101-200

Chương 164: Lưu Biểu (5)

Chương 164: Lưu Biểu (5)

Ký Châu (冀州), quận Ngụy (魏郡), huyện Nghiệp (鄴縣).

Trong vô số thành thị ở Ký Châu thì đây là thành thị khổng lồ có thể gọi là trung tâm, vượt qua cả Cự Lộc và Bột Hải.

Lãnh thổ từng do Ký Châu Mục Hàn Phúc thống trị giờ đã hoàn toàn rơi vào tay một nữ nhân.

Mái tóc vàng óng ánh như chứa đựng ánh sáng, mỗi lần đứng dưới nắng lại lấp lánh rực rỡ.

Nữ nhân có mái tóc vàng, đối lập với Tào Tháo, được búi gọn gàng ra sau lưng, tên là Viên Thiệu.

Như mọi khi Viên Thiệu triệu tập vô số mưu sĩ xung quanh để điều hòa quan hệ giữa họ thì một bản báo cáo vang lên.

“Lần này cũng từ chối đề nghị của chúng ta sao?”

“Đúng vậy! Họ nói hiện tại nội bộ quá hỗn loạn nên không có tình hình để tấn công ai cả!”

“…….”

Viên Thiệu chớp đôi mắt vàng óng giống màu tóc mình rồi khẽ nhắm mắt lại.

“…Ta hiểu rồi. Giờ ngươi lui ra đi.”

“Vâng!”

Sứ giả phái đến man di hành lễ rồi lui ra thì xung quanh lập tức vang lên đủ loại ý kiến.

“Không thể nào, lễ vật chúng ta gửi để thể hiện thiện chí nhiều thế mà giờ lại giả vờ không biết gì!”

“Quả nhiên man di chỉ là man di mà thôi!”

“Chủ công! Loại kẻ vong ân bội nghĩa không biết ơn nghĩa như vậy dù có chiêu dụ cũng chỉ bị phản bội sau này thôi ạ!”

Hầu hết văn quan tụ họp quanh Viên Thiệu đều không chút nương tay mà sỉ nhục man di.

Viên Thiệu có thể hiểu phản ứng của họ.

Từ trước đến giờ đã cống nạp bao nhiêu vàng bạc châu báu cho họ.

Lương thực đủ nuôi no vô số người thì sao nữa?

Viên Thiệu giống như Lưu Ngu, Thứ sử U Châu xưa kia, đã xây dựng quan hệ mật thiết với Ô Hoàn tộc ở vùng biên giới phía bắc nhưng đổi lại chẳng được gì.

Để gửi những món quà ấy trong khi tránh được sự giám sát nghiêm ngặt của Công Tôn Toản thì đã phải nỗ lực không ngừng nghỉ đến mức nào…

“Hừ…”

Viên Thiệu mở mắt ra thở dài một tiếng rồi dùng giọng bình thản mở miệng.

“Không còn cách nào khác.”

“Kế hoạch ban đầu hợp sức với Ô Hoàn tộc để ép Công Tôn Toản sẽ hủy bỏ.”

“Đa tạ chủ công!”

Các văn quan thấy ý kiến mình được chấp nhận đều hành lễ bày tỏ lòng biết ơn.

Viên Thiệu nhìn cảnh tượng ấy rồi chìm vào suy tư.

‘……Xem ra sẽ mất nhiều thời gian hơn dự kiến.’

Công Tôn Toản Bá Khuê.

Được gọi là ác mộng của man di phương bắc, đồng thời còn được gọi là Bạch Mã Tướng Quân, bá chủ U Châu.

Dù trong trận Giới Kiều trước đây từng thua Viên Thiệu một lần nhưng thực lực của hắn vẫn vượt trội hơn Viên Thiệu.

Sau khi kết thúc chiến đấu với Công Tôn Toản, Viên Thiệu có chút thời gian chỉnh đốn nội bộ nên đã gần đuổi kịp quốc lực của Công Tôn Toản nhưng vẫn chưa vượt qua.

Một lần thắng một lần thua, tiến lên rồi lùi lại lặp đi lặp lại.

Để lật ngược tình thế này Viên Thiệu đã lập ra một kế sách.

Hợp sức với các thế lực thù địch với Công Tôn Toản để ép hắn từ ba hướng.

Bên cạnh thì tàn dư thế lực Lưu Ngu tấn công.

Phía dưới thì binh sĩ của nàng đánh tới.

Phía trên thì Ô Hoàn tộc dẫn quân kéo xuống.

Như vậy thì có thể đánh bại Công Tôn Toản.

Nhưng một phần kế hoạch của Viên Thiệu đã thất bại thảm hại.

Ba vị tướng mà Viên Thiệu từng ấn tượng sâu sắc, Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi.

Họ từng chặn đứng Thiên Hạ Vô Song ở Hổ Lao Quan khiến Lữ Bố cuối cùng phải rút lui.

Khi nghe tin họ gia nhập dưới trướng Công Tôn Toản thì Viên Thiệu từng căng thẳng.

Nhưng không ngờ họ lại phản bội Công Tôn Toản một cách sạch sẽ.

Hợp sức với nội ứng bên trong cứu Thứ sử U Châu đang bị giam cầm lúc ấy rồi chạy thoát về hướng Tinh Châu.

Những người từng đối đầu với Đại tướng quân giờ đã thuộc về dưới trướng Đại tướng quân.

Khi Thứ sử U Châu giữ được mạng sống và quy thuận Đại tướng quân thì tàn dư thế lực Lưu Ngu vốn mang oán hận với Công Tôn Toản đã bị thế lực Đại tướng quân hấp thu nguyên vẹn.

Lựa chọn để đối kháng Công Tôn Toản đã giảm đi.

Viên Thiệu tuy cảm thấy cay đắng nhưng không oán trách Đại tướng quân.

Ân tình Đại tướng quân từng ban cho nàng nhiều đến mức ấy thì chuyện này có thể bỏ qua.

Trong kế hoạch của Viên Thiệu thì tàn dư thế lực Lưu Ngu không chiếm tỷ trọng lớn.

Nếu tàn dư thế lực Lưu Ngu đủ mạnh để tạo ra thành tích đáng kể với Công Tôn Toản thì từ đầu đã không thua Công Tôn Toản.

Chỉ là thế lực dùng để thu hút sự chú ý mà thôi.

Có biến mất nhanh cũng không sao.

Nếu họ cầm cự tốt hơn dự kiến và kéo dài thời gian thì càng tốt.

Có thể xem là đánh giá lạnh lùng nhưng Viên Thiệu không bận tâm.

Nhưng việc ngay cả Ô Hoàn tộc cũng quay lưng là vấn đề lớn ngoài dự đoán của Viên Thiệu.

Từ xưa đến nay bị Công Tôn Toản liên tục thảo phạt nên giờ chỉ cần thấy Bạch Mã là chạy tán loạn, bị chế giễu như vậy nhưng thực lực của chúng tuyệt đối không thể xem thường.

Từ lúc biết đi đã cưỡi ngựa bắn cung chịu đựng khí hậu khắc nghiệt phương bắc suốt đời, dân tộc kiên cường.

Thường gọi chung là man di hay ô nhã nhưng Viên Thiệu biết rõ giữa chúng cũng chia thành vô số thị tộc và bộ lạc tranh đấu lẫn nhau nên không hề xem thường.

‘Nói là nội bộ hỗn loạn sao.’

Ô Hoàn tộc từng giao lưu với nàng là thế lực khá lớn trong số chúng.

Không biết cụ thể xảy ra chuyện gì nhưng Viên Thiệu quyết định tạm thời theo dõi sát sao động tĩnh của chúng.

Liệu chỉ đơn giản là nhận lễ vật của nàng rồi giả vờ không biết gì hay tình hình thực sự khẩn cấp nên không thể đáp lại đề nghị.

Sau này sẽ rõ.

Suy nghĩ xong Viên Thiệu nhìn về phía trước.

Các văn quan tụ họp xung quanh Viên Thiệu thấy nàng trầm tư nên im lặng để không làm phiền.

“Phương châm vẫn giữ nguyên.”

Viên Thiệu dùng biểu cảm bình thản như thường lệ nói.

“Để đề phòng các đạo binh Công Tôn Toản chia nhỏ quấy nhiễu khắp nơi thì tất cả các quận huyện phải củng cố phòng thủ nghiêm ngặt. Nếu có tin Công Tôn Toản đích thân xuất chinh thì lập tức báo cáo cho ta.”

“Vâng!”

“Vậy thì ta cũng sẽ đích thân xuất chinh đối đầu Công Tôn Toản.”

Các võ quan và văn quan tụ họp đều đồng loạt hành lễ.

Viên Thiệu quay đầu nhìn về phía thuộc hạ trung thành của mình.

“Nhan Lương, Văn Xú.”

Khi tên được gọi hai nữ tướng gần như nhảy vọt ra đứng trước Viên Thiệu rồi quỳ một gối.

“Nhan Lương được triệu kiến chủ công!”

“Văn Xú xin yết kiến!”

Hai nữ nhân giọng nói oang oang đáp lại theo phong cách riêng rồi chắp tay hành lễ với Viên Thiệu.

“Khi ta xuất chinh các ngươi hãy dẫn kỵ binh trực tiếp đối đầu Công Tôn Toản.”

“Tuân mệnh!”

Nhan Lương và Văn Xú đồng thanh hô.

“Lần trước không bắt được Công Tôn Toản thật đáng tiếc!”

“Lần này nhất định sẽ lấy đầu Công Tôn Toản!”

Hai vị tướng nhắc lại trận chiến lần trước khi thắng rồi trực tiếp truy kích Công Tôn Toản.

Công Tôn Toản bại trận đã vứt luôn cả mũ trụ đang đội rồi chạy thoát cực nhanh.

Quả nhiên là Bạch Mã Tướng Quân, tài cưỡi ngựa xuất chúng kinh người.

Cuối cùng không bắt được Công Tôn Toản nên hai người tiếc nuối chỉ chém giết đám binh sĩ chưa kịp chạy thoát của Công Tôn Toản.

Nhớ lại dáng vẻ ấy Viên Thiệu khẽ cười khổ.

Đối diện Nhan Lương và Văn Xú đang hô hào đầy tự tin, Viên Thiệu mỉm cười giống như lần trước.

“Vậy thì ta chờ mong.”

“Vâng!”

Nhan Lương và Văn Xú lui ra thì Viên Thiệu lại quay đầu nhìn một vị tướng khác.

“Trương Cáp.”

“Vâng, vâng! Ngài gọi ạ!”

Nữ tướng thân hình mảnh khảnh nghe tên mình được gọi thì giật mình hiện ra.

Không biết tính tình vốn vậy hay không nhưng nữ nhân này nhìn sắc mặt Viên Thiệu đến mức hơi quá.

Nhìn vị tướng đang toát mồ hôi lạnh căng thẳng, Viên Thiệu nói.

“Lần trước phối hợp với các đạo binh khác phá tan quân thế Công Tôn Toản thật ấn tượng.”

“Đa tạ! Vinh dự quá mức ạ!”

“Ngươi cũng hãy theo ta tham gia quân vụ, đảm nhận vai trò đối kháng quân chủ lực Công Tôn Toản. Có thể chứ?”

Nghe Viên Thiệu nói sẽ trọng dụng Trương Cáp thì các tướng lĩnh xung quanh lộ vẻ kinh ngạc.

Trương Cáp cũng kinh ngạc không kém nhưng từ chối thì không thể nên vội mở miệng đáp.

“Thần, thần sẽ dốc hết sức!”

“Ta tin tưởng ngươi.”

Viên Thiệu nghĩ chỉ cần sửa cái tật nói lắp là tốt rồi nên định giải tán các tướng lĩnh xung quanh.

“Vậy thì hội nghị kết thúc tại đây…”

“Xin chờ một chút!”

Lúc ấy một văn quan cắt lời Viên Thiệu rồi hiện ra.

Viên Thiệu quay đầu nhìn hắn.

“Có chuyện gì? Có ý kiến đề xuất gì sao?”

Trước hành động vô lễ cắt lời Viên Thiệu thì các tướng lĩnh xung quanh lộ vẻ khó chịu nhưng bản thân Viên Thiệu thì biểu cảm bình thường.

Nghe câu hỏi văn quan vội mở miệng.

“Dám hỏi ngài định khi nào phái quân viện trợ cho Kinh Châu Thứ sử…”

“……À, chuyện đó sao?”

Viên Thiệu nhớ ra người cắt lời mình là văn quan do Lưu Biểu phái đến.

Để tăng cường quan hệ giữa hai thế lực nên đã phái nam nhân này đến.

Viên Thiệu nhìn hắn rồi khẽ mỉm cười.

“Hiện tại e là khó khăn. Thật đáng tiếc.”

“…Thần hiểu rồi.”

Nhìn phản ứng của Viên Thiệu, văn quan nghi ngờ liệu Lưu Biểu có bị quên mất không nhưng cố gắng xua tan nghi ngờ ấy.

Hiện tại Công Tôn Toản tấn công mạnh nên chưa thể phái quân viện trợ.

Khi rảnh rỗi chắc chắn sẽ phái quân viện trợ, hắn tin tưởng như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!