Sau khi loại bỏ đám hào tộc như cái gai trong mắt, tôi giờ chẳng còn gì phải kiêng dè nữa nên bắt đầu chính thức chỉnh đốn nội bộ.
Dù vậy trong số đó cũng không có việc nào mất quá nhiều thời gian.
Trừ đám hào tộc hủ bại thì không có vấn đề gì cần phải lật đổ triệt để cả.
Từ việc cai quản những vùng đất nghèo nàn như Tinh Châu hay Tây Lương mà nay được nắm vùng đất phì nhiêu thế này thì lòng tôi cảm thấy thật vững chãi.
Dù sao thì hai vùng đất ấy cũng không phải hoàn toàn vô dụng.
Tinh Châu là tiền tuyến ngăn chặn sự xâm lược từ bên ngoài như Tiên Ti tộc hay Ô Hoàn tộc.
Giá trị quân sự cực kỳ lớn.
Còn Tây Lương thì… là gì nhỉ?
Ti Trù Chi Lộ (絲綢之路) phải không?
Nói thế nghe thì cực kỳ khó hiểu nhưng ý nghĩa của nó chẳng có gì ghê gớm.
Silk Road.
Con đường giao thương nổi tiếng nối liền các nước phương Tây và phương Đông, thường gọi là Con đường tơ lụa.
Với những ai từng đọc sách lịch sử thì cái tên này rất quen thuộc.
Ở Trung Quốc không dùng tiếng Anh nên mới gọi bằng cái tên xa lạ là Ti Trù Chi Lộ (絲綢之路) thôi.
Dù sao thì Tây Lương có những thành phố nằm giữa Con đường tơ lụa nên không phải vùng đất rộng mà vô dụng để chửi bới.
Chỉ có điều vấn đề nằm ở đám man di đủ loại mà đoàn viễn chinh về phía Tây sẽ phải đối mặt.
Đại diện cho đám có phạm vi hoạt động trùng lặp với con đường tơ lụa chính là Hung Nô tộc.
Đám này thật sự khó chịu ở chỗ nếu muốn đi qua Con đường tơ lụa thì chúng thu phí qua đường.
Dĩ nhiên nếu không trả thì chúng cướp bóc thương nhân giao dịch, sau đó bán lại hàng hóa cướp được để thu lợi nhuận.
Đám man di bẩn thỉu này…
Dù thế lực Hung Nô đã suy yếu nhiều vào cuối thời Hậu Hán nhưng cũng chưa đến mức có thể hoàn toàn xem thường.
……Nghĩ lại thì gần đây động tĩnh của Hung Nô có phần lạ lùng.
Thông tin do Hàn Toại trực tiếp gửi từ quận Vũ Uy ở Tây Lương nên chắc chắn không sai.
Ước gì chúng chịu ở yên một chỗ.
Suy nghĩ lạc sang chỗ khác một lát nhưng dù sao thì Kinh Châu cũng không còn vấn đề nghiêm trọng nào còn sót lại.
Những vật tư quan trọng như tiền tệ hay lương thực dù vừa trải qua một trận chiến vẫn tích trữ khá dồi dào.
Chỉ cần cho binh sĩ nghỉ ngơi một chút là có thể lập tức phát động cuộc chiến tiếp theo.
Dĩ nhiên tình hình tốt đẹp thế này phần lớn nhờ công sức của cố Kinh Châu Thứ sử.
Quả nhiên là Giang Hạ Bát Tuấn (江夏八俊).
Cố Kinh Châu Thứ sử Lưu Biểu.
Dù hắn không kiềm chế được dục vọng quyền lực mà chết một cách thảm hại nhưng những vật tư dồi dào mà hắn chăm chỉ tích lũy ở Kinh Châu giờ toàn bộ đã trở thành của thế lực chúng tôi.
Những vật tư này ta sẽ dùng vào chỗ tốt nên xin ngươi cứ yên tâm nhắm mắt.
Việc xử lý binh lính và tướng lĩnh đầu hàng cũng nhanh chóng kết thúc nhờ những nhân tài xuất chúng như Chu Du.
Báo cáo mà Chu Du từng gửi cho tôi lần trước còn đó.
Mức độ lật ngược cả quân đội nên đầu tôi hơi choáng nhưng cuối cùng việc xử lý chi tiết không phải do tôi nên tôi bảo cứ làm theo ý mình.
Ánh mắt Tư Mã Ý nhìn tôi như nhìn kẻ vô trách nhiệm thì tôi bình thản bỏ qua.
Giờ thì đến mức ấy tôi cũng chẳng chớp mắt.
Vì đã hấp thu toàn bộ Kinh Châu nên thế lực tăng vọt cực nhanh nên cần phải cải tổ quân đội.
Cũng không được quên huấn luyện lại để tay chân chúng phối hợp ăn ý.
“Hừ…”
Nghĩ rằng công việc đại khái đã xong xuôi thì tôi ngồi phịch xuống ghế.
Gần đây lười đến cả việc đến thư phòng nên tôi bảo chỉ mang những thứ thật cần thiết về phòng mình nhưng vẫn nhiều thế này.
Tư Dữ đứng sau lưng quan sát tôi thì mở miệng.
“Ngài vất vả rồi.”
“Ừ. Cảm ơn em.”
Tôi đáp lời rồi ngáp một cái với vẻ mặt mệt mỏi.
“…….”
Tư Dữ nhìn tôi như vậy thì đứng dậy rồi quen thuộc trải giường cho tôi.
Tôi nhìn cảnh ấy với ánh mắt ngẩn ngơ.
“Không, trải giường thì ta tự làm được mà?”
“Đây là việc em muốn làm nên xin đừng lo lắng.”
“…….”
Quả nhiên có gì đó lạ lùng.
Tôi không rõ chính xác từ khi nào nhưng càng về sau Tư Dữ càng chăm sóc tôi đến từng việc nhỏ nhặt.
Từ việc chải chuốt đơn giản, mặc giáp, chải tóc, dọn dẹp xung quanh vân vân…
Người lạ nhìn vào chắc sẽ lầm tưởng không phải hộ vệ mà là cung nữ hầu hạ tôi.
“Mau nghỉ ngơi đi ạ.”
Tôi vẫn cảm thấy lạ lùng nhưng sự mệt mỏi của cơ thể thì không chống lại nổi.
Nghe lời Tư Dữ thì tôi ngoan ngoãn nằm xuống giường, Tư Dữ đặt thanh Siêu Thiên Kiếm đeo sau lưng xuống bên cạnh mình.
Tư Dữ đặt Siêu Thiên Kiếm xuống xong thì quỳ gối ngay ngắn bên cạnh tôi.
“…….”
Tư Dữ dùng ánh mắt tĩnh lặng nhìn tôi một lượt rồi chậm rãi nhắm mắt lại.
Có lẽ để tôi không cảm thấy áp lực từ ánh nhìn của em ấy nên mới làm vậy.
Nhờ tấm lòng chu đáo ấy mà tôi cảm thấy lòng mình ấm áp rồi chìm vào giấc ngủ.
──────────
Khi tôi mở mắt thì vẫn là lúc bình minh chưa lên, trời còn tờ mờ.
Ừm… cũng không có gì lạ.
Hôm qua so với thường ngày thì tôi đi ngủ sớm hơn rất nhiều.
Khi trời vừa mới tối sầm, bóng tối bắt đầu buông xuống?
Khi người khác còn đang nghĩ đến chuyện ăn tối thì tôi đã ngáy khò khò nên giờ tỉnh dậy cũng là lẽ thường tình.
Tôi chỉ khẽ nghiêng đầu với ánh mắt đã hết mệt mỏi, tỉnh táo nhìn quanh.
Tư Dữ đi đâu rồi.
Có lẽ em ấy đã về phòng mình nghỉ ngơi.
Lâu lắm rồi mới được ở một mình.
Con bé cứ như thú con dính chặt lấy mẹ không chịu rời, vậy mà giờ…
Sột soạt.
Tôi ngừng suy nghĩ vì cảm giác chăn sột soạt.
Nghĩ lại thì vùng hông hơi ấm lạ.
Đây không phải ấm vì đắp chăn mà là hơi ấm khi người với người dính sát nhau.
Lẽ nào……
Tôi khẽ động tay vén chăn lên.
“…….”
Và ngay khi vén chăn thì ánh mắt tôi chạm thẳng vào đôi mắt Tư Dữ vừa mở ra.
Giật cả mình.
Không phải ma quỷ mà là cái gì thế này.
Chắc chắn trong phim kinh dị có cảnh tương tự chứ?
Tư Dữ dính sát vào hông tôi dùng biểu cảm vô cảm như mọi khi nhìn tôi.
Tôi dùng giọng ngẩn ngơ hỏi.
“…Em đang làm gì ở đây?”
“Em đang nghỉ ngơi ạ.”
“Ở trạng thái đó?”
Tư Dữ nhận câu hỏi của tôi thì khẽ gật đầu.
Có thể nghỉ ngơi khi đắp kín cả đầu bằng chăn không?
Tôi hơi tò mò nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản rồi nói tiếp.
“Ngủ ngon không?”
“Vâng ạ.”
Tư Dữ không thể nói dối với tôi nên những gì em ấy nói đến giờ đều là sự thật.
Tôi nên ngạc nhiên vì em ấy cẩn thận dính sát bên cạnh để tôi không tỉnh giấc, hay nên ngạc nhiên vì em ấy nghỉ ngơi được trong trạng thái ấy đây.
Lúc ấy một nghi vấn thoáng qua đầu tôi.
Chắc chắn Tư Dữ trước đây sẽ cực kỳ xấu hổ với loại da chạm da thế này nhưng giờ em ấy tự mình chủ động dính sát vào tôi.
Không phải hoàn toàn không xấu hổ vì mặt em ấy hơi ửng đỏ nhưng so với quá khứ thì đã tiến bộ vượt bậc.
……Ừm.
Cảm giác như đang từng bước từng bước tiến triển.
───Chủ nhân.
───Ừ?
───Phụ nữ toàn là dã thú cả.
Tôi chợt nhớ lại cuộc trò chuyện với Tư Dữ lúc ấy.
Chắc không phải ngẫu nhiên.
──────────
Dù sao thì chiều hôm ấy sau khi xảy ra chuyện như vậy.
Vì đã hoàn tất mọi việc phức tạp từ hôm qua nên hôm nay tôi định ngồi ì một chỗ không nhúc nhích để tiêu thời gian.
Tôi cũng là người mà, thỉnh thoảng cũng phải có ngày thư giãn chứ.
“Thế nên mới ngồi ì ra đây à?”
“Ừ.”
Lữ Bố đến tìm tôi thì dùng ánh mắt không biết phải phản ứng thế nào mà nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn vào đôi mắt đỏ máu của Lữ Bố rồi chờ cô ấy mở miệng.
“…….”
“…….”
Ngay lúc cuộc thi nhìn nhau không biết lần thứ mấy sắp bắt đầu thì Điêu Thuyền khẽ xuất hiện.
“Chủ nhân.”
“Có chuyện gì?”
“…Là thư từ hoàng thất ạ.”
“Cái gì?”
Tôi giật mình đứng bật dậy.
Điêu Thuyền với dung mạo khuynh quốc khuynh thành cung kính đưa thư cho tôi.
Không phải sứ giả hoàng thất đích thân đến mà chỉ là một bức thư trông rất đẹp đẽ.
Tôi nhận thư rồi nghĩ.
……Nghĩ lại thì rời Lạc Dương đến nay đã bao lâu rồi nhỉ?
Vì muốn chiếm Kinh Châu mà không đổ máu nên kéo dài thời gian nên chắc chắn đã trôi qua khá lâu.
Tôi lo lắng mở thư ra thì vừa nhìn dòng đầu đã ôm đầu.
[Đại tướng quân. Đến lúc nên trở về rồi chứ?]
Có mấy ai dám nói chuyện thẳng thừng thế này với Đại tướng quân nhà Hán.
Đương nhiên chỉ có hoàng đế.
Bức thư viết bằng nét chữ đẹp đẽ tiếp tục kéo dài sau đó.
[Vốn dĩ trẫm định kiên nhẫn chờ ngươi trở về thêm chút nữa nhưng gần đây tai trẫm nghe được một tin khiến mình lo lắng.]
……Chẳng lẽ là tin đó?
Tôi hơi bất an đọc nốt bức thư.
[Nghe nói có đám định làm chuyện xấu với Đại tướng quân, nghe vậy nên trẫm lo lắng đến mức không ngủ được.]
Tin tức lan nhanh thật.
Yến tiệc đẫm máu mới xảy ra chưa đầy một tuần.
Nhưng tin đã truyền đến hoàng cung và còn gửi thư đến thì chắc chắn họ đang theo dõi hành tung của tôi.
[Trẫm không nghĩ ngươi sẽ bị đám hạ tiện ấy làm hại nhưng dù sao cũng mong ngươi lộ mặt một lần.]
“…….”
[Và nếu bắt sống được chúng thì hãy đưa đến trước mặt trẫm.]
Bức thư kết thúc ở đó.
Dòng cuối cùng có vẻ đặc biệt nhấn mạnh, nếu tôi đưa đám đó đến thì ngài ấy định làm gì đây.
……Tôi cũng không biết nữa.
1 Bình luận
Tư Dữ.
Chui vào trong chăn chủ nhân để ôm ngủ luôn mà. Mà ko bt bao nhiêu tuổi rồi