Lưu Biểu từ chối lời khuyên hàng của Đại tướng quân.
Đại tướng quân thì như đã chờ đợi điều đó vậy, lập tức chuẩn bị quân đội.
Quân đội của Đại tướng quân nhanh chóng bắt đầu chuẩn bị hành quân giống như khi bất ngờ tập kích quận Nam Dương từng do Viên Thuật thống trị trước đây.
Lưu Biểu luôn để ý đến Đại tướng quân nên vừa phát hiện hành động này lập tức phái sứ giả đi ngay.
Viên Thiệu ở Ký Châu.
Tào Tháo ở Duyện Châu.
Trương Lỗ ở Hán Trung.
Lưu Yên ở Ích Châu.
Lưu Biểu phái sứ giả đến các thế lực có khoảng cách tương đối gần với Đại tướng quân.
Đồng thời tập trung toàn bộ binh sĩ và vật tư của Kinh Châu vào thành Tương Dương.
Khi vật tư từ khắp các quận huyện đổ về một chỗ thì thành Tương Dương hiện tại có lượng lương thực đủ để binh sĩ toàn Kinh Châu ăn no còn dư thừa rất nhiều.
Lưu Biểu hoàn tất chuẩn bị thủ thành.
Chưa đầy bao lâu sau đó Đại tướng quân cũng hoàn tất mọi chuẩn bị giống như Lưu Biểu.
Rồi xuất quân từ quận Nam Dương.
Tiên phong do Tôn Sách dẫn đầu đã lên thuyền xuôi theo dòng sông.
Quân chủ lực do chính Đại tướng quân chỉ huy thì tiến quân theo đường bộ.
Quân chủ lực do Đại tướng quân dẫn đầu khi tiến quân đường bộ đã bố trí hộ vệ ở các tuyến tiếp tế chính.
Đại tướng quân chậm rãi tiến lên đồng thời bảo đảm các tuyến tiếp tế.
Đây là sự bố trí để đề phòng đội vận tải bị tấn công.
Đồng thời cũng thể hiện ý định rằng dù chiếm thành Tương Dương mất bao lâu cũng không hề bận tâm.
Đạo binh tiên phong của Tôn Sách đến gần thành Tương Dương trước nhờ đi đường thủy đã phát huy năng lực xuất sắc giống như phụ thân mình, được gọi là Mãnh Hổ Giang Đông.
Tôn Sách hàng phục các hào tộc Kinh Châu chưa kịp về đến thành Tương Dương.
Nghiêm khắc quản lý binh sĩ để sau khi chiếm thành Tương Dương dân tâm không bị xấu đi.
Quả nhiên là người xuất thân Giang Đông.
Dù ít khi theo phụ thân tham gia quân vụ nhưng Tôn Sách vẫn rất thuần thục trong việc chỉ huy thủy quân.
Tôn Sách dẫn đầu quân tiên phong.
Chu Du phụ tá Tôn Sách.
Vùng ảnh hưởng của Lưu Biểu quanh thành Tương Dương bị quét sạch hoàn toàn.
Rồi rơi vào tay Đại tướng quân.
Nơi có ngọn núi khổng lồ ở gần.
Phía trước có dòng sông chảy xiết.
Thiên nhiên tạo thành yếu địa.
Thành Tương Dương từng chống lại Mông Cổ suốt năm năm để bảo vệ nhà Tống.
Giờ đây nó đang chắn trước mặt Đinh Lăng.
──────────
“…….”
Quận Trần Lưu (陳留郡), Duyện Châu (兗州).
Tào Tháo để tóc bạc dài đến thắt lưng đang cầm trúc giản nhìn chằm chằm vào đó.
“Vẫn như cũ.”
Tào Tháo nhìn chằm chằm trúc giản một lúc rồi khẽ cười.
Trên trúc giản ghi rõ danh nghĩa tấn công Lưu Biểu như sau.
───Lưu Biểu mặc y phục hoàng gia, được thị tòng xung quanh giống hoàng đế khi dùng bữa, tự mình tế lễ chỉ hoàng đế mới được tế. Hắn lộ rõ dã tâm và khinh nhờn hoàng thất!
───Không chỉ tự ý thao túng quyền lực mà còn lấy bệnh làm cớ từ chối triệu hoán của triều đình. Nếu đây không phải phản nghịch thì là gì!
───Với tư cách thần tử nhà Hán ta tuyên bố thảo phạt nghịch tặc. Kẻ nào cản trở sẽ không giữ được mạng sống!
Đinh Lăng đã chỉ ra những hành vi của Lưu Biểu từ trước đến nay để giải thích lý do mình tấn công Lưu Biểu.
Dường như đã cố gắng dùng ngôn từ trang trọng chưa từng dùng để viết cho thật uy nghiêm.
Nhưng trong mắt Tào Tháo chỉ thấy đáng yêu mà thôi.
“Giờ định làm gì đây?”
“Ừm… Làm gì nhỉ?”
Hạ Hầu Đôn đứng gần đó phụ tá Tào Tháo hỏi.
Tào Tháo đáp lại bằng giọng đùa cợt.
Từ giọng đùa cợt ấy Hạ Hầu Đôn đã đoán được Tào Tháo sẽ quyết định gì.
Hạ Hầu Đôn thở dài.
“…Ta đại khái đoán được rồi nên mau ra lệnh đi.”
Nhìn Hạ Hầu Đôn đang cằn nhằn mình, Tào Tháo hỏi bằng giọng cộc lốc.
“Ngươi cứ phải làm mất vui thế sao?”
“Từ nhỏ đã chịu đựng đủ rồi còn muốn gì nữa?”
Hạ Hầu Đôn nhớ lại những lần bị Tào Tháo trêu chọc từ nhỏ rồi nói.
Bề ngoài làm như không quan tâm nhưng thực ra vẫn ghi hận trong lòng.
Tào Tháo đối diện ánh mắt sắc như dao của Hạ Hầu Đôn thì ngừng trêu chọc rồi mở miệng.
“Nguyên Nhượng.”
“Sao.”
“Cùng với Miêu Tài dẫn quân đến huyện Úy Thị (尉氏縣) chờ đợi.”
“Huyện Úy Thị (尉氏縣)?”
Huyện Úy Thị là vùng biên giới Duyện Châu sát ngay Dự Châu.
Nghĩ đến việc để đi đến Kinh Châu thì phải qua Dự Châu nên Hạ Hầu Đôn hỏi với vẻ nghi hoặc.
“Chẳng lẽ thật sự đánh nhau sao?”
“Ôi chao, nói gì vậy chứ.”
Tào Tháo dùng giọng như bảo đừng nói linh tinh.
“Dù thế nào thì ta và Lưu Biểu ở Kinh Châu vẫn là quan hệ hữu hảo mà.”
“Ừ. Nhưng sao?”
“Khi thế lực hữu hảo gặp nguy hiểm mà làm ngơ thì có thể bị chỉ trích là thiếu tín nghĩa.”
Không phải có thể bị chỉ trích mà chắc chắn sẽ bị chỉ trích.
Đám lão già cứng nhắc rất nghiêm khắc với chuyện này.
Tào Tháo dùng giọng bình thản nói.
“Dù sao thì cũng phải giả vờ giúp đỡ chứ.”
“…Cuối cùng vẫn là mắt bịt miệng ngậm mà.”
Mọi người cũng không ngu nên sẽ biết Tào Tháo chỉ giả vờ phái quân viện trợ.
Trước câu hỏi của Hạ Hầu Đôn, Tào Tháo đáp.
“Ừm? Ngươi đang nói gì vậy.”
“……?”
“Ta rõ ràng đã tận lực giúp đỡ.”
“Vậy mà lại bị vu khống thật quá đáng.”
Tào Tháo nói vậy rồi cười láu cá.
“Nếu bị vu khống như vậy thì chắc chắn phải có ý đồ xấu.”
“…Ừ. Chắc là vậy.”
Lại tìm được cớ để tiêu diệt hào tộc.
Nghe nói thầy xem tướng Hứa Thiệu từng nhìn bạn thân của nàng rồi đánh giá là “anh hùng gian trá”.
Quả thật rất dũng mãnh.
Có dịp nàng cũng nên nhờ xem tướng một lần nhỉ.
Hạ Hầu Đôn lắc đầu rồi bước ra ngoài để tuân theo mệnh lệnh của Tào Tháo.
Nhìn bóng lưng ấy Tào Tháo nghĩ.
Lưu Biểu đã phản bác danh nghĩa của Đại tướng quân như sau.
───Ngươi mới là kẻ khinh nhờn hoàng thất khi tự ý thao túng hoàng thất!
───Thiên hạ đều biết ngươi dùng quyền lực y hệt Đổng Trác!
───Nếu ngươi nhất định tấn công Kinh Châu thì ta cũng sẽ không ngồi yên chịu trận nên hãy chuẩn bị đi!
Đinh Lăng tuyên bố Lưu Biểu từ chối triệu hoán của hoàng đế là nghịch tặc.
Lưu Biểu thì tuyên bố Đinh Lăng tự ý thao túng hoàng thất mới là nghịch tặc.
Loạn thế (亂世).
Đây là danh nghĩa có thể đưa ra vì chính quyền triều đình đã mất quyền kiểm soát địa phương.
Hiện tại Đại tướng quân đang nắm quyền ở Lạc Dương là sự thật nên không thể phủ nhận.
Nghĩ đến người ấy Tào Tháo khẽ cười.
Lời tuyên bố của Lưu Biểu chẳng khác gì trao cho các thế lực khác danh nghĩa tấn công Đại tướng quân.
Nếu lấy cớ cứu hoàng đế khỏi tay Đại tướng quân để tấn công Đại tướng quân thì chắc chắn sẽ không bị chỉ trích nhiều.
Lời tuyên bố của Lưu Biểu chính là thúc giục bản thân và Viên Bản Sơ tham chiến mà không cần nhìn sắc mặt xung quanh.
Nhưng mà làm sao đây.
Nàng không có ý định đâm sau lưng Đại tướng quân.
Tào Tháo khẽ dời ánh mắt nhìn trúc giản nằm lăn lóc dưới đất.
Thư mà sứ giả của Lưu Biểu đưa đến.
Nàng giả vờ đọc qua rồi tiện tay ném đi.
Chắc chắn nội dung là bảo rằng hiện tại chính là cơ hội nên mau chóng xuất quân.
Lưu Biểu đã rất chu đáo chuẩn bị cả danh nghĩa để tấn công Đại tướng quân vì nghĩ đến thế lực hữu hảo.
Nhưng tất cả đều trở thành vô nghĩa.
“Thật đáng tiếc.”
Tào Tháo lẩm bẩm lời không phải từ đáy lòng rồi nghĩ đến Đinh Lăng đang dẫn quân.
Chắc Đinh Lăng đang thở dài thườn thượt rồi chửi rủa Lưu Biểu vì đã làm mọi chuyện phiền phức.
Không cần nhìn cũng biết.
Thật đáng yêu.
Nếu Hạ Hầu Đôn nghe được chắc sẽ nghĩ mắt nàng bị đậu phụ che kín.
‘Dù sao thì…’
Tào Tháo nghĩ vậy rồi quay đầu.
Hướng về phía bắc nơi có Ký Châu.
Tào Tháo nhìn về hướng ấy rồi lẩm bẩm.
“Không biết Bản Sơ sẽ quyết định thế nào đây.”
Bề ngoài trông rất điềm tĩnh nhưng Tào Tháo đã nhìn thấu trong vẻ ngoài ấy ẩn chứa dục vọng khổng lồ.
Khi nói đến dục vọng quyền lực thì lại là nữ nhân ấy.
Rốt cuộc nàng ta sẽ theo đề nghị của Lưu Biểu để kiềm chế Đại tướng quân.
Hay lấy cớ Công Tôn Toản để không phái quân viện trợ mà chỉ đứng ngoài quan sát.
Nếu là trường hợp đầu thì đối thủ cạnh tranh sẽ giảm.
Nếu là trường hợp sau thì đối thủ cạnh tranh sẽ tăng.
‘Bản Sơ chắc chắn cũng từng nhận ân huệ từ Đại tướng quân.’
Giống như Đại tướng quân đã giúp gia tộc nàng an toàn đưa về.
Viên Thiệu cũng từng nhận sự giúp đỡ từ Đại tướng quân liên quan đến gia tộc.
Đại tướng quân đã đưa gia tộc Viên thị ở Lạc Dương về mà không làm hại gì.
Không biết Đại tướng quân đã nói gì khi đưa Viên thị về nhưng từ sau đó Viên thị đã loại bỏ Viên Thuật và bắt đầu ủng hộ Bản Sơ.
Tào Tháo thầm hỏi.
‘Viên Bản Sơ, từ đó đến nay ngươi đã thay đổi chưa? Hay vẫn tiếp tục theo đuổi quyền lực?’
Dù Viên Thiệu chọn bên nào Tào Tháo cũng không quan tâm.
Dù đối thủ cạnh tranh tăng hay giảm thì với nàng đều chỉ có lợi.
Tình yêu là thứ phải tranh đoạt mà.
Với tư cách người muốn trở thành thê tử được yêu thương hơn cả chính thất thì tăng thêm một đối thủ cạnh tranh cũng chẳng sao cả.
1 Bình luận