Tôi nhận được tin Hoàng Tổ thủ Phàn Thành đã hàng phục chúng tôi.
Ngay khi nhận được tin thành Tương Dương thất thủ thì lập tức mở cổng thành.
Khả năng phán đoán tình hình nhanh nhạy thì tôi rất hài lòng.
Nếu hắn hô hào “Thù của chủ công ta sẽ tự tay báo” rồi quyết chiến đến cùng thì không biết phải làm sao.
Thành Tương Dương và Phàn Thành cách nhau rất gần nên thời gian Hoàng Tổ đến không lâu.
Một lát sau tôi nhìn xuống vị tướng đến trước mặt mình rồi mở miệng.
“Ngươi là Hoàng Tổ sao?”
“Đúng, đúng vậy ạ!”
Hoàng Tổ vừa đến thành Tương Dương thấy tôi liền lập tức cúi đầu rạp người xuống.
Thái độ như hoàn toàn vứt bỏ tự tôn.
Tôi nhìn Hoàng Tổ đang toát mồ hôi lạnh nhìn trộm sắc mặt tôi rồi lẩm bẩm.
“Nghe nói vài ngày trước ngươi từng ra lệnh cho binh sĩ của ta tập kích ban đêm…”
“…Điều đó thì…….”
Hoàng Tổ không biết nói gì nên nói lắp bắp rồi lộ vẻ lúng túng không biết phải làm sao.
Mồ hôi lạnh đổ như mưa khiến hắn trông thật đáng thương.
“…Thôi, trên chiến trường gặp nhau với tư cách kẻ địch thì chuyện đó không tránh khỏi.”
“…….”
“Ta sẽ không truy cứu trách nhiệm về chuyện đó.”
Hoàng Tổ chỉ tận lực thủ Phàn Thành theo lệnh Lưu Biểu mà thôi.
Nếu tôi vì chuyện đó mà chặt đầu Hoàng Tổ thì sau này sẽ không ai dám hàng tôi nữa.
‘Đại tướng quân dù hàng cũng không tha mạng sao?’
‘Chống cự cũng chết hàng cũng chết thì thà chiến đấu đến cùng!’
Đại khái những lời như vậy sẽ lan truyền rồi kéo chân tôi lại.
Nếu vì gây thiệt hại cho tôi mà chặt đầu thì hiện tại tôi phải giết không chỉ một hai người.
Không chỉ Hắc Sơn Tặc từng hành hạ tôi vô số lần ở Tinh Châu mà cả gia tộc Tôn Kiên và Lưu Ngu từng đối đầu tôi ở Hổ Lao Quan cũng không thể tha.
Tây Sở Bá Vương dẫn dắt Sở quốc thống nhất thiên hạ chỉ trong ba năm đã gần như bá chủ thiên hạ.
Tôi nhớ lại một trong những lý do Sở quốc do Tây Sở Bá Vương dẫn dắt thất bại trong Sở Hán tranh hùng rồi biến mất vào dĩ vãng lịch sử.
Trả thù bằng máu.
Cách làm như vậy chỉ khiến máu chảy nhiều hơn mà thôi.
Hoàng Tổ nghe lời tôi thì lộ vẻ nhẹ nhõm đôi chút.
Tôi nhìn Hoàng Tổ rồi nói tiếp.
“Nhưng đổi lại ngươi phải dốc hết sức làm tốt nhiệm vụ được giao. Hiểu chưa?”
“Đa tạ Đại tướng quân khoan dung!”
Hoàng Tổ cúi thấp người hơn nữa rồi thề trung thành.
Nếu hắn có mắt nhìn thì xuất thân hàng tướng nên sẽ không giở trò gì mà cố gắng hết sức làm việc.
Tôi ném một câu hỏi.
“Trước khi thủ Phàn Thành thì ngươi làm Thái thú Giang Hạ trấn thủ vùng ven Trường Giang phải không?”
“Đúng vậy ạ! Nếu có đám cướp sông quấy nhiễu trị an thì tiêu diệt chúng, ngăn chặn các thế lực quân phiệt khác xâm nhập Kinh Châu!”
Hoàng Tổ nghĩ đây là cơ hội thể hiện năng lực nên giải thích nhiệm vụ mình từng đảm nhận.
Tôi suy nghĩ một lát rồi ra lệnh cho Hoàng Tổ.
“Tốt. Từ nay ngươi cùng Văn Sính tập trung thủ Giang Hạ.”
“Cùng Văn Sính tướng quân ạ…?”
Hoàng Tổ lộ vẻ nghi hoặc khi nghe lệnh cùng Văn Sính thủ Giang Hạ.
Nghi vấn đó là đương nhiên.
Hiện tại Văn Sính chỉ là một trong các tướng thủ thành Tương Dương nhưng tôi đột ngột thay đổi nơi nhậm chức nên hắn đương nhiên tò mò trước tiên.
Tôi nhớ lại giai thoại Văn Sính từng thủ Giang Hạ đến cùng chống lại Đông Ngô rồi gật đầu.
“Ta đã có suy nghĩ nên không cần nghi ngờ.”
“…Tuân mệnh!”
Hoàng Tổ nghĩ hành động bày tỏ nghi vấn của mình khiến tôi không vui nên sắc mặt tái mét.
Hình như hắn cũng cùng loại với Thái Mạo.
Tôi mở miệng với Hoàng Tổ vẫn đang nhìn trộm sắc mặt tôi.
“À, và nếu có bách tính ăn thịt dơi thì bảo họ đừng ăn nữa.”
“Thịt dơi…? ……Vâng! Xin giao cho thần!”
Trước câu nói bất ngờ của tôi, Hoàng Tổ suýt lộ vẻ nghi hoặc nhưng lập tức tỉnh táo rồi lại hét lớn.
Nguồn gốc của ‘căn bệnh ấy’ vẫn chưa được làm rõ nhưng cẩn thận thì không có gì xấu.
Ta nhớ lại vùng Giang Hạ được gọi là thành phố Vũ Hán ở Trung Quốc hiện đại rồi gật đầu.
“Vậy thì lui đi.”
“Vâng!”
Hoàng Tổ như đã chờ sẵn lập tức biến mất khỏi chỗ.
Tôi nhìn hắn rồi nghĩ.
Quả nhiên giống Thái Mạo thật.
“Lữ Bố.”
“Sao?”
“Giờ nghĩ lại thì lần này ngươi không nói gì nhỉ?”
Lữ Bố nghe lời tôi thì chớp mắt nhìn tôi.
“…Ý ngươi là gì?”
“Lần trước nhận hàng thì ngươi cứ tiếc nuối mãi.”
Sau khi liên quân tấn công Hổ Lao Quan thì đây là trận chiến quy mô lớn hiếm hoi xảy ra.
Nhưng trận chiến ấy lại kết thúc chỉ vì vài viên đá bay nên với Lữ Bố thích đánh nhau thì chắc khá hụt hẫng.
Thực ra từ trước đó mỗi khi tôi dùng chiêu chiêu hàng với địch thì Lữ Bố đều lộ vẻ tiếc nuối.
May mắn là cảm giác tiếc nuối ấy chưa biến thành bất mãn nhưng lần này ngay cả tiếc nuối cũng không thấy.
Có phải tâm trạng hắn thay đổi gì chăng?
“À… chuyện đó sao?”
Khi tôi hỏi với ý đó thì Lữ Bố bình thản gật đầu rồi nói.
“Đinh Lăng không muốn đánh nhau thì ta một mình tiếc nuối mãi cũng buồn cười thôi.”
“…….”
“Và… ừm…”
Lữ Bố nói đến đó thì hơi ngập ngừng.
Không hiểu sao lại lộ vẻ xấu hổ.
“Và gì?”
Tôi mở miệng thúc giục câu trả lời của Lữ Bố thì Lữ Bố quay phắt đầu đi rồi nói.
“Nếu bị ngươi ghét thì sao? Ta không làm được chuyện đó.”
Nên gọi là thẳng thắn hay táo bạo đây.
Tôi nhìn Lữ Bố thỉnh thoảng nói ra những lời khiến lòng tôi rung động rồi đáp.
“Ừ. Cảm ơn.”
“…….”
Lữ Bố nghe câu trả lời của tôi thì không nói gì.
Việc xử lý Hoàng Tổ đã xong nên giờ phải xử lý vấn đề thật sự.
Tôi khẽ gật đầu với Lưu Bị đang ở gần thì Lưu Bị cung kính hành lễ rồi truyền lệnh cho phó tướng.
Một lát sau cửa mở ra Quan Vũ xuất hiện.
“Quan Vũ này xin chào Đại tướng quân.”
“Ừ.”
Quan Vũ đúng với tính cách nghiêm túc vừa thấy tôi đã chào trước.
Tôi đáp lại lời chào của Quan Vũ rồi hỏi.
“Nghe nói ngươi đã bắt được tướng địch tập kích doanh trại ta.”
“Đúng vậy.”
Quan Vũ dùng giọng bình thản như chỉ nói sự thật đáp.
“Ừ. Thực lực thế nào?”
“Không phải đối thủ của thần.”
“…….”
Lại cái giọng điệu kiêu ngạo ấy.
Quan Vũ tự tin vào bản thân đến mức khi trò chuyện dễ dàng nhận ra sự kiêu ngạo qua cách chọn từ.
Chắc chắn vì tính cách như vậy mà trong lịch sử gốc ông mới gây xung đột lớn với Tôn Quyền.
Thành thật mà nói thì gọi quân chủ một nước là chó chết hay chuột chết thì quá đáng thật.
Dù thật hay giả thì hành vi gây xung đột không cần thiết là thái độ không tốt.
Tôi cân nhắc lời nói một lát rồi lại hỏi Quan Vũ.
“…Cụ thể trình độ ra sao?”
“……À.”
Quan Vũ nhận ra ý đồ của câu hỏi tôi hỏi thì hơi hoảng hốt.
Nhìn Quan Vũ như vậy thì Lưu Bị cười khổ còn Trương Phi thì suýt phì cười.
Quan Vũ tai đỏ vì máu dồn lên đầu vội đáp.
“Trương Liêu thì chắc chắn có thể đấu ngang tài ngang sức.”
“Nếu kém hơn thì sao?”
“…Thật tiếc nhưng sẽ mất đầu.”
Nghe đánh giá của Quan Vũ tôi gật đầu.
Tướng có thể so sánh với Trương Liêu.
Hiện tại dưới trướng Hoàng Tổ chỉ có một người đạt đến mức đó.
“Đưa y đến để ta xem mặt.”
“Vâng.”
Quan Vũ lĩnh mệnh rồi ra hiệu cho Trương Phi đứng phía sau.
Tôi nhìn một người bị trói bằng dây thừng bị Trương Phi kéo ra.
Nữ nhân mang đôi mắt hoang dã nói.
“…Này, ta không có ý chống cự nên kéo nhẹ thôi.”
“Tù binh mà lắm lời.”
“…….”
Trương Phi quát một tiếng thì người bị trói lộ vẻ mệt mỏi.
Người đã dùng chỉ một trăm người tập kích thành công vào mấy chục vạn đại quân Tào Tháo ở trận Nhu Tu Khẩu.
Tào Tháo từ đầu đã gặp chuyện không may nên từ bỏ ý định thảo phạt Đông Ngô rồi quay về Ngụy quốc.
Tôn Quyền nhìn công trạng ấy mà khen ngợi cực kỳ.
‘Tào Tháo có Trương Liêu (張遼) nhưng ta có Cam Ninh (甘寧) nên đủ sức đối đầu!’
Với Tôn Quyền từng bị đập tan ở Hợp Phì thì chắc hẳn cảm khái vô cùng.
Sau sự kiện ác mộng tám trăm người của Trương Liêu biến mười vạn thành thịt băm thì lần này tướng dưới trướng người này lại tạo ra giai thoại tương tự.
Ngay cả Quan Vũ được gọi là quân thần ở hiện đại cũng từng cảnh giác Cam Ninh mà không dám tùy tiện vượt sông nên có thể đoán được uy danh của Cam Ninh lúc ấy lớn đến mức nào.
Tôi hỏi người bị trói.
“Ngươi là Cam Ninh(甘寧) sao?”
“……Vâng.”
Cam Ninh đang lộ vẻ mệt mỏi thì dùng giọng kính ngữ đáp lại câu hỏi của tôi.
Tôi tưởng cô ta sẽ không dùng kính ngữ như Lữ Bố hay Trương Phi nhưng lại bất ngờ.
1 Bình luận