101-200

Chương 178: Thành Tương Dương (4)

Chương 178: Thành Tương Dương (4)

Hoàng Tổ ra lệnh, Cam Ninh dẫn theo chỉ vài trăm tên cướp sông tiến hành tập kích ban đêm.

Trương Liêu theo lệnh Đại tướng quân đến vòng vây Phàn Thành, cảm nhận được doanh trại trở nên hỗn loạn nên lộ diện.

Keng!

Vũ khí của hai người va chạm trên không trung.

“…Hừ!”

Cam Ninh né thanh yển nguyệt đao uốn lượn như có sự sống rồi cười lớn.

Nếu dùng tay không đập vào tường thành thì chắc cũng cảm giác thế này.

Nhìn dáng vẻ Trương Liêu dễ dàng đánh bật bất kỳ đường tấn công nào của mình, Cam Ninh không giấu nổi cảm giác vui vẻ.

“Đánh hay hơn ta nghĩ đấy?! Thấy ngươi khác rồi!”

“Đó mới là lời ta phải nói mới đúng.”

Trương Liêu thầm nghĩ.

‘…Quả nhiên có lý do để tự tin như vậy.’

Kẻ địch trước mắt vừa tung ra những đòn tấn công uy hiếp, vừa ở giữa chừng cố dùng thương kích trong tay mình để khóa yển nguyệt đao.

Nàng không lơ là luyện tập đến mức dễ dàng mắc phải ý đồ như vậy, nhưng nếu chỉ một lần bị kéo theo thì tư thế lập tức sụp đổ, rơi vào thế cực kỳ bất lợi.

Hơn nữa ả còn xen lẫn quyền cước với thân pháp linh hoạt nên hơi phiền phức.

Nhưng đó cũng là hết.

Cam Ninh thì không kiêng dè gì lao thẳng tới tấn công.

Trương Liêu thì củng cố phòng thủ để không bị cuốn theo ý đồ đối phương, chờ cơ hội phản kích.

Trừ phi có biến cố gì xảy ra, nếu không thì trận chiến giữa hai người này không có dấu hiệu kết thúc.

“…Chậc.”

Cam Ninh biết nếu kéo dài thời gian thêm nữa thì viện quân của Đại tướng quân sẽ đến nên chép miệng.

Không ngờ bên địch lại có tướng có thể đối đầu với mình.

Cam Ninh xoay người rồi nhảy lùi ra sau.

“…!”

Trương Liêu định đuổi theo Cam Ninh nhưng khi Cam Ninh xoay người ném ám khí thì lộ vẻ kinh ngạc.

Ting──!

Những con dao găm bị yển nguyệt đao chặn rơi lả tả xuống đất.

Cam Ninh nhìn cảnh đó rồi gãi mái tóc chưa kịp chải chuốt.

“Dự đoán rồi nhưng cái này cũng không ăn thua nhỉ.”

Cam Ninh nói vậy rồi hét lớn.

“Này! Ngươi tên Trương Liêu phải không? Ngươi may mắn đấy!”

“…….”

“Ta chỉ muốn đấu đến khi mặt trời mọc thôi nhưng giờ phải rút lui đây!”

Trương Liêu dùng giọng bình thản đáp.

“Đấu suốt đêm ta cũng không sao đâu.”

“Hừ! Đến lúc bị bao vây thì chết là chúng ta đấy!”

Cam Ninh phun nước bọt xuống đất rồi đếm số cướp sông còn đứng nguyên vẹn xung quanh.

Xác nhận trong lúc mình bị vị tướng kia giữ chân thì vài thuộc hạ đã chết, Cam Ninh nói.

“Lần sau ta sẽ lại đến tập kích nên rửa cổ chờ chết đi!”

“…Ta không đặc biệt khuyến khích đâu.”

“Cái gì?”

Cam Ninh hỏi lại thì Trương Liêu khẽ cười.

“May mắn là ngươi gặp ta nên mới rút lui an toàn thế này, nếu gặp người khác thì đã bị bắt sống không đường thoát rồi.”

“…Bôi nước miếng lên môi rồi hẵng nói dối!”

Cam Ninh hét lớn rồi quay sang cướp sông dưới trướng.

“Rút lui ngay! Chạy cho đến khi chân bốc khói!”

“Rõ!”

──────────

Cuộc tập kích ban đêm của Cam Ninh thành công.

Dù giữa doanh trại gặp Trương Liêu buộc phải rút lui nhưng nói cách khác là đã xâm nhập đến giữa doanh trại.

Binh sĩ Đại tướng quân xác nhận lính tuần tra ở cửa doanh trại đã tắt thở nên sĩ khí giảm mạnh.

Dù khi đuổi chúng đã giết vài tên cướp sông dưới trướng Cam Ninh nhưng so với thiệt hại Đại tướng quân chịu thì chỉ là mức rất nhỏ.

“Haha ha! Đó là tin vui đấy!”

Hoàng Tổ nhận báo cáo thì cười lớn.

Nếu không phải quân Đại tướng quân đang vây chặt Phàn Thành thì đã mở tiệc uống rượu rồi!

Hoàng Tổ cảm thấy điều đó thật đáng tiếc.

“Hiện tại quân Đại tướng quân đang làm gì?”

Hoàng Tổ hỏi thì phó tướng hành lễ đáp.

“Đang thu thập binh sĩ, tăng cường quy mô cảnh giới, củng cố nội bộ doanh trại ạ!”

“Hừm…”

Hoàng Tổ nghe báo cáo của phó tướng thì vuốt râu cằm.

“Đang củng cố doanh trại nghĩa là vẫn chưa hoàn tất chỉnh trang?”

“Vâng! Chúng vẫn đang di chuyển hỗn loạn ạ!”

“Tốt.”

Hoàng Tổ gật đầu rồi mở miệng.

“Trước khi chúng củng cố hoàn toàn doanh trại thì lại tập kích một lần nữa.”

“Khi nào nên tập kích ạ?”

Phó tướng cẩn thận hỏi thì Hoàng Tổ cười lớn.

“Hãy hành động vào sáng sớm nay.”

“…Thật sao ạ?”

Vừa mới tập kích doanh trại Đại tướng quân chưa đầy một ngày.

Đêm nay cảnh giới chắc chắn cực kỳ nghiêm ngặt nhưng Hoàng Tổ tại sao lại ra lệnh như vậy.

Phó tướng lộ vẻ kinh ngạc thì Hoàng Tổ dùng giọng như không có gì khó khăn đáp.

“Đó chính là ý đồ của ta.”

“……?”

“Bọn chúng không ngờ ngay ngày sau khi bị tập kích lại bị tập kích lần nữa.”

Hoàng Tổ nói thêm.

“Cũng có ý định liên tục gặm nhấm thần kinh chúng khiến chúng không thể tập trung hoàn toàn vào công thành.”

Phó tướng suy nghĩ một lát rồi mở miệng.

“…Như vậy thì Cam Ninh tướng quân có thể biểu lộ bất mãn.”

Chiến lược của Hoàng Tổ không tệ nhưng với tư cách người trực tiếp dẫn du kích đội tập kích thì lệnh này không dễ chấp nhận.

Trước nỗi lo của phó tướng, Hoàng Tổ dùng biểu cảm bình thản nói.

“Thì đã sao?”

“…….”

“Đám cướp sông chỉ là thứ thấp kém mà ta trọng dụng thế này đã là phải cảm tạ rồi, chúng lấy cớ gì mà dám chống đối ta?”

Đám cướp sông dù có bất mãn với cách đối xử của hắn cũng không thể phản bội Lưu Biểu.

Chuyện đương nhiên.

Đám cướp sông có tiền sử phản bội thì ai thèm nhận chứ.

Nếu không muốn quay lại làm cướp sông rồi bị tiêu diệt thì đám ngu ngốc chỉ biết dùng sức ấy buộc phải tuân theo lời hắn.

“Vậy nên phải sống ngay thẳng mới đúng.”

Rốt cuộc vì cái gì mà cướp bóc tài sản người khác, đoạt mạng người khác.

Hoàng Tổ cũng biết dùng cảm xúc cá nhân để áp bức người khác là không tốt nhưng đám cướp sông ấy đã ngang ngược với quá nhiều người.

Đến mức ngay cả chủ công Lưu Biểu của hắn cũng đối xử tệ bạc và làm ngơ với chúng.

Cam Ninh cùng đám tay chân không thuộc về đâu, chỉ lảng vảng bên ngoài thế lực.

Đám lưu manh không có hào tộc Kinh Châu nào đứng về phía.

“Ngươi gác lo lắng lại rồi truyền lệnh của ta đi.”

“…Tuân mệnh.”

Phó tướng của Hoàng Tổ, Tô Phi(蘇飛), hành lễ lĩnh mệnh.

──────────

Tô Phi truyền lệnh của Hoàng Tổ đến chỗ Cam Ninh rồi giải thích đầu đuôi sự tình.

“…Là như vậy đấy.”

“Hừ, thật không thể tin nổi.”

Cam Ninh không kìm được tức giận nên lẩm bẩm.

“Những tên bị thương hôm qua vết thương còn chưa lành mà đã ép xuất trận?”

Tập kích thành công nhưng quân Đại tướng quân cũng là binh tinh nhuệ nổi danh thiên hạ.

Dù không có nhiều tên chết nhưng gần nửa số bị phản kích nên bị thương.

Nếu ép đám đó xuất trận ngay bây giờ thì trăm người trăm vết thương sẽ nứt toác.

Tên khốn kiếp kia thật sự không quan tâm bọn ta sống chết ra sao.

“Ta từ lâu đã rất chú ý đến năng lực của ngươi.”

Cam Ninh đang tức giận thở hổn hển thì Tô Phi nói.

“Nhưng dưới trướng Lưu Biểu thì e rằng không thể phát huy được năng lực ấy, thật đáng tiếc.”

“…….”

“Ta đã tìm được khu vực vòng vây tương đối mỏng, nếu phá vỡ được nơi đó thì có thể tìm chủ mới mà rời đi.”

Cam Ninh nghe lời Tô Phi thì đáp.

“Hừ… Ừ. Nhưng không phải bây giờ.”

“Ý ngươi là sao?”

Cam Ninh từ chối đề nghị của Tô Phi khiến Tô Phi lộ vẻ kinh ngạc.

“Dù giờ bị đối xử thế này thì đây cũng là thế lực đã nhận lấy ta khi ta chỉ là cướp sông.”

“……Ưm.”

“Lần lệnh này ta xem như ân nghĩa cuối cùng mà chấp hành thôi.”

Cam Ninh đứng dậy rồi cười.

“Thôi… Sau lần này thì thế lực khốn kiếp này sống chết thế nào cũng mặc kệ ta.”

Thấy suy nghĩ của Cam Ninh không thay đổi, Tô Phi gật đầu.

“Tùy ngươi.”

Cam Ninh bước từng bước rời khỏi chỗ, Tô Phi lặng lẽ nhìn bóng lưng Cam Ninh.

Đêm đó.

Cam Ninh triệu tập thuộc hạ rồi nói.

“Ai thấy không ổn thì rút lui cũng được.”

“Ôi. Sao có thể để tỷ một mình được. Những tên khác thì không biết chứ ta sẽ đi.”

“…Ừ.”

Dù đang quấn băng khắp người nhưng vẫn muốn theo mình, Cam Ninh nhìn thuộc hạ rồi gật đầu.

Một lát sau, đám cướp sông do Cam Ninh dẫn đầu lại bí mật di chuyển như đêm qua.

“Ôi, nhìn số người đông kìa.”

Cam Ninh nhìn lính tuần tra tăng lên gấp bội so với hôm qua thì thốt lên kinh ngạc.

Khoảnh khắc dự đoán của Hoàng Tổ rằng việc củng cố nội bộ doanh trại vẫn chưa hoàn tất đã sai lầm.

“Lần này nếu con tiện nhân kia xuất hiện thì không kéo dài thời gian mà phải chạy ngay.”

Cam Ninh nhớ đến Trương Liêu rồi truyền lệnh cho thuộc hạ.

“Hôm nay cứ xông thẳng vào từ đầu, đốt lửa rồi chạy. Hiểu chưa?”

“Hiểu rồi.”

“Tốt. Vậy thì đi thôi.”

Thuộc hạ gật đầu thì Cam Ninh lập tức lộ diện hạ gục lính tuần tra.

Ngay khi đồng bọn ngã xuống lính tuần tra gần đó liền hét lớn.

“Địch tập kích──!! Địch tập kích───!!!”

“…Sao giọng to thế?”

Cam Ninh chép miệng nghĩ dù đánh trống cũng không to đến vậy.

Cam Ninh vung thương kích chém đồng thời đám địch lao tới mình.

Mấy phút trôi qua, Cam Ninh nghĩ sắp đến lúc con tiện nhân kia xuất hiện nên hét lớn.

“Đủ rồi! Giờ đốt lửa rồi chạy……?!”

Vù vù──!

Cam Ninh đang nói thì vội nhảy lùi tránh yển nguyệt đao.

Nếu không tránh mà đỡ thì ít nhất cũng bị thương nặng.

‘…Đây không phải sức mạnh của con tiện nhân hôm qua gặp.’

Cam Ninh nghĩ.

‘Nghĩ lại thì hình dáng yển nguyệt đao cũng hơi khác…?’

Lúc ấy từ phía trước vang lên giọng nói.

“Đúng như Văn Viễn (tự của Trương Liêu) đã nói.”

Giọng nói khác hôm qua khiến Cam Ninh vừa đáp xuống đất đã lập tức ngẩng đầu.

Mái tóc đen hiếm thấy dài đến tận đất.

Vị tướng buộc tóc đuôi ngựa dùng đôi mắt xanh lam nhìn Cam Ninh.

‘…Chết tiệt.’

Cam Ninh đối diện vị tướng ấy thì trong đầu hiện lên cuộc trò chuyện với Trương Liêu.

───Nếu gặp người khác thì đã bị bắt sống không đường thoát rồi.

‘Không phải khoe khoang mà là thật sao?!’

Dù Cam Ninh kinh ngạc thế nào thì vị tướng trước mắt cũng đã ổn định tư thế.

“…Không cần nói chuyện nữa.”

“…….”

“Võ nghệ của ngươi, Quan Vũ này sẽ đích thân kiểm chứng.”

Chạy trốn công khai cũng phải trình độ tương đương mới được, giờ chỉ còn cách đối đầu tìm sơ hở.

“Này các ngươi! Tự chạy cho tốt đi!”

“Đại tỷ?!”

“Im mồm chạy mau!”

Cam Ninh hét lớn với thuộc hạ xung quanh rồi lao vào Quan Vũ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!