Hào tộc hành động rất nhanh.
Mới gửi thư cho tôi được bao lâu mà đã mời đến yến tiệc rồi.
Các hào tộc rơi vào tình thế không biết khi nào sẽ bị ném vào ngục nên hành động cực kỳ gấp gáp.
Rõ ràng nói là yến tiệc cực kỳ xa hoa nhưng chỉ trong vài ngày đã chuẩn bị xong, chắc chắn chúng đã quyết tâm mài dao thật kỹ.
Tôi đại khái lướt qua bức thư đầy rẫy mỹ từ rồi biết được yến tiệc được tổ chức ở đâu.
Huyện Giang Lăng (江陵縣).
Quả nhiên đám này thế lực không nhỏ.
Giang Lăng là vùng có danh tiếng kha khá ở Kinh Châu, vậy mà chúng mở yến tiệc quy mô lớn ở đó.
……Mà tôi nhớ Thái thú nơi đó từng cấu kết với chúng.
Đây là kiểu khiêu khích “có giỏi thì vào đây” sao?
Nếu tôi từ chối lời mời này thì đám hào tộc tụ họp ở Giang Lăng sẽ làm theo lời Gia Hủ, hoặc nổi loạn chiếm Giang Lăng, hoặc gom tài sản chạy thật xa.
Giang Lăng ngay sát Trường Giang nên nếu chúng lên thuyền chạy trốn thì rất khó bắt.
Như lần trước đã nói, Trường Giang không chỉ dài mà bề rộng giữa thượng lưu và hạ lưu cũng cực kỳ lớn.
Nhìn trên bản đồ thì chỉ như đứa trẻ nguệch ngoạc vẽ một đường xanh, nhưng thực tế thì khác.
Hơn nữa đám này không phải không biết điều khiển thuyền.
Trên đời này có tên buôn lậu nào lại không biết lái thuyền chứ.
Dù không phải buôn lậu thì đường thủy ở Kinh Châu cũng giữ vai trò rất quan trọng, hào tộc xuất thân Kinh Châu không thể không biết điều đó.
Chúng chắc chắn đã dùng tiền thuê người hoặc chuẩn bị sẵn đối sách.
Nếu chúng lách qua sự truy đuổi rồi an toàn chạy đến Ích Châu hoặc Giang Đông thì tôi sẽ thành chó đuổi gà.
Chắc chắn không phải toàn bộ hào tộc đều thoát được nhưng chỉ cần có kẻ thoát được thì đã là vấn đề.
Bắt được hàng trăm con sâu thì chỉ cần một con thoát ra là chúng lại nhanh chóng sinh sôi.
Tôi nghĩ đám này chính là kiểu như vậy.
Kẻ từng phạm tội rồi thì càng phạm tội giỏi hơn.
Nếu lần này để hào tộc thoát thì lần gặp lại sau chúng sẽ trở nên âm hiểm hơn rất nhiều.
Vì vậy tôi mới quyết định nhận lời mời này.
Phải diệt sạch đám sâu một lần thì chúng mới không sinh sôi gây phiền phức.
Nhất Võng Đả Tận(一網打盡).
Ý là giăng một lưới bắt hết cá, nghĩa là bắt gọn cả một đám một lần.
Đó chính là điều tôi nhắm đến.
Một khi tôi bước vào Giang Lăng thì dù bằng cách nào các hào tộc cũng sẽ lộ nanh vuốt với tôi.
Tôi chỉ cần chờ chúng ra tay rồi phản kích, chặt đầu chúng là xong.
Dù vậy tôi không thể mang theo quá nhiều binh sĩ.
Nếu mang theo quá nhiều binh sĩ thì hào tộc sẽ sợ hãi và chạy trốn trước khi tôi đến được thành Giang Lăng.
Số lượng càng đông thì tốc độ hành quân càng chậm là chuyện thường tình, từ thành Tương Dương đến thành Giang Lăng dù hành lý nhẹ nhất cũng mất hơn ba ngày.
Biết chúng sẽ đâm sau lưng mà vẫn phải đi…
Thật sự cảm giác rất khó chịu.
“Đã chuẩn bị lực lượng hộ vệ quy mô nhỏ theo lệnh ngài.”
Lưu Bị, người dẫn dắt bộ khúc của tôi, dùng giọng bình thản báo cáo.
Mái tóc đen và đôi mắt đen đặc trưng của dòng dõi hoàng tộc.
Tôi nhìn thẳng vào mắt nữ nhân để tóc dài đến gần hông rồi mở miệng.
“Vậy thì chúng ta xuất phát thôi.”
Tôi lẩm bẩm như vậy rồi đứng dậy.
“Hãy chờ xem các hào tộc đã chuẩn bị gì để đón ta.”
“Vâng.”
Lưu Bị cung kính theo sau tôi.
──────────
Tóm tắt lực lượng hộ vệ xuất phát đến thành Giang Lăng thì như sau.
Tư Dữ, người thường xuyên hộ vệ tôi với danh nghĩa hộ vệ, đương nhiên có mặt, Lữ Bố không hợp với công việc phức tạp cũng được đưa vào đội hộ vệ.
Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi cũng dẫn theo vài trăm hộ vệ theo hộ tống tôi nên ít nhất không có kẻ nào có thể dùng sức mạnh ám sát tôi.
Thực ra cũng có thể đưa theo Trương Liêu hay Từ Hoảng.
Nhưng nếu đưa cả họ thì Gia Hủ nói kế hoạch sẽ bị phá hỏng.
‘Các hào tộc chắc chắn cũng biết ý đồ của Đại tướng quân, nhưng điều quan trọng là phải kéo chúng vào bẫy ngay cả khi đã biết ý đồ.’
‘…….’
‘Nếu Đại tướng quân mang theo quá nhiều tướng lĩnh hay binh sĩ thì chúng sẽ sợ hãi, phá bỏ lời hứa yến tiệc và hành động bất ngờ.’
Tôi nhận lời mời yến tiệc vì lý do gì.
Chính là để bắt gọn chúng trước khi chúng kịp gây chuyện tập thể.
Nhưng nếu tôi khiến chúng sợ hãi rồi làm hỏng việc thì mọi công sức đổ sông đổ biển.
‘Xin ngài đừng lo. Dù chúng chiếm được thành Giang Lăng thì cũng không đủ sức xuyên thủng lớp hộ vệ của Đại tướng quân.’
Gia Hủ lúc ấy nhìn tôi rồi hiếm hoi mỉm cười.
Dù chỉ là khóe miệng hơi nhếch lên nhưng với cô ấy thì đã là chuyện hiếm có.
‘Chúng thần cũng sẽ chuẩn bị đối phó tình huống bất ngờ ở thành Tương Dương nên xin Đại tướng quân cứ coi như đi dạo nhẹ nhàng mà trở về.’
Gia Hủ đã nói đến mức đó thì tôi còn lý do gì để sợ.
Tôi gật đầu rồi nói.
‘Ừ. Ta sẽ không hỏi kế sách của ngươi là gì, cứ làm theo ý ngươi.’
‘Thần sẽ đáp lại niềm tin ấy.’
Bình thường thì sau khi nghe kế sách của Gia Hủ tôi phải xem xét tính khả thi, nhưng tôi tin cô ấy sẽ làm tốt.
Tôi đã từng nói rồi chứ.
Trong chính sử, mọi mưu lược Gia Hủ đề xuất chưa từng thất bại nên hậu thế đánh giá rất cao.
Trong các game mô tả Tam Quốc, trí lực của ông cũng cao ngất ngưởng không phải vô cớ.
Ông có thể ngang ngửa với Tư Mã Ý, Chu Du, Bàng Thống.
Hành trình từ thành Tương Dương đến thành Giang Lăng không có gì đặc biệt.
Ban ngày di chuyển, ban đêm nghỉ ngơi, cứ lặp lại như vậy.
Tôi nhớ khu vực này có rất nhiều sơn tặc và cướp sông.
Nhưng không hiểu sao lại im ắng đến kỳ lạ, giống như trước cơn bão.
Gần đây nghe nói danh tiếng xấu của tôi trong đám đạo tặc ngày càng cao, không biết đám sơn tặc và cướp sông sẽ hành động thế nào.
Có thể nghĩ chúng sợ hãi rồi trốn vào nơi hẻo lánh, nhưng tôi lại dự đoán theo hướng xấu hơn.
Nếu chúng liên kết với ai đó để đối phó kẻ thù chung thì sao?
Và nếu kẻ đó là hào tộc đang ở thành Giang Lăng thì sao?
Không biết chừng ở thành Giang Lăng có nhiều kẻ ẩn náu hơn chúng tôi dự đoán.
……Tôi sống sót được chứ?
Những người như Tư Dữ hay Lữ Bố thì giống như bước ra từ võ hiệp, bộ ba tỷ muội đào viên cũng là những cỗ máy giết người, không cần lo lắng.
Hộ vệ binh sĩ của tôi cũng là tinh nhuệ được chọn lọc kỹ càng nên họ sẽ tự bảo vệ được mạng sống.
Nhưng tôi thì không.
Tôi là kẻ chỉ cần một mũi tên bay chính xác là phải chết oan uổng.
Những người xung quanh đương nhiên chặn được tên, nhưng tên vốn không phải thứ để chặn.
Ngay cả Sư tử Tâm Vương Richard I cũng chết vì tên lạc.
Tôi cũng chẳng khác gì.
Dù có Tư Dữ hộ vệ thì khi dao sắc bay tới ngay trước mặt thì làm sao giữ được bình tĩnh.
Lần Hoàng Trung bắn tỉa tôi ở thành Tương Dương thì bề ngoài thản nhiên nhưng trong lòng cũng hơi run.
Tôi dựng trại ở một nơi thích hợp rồi ngồi đại xuống, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
“…….”
…Hừ, làm cái việc này lâu dài thì chắc giảm thọ mất.
Lúc ấy Tư Dữ gọi tôi.
“Chủ nhân.”
“Hử?”
Tôi quay đầu theo giọng nói thì nhìn thấy Tư Dữ.
Ô Truy Mã oai hùng như mọi khi.
Thanh Siêu Thiên Kiếm trông cực kỳ nặng nề.
Và khuôn mặt vô cảm khó nhận ra cảm xúc.
Tư Dữ xuống ngựa rồi tiến lại gần, dùng đôi mắt màu nâu sẫm nhìn tôi.
“…….”
“……?”
Tư Dữ xuống ngựa rồi đến bên cạnh chỉ nhìn tôi chằm chằm mà không nói gì thêm.
Tôi suy nghĩ một lát xem Tư Dữ đang làm gì rồi nhận ra cảm xúc trong đôi mắt em ấy, khẽ cười.
Giờ Tư Dữ đang lo lắng cho tôi.
Ừ. Bình thường tôi đâu có nói mấy lời lo chết sống.
Đêm xuống nên tôi cũng vô thức trở nên đa cảm.
Đúng là cảm xúc ban đêm đáng sợ thật.
Tôi nắm má Tư Dữ kéo dài ra để ý bảo em đừng lo.
Mỗi lần như vậy đều cảm nhận được cảm giác thật sự gây nghiện.
Không phải vô cớ mà tôi cứ nhân lúc có cơ hội là kéo dài má Tư Dữ hay Lữ Bố.
“…….”
Thấy phản ứng của tôi thì Tư Dữ cũng thả lỏng hơn rất nhiều.
1 Bình luận