101-200

Chương 145: Quận Nam Dương, Kinh Châu (4)

Chương 145: Quận Nam Dương, Kinh Châu (4)

Thành Uyển, nơi đặt trị sở của thái thú quận Nam Dương.

Thành Uyển (宛城) có trị sở (治所) để xử lý hành chính và công vụ của quận Nam Dương.

Cũng chính là nơi Quang Vũ Đế từng lấy làm căn cứ để phục hưng Hậu Hán.

Bắc giáp Lạc Dương, tây tiếp Hán Trung, đông liền Hứa Xương, nam thẳng Tương Dương.

Chỉ cần hơi đổi đường từ Lạc Dương là có thể đến Trường An, một yếu địa thực thụ.

Vì nối liền với vô số đại đô thị nên quận Nam Dương là vùng có dân số đông nhất trong số vô số quận (郡) ở Trung Quốc.

Trong các game Tam Quốc thường thấy Lưu Bị bắt đầu ở Tân Dã (新野) khi chơi kịch bản Tam Cố Thảo Lư.

Tân Dã thực ra không phải quận Tân Dã (郡) mà chỉ là huyện Tân Dã (縣) thuộc quận Nam Dương.

Thành Uyển sừng sững ngay đó mà Tân Dã chỉ là một huyện (縣) nhỏ chứ không phải quận (郡), vậy sao game lúc nào cũng cho xuất hiện Tân Dã?

Lý do chẳng có gì cao siêu.

Chỉ vì phải ưu ái phe Lưu Bị, một trong những nhân vật chính của Tam Quốc, thì game mới thành hình.

Thời điểm ấy thành Uyển đã bị quân Tào Tháo chiếm giữ sau khi đánh bại Trương Tú và Gia Hủ.

Tôi nhớ lại thời chơi game từng phòng thủ tuyệt đối ở Tân Dã, rồi dẫn quân tiến đến trước thành Uyển.

Lúc ấy một trinh sát tôi thả ra xung quanh chạy đến báo cáo.

Trinh sát quỳ một gối, ôm quyền hành lễ.

“Bẩm! Quân Lưu Biểu đang công thành thì đột ngột rút quân lui binh!”

“Ừ. Vất vả rồi.”

Tôi nói xong thì trinh sát hành lễ ngắn gọn rồi lui ra.

Tôi nhìn trinh sát mặc giáp nhẹ chạy đi với tốc độ kinh người, rồi quay đầu lại.

Nơi tôi nhìn đến là Tư Mã Ý, người theo Gia Hủ ra trận cùng tôi, đang đứng đó.

Tư Mã Ý nhận ra tôi đang nhìn mình thì lập tức lộ vẻ đắc ý.

“Thế nào ạ. Đúng như tại hạ dự đoán chứ?”

Nghe Tư Mã Ý nói vậy, tôi khẽ cười rồi gật đầu.

“Ừ.”

Người đề nghị nhân lúc quân Lưu Biểu công thành thì đánh úp từ phía sau chính là Tư Mã Ý.

‘Viên Thuật đang đánh Tào Tháo thì ta chiếm quận Nam Dương ạ?’

‘Đúng vậy.’

Cách đây không lâu, trước khi xuất chinh, tôi và Tư Mã Ý đã nói chuyện.

Lúc ấy tin Viên Thuật dẫn đại quân đánh Tào Tháo vừa truyền đến không lâu.

‘Thế này thì Viên Thuật bị đánh sau lưng chắc đau điếng chứ?’

‘Hừm….’

Tôi nói vậy thì Tư Mã Ý suy nghĩ một lúc.

‘Hay là ta chậm xuất chinh thêm chút nữa ạ?’

‘Chậm xuất chinh?’

‘Vâng.’

Tôi hỏi lại với vẻ nghi hoặc thì Tư Mã Ý lập tức nói tiếp.

‘Viên Thuật đang đánh Tào Tháo thì chẳng bao lâu nữa Lưu Biểu, kẻ vẫn chỉ dò xét, cũng sẽ tấn công Viên Thuật thôi ạ.’

Tôi không phủ nhận.

Tình thế hiện tại các quân phiệt đều chia cắt, ai cũng nhắm sau lưng nhau thì chẳng có gì lạ.

‘Gần đây đánh bại quân Tôn Kiên nên sĩ khí quân Lưu Biểu đang lên cao ạ.’

‘…….’

‘Chiến tranh cũng là cuộc chiến sĩ khí, Lưu Biểu hẳn cũng oán hận Viên Thuật vì từng bị tấn công, nên chắc chắn sẽ đánh Viên Thuật.’

Dự đoán của Tư Mã Ý trúng phóc, Lưu Biểu lập tức dẫn quân xuất chinh công thành Uyển.

Tôi lại hỏi lần nữa.

‘Vậy lúc ấy chúng ta phải làm gì?’

‘Điều đó thì đơn giản thôi ạ.’

Tư Mã Ý nghe câu hỏi của tôi thì cười tinh nghịch như trẻ con.

‘Hai bên đánh nhau đến kiệt sức thì chúng ta chỉ cần nhặt lợi ích là được chứ ạ?’

Nghe mưu kế của Tư Mã Ý, tôi gật đầu.

Đây cũng có thể gọi là kế mượn dao giết người (借刀殺人之計) chứ.

Tá Đao Sát Nhân (借刀殺人).

Dùng dao của người khác để giết người, nói đơn giản là làm xấu đi quan hệ giữa các thế lực, khiến chúng tự đánh nhau.

Quan Vũ chính là nạn nhân của kế này, bị Đông Ngô đánh sau lưng mà mất mạng.

Trong trận Phàn Thành, dù Thục và Ngô đã không còn tốt đẹp nhưng cuối cùng chính Tào Ngụy là kẻ xúi giục Ngô tấn công Quan Vũ.

Kế này thành công mỹ mãn khiến quan hệ Thục – Ngô rơi xuống đáy, dẫn đến đại chiến Di Lăng bùng nổ (Bột Phát - 勃發).

Thục và Ngô tiếp tục tranh đấu đến mức suýt diệt vong hoàn toàn.

Thục thì khỏi nói, trải qua đêm nóng bỏng trong rừng, Ngô cũng bị đẩy đến tận bản doanh mà tổn thất kinh hoàng.

Người đề xuất kế này với Tào Tháo chính là Tư Mã Ý.

Thực ra ngoài Tư Mã Ý còn một người nữa đề xuất kế này nhưng không nổi tiếng nên bỏ qua.

‘Lưu Biểu cũng sẽ bị giải quyết trong thời gian ngắn thôi ạ.’

‘Vậy sao?’

‘Vâng. Lưu Biểu đánh Viên Thuật cũng tổn thất binh sĩ không ít.’

Tư Mã Ý nói ý kiến của mình.

Người xuất chúng quả nhiên khác biệt từ khi còn là mầm non.

‘Hoặc là cúi đầu hàng để sống sót, hoặc ôm dã tâm phản kháng rồi cuối cùng tan nát.’

‘…….’

‘Cái này cá nhân tại hạ cũng hơi mong chờ đấy ạ.’

Nói thế này thì tính tình xấu thật.

Tôi đang suy nghĩ thì Tư Mã Ý đột ngột nói.

‘À, khi xuất chinh xin mang tại hạ theo nhé.’

‘Ừm… Cái đó…’

‘Nhất định phải mang chứ ạ?’

‘…….’

Ban đầu tôi định để Tư Mã Ý ở lại Lạc Dương.

Điều đó chẳng phải đương nhiên sao. Đứa trẻ mới đầu tuổi thiếu niên sao lại kéo ra chiến trường.

‘Tư Mã Ý, ngươi chưa đến tuổi thấy máu đâu.’

Tôi cảm thấy nếu để lại thì Tư Mã Ý sẽ giận dữ kinh khủng, nhưng vẫn nói ý kiến của mình.

‘Ít nhất đến khi làm lễ thành nhân…’

‘Máu thì tại hạ đã thấy ở Lạc Dương rồi ạ?’

‘……??’

Lúc nghe lời thú nhận bất ngờ của Tư Mã Ý, tôi nhất thời không kịp phản ứng.

‘…Rốt cuộc làm gì mà thấy máu?’

‘À, cái đó là bí mật ạ.’

Tư Mã Ý nghe tôi hỏi thì mỉm cười rồi cuối cùng không trả lời.

Không biết từ bao giờ mà đã làm chuyện gì rồi.

Ít nhất không phải nói dối.

Lạc Dương, rốt cuộc đã để đứa trẻ trải qua kinh nghiệm gì vậy.

Tôi mang theo để mở rộng tầm nhìn cho Tư Mã Ý, chứ không có ý định để đứa trẻ tuổi này phải thấy máu.

Cả tiểu hoàng đế của chúng ta cũng vậy, triều chính Lạc Dương có thứ gì đó chuyên hủy hoại trẻ con.

Tôi nhìn Tư Mã Ý đang ngồi trên cỗ xe ngựa nhỏ với ánh mắt phức tạp.

Cảm nhận được ánh mắt tôi, Tư Mã Ý nói.

“Sao nhìn tại hạ như vậy ạ?”

“Để ta cõng ngươi lên trước ngựa nhé?”

“…Không, không cần đâu ạ!”

Tôi nói đùa thì Tư Mã Ý im lặng một lúc rồi đáp vậy.

Nhìn dáng vẻ ấy đúng là trẻ con không lẫn vào đâu được.

Tôi nhìn quanh một lượt.

Trương Phi bị Quan Vũ kéo đi, có lẽ bị đập một phát nên mắt rưng rưng, tay xoa đầu.

“…Thật sự đau quá.”

“Đừng có kêu ca.”

Quan Vũ nghiêm khắc quản thúc Trương Phi rồi dẫn quân đi, Lưu Bị nhìn hai người thì cười khổ.

“…Sao thế. Từ bao giờ đến vậy?”

“Ơ… Vừa nãy thôi?”

Lữ Bố vốn ở phía trước đã lén lút tiến lại gần tôi từ lúc nào.

“…….”

Tư Dư, người từng nói nữ nhân đều là cầm thú, chỉ lặng lẽ theo sau tôi.

Khoảng cách từ Lạc Dương đến quận Nam Dương rất gần nên việc dẫn quân đến thành Uyển không mất quá nhiều thời gian.

Tốc độ hành quân cực kỳ nhanh.

Binh tinh nhuệ trải qua vô số huấn luyện, dù có chướng ngại vật gì cũng tiến lên không chút do dự.

Đến trước thành Uyển, tôi quan sát kỹ thành trì một lượt.

Như chứng minh vừa trải qua công thành chiến, tường thành nhiều chỗ đổ nát, khói đen không rõ nguồn gốc bốc lên nghi ngút gần đó.

Hào nước dẫn từ sông gần đó đã bị lấp đầy bằng đất, để làm được vậy hẳn phải chịu tổn thất lớn vì thi thể binh sĩ nằm la liệt khắp nơi.

Thang và (thứ từng là) công thành khí cụ cũng còn nằm đó, nếu cứ để vậy thì có lẽ quân Lưu Biểu đã chiếm được thành Uyển.

Lưu Biểu thật sự quyết tâm chiếm thành Uyển.

Cũng phải thôi, quận Nam Dương vốn là vùng đất tốt.

Nhưng giờ thì sao đây.

Họ vất vả công thành, cuối cùng đất lại rơi vào tay tôi?

Không biết thì thôi, chứ chắc Lưu Biểu đang đau bụng ở Tương Dương thành lắm.

Ghét thì dẫn quân quay lại đánh tiếp đi.

Chắc không dám đâu.

“Thật sự không được đánh sao?”

Lúc ấy Lữ Bố đang nhìn thành Uyển tiến lại gần tôi hỏi.

Lữ Bố thắc mắc cũng phải thôi.

Họ chống cự kịch liệt với quân Lưu Biểu đến vậy, nghĩa là dù chúng tôi đến cũng chẳng khác gì.

Tôi cười đáp lời nghi hoặc của Lữ Bố.

“Ngươi không tin ta sao?”

“Ơ, ơ… Không phải vậy đâu.”

Lữ Bố lập tức đảo mắt lia lịa rồi đáp.

Hầu hết người xung quanh tôi đều phản ứng thú vị, nhưng Lữ Bố đặc biệt vui mắt.

“Hôm nay cứ đóng trại chờ đã. Ngày mai chúng sẽ có phản ứng.”

“Ừ.”

Lữ Bố gật đầu rồi bắt đầu chỉ huy binh sĩ.

Tôi đang nhìn binh sĩ bận rộn dựng trại thì cổng thành Uyển thành bắt đầu mở ra.

“……Hử?”

Tình huống đột ngột khiến mọi người dừng tay, tập trung ánh mắt.

Từ khe cổng mở, một đoàn người hiện ra.

Nữ nhân khoác áo choàng da hổ sau lưng.

Các lão tướng trông dày dạn kinh nghiệm chiến trường.

Tôi trực giác nhận ra họ là ai, lập tức đứng dậy bước tới.

Tư Dư và Lữ Bố tự nhiên theo sau hộ vệ tôi.

Khi khoảng cách gần lại, chúng tôi dừng bước, nhìn nhau.

Nữ nhân hỏi.

“…Đúng là Đại tướng quân sao?”

“Ừ.”

Tôi bình thản thừa nhận thì nữ nhân lập tức quỳ một gối, ôm quyền hành lễ với tôi.

Cùng lúc đó, các lão tướng đứng sau Tôn Sách cũng đồng loạt hành lễ.

Tôn Sách nói.

“Tại hạ Tôn Sách, xin dâng thành Uyển này cho Đại tướng quân.”

“Hoan nghênh.”

Tôi cười rồi nhận sự quy thuận của Tôn Sách.

Thật sự thành công rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!