101-200

Chương 171: Lưu Biểu (12)

Chương 171: Lưu Biểu (12)

Tôi nhìn trận chiến.

Vút vút vút──!!

Có lẽ nhờ vị trí đặt ở chỗ mạo hiểm nên một nửa số tên lửa mà quân Lưu Biểu bắn ra không chạm tới được binh sĩ mà chỉ cắm phập vào khoảng đất trống vô tội.

Vù vù──! Ầm!

Phát thạch xa đã bắt đầu hoạt động thực sự thì binh sĩ hò nhau dốc sức liên tục bắn đá lớn.

Với chúng chắc chắn cũng là tình huống bực bội.

Nếu không kiềm chế bộ binh cầm khiên và chiến xa che khiên ở tuyến đầu thì chúng tôi sẽ lập tức tiến lên lấp hào.

Nếu bình tĩnh quan sát chờ bộ binh cầm khiên tiến tới thì lại có đá lớn bay tới.

Thành thật mà nói, khi đá lớn bay vèo vèo trên đầu thì có bao nhiêu binh sĩ giữ nổi bình tĩnh.

Ban đầu tôi chỉ định bắn đá từ xa thôi nhưng Gia Cát Lượng lại đến gần thì thầm với tôi.

“Có một kế sách có thể khiến chúng lãng phí tên và làm chúng mệt mỏi hơn nữa, ngài có muốn nghe không ạ?”

Gia Cát Lượng cầm quạt lông trắng đến lều của tôi rồi mỉm cười dịu dàng.

Tôi lộ vẻ nghi hoặc hỏi.

“Có kế sách như vậy sao?”

“Vâng.”

Gia Cát Lượng khẽ gật đầu rồi nói tiếp.

“Rất đơn giản ạ. Trước hết hãy bố trí bộ binh cầm khiên và chiến xa che khiên ở khoảng cách mà tên chỉ vừa chạm tới được.”

“Rồi sao nữa?”

“Sau đó cứ tiến lên một chút rồi lại lùi lại lặp đi lặp lại là xong.”

Gia Cát Lượng khẽ lay quạt lông trắng rồi mở miệng.

“Nếu khiến quân Lưu Biểu sinh ra ảo giác rằng chúng ta đang cố lấp hào thì tự nhiên tâm thân chúng sẽ mệt mỏi hơn không ạ?”

Nghĩa là tạo thêm công việc khiến chúng không thể không để tâm.

Dù đã mệt mỏi vì đá lớn bay vèo vèo trên đầu nếu còn phải lo lắng xem chúng tôi có lấp hào hay không thì chắc chắn sẽ cực kỳ khó chịu.

Mục đích là làm chúng kiệt sức rồi cuối cùng gây nội loạn nên theo kế sách của Gia Cát Lượng mà hành động cũng không hề thiệt thòi.

Tôi gật đầu rồi nói.

“Ừ. Ta sẽ theo kế sách đó.”

“Đa tạ.”

Khi tôi đồng ý theo ý kiến của con bé thì Gia Cát Lượng dù còn trẻ tuổi vẫn hành lễ không chút sơ hở.

Nhìn con bé, tôi chợt nhớ lại khi còn trẻ Gia Cát Lượng từng tự ví mình với nhân vật nào.

Quản Trọng (管仲) và Nhạc Nghị (樂毅).

Quản Di Ngô(管夷吾) là danh tướng nước Tề được đánh giá cao hơn cả Tể tướng Tiêu Hà của nhà Hán.

Nhạc Nghị(樂毅) chỉ với một lần xuất chinh đã chiếm hơn 70 thành trì của nước Tề, cường quốc thời bấy giờ, khi làm danh tướng nước Yên.

Trong lịch sử gốc Gia Cát Lượng hẳn đã muốn noi gương Quản Trọng về chính trị và Nhạc Nghị về thống binh nên mới tự so sánh mình với họ.

“Ta tin rằng sau này ngươi sẽ phát triển đất nước này một cách xuất sắc giống như Quản Trọng và Nhạc Nghị.”

“…….”

Nghe lời tôi nói, Gia Cát Lượng im lặng một lát.

Sao vậy, tôi nói sai gì sao?

Sau khoảnh khắc im lặng, Gia Cát Lượng mở miệng.

“Thần còn chưa làm lễ thành nhân mà đã được ngài đánh giá cao đến vậy, thần chỉ biết cảm kích.”

Gia Cát Lượng cung kính hành lễ rồi nhìn tôi nói tiếp.

“Nhưng có một điều khiến thần nghi hoặc.”

Tôi nhìn Gia Cát Lượng như bảo cứ nói đi.

Gia Cát Lượng nói.

“Thần tò mò Đại tướng quân thấy điểm gì ở gia tộc chúng thần mà trọng dụng như vậy ạ.”

“À chuyện đó sao.”

Đó là nghi vấn đương nhiên.

Từ góc nhìn người ngoài thì tôi, kẻ nắm thực quyền quốc gia, đột nhiên kéo gần hào tộc chưa có danh tiếng.

Hiện tại Gia Cát Cẩn hẳn cũng đang mang nghi vấn tương tự Gia Cát Lượng.

Tôi dùng giọng bình thản đáp.

“Ta có mắt nhìn người khá tốt.”

“…….”

“Không biết phải giải thích cụ thể thế nào… Chỉ là gia tộc Gia Cát nổi bật trong mắt ta thôi.”

Không thể trả lời thật rằng ‘Ta thực ra là người tương lai!’ được nên tôi cố gắng lấp liếm tối đa câu hỏi của Gia Cát Lượng.

“Chỉ có vậy thôi.”

Khi tôi nói vậy, Gia Cát Lượng khẽ mỉm cười với tôi.

“Vậy thì thần càng phải nỗ lực hơn để chứng minh mắt nhìn của Đại tướng quân không sai.”

Gia Cát Lượng thông minh như vậy thì không thể không nhận ra tôi đang lấp liếm.

Nhưng Gia Cát Lượng bình thản bỏ qua.

Chắc dù tôi trả lời gì thì Gia Cát Lượng cũng sẽ bỏ qua như không có gì.

Có lẽ con bé nghĩ rằng không biết lý do tôi ưu ái nhưng vì đã nhận ân huệ đến nay nên đáp lại là đúng chăng.

Chỉ đơn giản là thật sự tò mò nên hỏi thôi.

Như Tào Tháo từng làm với Lưu Thiện nhận Cửu Tích để nâng cao quyền uy nhưng Gia Cát Lượng từ chối lời khuyên xung quanh rồi đến cuối đời vẫn tự xưng Thừa tướng Thục Hán mà kết thúc cuộc đời.

Sau khi Gia Cát Lượng qua đời, hậu thế để tưởng nhớ đã ban thụy hiệu (諡號, tên được đặt cho quân chủ hoặc thần tử khi qua đời) là Trung Vũ Hầu (忠武侯).

Trung Vũ (忠武).

Thật là từ quen thuộc.

Trung Vũ cũng chính là Trung Vũ Công Lý Thuận Thần đó.

Nhìn vậy đủ biết tên tuổi Gia Cát Lượng to lớn đến mức nào ở Trung Quốc.

Năng lực xuất chúng lòng trung thành tuyệt vời nên là hình mẫu nhân tài mà bất kỳ quân chủ nào dẫn dắt đất nước cũng mong muốn.

Gia Cát Lượng cung kính cúi lưng.

“Thần (臣) Lượng xin dốc hết thân tâm cho đến chết để xây dựng đất nước theo mong muốn của Đại tướng quân.”

“…….”

Sao câu trong xuất sư biểu lại xuất hiện ngay lúc này.

Ở đây cắm cờ làm việc quá mức đến chết sao?

Tôi nhớ lại lý do Gia Cát Lượng chết rồi thở dài.

“Làm việc chăm chỉ thì tốt nhưng quá mức thì không hay đâu.”

Tôi thường nói mình mài mòn nhân tài có năng lực nhưng tôi không phải người chủ ác đến mức bắt làm việc đến chết.

“Nếu nghe tin ngươi không chăm sóc thân thể mà làm việc thì ta sẽ ép buộc nhốt ngươi ở nhà riêng.”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt trắng của Gia Cát Lượng rồi khẽ cười.

“Với đứa trẻ còn chưa làm lễ thành nhân thì không nên nói lời ấy.”

Vì con bé thường thể hiện trí tuệ hơn tôi nên đôi khi tôi quên mất Gia Cát Lượng vẫn là đứa trẻ chưa đến 15 tuổi.

Dù sao thì với thiên tài thực thụ tuổi tác không phải vấn đề lớn…

Ngay cả Einstein cũng khiến giáo sư chật vật từ thời học sinh.

Trong tác phẩm thường có cảnh thiên tài thẳng thừng dùng kiến thức của mình khiến giáo sư câm nín.

Điều đó thực tế cũng đã xảy ra.

Đầu óc thiên tài là thứ không thể hiểu nổi nếu cố gắng lý giải.

Chim sẻ cố bay theo cò mà rách chân.

Ta nhìn Gia Cát Lượng rồi nói.

“Hiện tại việc quan trọng nhất với ngươi là ăn uống tốt và lớn lên tốt thôi. Hiểu chưa?”

“…Thần xin ghi nhớ.”

Dù sao sau khi làm lễ thành nhân thì sẽ phải làm việc đến phát ngán.

Không biết Gia Cát Lượng có biết tương lai đó hay không.

Gia Cát Lượng cong khóe miệng.

“Lý do thần phải làm lễ thành nhân lại tăng thêm một nữa rồi ạ.”

“……?”

Tôi nghi hoặc trước câu nói đột ngột của Gia Cát Lượng.

Lý do lại tăng thêm là sao.

Không khí không giống sẽ trả lời nếu hỏi nên tôi chỉ chớp mắt.

──────────

“Này.”

“Hử?”

Khi tôi đang hồi tưởng quá khứ thì từ gần đó vang lên giọng nói quen thuộc.

“…Ngài không bị thương chỗ nào chứ?”

Tôi quay đầu thì thấy Tư Mã Ý đang nhìn tôi bằng ánh mắt lo lắng.

Tôi dùng giọng bình thản đáp.

“Không có nên đừng lo.”

“Không phải chứ vừa rồi nhìn cảnh đó sao có thể không lo được?”

Tư Mã Ý nghe câu trả lời thờ ơ của tôi thì trừng mắt nhìn.

“Ngài có biết nếu Đại tướng quân biến mất thì thế lực này sẽ ra sao không?”

“Ừm thì.”

“Ôi trời ơi người cứng đầu này.”

Tư Mã Ý đáng yêu thở dài thườn thượt.

“Ngài không muốn tự tay phá sập tòa tháp mình vất vả xây dựng chứ?”

“…….”

“Khoảnh khắc Đại tướng quân biến mất thì đất nước sẽ bị xé tan thành nhiều mảnh đấy?”

Tư Mã Ý dùng vẻ mặt bình thường nhưng cảnh cáo cực kỳ đáng sợ.

Quả thật nếu nhìn nhân vật dưới trướng tôi thì điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Lữ Bố Lưu Bị Tôn Sách.

Nếu chọn những người nổi bật thì đại khái thế này.

Ba người này đều là nhân vật xây dựng thế lực độc lập.

…Tư Dữ thì tôi cũng không đoán được em ấy sẽ đi hướng nào.

Có cảm giác nàng đang kìm nén tính tình nhưng không biết kìm nén đến mức nào nên không thể đoán nổi.

Tư Mã Ý nói.

“Nếu không muốn nhìn thế lực vất vả xây dựng bị xé tan thành mảnh thì xin ngài hãy cẩn thận giữ thân thể một chút. Hiểu chưa?”

“Hiểu rồi.”

Ta gật đầu thì Tư Mã Ý lẩm bẩm.

“Sao lại đi theo người như vậy chứ…”

Ta nhìn dáng vẻ Tư Mã Ý như thường lệ rồi khẽ cười.

Tư Mã Ý luôn mắng mỏ tôi càu nhàu nhưng tôi biết trong đó chứa đựng sự lo lắng nên không hề khó chịu mà chỉ thấy ấm áp.

“…Sao ngài lại nhìn tại hạ bằng ánh mắt đó nữa?”

Tư Mã Ý nhìn ánh mắt tôi rồi càu nhàu.

Ta tiến đến gần Tư Mã Ý vẫn còn nhỏ rồi xoa mạnh đầu con bé.

“Cảm ơn vì lo lắng cho ta.”

“Á…! Tóc tai rối hết rồi!”

Tư Mã Ý hét lên như vậy nhưng không hề có động tác gạt tay tôi ra.

Thật là một cô nàng mới đanh đá làm sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!