Tôi đã từng nói nhiều lần rồi, trận Khuông Đình do Viên Thuật gây ra cuối cùng kết thúc bằng thắng lợi hoàn toàn của Tào Tháo.
Không biết hắn nghĩ gì mà chia quân làm hai đường, tiên phong đóng ở Khuông Đình giao chiến với Tào Tháo, bản đại thì chờ ở gần Phong Khâu quan sát tình hình.
Trước hành động của Viên Thuật, Tào Tháo đã ứng phó thế nào.
Tào Tháo tận dụng triệt để khả năng của mình, dùng cơ động chiến đánh tan từng phần quân Viên Thuật.
Quả nhiên là Tào Tháo.
Dù thế lực suýt diệt vong, vẫn đuổi Lữ Bố, đánh bại Viên Thiệu có thế lực áp đảo, khoảnh khắc thể hiện rõ nét mưu lược quân sự xuất chúng.
Nếu Tôn Kiên còn ở dưới trướng Viên Thuật thì Tào Tháo chưa chắc thắng dễ dàng như vậy, nhưng lúc ấy Tôn Kiên đã bị quân Lưu Biểu tấn công, sọ vỡ não tủy chảy ròng ròng.
Tôn Sách theo phụ thân tham chiến thì lúc Khuông Đình lại vắng mặt một thời gian ngắn.
Là con trai Tôn Kiên, sau khi phụ thân mất, Tôn Sách tạm rời khỏi Viên Thuật, về Giang Đông làm lễ tế.
Viên Thuật không có Tôn Kiên, cũng không có Tôn Sách.
Ngay cả tôi nghĩ cũng thấy dễ đối phó.
Cuối cùng bị Tào Tháo đánh tan tác, Viên Thuật không về nổi căn cứ quận Nam Dương, bị đuổi đến tận Thọ Xuân Giang Đông.
Thua trận thì chắc chắn có quân truy kích Tào Tháo bám theo, vậy Viên Thuật làm sao thoát được đám truy binh ấy.
Viên Thuật có lẽ kém cỏi mọi thứ, nhưng chạy trốn thì thuộc hàng xuất sắc.
Nhìn cái chết của hắn cũng không bị ai bắt, chứng tỏ vậy.
Viên Thuật chết thế nào?
Sau khi liên tục bạo ngược khiến thế lực tự tan rã, Viên Thuật đến nương tựa Viên Thiệu, kẻ hắn luôn khinh thường.
Thực chất chẳng khác gì khóc lóc van xin (Khấp Tố - 泣訴, vừa rơi nước mắt vừa khẩn thiết kêu oan).
Nhưng liệu Viên Thiệu có tha cho Viên Thuật không thì đáng nghi.
Đến lúc ấy Viên Thuật đã làm quá nhiều chuyện quái gở…
Dù sao Viên Thuật đang hướng về Viên Thiệu thì giữa đường khát nước, tìm nước mật ong, không tìm được thì tự hỏi sao mình lại ra nông nỗi này, không kiềm được giận dữ rồi phẫn tử (憤死).
Đám thủ hạ gần đó chắc ngẩn ngơ.
Chủ công khóc lóc than vãn rồi đột nhiên phun máu chết.
Tàn dư còn lại của Viên Thuật sau đó bị Tôn Sách, đang xây dựng thế lực ở Giang Đông, quét sạch, từ đó tên Viên Thuật biến mất khỏi Tam Quốc.
Càng nghĩ càng thấy cái chết của hắn vui vẻ lạ thường.
Một kết cục thảm hại xứng đáng với nhân vật Viên Thuật.
“Ồ. Bao lâu rồi mới có trận đánh thế này?”
Lữ Bố cùng tôi dẫn quân xuất chinh, lộ vẻ mong chờ trận chiến sắp tới.
Tôi nhẹ nhàng hỏi.
“Vui đến vậy sao?”
“Luyện binh ban đầu thì thú vị, lâu dần thì chán lắm.”
Lữ Bố đáp câu hỏi của tôi.
Quả thật lúc đầu ở Tinh Châu, Lữ Bố tự mình chạy khắp núi luyện binh, nhưng giờ đã thả lỏng hẳn.
Huấn luyện giao hết cho phó tướng, bản thân thì lững thững tuần tra Lạc Dương hoặc quanh quẩn gần tôi.
Ai nhìn cũng nghĩ là ăn bám lương.
Ở đây phải gọi là ăn bám bổng lộc mới đúng?
Nhưng vì võ lực Lữ Bố quá mạnh nên chỉ tuần tra qua loa cũng hiệu quả kinh khủng.
Đây là thời đại nào.
Trung Quốc cổ đại, người chết như đồ dùng hàng ngày, các thế lực nuôi dã tâm gây chiến loạn thế.
Dù an ninh Lạc Dương tốt đến đâu, kẻ phạm tội vẫn không ngừng xuất hiện.
Lữ Bố bắt bọn chúng như ma quỷ.
Ngồi trên tường thành cao hoặc mái nhà ngắm Lạc Dương, thấy kẻ khả nghi là bắn tên ngay.
Tùy mức độ tội mà chọn chỗ bắn khác nhau, tôi nhìn mà cũng phải thốt lên kinh ngạc.
Trộm vặt thì bắn chân, kẻ đáng xử tử ngay thì xuyên tim hoặc đầu.
Đám xung quanh hoảng sợ chạy tán loạn thì Lữ Bố cầm Phương Thiên Họa Kích, mặt hớn hở đuổi theo.
Đứng từ góc nhìn kẻ xấu thì run sợ cũng là phải.
Thậm chí thời gian tuần tra Lữ Bố không cố định, nên phạm tội lén lút cũng khó.
Có khi mất ngủ nên nửa đêm cũng ra tuần tra, kẻ phạm tội làm sao chống nổi.
Tuần tra tùy hứng lại tạo hiệu quả giống kiểm tra đột xuất.
Huấn luyện binh sĩ cũng vậy, chỉ khi nào thích thì làm.
Mỗi lần Lữ Bố đến, biểu cảm binh sĩ trông cực kỳ khổ sở.
May mà tôi không phải binh sĩ thật.
…Nhưng mỗi khi tôi có việc đến doanh trại thì đặc biệt thấy binh sĩ bị hành hạ nhiều hơn.
Dù nghĩ thế nào cũng cảm giác cô ấy quanh quẩn gần tôi rồi tiện thể xử lý công việc luôn.
Nhưng tôi biết làm sao được. Dù sao cũng là Đại tướng quân, không thể không đến doanh trại.
Hy vọng mồ hôi đổ ra sẽ giảm bớt máu đổ.
Lúc ấy Lữ Bố nhìn tôi nói.
“Lần này cũng phải quan sát kỹ nhé.”
Lữ Bố nói rồi lộ vẻ đắc ý.
Thấy cô ấy mong chờ chiến đấu thế này tôi hơi áy náy.
“Có lẽ không đánh đâu.”
“Hả? Thật sao?!”
Lữ Bố nghe tôi nói thì giật mình.
“Nếu mọi việc thuận lợi thì vậy.”
“Việc…? Việc gì cơ?”
Câu hỏi đương nhiên.
Tôi dùng giọng đùa cợt nói với Lữ Bố đang lộ vẻ nghi hoặc.
“Đến lúc thì biết.”
“Hừm… Thôi được.”
Lữ Bố bình thản gật đầu.
“Hừm…….”
Trương Phi đang nghỉ ngơi gần đó sau khi dẫn bộ khúc của tôi, nhìn Lữ Bố rồi phát ra tiếng cảm thán khó hiểu.
Trương Phi khẽ tiến lại gần tôi nói.
“Lữ Bố kìa. Chỉ khi đứng trước Đại tướng quân thì tính tình mới dịu hẳn.”
“Cái đó thì…”
Tôi không phủ nhận lời Trương Phi.
Lữ Bố đang nổi nóng thì thấy tôi trong tầm mắt là lập tức hạ hỏa, lấy lại bình tĩnh.
Trương Phi làm tướng dẫn bộ khúc của tôi đã lâu cũng chứng kiến cảnh tương tự.
Trương Phi trêu chọc nói.
“Nếu là người khác thì đã nhảy dựng lên rồi.”
“Này! Ngươi nói gì đấy!”
Lữ Bố nghe lỏm cuộc trò chuyện gần đó thì quát Trương Phi.
Trương Phi chẳng thèm để ý Lữ Bố, tiếp tục trêu.
“Thấy chưa. Ta đùa chút là lao vào ngay.”
“Im đi──!”
Lữ Bố mặt đỏ như cà chua, trông như sắp lao vào Trương Phi.
Nếu để vậy chắc lại đánh nhau, tôi khẽ dịch người để Lữ Bố thấy tôi trong tầm mắt.
“Ư, ưư…”
Lữ Bố vừa thấy tôi đã lập tức ý thức, phát ra tiếng lạ rồi nhanh chóng hạ hỏa.
Thay đổi cảm xúc nhanh quá chứ.
Hay vì không muốn người mình thích thấy bộ dạng xấu xí.
Không hổ là nhân vật được hậu thế sáng tác thành nhà lãng mạn Tam Quốc, Lữ Bố cực kỳ si mê tôi.
Trương Phi cười khúc khích nói.
“Ồ. Vui thật. Sau này rảnh là làm tiếp.”
Sau lưng Trương Phi đột nhiên vang lên giọng quen thuộc.
“Ích Đức.”
“…Ư, ưm?”
Giọng mang theo khí lạnh không rõ, Trương Phi toát mồ hôi lạnh, quay đầu lại.
Không cần nói cũng biết, người gọi Trương Phi chính là Quan Vũ.
“Ơ… Vân Trường tỷ tỷ?”
“Sao vậy.”
Quan Vũ dùng giọng như thường lệ, nhưng mọi người ở đây đều biết Quan Vũ đang giận.
Trương Phi mang chút hy vọng mong manh hỏi.
“Không giận chứ?”
“…….”
Quan Vũ nghe câu hỏi của Trương Phi thì khẽ nheo mắt.
Ánh mắt như đã biết hết mà còn hỏi.
“Cùng phe phái mà hòa thuận còn chưa đủ, lại hành động kinh suất như vậy.”
“…Ơ, ơ.”
“Ích Đức, theo ta.”
“Ư hí!”
Quan Vũ vừa động, Trương Phi lập tức trốn sau lưng tôi.
Quan Vũ không ngờ Trương Phi hành động vậy thì thoáng dừng lại.
“…Ích Đức, giờ ngươi làm gì vậy.”
“À.”
Trương Phi cũng giật mình vì hành động của mình, đảo mắt một lúc rồi bước ra.
“Ơ… Xin lỗi?”
“Không sao, đừng bận tâm.”
Không biết sao lại xin lỗi nhưng tôi vẫn nhận lời xin lỗi của Trương Phi.
“Hà… Làm tướng mà trốn sau lưng chủ công mình phụ tá.”
“…….”
“Đi thôi.”
Quan Vũ gần như dùng sức kéo Trương Phi, người không nói gì, rời khỏi đó.
“Thật bất ngờ.”
Lúc ấy giọng nói dễ nghe vang sau lưng tôi.
“Ích Đức lại có ngày trốn sau lưng người khác.”
“Hửm?”
Tôi quay đầu nhìn Lưu Bị, không biết từ lúc nào đã đến gần tôi.
Cô ấy lại đến từ bao giờ vậy.
Tôi giả vờ bình thản nói.
“Có tỷ tỷ đáng sợ đang giận dữ gọi theo thì đệ muội nào không sợ chứ.”
“…Hihi.”
Lưu Bị nghe tôi nói thì mỉm cười, gật đầu.
“Ý kiến Đại tướng quân đúng đấy.”
Cảm giác khó chịu này là sao.
Lưu Bị rõ ràng đồng ý với tôi nhưng đằng sau lại giấu điều gì đó.
“Chủ nhân.”
“Ừ? Sao vậy?”
Lúc ấy Tư Dư tiến lại gần gọi tôi.
Tư Dư ghé sát tai tôi, thì thầm rất nhỏ.
“…Nữ nhân đều là cầm thú cả.”
“…….”
Rõ ràng từng nghe rồi mà.
Sao đột nhiên lại nói vậy.
Tôi cũng thì thầm nhỏ.
“Vậy em cũng là cầm thú à?”
“…….”
“…?”
“…….”
Sao không trả lời.
Tôi nhìn bằng ánh mắt nghi hoặc nhưng Tư Dư chỉ khẽ né tránh ánh mắt tôi.
2 Bình luận