Thời gian trôi qua không khí yến tiệc càng thêm náo nhiệt.
“Chủ nhân.”
“Ừ, cảm ơn.”
Tôi đưa chén rỗng ra thì Điêu Thuyền đang hầu bên cạnh rót rượu đầy.
Ngồi ở vị trí thượng tọa trong hội trường yến tiệc bên cạnh mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành là Điêu Thuyền mà uống rượu…
Hoàn toàn giống Đổng Trác.
“…….”
Tư Dư đang xé nhỏ thịt gà nướng vàng ruộm rồi đặt vào đĩa cho tôi dễ ăn.
Dĩ nhiên đây là món nhắm rượu ăn kèm.
Ăn uống từng thứ một đều được mỹ nữ xinh đẹp hầu hạ.
Thật sự xa hoa.
Giờ tôi cũng hiểu vì sao bạo quân cứ hô hào trụy lạc trụy lạc.
Vui chơi không có gì xấu nhưng điều quan trọng nhất vẫn là biết kiềm chế ở mức vừa phải.
“Chủ nhân.”
Tôi há miệng nhận thức ăn Tư Dư đút cho rồi nhìn quanh yến tiệc.
“Lữ (呂) tướng quân. Ta đã nói nhiều lần rồi nhưng nếu ngài nổi giận mà đập phá hết thì việc xử lý hậu quả…”
Cao Thuận đang giữ chặt Lữ Bố rồi cằn nhằn.
Có vẻ Lữ Bố từng không kiềm chế được tính tình mà gây chuyện.
Dù tính tình nóng nảy đã dịu đi chút ít nhưng Lữ Bố vẫn là Lữ Bố.
Nghe nói là khi tôi không ở bên lâu ngày thì cô ấy sẽ càng thêm nhạy cảm.
…Chẳng phải nghiện ngập cai nghiện đâu mà.
Trước cảm giác như mình trở thành thiết bị kiềm chế sống, khi tôi đang có chút cảm thán kỳ lạ thì Lữ Bố nói.
“Biết rồi biết rồi nên thôi cằn nhằn đi.”
Nhìn Lữ Bố lộ vẻ chán ngấy thì rõ ràng cô ấy chẳng nghe lời Cao Thuận.
Ở đây cũng tái hiện mối quan hệ Lữ Bố và Cao Thuận như lịch sử gốc.
“Quan công. Lần đối luyện trước rất xuất sắc. Nếu có cơ hội thì lần sau lại thế nào?”
“Vâng. Đó cũng là điều ta mong muốn.”
Trương Liêu và Quan Vũ nâng chén rượu với nhau rồi trò chuyện rôm rả.
Cả hai đều tinh thông võ nghệ, lại có ý chí vươn lên cao hơn nên dễ hợp ý nhau.
Hơn nữa đều là người nổi tiếng về lòng trung nghĩa với chủ công nên ở mặt đó cũng rất hợp.
Quan hệ giữa các võ tướng dưới trướng tốt lên là điều quân chủ nên hoan nghênh.
Khi cùng chiến đấu trên chiến trường thì người hợp ý sẽ phối hợp tốt hơn chứ.
Hai người ấy ít nhất không phải loại gây chuyện ở hội trường yến tiệc nên tôi yên tâm quay đầu đi.
Thực ra người tôi lo nhất lại ở chỗ khác.
Khi nhắc đến kẻ nghiện rượu trong Tam Quốc thì có một nhân vật điển hình hiện lên.
“Rượu ngon tuyệt! Mang thêm một bình nữa đây!”
Nơi ánh mắt tôi hướng tới là nữ nhân tóc đen ấn tượng đang uống rượu như nước.
Cô ấy thấy rót vào chén còn phiền nên trực tiếp ngửa cổ tu thẳng từ bình rượu thổi kèn bình.
Người ấy chính là Trương Phi Ích Đức.
Thực tế trong chính sử Trương Phi chưa từng say rượu gây chuyện lần nào nhưng thế giới này là sự pha trộn vừa phải giữa diễn nghĩa và chính sử.
Nghĩa là cô ấy hoàn toàn có thể say rượu rồi gây náo loạn.
Lưu Bị đang cùng uống rượu gần đó mở miệng.
“Ích Đức. Không được gây chuyện đấy?”
“Lo gì chứ! Ta sẽ uống vừa phải thôi!”
Trương Phi, kẻ nghiện rượu, nói câu mà ai cũng biết là không đáng tin nhất rồi đập ngực thình thịch.
Dù bị Lưu Bị lấn át tương đối nhưng thân hình cô ấy vốn rất xuất sắc.
Vì mặc áo giáp nhẹ bên trong nên khi cử động theo chủ nhân thì ngực không bị lay động lung tung.
Tôi hơi tiếc vì mất cơ hội thưởng thức mỹ cảnh nhưng chính tôi là người bảo cô ấy mặc áo giáp ấy.
Cái gì nhỉ… Vì lo cô ấy bị thuộc hạ ám sát nên mới lo lắng.
Vì vậy tôi lấy danh nghĩa thưởng công mà tặng áo giáp nhẹ dễ mặc.
Trương Phi nhận được áo giáp nhẹ từ tôi thì càu nhàu như không hiểu ý tôi.
───Thứ này không cần lắm đâu…
───Đồ làm từ nguyên liệu đắt tiền đấy nhưng nếu bản thân không thích thì không sao. Bán lại tái chế…
───Nghĩ lại thì thấy cực kỳ tốt!
Trương Phi trò chuyện với tôi một hồi như diễn hài rồi nhận lấy món quà.
Dù càu nhàu không cần nhưng cô ấy vẫn mặc tốt áo giáp tôi tặng.
…Sau đó những người như Lữ Bố nhìn tôi bằng ánh mắt đòi hỏi nên chi phí khá lớn là chuyện bí mật.
Lưu Bị nhìn dáng vẻ Trương Phi hô hào thì cười khổ.
Đến giờ vẫn chưa có chuyện gì, yến tiệc vẫn diễn ra tốt đẹp.
Hy vọng cứ thế kết thúc êm xuôi.
Tôi thầm cầu mong đừng ai say rượu gây chuyện.
Vài phút trôi qua như vậy.
“Chỉ ăn với uống thì chán quá!”
Trương Phi đứng bật dậy khỏi chỗ.
…Có chút bất an.
Tôi dời ánh mắt nhìn Lưu Bị, người phải ngăn Trương Phi, xem cô ấy đang làm gì.
“…….”
Lưu Bị không biết đang nghĩ gì mà mặt đỏ bừng nhìn chằm chằm chén rượu trong tay.
……Say rồi sao?
Nhìn đồng tử không tập trung thì đúng là say.
Thiết bị kiềm chế đầu tiên là Lưu Bị đã bị rượu vô hiệu hóa nên giờ chỉ còn Quan Vũ là có thể ngăn Trương Phi.
Tôi quay đầu về phía Trương Liêu và Quan Vũ.
Quan Vũ hiếm khi thấy Trương Phi hành động đột ngột mà vẫn ngồi yên.
Trương Liêu nhìn Quan Vũ thì hỏi với vẻ nghi hoặc.
“Không cần ngăn sao?”
“…Không cần ta ra mặt làm mất hứng chứ.”
Quan Vũ vốn cứng nhắc lại nói thế này.
Tôi đang kinh ngạc trước sức mạnh của rượu thì Trương Phi lớn tiếng hô.
“Đâu có ai muốn cá cược không!”
“…Cá cược?”
Mã Siêu đứng gần đó lộ vẻ nghi hoặc.
Trương Phi xắn tay áo phải lên rồi dọn sạch bàn chỉ còn bát rỗng.
Người hầu nhanh nhạy lập tức thu dọn bát rỗng dưới đất.
“Thi vật tay, thua thì đưa tiền! Đơn giản chứ gì?”
“…….”
Đơn giản hơn tôi tưởng.
Tôi còn tưởng cô ấy sẽ múa kiếm hay gì đó gây náo loạn hội trường yến tiệc chứ vật tay thì nằm trong giới hạn chấp nhận được.
Các tướng lĩnh tụ họp ở đây đều tự tin về sức mạnh nên không ai từ chối đề nghị của Trương Phi.
“Ồ vậy sao? Vậy thì…”
“Lữ Bố.”
“Hử?”
Tôi gọi Lữ Bố, người đang định vô tư nhảy vào cuộc thi.
Ở trận Hổ Lao Quan Lữ Bố từng dễ dàng áp đảo Trương Phi trong thi sức mạnh.
Nếu Lữ Bố tham gia thì cuộc thi sẽ ra sao.
Dù không biết nhưng chắc chắn không khí sẽ trở nên kỳ lạ ngay lập tức.
Tôi ra hiệu cho Lữ Bố đang đứng dậy.
“Lại đây cùng xem đi.”
“Ừ, ừm.”
Lữ Bố chấp nhận lời mời của tôi như bị thôi miên rồi đến ngồi gần tôi.
Lữ Bố uống rượu tôi rót cho bằng những ngụm nhỏ khác hẳn bình thường.
Thật sự ngại ngùng kinh khủng.
Trước hết đã phong tỏa lực lượng bất cân bằng tham gia cuộc thi nên giờ chỉ còn việc xem cuộc thi tay với tay diễn ra thế nào.
“Ai cũng được! Chẳng lẽ ai cũng sợ rồi sao?!”
Trương Phi hô hào đầy khí thế rồi chờ đối thủ.
Lúc ấy một người bước tới.
“Ngươi là Trương Ích Đức sao?”
“Ừ? Đúng vậy thì sao?”
“Hừm…”
Nữ nhân để tóc đỏ sẫm dài đến thắt lưng ngồi phịch xuống trước mặt Trương Phi.
“Sức mạnh từng chặn Thiên Hạ Vô Song ở Hổ Lao Quan, ta Tôn Sách tự mình kiểm chứng đây.”
“À gần đây hàng phục phải không?”
Trước lời Trương Phi, Tôn Sách không đáp.
Chu Du đi cùng Tôn Sách đến yến tiệc thì ôm đầu như hỏi sao lại thế này.
Trương Phi gật đầu rồi đặt khuỷu tay lên bàn rỗng.
“Để xem hổ tử có thực sự là hổ không nào?”
“Hừ.”
Tôn Sách dùng thái độ khác hẳn vẻ cung kính trước mặt tôi để đối diện Trương Phi.
Lại một trận đấu thú vị nữa.
Dù vì khiếm khuyết tính cách mà không sống lâu nhưng Tôn Sách vẫn là người được gọi là Tiểu Bá Vương.
Việc có biệt danh tương tự Sở Bá Vương đã chứng tỏ sức mạnh của cô ấy vượt trội.
Giống như Trương Phi ở Trường Bản Pha trong diễn nghĩa từng gầm lên làm tướng địch ngã ngựa thì Tôn Sách khi bình định Giang Đông cũng từng gầm lên khiến tướng địch giật mình ngã ngựa chết.
Có đoạn bắt sống tướng địch kẹp dưới nách mang về bản doanh thì hắn đã nghẹt thở chết.
Hai nữ nhân trông bề ngoài mảnh mai nhưng sở hữu sức mạnh kinh người nắm chặt tay phải đối diện nhau.
Trương Phi kinh ngạc nói.
“Ồ gì thế này. Mạnh hơn tưởng tượng đấy?”
“Lời ấy nên để ta nói mới đúng.”
Chưa bắt đầu mà hai người đã bắt đầu đấu sức rồi.
Với lực tay của hai người ấy thì tay tôi chắc chắn sẽ vỡ nát như đậu phụ?
Nghĩ thôi đã thấy lạnh gáy.
Hoàng Cái Hàn Đương và các lão tướng nhà họ Tôn cũng nhìn cảnh tượng này bằng ánh mắt căng thẳng.
“Tín hiệu do ta ra được chứ?”
Tôi ngồi ở thượng tọa quan sát một lát rồi hỏi.
“Được.”
“Vâng.”
Trương Phi và Tôn Sách chấp nhận đề nghị của tôi.
Tôi mở miệng.
“Vậy thì chuẩn bị…”
Đây có thể xem là cuộc chiến liên quan đến tự tôn.
Hai người dùng sức đến mức cánh tay run rẩy ngay từ lúc chuẩn bị đã thấy rõ.
Tôi cho họ chút thời gian chuẩn bị rồi nhận miếng thịt Tư Dư đút cho ăn rồi nói.
“Bắt đầu.”
0 Bình luận