“Tại hạ phản đối.”
Đó là phản ứng của Tư Mã Ý khi tôi nói rằng sẽ nhận lời mời của các hào tộc.
Tôi nhìn Tư Mã Ý đang làm vẻ mặt lạnh lùng rồi hỏi.
“Tại sao?”
“…Không, ý Đại tướng quân là ngài định đến nơi đầy rẫy kẻ muốn hại ngài đấy chứ?”
“Đúng vậy.”
Khi tôi bình thản đồng tình thì Tư Mã Ý nhảy dựng lên như muốn nhảy cẫng, trách móc tôi.
“Không, biết rõ vậy mà sao ngài lại bình tĩnh đến thế?! Người bình thường thì không đến nơi đó mới là bình thường chứ!”
Tôi biết vì sao Tư Mã Ý lại hành động như vậy nên lộ vẻ hơi ngại ngùng.
Có bao nhiêu người có thể ngăn cản người thân yêu đi đến nơi nguy hiểm chứ.
Về mặt đó thì hành động của Tư Mã Ý lúc này là phản ứng rất bình thường.
“Thà để công việc hơi phiền phức một chút nhưng tiến hành an toàn thì còn hơn…”
“Xin lỗi.”
Tôi dùng giọng kiên quyết nói.
“Dù vậy ta vẫn tin cách này tốt hơn.”
Tôi đã từng bảo vệ an toàn bản thân, kéo dài thời gian vô ích rồi gây ra đại họa.
Đại hỏa Trường An của Đổng Trác.
Đến giờ nhắm mắt lại vẫn thỉnh thoảng hiện lên cảnh tượng Trường An hóa thành tro bụi.
Thật nực cười.
Tôi đã tự nhủ không để tâm trạng u ám vì quá khứ đã qua, nhưng một phần trong tôi vẫn bị ràng buộc ở đó.
Tôi cân nhắc xem phải thuyết phục Tư Mã Ý thế nào rồi chọn lời.
“Kẻ bị dồn vào đường cùng thì có thể làm bất cứ chuyện gì.”
“…….”
Cũng có người giữ vững tín niệm đến cùng không vượt qua ranh giới, nhưng trường hợp như vậy cực kỳ hiếm.
Huống chi nếu người bị dồn vào đường cùng là kẻ ác (惡人) thì sao.
Người bình thường đã vì lợi ích mà không ngần ngại làm chuyện ác thì sao?
Trừ phi hắn đột nhiên bị quỷ nhập thì trăm người trăm kẻ sẽ tung tóe nước bẩn xung quanh, gây đủ loại hỗn loạn.
Chắc chắn sẽ có người oan uổng mất mạng.
Tôi không muốn nhìn thấy cảnh ấy.
“Thà ta mạo hiểm còn hơn.”
Tư Mã Ý vẫn im lặng, tôi nói với Tư Mã Ý như vậy.
“Đừng lo. Các tướng hộ vệ ta là những nhân vật thế nào chứ.”
Có Hạng Tịch và Lữ Bố hộ vệ cận thân cho tôi, còn ba tỷ muội đào viên thì dẫn bộ khúc của tôi cảnh giới xung quanh.
Hiện tại trong Trung Quốc không ai có thể dùng sức mạnh xuyên thủng nhóm người này.
Kế sách của các hào tộc cùng lắm cũng chỉ là đầu độc kiểu âm hiểm.
Tên hào tộc dáng vẻ thấp hèn từng mang Ngũ Thạch Tán đến cũng rất có thể có ý đồ như vậy.
Trước hết để bắt chúng hiện hành thì phải nhận ra chúng bỏ độc vào đâu…
Dù sao chỉ cần nhận ra được thì mọi chuyện sẽ diễn ra dễ dàng.
“……Thôi được rồi.”
Nói vậy rồi Tư Mã Ý cộc lốc nói tiếp.
“Dù có khuyên cũng chẳng nghe đâu nhỉ.”
“…….”
“Tại hạ cũng sẽ tận tụy với bổn phận của mình, ngài đi đi.”
“Ừ. Cảm ơn vì đã hiểu.”
Đó là tất cả những gì tôi có thể nói.
──────────
Tư Mã Ý nhìn Đại tướng quân đang bước đi cùng các tướng hộ vệ thì thở dài.
“…Hà…”
Nhìn hành vi thường ngày thì gọi là kẻ lười biếng cũng không oan, nhưng lại thể hiện tín niệm của mình ở những điểm rất kỳ lạ.
Không phải lực lượng cá nhân xuất chúng, cũng không phải mưu lược vẽ nên cục diện toàn cục xuất chúng.
Nếu Đại tướng quân không ngồi ở vị trí quân chủ dẫn dắt thế lực thì sẽ thế nào?
Nếu chỉ là binh lính bình thường dưới trướng người khác thì sao?
‘Chắc chỉ là tướng lĩnh tầm thường nằm la liệt khắp nơi thôi.’
Có thể làm tròn một phần nhưng không thể hơn, trở thành kẻ bình thường hết sức tầm thường.
───Lãnh đạo không coi người là người, thì sao hiếu (孝) và nhân (仁) có thể đứng vững.
Đó là lời phụ thân từng nói khi khuyên nàng theo Đại tướng quân.
Không phải tướng lĩnh phục tùng người khác mà là người ngồi ở vị trí cao dẫn dắt tất cả, lúc ấy mới phát huy năng lực vượt trội.
───Hổ tướng bị nhốt trong cũi chật hẹp cuối cùng cũng sẽ không chịu nổi mà lao ra.
───Đại tướng quân là kẻ chỉ biết trói buộc con bằng gông xiềng, hay là thiên hạ rộng lớn có thể dung nạp hổ tướng, con tự phán đoán là được chứ gì?
Câu hỏi phụ thân từng đặt ra cho nàng ngày trước.
Giờ đây Tư Mã Ý đã có thể trả lời rõ ràng câu hỏi ấy.
‘Xét về mặt đó thì quả thật rất đặc biệt.’
Không thể trở thành thần tử tài giỏi nhưng lại có thể trở thành lãnh đạo tài giỏi.
Dù vậy vẫn có một điểm đáng tiếc…
‘……Giá mà có thêm chút tham vọng nữa thì tốt biết mấy.’
Đại tướng quân cực kỳ ghét việc nhận nhiều chức quan khác nhau để củng cố quyền lực.
Nếu Đại tướng quân không có thái độ như vậy thì hoàng đế hiện tại chắc chắn sẽ tạo ra chức quan không tồn tại để trao cho ngài ấy.
Thậm chí còn nói rằng khi hòa bình đến thì sẽ từ quan.
Việc nói ra lời ấy đã chứng minh ngài ấy không phải người có dục vọng quyền lực.
Dù đám người xung quanh Đại tướng quân có để ngài ấy từ quan hay không thì lại là chuyện khác.
Thật là tình huống kỳ lạ.
Đang lúc thiên hạ hỗn loạn, ai nấy đều nhân cơ hội nắm quyền, đủ loại kẻ tầm thường nổi lên tranh đoạt thì người đáng ra phải nắm quyền lại từ chối vị trí ấy.
“Các hạ cũng nghĩ vậy đúng không?”
Lúc ấy giọng nói khó chịu khó tả vang lên bên tai Tư Mã Ý.
Tư Mã Ý quay đầu nhìn thiếu nữ tóc trắng đang nói chuyện với mình.
“…Ngươi làm sao biết ta đang nghĩ gì?”
Khi Tư Mã Ý hỏi với vẻ cộc cằn thì Gia Cát Lượng đáp lại bằng thái độ còn khó chịu hơn.
“Có rất nhiều cách để đọc được thông tin từ cử chỉ cơ thể con người đấy.”
“…….”
Tư Mã Ý không thích cái kiểu cái gì cũng biết ấy của Gia Cát Lượng.
Gia Cát Lượng chẳng màng đến, vẫn mỉm cười nhìn Tư Mã Ý.
“…Thì cứ cho là vậy đi. Ngươi có cách tốt nào không?”
Biết rằng đấu khí tiếp cũng chẳng lợi lộc gì nên Tư Mã Ý nói bằng giọng hơi cáu kỉnh.
“Rất đơn giản. Ngươi muốn nghe không?”
“…….”
Tư Mã Ý gật đầu với câu hỏi của Gia Cát Lượng, Gia Cát Lượng chậm rãi mở miệng giải thích.
“Chỉ cần tin đồn Đại tướng quân muốn từ quan truyền đến tai hoàng thượng là xong.”
“Thật là cách chẳng có gì đặc biệt.”
Nghe giải thích của Gia Cát Lượng thì Tư Mã Ý nhướn một bên mày.
“Cái đó có hiệu quả thật sao?”
“Ồ, ngươi không biết sao?”
“…….”
Nghe cái giọng cứ cố tình chọc ngoáy ruột gan mình thì Tư Mã Ý khẽ giật mí mắt.
“Chỉ cần nhớ lại thái độ hoàng thượng dành cho Đại tướng quân đến giờ là ra đáp án ngay.”
Nhìn phản ứng của Tư Mã Ý thì Gia Cát Lượng dùng quạt lông trắng do Đại tướng quân tặng che miệng khẽ cười.
“Đôi khi cách đơn giản nhất lại là đáp án đúng hơn là vòng vo phức tạp.”
Dù sao thì con nhóc đáng ghét này.
Cố tình hé lộ khóe miệng để khoe nụ cười trông thật khó ưa.
“Hà… Ừ. Nếu có cơ hội thì thử vậy đi.”
Chỉ nhìn việc ban cho đủ loại đặc quyền xứng đáng với Tướng Quốc thì hoàng đế chắc chắn sẽ không chấp thuận lời thỉnh từ quan của Đại tướng quân.
Hiện tại còn hơi kiềm chế nhưng nếu tin đồn Đại tướng quân từ quan truyền đến thì chắc chắn sẽ xác nhận.
Dáng vẻ hoàng đế bám víu Đại tướng quân thì không thích chút nào nhưng đến lúc này thì có thể tạm thời nhìn theo hướng tốt.
Đại tướng quân sẽ phản ứng thế nào khi thấy phản ứng của hoàng đế.
Chắc sẽ lộ vẻ rất khó xử, Tư Mã Ý nghĩ vậy rồi đứng với vẻ mặt cộc cằn.
“Nói chuyện hợp ý nhau thế này thì vui thật.”
“Hừ.”
Tư Mã Ý khịt mũi.
Nhìn đến giờ thì năng lực của con nhóc kia quả thật xuất chúng đến mức Tư Mã Ý phải thừa nhận.
Đủ để hiểu vì sao Đại tướng quân lại quý trọng nó đến vậy.
……Thật sự, thật sự không muốn thừa nhận nhưng không thể trở thành kẻ chỉ biết dựa vào tự tôn vô ích như lời người ta nói.
Tư Mã Ý ghét nhất loại người như vậy.
Gia Cát Lượng mở miệng.
“Chủ công của ta đã đích thân đến nơi nguy hiểm nên ta cũng phải phò tá ngài ấy thôi.”
Gia Cát Lượng vừa nói vừa hỏi Tư Mã Ý.
“Bây giờ ngươi định làm gì?”
“…….”
“Chẳng lẽ định lười biếng chứ?”
Tư Mã Ý bị Gia Cát Lượng chọc ngoáy đến cùng thì quát khẽ.
“Việc của ta tự ta lo, đừng xen vào.”
“Ôi, ta thật sự lo lắng nên mới hỏi thôi mà.”
Nói dối mà không biết xấu hổ.
Tư Mã Ý nheo mắt nhìn Gia Cát Lượng rồi quay bước.
Chỉ trước mặt Đại tướng quân mới không tranh cãi, còn hai thiếu nữ thì vẫn như chó với mèo, cứ gặp nhau là gầm gừ.
Nếu Đại tướng quân biết thì chắc sẽ ôm đầu.
1 Bình luận