101-200

Chương 159: Yến tiệc (5)

Chương 159: Yến tiệc (5)

Đinh Nguyên không thể làm ngơ trước lời khẩn thiết của con trai nên bắt đầu lưu lại thành Lạc Dương, gần đây lại có một nỗi phiền muộn.

Khách khứa đông quá mức.

“Sau này cũng xin nhờ chiếu cố!”

Nam nhân trung niên trông thật thà mang đến cho Đinh Nguyên một tấm lụa cực kỳ quý hiếm từ Tây Lương.

Đinh Nguyên trợn tròn mắt kinh ngạc trước vẻ lấp lánh rực rỡ ấy.

“Ôi chao, cảm ơn quá.”

“Hahaha! Thấy ngài vui là tại hạ đã mãn nguyện rồi!”

Người đàn ông tên Mã Đằng cười lớn đầy hào sảng trước lời cảm tạ của Đinh Nguyên.

“Đại tướng quân không thích mấy thứ này lắm đâu ạ!”

“Không thích sao?”

“Vâng! Ngài bảo đừng tặng cho mình mà hãy bán đi để góp phần vào quốc chính, nhưng thần phận làm tôi tớ thì vật quý giá nhất phải dâng lên chủ công chứ!”

Đinh Nguyên không giấu nổi vẻ nghi hoặc.

Chính người ấy và Đinh Nguyên đều mê mẩn đồ quý giá, vậy mà con trai bà lại không có chút dục vọng nào, giống ai thế không biết.

Đinh Nguyên thầm thắc mắc trong lòng rồi nhận lấy món quà.

“Ta phải may một bộ y phục từ tấm lụa này mới được. Ta sẽ nói giúp cho.”

“Cảm tạ! Nếu ngài rảnh thì xin nói với tiểu thư nhà tôi một bữa rượu ạ!”

……Tiểu thư?

Nghĩ lại thì hình như có lệnh ái tên Mã Siêu.

Nghe được từ ngữ khiến mình chú ý, Đinh Nguyên nhìn khoảng trống Mã Đằng để lại rồi chìm vào suy tư một lát.

Vị tướng quân có mái tóc xanh lam lấp lánh như bảo thạch vẫn còn in đậm trong ký ức của Đinh Nguyên.

Dung mạo đẹp đến mức ngay cả nữ nhân như bà cũng phải thốt lên kinh ngạc.

Nếu sinh con với người ấy thì chắc chắn sẽ sinh ra đứa trẻ cực kỳ xinh đẹp?

“Hừm…”

Đinh Nguyên đang ở Đại tướng quân phủ nhờ lòng tốt của con trai, trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi sai hạ nhân gần đó đi gọi một người đến.

Một lát sau cửa phòng mở ra, một nữ nhân xuất hiện.

“Ngài gọi tiểu nữ ạ.”

Nữ nhân dung mạo thanh khiết vừa bước vào phòng đã cúi người hành lễ.

Đinh Nguyên mở miệng hỏi.

“Ngươi là Điêu Thuyền sao?”

“Vâng. Dù tài mọn nhưng tiểu nữ đã tự nguyện làm hạ nữ của Đại tướng quân để giúp đỡ ngài.”

“Tại sao?”

Nàng ta là con nuôi của Vương Doãn, một trong Tam Công.

Một cô nương quyến rũ như vậy, lại là con nuôi của Vương Doãn có chức vị cao, lẽ ra phải có vô số người sẵn sàng phá gia bại sản để cưới nàng mới đúng…

Không phải gả con gái yêu quý cho nhà khác, mà lại để nàng làm hạ nữ?

Nếu nghe con trai mình đi làm hạ nhân nhà người khác thì Đinh Nguyên sẽ khóc lóc ôm chặt không buông, nên không thể hiểu nổi.

“Ta từng nói chuyện với Vương Tư Đồ, ông ấy bảo ý chí của con bé quá mạnh nên không ngăn được.”

Sau khi định cư ở thành Lạc Dương, Đinh Nguyên đã gặp gỡ vô số quan viên nắm giữ đại sự ở Lạc Dương trong vài ngày.

Trong số đó có cả Vương Doãn, người cùng xuất thân Tinh Châu.

Quả nhiên người cùng quê dễ thông cảm, nên hai người trò chuyện rất vui vẻ.

“Ta nhân cơ hội này hỏi một lần. Tại sao ngươi lại trở thành hạ nữ nhà chúng ta?”

“Điều đó thì…”

“À, chẳng lẽ…”

Đinh Nguyên cười đầy ý vị.

“Ngươi thích con trai ta sao?”

“…….”

Điêu Thuyền mấp máy môi nhưng dường như có gì đó nghẹn lại nên không thốt nên lời.

Đinh Nguyên mắt sáng rỡ như vừa tìm được chuyện giật gân.

“Ôi chao, sao lại không trả lời được? Có phải ta đoán đúng không? Hử?”

“Điều đó…”

Nữ nhân vốn luôn giữ vẻ thanh khiết giờ mặt hơi ửng đỏ.

Trên đời này có những điều không cần nói ra cũng hiểu.

Đinh Nguyên nhận ra ý nghĩa trong hành động của Điêu Thuyền thì không kìm được nụ cười.

“Đúng rồi, con trai ta quyến rũ thế kia cơ mà. Nữ nhân mê mẩn cũng không có gì lạ!”

Đinh Nguyên gật gù.

“Cũng phải thôi…”

Nói xong Đinh Nguyên bắt đầu quan sát Điêu Thuyền từ đầu đến chân.

Mái tóc màu nâu nhạt óng ánh như lụa buông dài, đôi mắt cùng màu với tóc lấp lánh như chứa đựng ánh sao.

Dung mạo thì khỏi nói.

Đinh Nguyên không tìm được từ để miêu tả nhưng có một điều có thể nói chắc chắn.

Khuynh quốc chi sắc từng khiến quốc gia sụp đổ xưa kia hẳn cũng đẹp như thế này.

Ngay cả tiểu thư nhà Mã Đằng vừa nghĩ đến cũng không sánh bằng nữ nhân này.

“Hừm…”

“...?”

Đinh Nguyên vuốt cằm rồi khẽ tưởng tượng về tương lai.

Nếu nữ nhân khuynh quốc chi sắc này kết hợp với con trai yêu quý của bà thì đứa trẻ sinh ra sẽ thế nào?

Không biết là cháu trai hay cháu gái nhưng Đinh Nguyên có thể chắc chắn rằng sẽ cực kỳ đáng yêu.

Khi trò chuyện với Vương Tư Đồ, Vương Doãn cũng vô tình để lộ giọng đầy mong đợi dù không nói ra.

Ông ấy cũng sắp đến tuổi được ôm cháu rồi.

Thực ra con trai bà chỉ cần muốn thì có thể sinh con bất cứ lúc nào.

Điều đó là đương nhiên.

Xung quanh có bao nhiêu nữ nhân mắt long lanh nhìn con trai bà, sao lại không có nổi một đứa con.

Nhưng đến giờ vẫn chưa có tin tức nên Đinh Nguyên hơi bứt rứt.

…Chẳng lẽ không làm tròn bổn phận nam nhân chứ.

“Hừm…”

Đinh Nguyên suy nghĩ một lát rồi đột ngột nắm lấy tay Điêu Thuyền.

“Cố lên nhé! Ta sẽ cổ vũ hết mình!”

“À, cái đó…”

Điêu Thuyền nhanh nhạy nhận ra ý nên hơi lúng túng đảo mắt, rồi khẽ đáp bằng giọng nhỏ.

“……Vâng.”

──────────

“Con trai.”

Không lâu sau khi yến tiệc kết thúc, mẹ đã giữ tôi lại khi tôi đang đi tuần quanh quan phủ.

Tôi dừng việc đang làm rồi quay đầu nhìn mẹ.

“Có chuyện gì ạ?”

“Gần đây ở thành Lạc Dương xảy ra chuyện gì vậy?”

Trước câu hỏi đột ngột của mẹ, tôi lộ vẻ ngẩn ngơ.

“…Hả?”

“Con trai chắc cũng có suy nghĩ riêng nhưng như vậy thì tăng quá nhiều sẽ thành đại họa đấy.”

“…….”

Tôi im lặng một lát rồi nói.

“Tăng cái gì nhiều vậy ạ?”

“Ôi chao, phải để ta nói ra mới chịu à?”

Đinh Nguyên nghe tôi hỏi thì cười hì hì.

“Gần đây quà tặng gửi đến cho ta nhiều vô kể.”

“…Từ ai vậy ạ?”

“Rất nhiều.”

Đinh Nguyên nói vậy rồi gật đầu.

Gần đây có lượng tài vật không rõ nguồn gốc chất đầy kho, hóa ra toàn là quà tặng cho mẹ.

“Có một đứa con trai tốt nên mẹ được hưởng thụ quá.”

“Vậy cụ thể là ai gửi quà…”

“À! Lâu rồi chưa cùng ăn cơm với ta, hôm nay ăn cùng không?”

“…….”

Cách mẹ lảng tránh câu hỏi của tôi thật sự nghệ thuật.

Rõ ràng là cố ý.

“Vâng. Chúng ta cùng ăn cơm vậy.”

Thấy dáng vẻ láu cá của mẹ, tôi ngừng truy hỏi rồi thở dài.

“Tốt! Ta lâu rồi chưa thể hiện tài nấu nướng, hôm nay phải trổ tài thôi!”

“Mẫu thân đừng đốt cháy thức ăn, cứ yên tâm giao cho hạ nhân đi ạ.”

“…….”

Tôi nói bằng giọng bình thản thì mẹ im lặng.

Tôi mở miệng.

“Mẫu thân.”

“…Sao thế?”

Đinh Nguyên đáp bằng giọng hơi xìu xuống.

“Nhận quà thì tốt nhưng không nên nhận từ bất cứ ai.”

Trên đời này không có lòng tốt vô cớ.

Nếu nhận vật có ý đồ xấu thì sau này có thể phát sinh vấn đề.

Làm ngơ và phủi tay cũng là cách nhưng cách chắc chắn nhất là từ đầu không nhận quà có ý đồ khả nghi.

“Đừng lo.”

Mẹ cười như đã biết nỗi lo của tôi rồi nói.

“Phụ mẫu không thể giữ chân con cái mãi được.”

Đinh Nguyên nói vậy rồi hô lớn đầy tự tin.

“Ta đều nhận sau khi nghe ý kiến xung quanh hết đấy!”

“May quá.”

Tôi gật đầu thì mẹ nói thêm.

“Có đứa nhỏ tên Gia Hủ phải không? Đứa nhỏ đó thật sự sắc sảo!”

“…Vậy sao ạ?”

Chỉ là lời khen người khác bình thường nhưng sao lại như có ý gì khác.

Tôi hơi ngẩn ra thì lời mẹ tiếp tục.

“Vậy nên con trai.”

“Vâng.”

“Con định có con lúc nào?”

“…Hả?”

Tôi vô thức thốt lên kinh ngạc, Tư Dư đang hộ vệ gần đó cũng thoáng cứng người.

“Ta đang rất mong được ôm cháu đấy!”

“…Mẫu thân.”

Tôi mở miệng định ngăn mẹ đang hưng phấn nhưng không được.

“Con trai ta từ nhỏ đã hoàn hảo mọi mặt nhưng có một điểm thiếu sót!”

“Là gì vậy ạ?”

“Không đáng yêu!”

“…….”

“Ta cũng muốn dỗ dành đứa trẻ khóc oe oe nhưng con không chịu khóc nên ta buồn lắm!”

Sao đầu tôi lại hơi đau nhức thế này.

Tôi đặt tay lên trán rồi thở dài.

“Lời đó sau này mẫu thân sẽ hối hận đấy ạ.”

“Hử?”

Mẹ lộ vẻ nghi hoặc nhìn tôi.

Cháu trai cháu gái một hai đứa thì còn thấy đáng yêu, nếu nhiều quá thì suy nghĩ ấy sẽ biến mất ngay.

Tôi tưởng tượng cảnh mẹ bị lũ trẻ vây quanh rồi thầm cười.

Tư Dư khẽ nhìn tôi với vẻ mong chờ là chuyện bí mật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!