Tháo, tại trận Định Quân Sơn.

Nếu ví như game lấy Lưu Bị làm nhân vật chính thì đây là việc hạ gục một trong những boss giữa dưới trướng Tào Tháo.

Tướng lĩnh chỉ huy chiến trường giúp Lưu Bị mở rộng lãnh thổ, thậm chí giết chết tướng lĩnh có tên tuổi của Tào Tháo.

Người này nhân phẩm và năng lực đều không có gì để chê trách lại qua đời chỉ một năm trước khi Lưu Bị trải qua đêm nóng bỏng ở Di Lăng.

Quan Vũ năm 219, Hoàng Trung năm 220, Trương Phi năm 221.

Ngay cả Mã Siêu lúc ấy vị trí còn mơ hồ cũng chết năm 222.

Đến năm 223 thì Lưu Bị cũng qua đời như thể Hóa Long Điểm Tinh nên Thục quốc không lung lay mới lạ.

Nhìn vậy thì dường như ông trời đã quyết tâm diệt Thục.

Sao lại có thể chịu tang liên tiếp thế này?

Tôi dứt bỏ suy nghĩ linh tinh rồi nói với Hoàng Trung.

“Mũi tên ngươi bắn lúc ấy giờ nghĩ lại vẫn khiến ta lạnh sống lưng.”

“…….”

Hoàng Trung không nắm được ý thật của tôi nên im lặng.

Tôi nói tiếp.

“Ta sẽ chỉ hỏi ngươi một điều.”

“Xin ngài cứ nói.”

Hiện tại gần tôi có Tư Dữ và Lữ Bố hộ vệ danh nghĩa, dù hai vị tướng từng nhiều lần uy hiếp tính mạng mình đang nhìn chằm chằm nhưng Hoàng Trung không lộ vẻ sợ hãi.

Quả nhiên là gan dạ xứng đáng được phong Ngũ Hổ Đại Tướng Quân trong lịch sử gốc.

Tôi hơi cúi người về trước rồi nói.

“Nếu ta bảo ngươi quên quá khứ và trung thành với ta thì ngươi có làm được không?”

Lữ Bố nghe lời tôi liền phản ứng.

“…Ơ, Đinh Lăng?”

“Sao.”

“Ngươi biết ả từng định giết ngươi chứ?”

“Biết chứ.”

Tôi đâu phải kẻ ngu mà không biết chuyện đó.

Hoàng Trung từng theo lệnh Lưu Biểu bắn tên vào tôi rõ ràng là muốn giết tôi lúc ấy.

Nhưng nếu giết hết kẻ địch từng gặp trên chiến trường thì không chỉ Hoàng Trung mà tất cả những kẻ từng đối đầu với tôi đều phải giết.

Lưu Biểu là kẻ tôi nhiều lần chiêu hàng mà vẫn cương quyết từ chối nên không có chỗ cho khoan dung.

Lữ Bố nói.

“Vậy mà ngươi vẫn định tha sao?”

“Ừ.”

“…Thật sao?”

“Thật.”

Lữ Bố không biết tiếc điều gì mà cứ hỏi liên tục.

“…Thôi được. Vậy thì ta chịu vậy.”

Thấy tôi không thay đổi thái độ Lữ Bố thở dài.

“…….”

Tư Dữ dù không nói ra nhưng cũng lộ vẻ hơi tiếc nuối.

Tư Dữ và Lữ Bố.

Nếu tôi ra lệnh chặt đầu Hoàng Trung thì có vẻ hai người sẽ tự tay chém.

…Thật sự bị ghét cay ghét đắng rồi.

Nếu tôi không nâng đỡ thì Hoàng Trung sẽ thành vịt trời sông Lạc Đông mất thôi.

“Vậy quyết định của ngươi thế nào?”

Trong lúc nói chuyện với Lữ Bố một lát tôi nghĩ cô ấy đã quyết định rồi nên thúc giục câu trả lời của Hoàng Trung.

Hoàng Trung ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi.

“Hoàng Trung này xin thề dốc sức tận tụy phục vụ Đại tướng quân.”

“Lựa chọn sáng suốt.”

Tôi nhìn khuôn mặt Hoàng Trung trông trẻ hơn dự đoán rất nhiều rồi chợt nảy sinh một nghi vấn.

…Giờ cô ấy bao nhiêu tuổi?

Sau này có cơ hội phải hỏi thử mới được.

──────────

Như dự đoán cuộc phản loạn lần này của Lưu Biểu không phải hành động đơn độc của Ngụy Diên.

Đây là cuộc phản loạn do các hào tộc bất mãn với Lưu Biểu hợp tác cùng Ngụy Diên, dù vậy vẫn cảm thấy sụp đổ quá dễ dàng.

Nhưng khi chiếm được thành Tương Dương thì thấy vô số lý do khiến nó phải sụp đổ.

Tôi nói với vị tướng đang trước mặt mình.

“Ngươi nhận ra Lưu Biểu đã trở nên bất thường nên đã bí mật đưa thân nhân ra ngoài?”

“Đúng, đúng vậy ạ.”

Tướng lĩnh của hào tộc Thái thị Kinh Châu, Thái Mạo, nhìn sắc mặt tôi rồi đáp.

“Hắn cứ lẩm bẩm một mình rồi chặt đầu người hầu nên tiểu nhân không thể sống yên ổn được.”

“…….”

“Tiểu muội của tiểu nhân cũng run rẩy cầu xin tha mạng nên tiểu nhân đành bí mật đưa thân nhân ra ngoài.”

“Hừm…”

Tôi nghe giải thích của Thái Mạo rồi chìm vào suy tư.

Hào tộc Thái thị và Khoái thị ở Kinh Châu trong lịch sử gốc đã tích cực khuyên Lưu Tông hàng Tào Tháo sau khi Lưu Biểu chết.

Lúc ấy thế lực của Thái thị cực kỳ lớn nên Lưu Tông thuận theo đề nghị mà hàng Tào Tháo.

Có lẽ hào tộc Thái thị nắm quân quyền trong thế lực Lưu Biểu đã âm thầm hỗ trợ Ngụy Diên từ phía sau.

Dù Hoàng Trung hay Văn Sính có giỏi giang đến đâu thì nếu không có quân quyền chỉ huy binh sĩ thì cũng vô nghĩa.

Dù Lưu Biểu và Thái thị có quan hệ thông gia nhưng cuối cùng đó cũng chỉ là hôn nhân chính trị vì quyền lực.

Nghĩa là có thể phản bội bất cứ lúc nào nếu cần thiết.

Và điều đó cũng áp dụng với tôi.

“…….”

“…….”

Tôi nhìn chằm chằm Thái Mạo, Thái Mạo không biết nghĩ gì mà nhận ánh mắt tôi rồi toát mồ hôi lạnh.

Thời điểm sợ phản bội đã qua từ lâu nên tôi bình thản vỗ vai Thái Mạo.

“Sau này đừng có chuyện gì thì tốt.”

“Đương, đương nhiên ạ!”

Sao lại run giọng thế này.

Người ngoài nhìn chắc tưởng tôi sắp ăn tươi nuốt sống hắn.

“Vậy con cái Lưu Biểu đang ở đâu?”

“Điều đó thì…”

“Tất cả tướng lĩnh đều đến ứng triệu mà người kế vị lại không lộ diện thì lạ thật.”

Tôi giả vờ bất mãn thì Thái Mạo vội mở miệng.

“Trưởng tử Lưu Kỳ đã chết dưới tay Lưu Biểu, thứ tử Lưu Tông còn quá nhỏ nên chưa thể ra mắt Đại tướng quân!”

“Cái gì?”

Trước tin tức không tưởng tôi trợn tròn mắt.

Tôi không nghĩ Lưu Kỳ, người bị Thái thị ghét bỏ, sẽ sống sót sau khi lật đổ Lưu Biểu nhưng không ngờ lại chết dưới tay Lưu Biểu.

Tôi hỏi Thái Mạo.

“Giải thích chi tiết hơn. Lưu Kỳ chết dưới tay Lưu Biểu sao?”

“Vâng! Cuối cùng Lưu Biểu phát điên (Cuồng chứng-狂症) chặt đầu người hầu trong nhà rồi tiện tay chém luôn trưởng tử!”

“…….”

“Nếu tiểu nhân không bí mật đưa muội muội và cháu trai ra ngoài thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra… Chỉ nghĩ thôi đã thấy kinh khủng.”

Tự tay giết con mình.

Tin tức khó tin.

…Có lẽ tôi hành hắn quá đáng chăng.

Không thì đã hàng từ lâu rồi.

Cái quyền lực chết tiệt ấy đáng giá đến mức nào mà bám riết không buông.

Kết cục thảm hại đến mức không thể nghĩ hắn là người được Gia Hủ đánh giá có thể lên Tam Công (三公).

“Ta hiểu rồi, lui đi.”

“Vâng!”

Khi tôi nói vậy Thái Mạo như đã chờ sẵn vội vàng biến mất.

Rốt cuộc hắn nghĩ tôi là cái gì mà sợ hãi đến vậy.

Không hiểu nổi.

Tôi nhìn Thái Mạo rời đi rồi nghĩ thầm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!