101-200

Chương 177: Thành Tương Dương (3)

Chương 177: Thành Tương Dương (3)

Kinh Châu, quận Nam Dương, huyện Đặng (荊州 南陽郡 鄧縣).

Huyện Đặng (鄧縣) nằm ở cực nam quận Nam Dương có một tòa thành.

Phàn Thành (樊城).

Pháo đài cuối cùng bảo vệ thành Tương Dương, trung tâm rộng lớn của Kinh Châu.

Ban đầu là thành trì được xây dựng để cùng với thành Tương Dương cách nhau một con sông liên kết chặt chẽ, đẩy lùi kẻ tấn công…

Nhưng hiện tại thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

“Điên mất thôi.”

Hoàng Tổ nhận lệnh Lưu Biểu trấn thủ Phàn Thành nhìn cảnh tượng trước mắt mà lẩm bẩm.

Quân đội Đại tướng quân với quy mô khổng lồ, tinh nhuệ đến mức không thể chê vào đâu được.

Đội quân mạnh nhất thiên hạ ùn ùn kéo đến, quyết tâm vây chặt Phàn Thành.

“Thế này thì hỗ trợ thành Tương Dương là hết hy vọng.”

Nhìn dáng vẻ nhất định không cho hỗ trợ thành Tương Dương, Hoàng Tổ thở dài.

Nếu vì muốn giúp quân ta mà rút binh ra thì ngay ngày hôm đó Phàn Thành sẽ thất thủ.

“Dù sao cũng phải làm đến mức có thể làm.”

Hoàng Tổ khoanh tay suy nghĩ một lát rồi gọi phó tướng.

“Này!”

“Ngài gọi ạ!”

Phó tướng nhận tiếng gọi của Hoàng Tổ thì xuất hiện, chắp tay hành lễ.

“Trước khi chúng hoàn thành binh khí công thành thì phái đội du kích xông vào làm loạn doanh trại chúng!”

“…Có khả thi không ạ?”

Phó tướng cung kính đưa ra ý kiến.

Hoàng Tổ nói.

“Ừ. Nghe nói Thiên Hạ Vô Song hiện đang ở phía thành Tương Dương, con tiện nhân Tôn Sách chết tiệt kia cũng ở thành Tương Dương nên tướng lĩnh chúng ta cần chú ý không còn.”

Hoàng Tổ từng trực tiếp chứng kiến uy vũ của Tôn Sách khi đối đầu Tôn Kiên ngày trước nên giờ chỉ cần nhớ đến Tôn Sách là sống lưng đã lạnh toát.

Nếu con tiện nhân ấy ở trong doanh trại thì dù có tập kích cũng rất có khả năng trở thành vô công.

Hoàng Tổ tự nhận mình khá hiểu rõ bản thân.

“Sợ hãi mà cứ trốn sau tường thành thì việc gì cũng không thành.”

“…….”

“Lo lắng thì gác lại, cứ theo lệnh ta.”

“Tuân mệnh.”

Phó tướng nghe lời Hoàng Tổ thì cung kính cúi lưng.

“Vậy ngài định cử ai chỉ huy du kích đội?”

“Chuyện đó ta đã nghĩ sẵn người rồi.”

Khi phó tướng hỏi, Hoàng Tổ vuốt râu cằm.

Dù tập kích thất bại thì cũng không gây tổn thất gì đáng kể cho mình.

Kẻ dù chết vì thất bại cũng chẳng sao, dù thành công trở về an toàn cũng chẳng sao. người hữu dụng như vậy hiện đang ở dưới trướng Hoàng Tổ.

“Đưa con tiện nhân ấy ra.”

“Vâng!”

Dù không nói tên nhưng phó tướng như đã hiểu ngay liền lĩnh mệnh Hoàng Tổ.

Người từng làm cướp sông ở vùng Ích Châu và Kinh Châu, sau đó có lẽ nổi hứng muốn làm quan nên dẫn theo đám cướp sông gia nhập dưới trướng Hoàng Tổ.

Hoàng Tổ bề ngoài coi thường gọi là tiện nhân cướp sông nhưng trong lòng công nhận võ nghệ xuất chúng của ả ta.

“…….”

Dĩ nhiên dù sao thì vẫn là cướp.

Với đám chuyên cướp bóc tài sản người khác thì đối xử thế này là vừa khít.

Dám không biết thân phận mà leo cao.

Hoàng Tổ nhìn phó tướng lĩnh mệnh lui ra rồi nghĩ như vậy.

Mấy ngày sau, một đám người rời khỏi thành, bí mật tiến về quân đội Đại tướng quân.

Đó là trước khi Lưu Biểu mất mạng vì phản loạn của tướng lĩnh dưới trướng.

──────────

Bình minh khi mặt trời đã lặn, chỉ còn bóng tối đen kịt bao trùm.

Trong tình huống chỉ có ánh trăng làm nguồn sáng duy nhất, một nam nhân theo sau nữ nhân mở miệng.

“Đại tỷ. Chuyện này thật sự ổn không?”

“Cái gì?”

Nữ nhân mang đôi mắt hoang dã quay đầu nhìn thuộc hạ.

Khi ánh mắt nữ nhân hướng về mình, nam nhân gãi đầu bù xù rồi nói.

“Không phải ai khác mà chính là quân đội Đại tướng quân đó. Tấn công quân đội ấy thật sự ổn sao?”

“Hừm…”

“Chẳng phải bọn chúng chỉ muốn đẩy chúng ta đi chết thôi sao?”

Nam nhân nói vậy rồi đưa ra ý kiến của mình.

“Hay là chúng ta tự hàng đi? Nghe nói hàng thì đối xử tốt lắm.”

Dù sao thì ánh mắt khinh miệt của tên đó nhìn chúng ta cũng khiến ta khó chịu, nam nhân càu nhàu.

Nữ nhân nghe ý kiến của nam nhân thì buông lời.

“Cũng không biết.”

“Đại tỷ?”

“Đại tướng quân nói đối xử tốt thì tốt thật nhưng với chúng ta thì có tốt không thì ta nghi lắm.”

Nam nhân trợn mắt nữ nhân khẽ lắc đầu.

“Trước khi gia nhập dưới trướng tên khốn kiếp đó chúng ta sống bằng cách gì?”

Nữ nhân cũng không có ấn tượng tốt về nhân vật mà nam nhân nhắc đến.

Nam nhân đáp lại câu hỏi của nữ nhân rằng trước khi gia nhập dưới trướng tên khốn kiếp đó đã làm gì.

“Dĩ nhiên là… làm cướp sông, chuyên cướp túi tiền của đám yếu thế.”

“Ừ. Cũng giết không ít người.”

Nữ nhân gật đầu rồi khẽ gõ vào chuông nhỏ đeo ở thắt lưng.

Chuông kêu leng keng khẽ rung động.

“Vậy thì để ta hỏi một câu nhé.”

“Ừm.”

Nữ nhân hỏi.

“Ngươi nhớ Đại tướng quân đối xử với bọn cướp thế nào không?”

“……Ơ…”

Nam nhân nhận câu hỏi thì mất lời, mắt đảo liên hồi.

“Không… tốt lắm thì phải.”

“Đúng chứ?”

Nữ nhân nghe câu trả lời của nam nhân thì bình thản nói.

“Hắc Sơn Tặc ở Tinh Châu cũng bị tiêu diệt, sau đó Bạch Ba Tặc ở gần Tư Lệ Châu cũng bị tiêu diệt.”

“…….”

“Ta tự tìm hiểu thì đám Khăn Vàng quy mô lớn ở Từ Châu và Thanh Châu cũng bị Tào Tháo nhận lệnh Đại tướng quân tiêu diệt.”

Nữ nhân nói vậy rồi nhún vai.

“Chỉ nhìn thấy cướp là mắt đã đỏ lên, người như vậy liệu có đối xử tốt với chúng ta không?”

“…Dù sao thì Hắc Sơn Tặc và Bạch Ba Tặc cũng có nhiều người hàng phục mà?”

Bạch Ba Tặc thì không rõ nhưng Hắc Sơn Tặc hiện là một trong những binh tinh nhuệ dưới trướng Đại tướng quân, danh tiếng lẫy lừng.

Chuyên về mai phục, chiến đấu trên núi thì ngay cả man di cũng bị đánh bại.

“Dùng làm binh sĩ và dùng làm tướng lĩnh là khác nhau.”

“Ừ thì đúng vậy.”

Nam nhân gật đầu rồi nói tiếp.

“Ta hiểu rồi. Ta dù sao cũng chỉ theo đại tỷ thôi nên tỷ muốn làm gì thì làm.”

“Con mẹ mày cái kiểu nói chuyện.”

Dù lời lẽ thô lỗ nhưng nữ nhân không khó chịu mà khẽ cười.

“Đừng lo. Chúng ta đâu phải kẻ dễ chết.”

“…….”

“Dù thật sự chết thì cũng chỉ là xui xẻo thôi.”

“Thái độ bình thản thật đáng ghen tị.”

“Im mồm.”

Nữ nhân đang trò chuyện thì dừng bước, nhìn doanh trại trước mắt.

“Vậy thì đi thôi.”

Đàm Tiếu Tự Nhược (談笑自若).

Thành ngữ chỉ việc dù gặp chuyện lo lắng hay kinh ngạc vẫn cười nói bình thường như mọi ngày.

Nhân vật chính trong giai thoại Đàm Tiếu Tự Nhược, từng cười nói thản nhiên trước bốn mươi vạn đại quân Tào Tháo.

Cam Ninh Hưng Bá (甘寧 興覇) bước đi.

──────────

Cam Ninh đến được doanh trại Đại tướng quân thì nhìn lính tuần tra đi lại xung quanh rồi khẽ gật đầu với thuộc hạ.

“Ưc!”

“Ưực!”

Thuộc hạ của Cam Ninh đang ẩn nấp ở chỗ khuất nhanh chóng lao ra hạ gục lính tuần tra xung quanh.

Hành động quá nhanh nên binh sĩ Đại tướng quân không nhận ra có biến.

Chúng từ từ tiến lên đến giữa doanh trại thì Cam Ninh khẽ cau mày.

“Sao lại bố trí nhiều binh sĩ thế này?”

Không biết ai chỉ huy nơi đây nhưng tính cách cực kỳ cẩn thận thì rõ rồi.

“Không còn cách nào khác.”

Cam Ninh thở dài rồi hét lớn.

“Cả đám! Làm loạn một trận cho đã nào!”

“Ô ô ô──!”

Tám trăm cướp sông theo Cam Ninh đồng loạt gầm lên.

Giờ không còn gì phải kiêng dè, Cam Ninh cùng thuộc hạ thấy binh sĩ Đại tướng quân là hạ thủ ngay.

“Kẻ, kẻ địch tập kích! Kẻ địch tập kích──!!”

“Mau đi gọi viện binh! Nhanh lên!”

Quân Đinh Lăng phát hiện quân Cam Ninh liền hét lớn.

Cam Ninh nhìn cảnh đó lẩm bẩm.

“Ồ. Phản ứng nhanh đấy?”

Từ dáng vẻ tuần tra xung quanh đã dự đoán nhưng quân Đinh Lăng được huấn luyện rất tốt về cách ứng phó khi bị tập kích ban đêm.

Phó tướng quân Đinh Lăng trấn an binh sĩ xung quanh.

“Chỉ cần cầm cự đến khi viện binh đến! Dựng trận hình giữ vững vị trí!”

“Vâng!”

Như không cho phép tiếp cận lính tuần tra xung quanh ùn ùn kéo đến dựng tường thương.

Nếu không ứng phó gì mà lao vào thì chắc chắn sẽ bị thủng lỗ chỗ.

“Lựa chọn không tệ nhưng…”

Cam Ninh huýt sáo rồi dồn sức vào chân.

“Với ta thì vô dụng!”

Cam Ninh nhảy vọt lên không trung thì chuông nhỏ ở thắt lưng leng keng rung động.

Binh sĩ thấy Cam Ninh nhảy cao hơn người thường thì trong khoảnh khắc ngẩn ra,

“Ưc!”

Khoảnh khắc đó đủ để Cam Ninh chém chết phó tướng.

“Ơ, ơ?!”

Khi Cam Ninh dùng vai đối phương làm bàn đạp chém chết phó tướng thì binh sĩ Đại tướng quân lộ vẻ hoảng loạn.

“Này! Thế nào?!”

“Quả nhiên là đại tỷ!”

Thân pháp như xiếc khiến khí thế cướp sông theo Cam Ninh tăng vọt.

“Tốt, vậy thì giờ giết hết…?! ”

Keng!

Cam Ninh đang nói thì dùng tay đỡ lấy thanh yển nguyệt đao nhắm vào đầu mình.

“Ôi, suýt chết!”

Cam Ninh dùng lực từ yển nguyệt đao nhảy lùi ra sau rồi hét lớn.

“Ngươi lại là cái gì?!”

“…Đó mới là câu hỏi của ta mới đúng.”

Nữ nhân buộc tóc nâu ở đỉnh đầu cầm yển nguyệt đao chậm rãi hiện thân.

Nhìn dáng vẻ không tầm thường, Cam Ninh hét lớn.

“Nhìn là biết tướng lĩnh, nói tên đi!”

“Trương Liêu Văn Viễn (張遼 文遠).”

Nữ nhân đáp lại câu hỏi của Cam Ninh, đôi mắt nâu giống màu tóc lóe sáng nói.

“Trong tình huống này mà vẫn mạnh dạn tập kích đêm nghĩa là khá tự tin nhỉ?”

“Thì sao?”

Cam Ninh đáp trả câu hỏi của Trương Liêu, hai tay mỗi tay cầm một thương kích xoay tít.

Trương Liêu nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Cam Ninh rồi mở miệng.

“Vậy thì ta sẽ đích thân đối phó ngươi.”

“…Hừ! Thử xem nào!”

Cùng lúc với lời nói, Cam Ninh lao tới, Trương Liêu đáp trả bằng cách giơ yển nguyệt đao lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!